Chương 720: Sòng bạc Cao Thành

Ba tháng sau khi Lão Thử tiền bối mất, tiệm đồ cổ của tôi cũng mở cửa trở lại, và Lý mặt rỗ cũng trở về thành phố Vũ Hán theo lời thuyết phục của tôi.

So với trước kia, tình trạng của Lý mặt rỗ đã tốt hơn rất nhiều. Thỉnh thoảng hắn còn cùng với Tiểu Manh dắt Tiểu Niệm Sở đi Disneyland chơi cả ngày. Theo ý của hắn nói thì: Trẻ con không có tội.

Chỉ là không thể nhắc tới mấy từ như "kết hôn", "Như Tuyết", "cắm sừng" trước mặt hắn.

Thấy hắn vui vẻ hơn nhiều, tôi cũng mừng thay, bèn bảo hắn tiếp tục giúp tôi quản lý khu phố đồ cổ.

Còn tôi thì dọn dẹp lại cửa tiệm đã bỏ không ba tháng nay. Mỗi ngày ăn ngủ tại đây, dọn dẹp sạch sẽ thoải mái một chút vẫn hơn.

Một mình dọn dẹp cửa tiệm có chút vất vả, tôi bèn gọi Tiểu Vĩ Ngọc ra phụ một tay. Kết quả là nó làm chưa được bao lâu đã phải hút tinh huyết, khiến tôi ngược lại còn mệt hơn trước. Nghĩ lại thôi quên đi, không sai bảo nó làm gì vẫn hơn.

Một hôm trong lúc dọn dẹp, tôi vô tình tìm thấy một chiếc TV màu trong kho, nó đã nằm đó không biết bao lâu rồi, tôi định bụng sẽ vứt nó đi. Tiểu Vĩ Ngọc liền hỏi tôi đây là thứ gì, tôi bảo đây là ti vi, bên trong có người tí hon biết cử động.

Tiểu Vĩ Ngọc ồn ào đòi xem người tí hon, thế là tôi cắm điện rồi mở lên, không nghĩ rằng nó vẫn còn dùng được. Tuy chỉ bắt được vài kênh nhưng Tiểu Vĩ Ngọc xem lại say sưa. Đối với người cổ đại, ti vi luôn có một sức hút khó tả.

Kết quả là Tiểu Vĩ Ngọc nhìn thấy một bé gái mặc váy sặc sỡ trên ti vi thì nằng nặc đòi mua. Tôi quả quyết từ chối: “Không được, hồ tiên làm gì có ai mặc đồ kiểu đó, hồ tiên phải ra dáng hồ tiên chứ”.

"Không, ca ca xấu, ta muốn mặc bộ đồ xinh đẹp này." Nói xong nó liền nằm lăn lộn ăn vạ trên ghế sofa.

"Đừng có mơ!" Nói xong, tôi thu nó vào trong hạt châu.

Không ngờ hôm sau, nàng vẫn còn tơ tưởng đến chiếc váy xinh đẹp trên ti vi, nước mắt lưng tròng níu lấy tôi: “Ca ca xấu, ta muốn mua quần áo đẹp. Thời gian qua ta theo huynh chạy đông chạy tây, không có công lao cũng có khổ lao, vậy mà huynh đến một đồng lương cũng không trả cho ta, đúng là đồ xấu xa”.

“Ngươi còn đòi tiền công à, ngày nào cũng hút tinh huyết của ta, ta đã phải tổn thọ mấy năm rồi”.

“Hút máu cũng có lợi cho huynh mà, huynh không thấy khả năng tạo máu của mình mạnh hơn, cơ thể cũng hồi phục nhanh hơn sao?” Nó lập luận một cách giả tạo.

"Vậy mỗi ngày ta đều chích ít máu cho ngươi, ngươi có chịu không?" Tôi tức giận nói.

"Không, ta muốn quần áo, quần áo đẹp, không cho ta quần áo thì tôi đình công, hứ!" Nói xong, nàng lại chui vào trong hạt châu. Tôi thầm nghĩ, một con tiểu hồ ly như ngươi mà cũng dám lấy đình công ra dọa tôi à, có lần nào ngươi thật sự giúp được việc đâu?

Quả nhiên phụ nữ dù là mười tuổi, hai mươi tuổi hay ba nghìn tuổi thì bản chất của họ vẫn như nhau.

Ngày nào nó cũng lải nhải bên tai đòi quần áo mới khiến đầu tôi đau như búa bổ. Tôi bèn dọa nếu còn ồn ào nữa sẽ phong ấn nó lại, khiến nó cả đời này đừng mong thấy ánh sáng. Chiêu này quả nhiên hiệu quả, Tiểu Vĩ Ngọc không dám làm ồn nữa.

Tối hôm sau, Tiểu Vĩ Ngọc thừa dịp tôi không để ý đã lén chuồn đi mất. Lúc trở về, nàng mặc một bộ đồ loli đáng yêu, trên đầu còn cài một chiếc kẹp tóc lấp lánh, cười hì hì hỏi tôi có đẹp không.

Tôi kinh hãi, bộ quần áo này của nàng ít nhất cũng phải cả nghìn tệ. Tiểu Vĩ Ngọc chắc chắn không biết dùng thẻ, vậy thì chỉ có thể là trộm hoặc lừa gạt, tóm lại là lai lịch bất chính.

"Ngươi khai thật đi, bộ quần áo này từ đâu mà có? Có phải ngươi đã dùng bùa chú gì đó với chủ tiệm không?"

Vẻ mặt hung thần ác sát của tôi làm nó sợ đến mức phải trốn ra sau tủ, ấm ức nói: "Không phải lừa gạt đâu, ta vào một tòa nhà lớn bán quần áo, có một ca ca thấy ta dễ thương nên tặng không đó, người ta tốt hơn ngươi gấp trăm lần!" Nói xong, nàng còn làm mặt quỷ với tôi.

"Đậu xanh, ngươi không chỉ học được thói trộm cắp mà còn biết nói dối nữa!" Tôi móc Thiên Lang Tiên ra, chuẩn bị dạy dỗ cho nó một trận.

Tiểu Vĩ Ngọc hét lên một tiếng, biến thành tiểu hồ ly màu trắng định trốn vào trong hạt châu. Tôi khẽ niệm chú, cưỡng ép biến nó trở lại. Lần này nó đã khôn hơn, nhanh như chớp chạy ra sau tủ, đáng thương nói: "Ta có thể thề với trời, thật sự là người khác tặng cho ta mà. Ta là hồ ly tốt, sao có thể làm chuyện đó được?”.

“Đừng nói nhảm nữa, xuống đây cho ta!” Tôi ra lệnh.

“Ca ca xấu, ta xin huynh, đừng dùng thứ đó đánh ta, ta cởi bộ đồ này ra là được chứ gì?” Tiểu Vĩ Ngọc dù sao cũng là linh thể, Thiên Lang Tiên có sức sát thương rất lớn đối với nó. Thật ra tôi cũng chỉ dọa nàng một chút, hồ ly thiên tính giảo hoạt, lại thiếu khái niệm thiện ác, nếu cứ mặc kệ, rất có thể sẽ gây ra chuyện quá đáng.

Đang lúc ồn ào, Tiểu Nguyệt từ bên ngoài bước vào, cười hì hì nói: “Hai người đang làm gì mà náo nhiệt thế”.

Tôi kể lại đầu đuôi câu chuyện, Tiểu Nguyệt nghe xong thì bật cười: "Có gì to tát đâu, không phải chỉ là một bộ quần áo thôi sao."

Tôi nói: "Quần áo chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng là nó đã dùng thủ đoạn không chính đáng."

Tiểu Vĩ Ngọc tội nghiệp trốn sau lưng Tiểu Nguyệt, nói: "Ta thật sự không nói dối, đúng là do soái ca tặng cho ta, không tin ngươi có thể đi hỏi mà!"

"Vừa nãy còn là ca ca, giờ đã thành soái ca rồi. Ai tặng ngươi quần áo cho ngươi thì người đó là soái ca, hóa ra hồ ly cũng thực dụng như vậy." Tôi tức đến bật cười.

Tiểu Nguyệt ngồi xuống xoa đầu Tiểu Vĩ Ngọc: "Đúng rồi, Vĩ Ngọc, ca ca kia tặng muội bộ quần áo này ở trung tâm thương mại nào vậy?"

Tiểu Vĩ Ngọc cắn ngón tay nhớ lại: "Hình như là... Vạn Đạt gì đó."

"Thì ra là vậy!" Tiểu Nguyệt phấn khích nói.

"Sao thế?" Tôi hỏi.

Tiểu Nguyệt liền giải thích: "Trên đường đến đây muội thấy trung tâm thương mại Vạn Đạt rất đông, hỏi ra mới biết có cậu ấm nhà giàu nào đó đã bao trọn cả trung tâm, ai vào cũng có thể tùy ý chọn quần áo, không cần trả tiền."

“Mẹ nó, còn có chuyện tốt thế này sao? Đây là công tử nhà ai mà ra tay xa xỉ vậy? Đúng là phá của mà, chẳng lẽ là thiếu gia nhà chủ tịch tập đoàn Vạn Đạt!” Tôi kinh ngạc nói.

"Ta không nói sai chút nào nhé!" Tiểu Vĩ Ngọc dương dương đắc ý nói: "Đúng rồi, lúc nãy ta còn thấy một bộ đồ nam, ngươi mặc vào chắc chắn rất đẹp."

"Sao ngươi không nói sớm?"

"Tôi vừa về mà ngươi đã hung dữ như vậy, ta làm gì có cơ hội nói chứ!"

Nói xong, Vĩ Ngọc duỗi người một cái, có lẽ vì ở bên ngoài quá lâu nên đã hóa thành một luồng sáng chui vào hạt châu, để lại bộ quần áo rơi trên mặt đất.

“Y phục không cần nữa sao?” Tôi nhặt lên xem thử, mác trên áo vẫn chưa xé, là đồ hơn một nghìn tệ.

"Mặc không thoái mái lắm, còn không đẹp bằng cái của ta. Tôi không muốn nữa, đưa cho Tân Nguyệt tỷ tỷ mặc đi!" Giọng nói lười biếng của Vĩ Ngọc từ trong hạt châu vọng ra, khiến Tiểu Nguyệt bật cười.

Tôi hỏi Tiểu Nguyệt tìm tôi muộn thế này có việc gì, nàng đáp: "Cửu Lân, có một người bạn nhờ muội đến nhờ huynh giúp một việc”.

“Muốn mua âm vật a?” Tôi nhíu mày.

"Không phải, lần này hơi đặc biệt. Hắn làm mất một món âm vật, muốn mời huynh giúp tìm về." Tiểu Nguyệt nói.

Tiểu Nguyệt cho tôi biết, người bạn này của nàng là chủ một sòng bạc ở Cao Thành.

Ở những nơi như sòng bạc luôn rất chú trọng đến phong thủy. Sòng bạc của bạn cô ấy từng được cao nhân chỉ điểm, bố trí một trận pháp khiến cho tiền của khách vào thì dễ, ra thì khó, đảm bảo việc làm ăn của hắn luôn phát đạt! Chuyện này nghe có vẻ lừa bịp, nhưng rất nhiều sòng bạc lớn đều làm vậy, nhất là ở vùng Đông Nam và Tây Nam. Nghe nói có vài sòng bạc còn chuyên nuôi tiểu quỷ ám lên vai khách để hút hết vận may của họ.

Trận pháp này nghe nói khá lợi hại, mắt trận là một món âm vật có niên đại lâu đời. Nhưng gần đây nó đột nhiên mất linh, việc kinh doanh liên tục thua lỗ. Sau khi tra xét, ông chủ mới phát hiện món âm vật kia đã mất tích, bèn đóng cửa sòng bạc, không tiếc bỏ ra số tiền lớn để tìm lại vật đó.

Tôi gãi đầu hỏi: "Vậy lần này chúng tôi phải đến Cao Thành sao?"

Tiểu Nguyệt đáp: “Không cần, ông ấy hiện đang ở một khách sạn trong thành phố Hán Vũ, đã đáp máy bay tới đây để mời huynh xuống núi!”.

Vừa nghe vậy tôi đã rất vui, xem ra danh tiếng của mình đã vang xa, đến mức có người tìm đến tận nơi. Mấy năm khổ luyện của tôi không uổng phí.

Tiểu Nguyệt hỏi tôi có nhận việc này không. Tôi nghĩ cũng chẳng có gì to tát, hơn nữa đối phương là chủ sòng bạc, ra tay chắc chắn rất hào phóng, bèn đồng ý.

Tiểu Nguyệt thay tôi trao đổi với vị lão bản kia. Trong lúc nói chuyện, tôi nghe nàng gọi đối phương là Hoàng lão bản. Rất nhanh sau đó, Tiểu Nguyệt nói với tôi: "Xong rồi, ông ấy nghe nói huynh nhận lời thì mừng lắm, đã đặt một bàn tiệc ở khách sạn để đón tiếp”.

"Tốt, chúng ta đi thôi!" Tôi gật đầu.

Sau khi lên xe, tôi hỏi cô ấy: "Phải rồi Tiểu Nguyệt, sao muội lại quen biết ông chủ sòng bạc thế? Muội không phải là đã chạy đi đánh bạc đấy chứ?"

Tiểu Nguyệt cười khúc khích: "Sao có thể chứ, muội là loại người phá của đó sao? Thật ra nói cho chính xác thì ông ấy là bạn của bạn muội, muội cũng chưa từng gặp mặt."

Đề xuất Voz: Cô giáo - Người con gái năm đó anh yêu
Quay lại truyện Âm Gian Thương Nhân
BÌNH LUẬN