Chương 1084: Quy Tội Về Kẻ Cầm Đầu

Chương 1093: Quy Tội Về Kẻ Cầm Đầu

Tiêu Phàm ngẩng đầu nhìn Arthur, hắn cảm thấy Arthur phân tích rất chính xác, tất cả những phân tích đó đều rất khách quan, đều nói tới điểm quan trọng nhất, thế nhưng hiện thực sở dĩ là hiện thực, đó chính là không thể dựa vào lời nói mà có thể quyết định được!

...

Trong hôn lễ của đại tiểu thư tập đoàn Hổ thị, tuy rằng ít bạn bè và người thân tới dự, thế nhưng vẫn rất xa hoa, ngoại trừ bên trong giáo đường, thì bên ngoài vẫn được trang hoàng rất lộng lẫy.

Trên chiếc bàn được phủ vải trắng có rất nhiều món ăn ngon, mà ở trên đó, Tiêu Phàm còn thấy một bình Champangne còn chưa mở.

Tiêu Phàm cầm nó lên, bật mở nắp chai, đổ hết cả chai rượu vào trong miệng của mình...

Tiêu Phàm mở mắt ra, hơi lắc đầu, lảo đảo, cảm thấy trời đất quay cuồng.

Cảm giác này... thật sự rất giống như trong trò chơi nha...

Tiêu Phàm bắt đầu đi về phía trước, cơ thể lay động ở bên trong ngọn lửa.

Khi thấy được cảnh tượng quen thuộc này thì Arthur cảm thấy hơi buồn bực, bởi vì anh rất ghét dáng vẻ say rượu của Tiêu Phàm này.

Arthur đưa tay ra, từng chiếc gai băng theo đó bắn ra ngoài!

Ngọn lửa bập bùng, cơ thể vẫn đang lảo đảo, thế nhưng vẫn đi về phía trước mà không có một chiếc gai băng nào đâm trúng vào người hắn cả.

Lối đánh đáng ghét kia lại xuất hiện rồi!

Lúc trước, khi Arthur chiến đấu với Tiêu Phàm thì ghét nhất là lối đánh này của Tiêu Phàm, bởi vì anh không thể nhìn ra bất cứ điểm logic nào trong lối đánh này của Tiêu Phàm cả.

Thậm chí, Arthur còn cảm thấy đặc điểm này của Tiêu Phàm không phải có được từ trong trò chơi, bởi vì cái loại không có chút logic này thì tới John cũng không thể biên soạn ra được.

Mà cái loại không chút logic nào này làm Arthur cực kỳ đau đầu, anh ghét tất cả những thứ không hợp logic trên thế giới này, mà bộ pháp này của Tiêu Phàm chính là một trong số đó.

Arthur tức giận, bão tuyết xuất hiện, từng thú dữ bằng băng xuất hiện, lao về phía Tiêu Phàm!

Thế nhưng vào lúc này, bọn chúng làm sao có thể chiến thắng Tiêu Phàm chứ?

...

Tiêu Phàm biết mình lại thành công, đầu của hắn rất rối loạn, thế nhưng cơ thể lại có thể hành động tự do. Trong hiện thực, sự khống chế đối với dị năng của hắn khá yếu, thế nhưng từ khi có rượu vào thì lại có thể điều khiển tự do thực lực của mình.

Thế nhưng hắn vẫn không biết được, tại sao khi uống rượu, rượu cứ như ngấm vào trong máu hắn vậy, làm cho máu hắn như sôi lên. Thế nhưng không quan trọng, quan trọng là hiện tại hắn vẫn phải chiến đấu tiếp.

Khi thấy từng con mãnh thú bằng băng lao tới mình thì Tiêu Phàm lại sử dụng kiếm pháp của mình tiếp, từng luồng ánh kiếm xuất hiện ở trong ngọn lửa, lúc nào cũng rất sáng chói...

Đập tan hạt băng, sương băng tản đi, từng con thú băng mà Arthur tạo ra liên tiếp vỡ vụn, bóng người ở trong ngọn lửa vẫn như cũ, tiến về phía trước.

Arthur không biết tại sao Tiêu Phàm khi uống rượu vào lại thay đổi lớn như thế, thế nhưng anh ta không thích tình hình lúc này chút nào.

Arthur giơ tay lên, phun ra sương băng, đơn giản mà hiệu quả, anh ta muốn đóng băng Tiêu Phàm lại!

Thế nhưng cảnh tượng diễn ra vẫn giống như cảnh tượng đã từng xuất hiện tại "Hỗn chiến tại thế giới song song".

Bước chân của Tiêu Phàm thoạt nhìn rất tùy tiện, thế nhưng luôn có thể đặt tại nơi có tổn thương thấp nhất trong luồng khí lạnh này, hắn vẫn tiếp tục bước tiếp.

Đáng chết, trạng thái này là trạng thái gì chứ?

Arthur đang khó chịu vì không thể ngăn cản được Tiêu Phàm tiến lên thì đúng lúc này, bầu trời đen lại...

Arthur cũng ý thức được chuyện gì đó, nhanh chóng sử dụng kỹ năng "Ngụy - Lá Chắn Băng", rồi từng đợt ánh kiếm và ngọn lửa xuất hiện trong bóng đêm thăm thẳm này!

Tiếng băng vỡ vụn xuất hiện liên tiếp, rất chói tai, thế nhưng Arthur lại không cảm thấy lo lắng chút nào.

Trong thế giới trò chơi, anh có thể vượt qua bóng đêm, hiện thực thì càng không cần phải nói!

Thế nhưng kịch bản lại trình diễn lần nữa làm anh cảm thấy rất bực mình.

Nếu như trong hiện thực diễn ra y hệt như trong trò chơi, kết quả có giống nhau hay không?

Không, tuyệt đối không thể!

Không kẻ nào có thể ngăn cản kế hoạch của ta!

"Ngụy - Lá Chăn Băng" bị "Ngọn Lửa Địa Ngục" ở trong "Đêm Vĩnh Hằng" phá nát, Arthur lại sử dụng "Phân Thân Sương Tuyết", mang theo gió lạnh rời khỏi vùng trời đen tối này!

Anh ta đứng trên không, sử dụng đòn sát thủ của mình ra, không định cho Tiêu Phàm bất kỳ một cơ hội nào cả!

Kỷ Băng Hà...

Tiêu Phàm có hơi giật mình, hắn biết Arthur nhất định sẽ dùng Đóng Băng Thời Không, nhưng không ngờ sẽ nhanh như thế.

Thật ra có ba điểm khiến Tiêu Phàm kiêng dè Arthur.

Một, Tâm Điện Tĩnh Lưu.

Tâm Điện Tĩnh Lưu là cách nhìn trộm suy nghĩ, với Tiêu Phàm, bị nhìn thấu suy nghĩ trong lòng sẽ cực kỳ bất lợi.

Nhưng vì có Túy Quyền, Tiêu Phàm có thể bỏ qua việc suy nghĩ, hoàn toàn để thân thể hành động theo bản năng, tác dụng của "Tâm Điện Tĩnh Lưu" của Arthur cũng giảm xuống nhiều.

Hai, Cấm Chú - Độ Không Tuyệt Đối.

Đó là một kỹ năng cực kì nguy hiểm, nếu như Arthur dùng nó, Tiêu Phàm cũng không biết phải đối phó thế nào.

Cũng may Nhà thờ lớn của Thiên Chúa ở ngay trong nội thành thành phố S, Arthur cũng không phải người tính tình hung tàn, nghĩ cho tính mạng của những người dân khác, hẳn anh ta sẽ không dùng nó.

Thứ cuối cùng khiến Tiêu Phàm phải kiêng kị chính là "Đóng Băng Kỉ Niệm" có thể đóng băng thời không, dù là ở đâu, Đóng Băng Thời Không vẫn tồn tại như một bug!

...

"Ha ha, anh vẫn luốn tiếp tục giãy dụa à? Sự tồn tại của "Đóng Băng Kỉ Niệm" sẽ quyết định tất cả mọi việc!"

Nhìn Tiêu Phàm không nhúc nhích gì ở phía trước. Arthur cười khé: "Anh có biết không? Trước anh đã có một người đàn ông là Độc Cô Thần đánh nhau với tôi. Kiếm của hắn ta không hoa lệ như kiếm của anh, nhưng lại để lại cho tôi ấn tượng rất sâu đậm, bởi vì kiếm thế của hắn ta cực kì đáng sợ."

"Nhưng mà thế thì có sao chứ! Chỉ cần tôi phong tỏa thời không, cho dù bảo kiếm có giỏi hơn nữa thì cũng không thể tiến lên được! Cho nên hắn ta thua rồi, còn ta... thì đứng ở đây!"

...

Độc Cô Thần mà Arthur nhắc đến, bây giờ vẫn đang hôn mê bất tỉnh, hắn ta nằm trên giường bệnh trong bệnh viện, mà sau khi Tiêu Bình gặp Tiêu Phàm thì liền đến đây.

Y tá dẫn Tiêu Bình đi về phía phòng bệnh của Độc Cô Thần, cô vẫn luôn cảm thấy người đàn ông mắt hí sau lưng mình rất kỳ lạ, nhưng nghĩ đến người đang nằm trên giường bệnh cô cũng hiểu được đại khái.

Người đó là một bệnh nhân kỳ lạ, nửa đêm mấy hôm trước hắn ta được đưa đến đây, toàn thân hắn ta bị tổn thương do bị đông cứng, bị thương rất nặng, nhưng sống trong thành phố làm sao có thể bị thương như thế chứ?

Sau đó dựa theo lời giải thích của người khác, cho biết hắn ta là nhân viên điều tra thực tế ở Nam Cực, bất cẩn bị đông lạnh.

Được rồi, điều tra thực tế ở Nam Cực, có vẻ lý do này không tệ,

Nhưng vì sao nhân viên điều tra thực tế ở Nam Cực lại bị đưa đến đây chữa trị lúc nửa đêm chứ!

Còn có một chuyện rất kì lạ, bệnh nhân kia bị đông đến mức đấy, ít nhất cũng phải một năm rưỡi mới hồi phục được, nhưng mới qua mấy ngày thần thể hắn ta đã khởi sắc lên rất nhanh, tất cả những chuyện này đều rất kì lạ!

Mặc dù y tá vẫn rất tò mò về chuyện này, nhưng cô cũng không dám hỏi nhiều, bởi vì cấp trên có dặn dò, ý nói thân phận của người này đặc biệt, cho nên các cô phải đối xử cẩn thận với những người có liên quan đến người này

...

"Đến nơi rồi."

Y Tá dừng chân, bởi vì trước cửa phòng bệnh có một hàng vệ sĩ mặc đồ cổ trang đang đứng canh.

Tiêu Bình lấy giấy chứng nhận của mình ra, vệ sĩ vô cùng cung kính chào hỏi hắn ta, sau đó trực tiếp cho vào.

Tiêu Bình vứt hoa quả và hoa tươi mình mang theo qua một bên, nhìn Độc Cô Thần đang nằm trên giường rồi thở dài.

"Cậu vô dụng thật, nếu cậu trực tiếp xử lí tên người nhân tạo kia thì thằng em trai ngốc của tôi cũng không cần mạo hiểm như thế."

Vừa dứt lời, Độc Cô Thần đang hôn mê bất tỉnh nằm trên giường liền mở hai mắt.

Đề xuất Ngôn Tình: Đào Hoa Ánh Giang Sơn
Quay lại truyện Ác Ma Doanh Địa
BÌNH LUẬN