Chương 791: Bùa Thần phật cờ bạc
Tôi sợ mình sẽ bỏ lỡ manh mối quan trọng nên nhanh chóng trở lại bàn cược.
Lúc này, gã cò mồi của sòng bạc đã thua liên tiếp mấy ván, sắc mặt đã không còn bình tĩnh như trước. Hắn nhìn thẳng vào A Lai, trên mặt tràn ngập vẻ không cam lòng và bất an, thậm chí còn có chút sợ hãi.
Người có thể làm cò mồi ở sòng bạc chắc chắn sẽ không vì thua chút tiền này mà trở nên thảm hại như vậy, khẳng định hắn đã nhận ra điều gì đó.
Tôi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, đột nhiên nghĩ đến chuyện lúc trước khi xử lý vụ âm linh bệnh tật kia, cũng đã trải qua tình cảnh tương tự ở sòng bạc. Khi ấy, Cẩu Minh Nghĩa cũng tỏa ra sát khí cường đại khi đánh cược, làm đối thủ bất giác sợ hãi.
Nhưng bây giờ ngoài nhà cái ra, những người khác đều không cảm nhận được khí tràng đến từ A Lai, chẳng lẽ chỉ có người giao đấu với hắn mới cảm nhận được?
Nếu thật sự như vậy, thứ trên người hắn tuyệt đối không yếu hơn thứ gây bệnh kia.
Mang theo suy nghĩ này, tôi quyết định thử A Lai một lần, bèn tiến tới thương lượng với gã cò mồi, xem có thể để tôi lên chơi mấy ván được không.
Hắn đã sớm muốn rút lui, chỉ vì là người của sòng bạc nên mới phải cố đến giờ. Thấy tôi muốn vào cuộc, hắn nhanh chóng đứng dậy nhường chỗ cho tôi, sau đó vội vàng chạy về hướng nhà vệ sinh, vừa chạy được mấy bước đã nôn thốc nôn tháo rồi ngất xỉu trên mặt đất.
A Lai thấy tôi thì hơi sững sờ, sau đó khóe mắt hắn lộ ra một nụ cười khác thường. Hắn tiện tay lấy mấy thẻ cược mệnh giá khá lớn ở trước mặt ném cho tôi rồi mở miệng nói: “Trước đó ngươi đã giúp ta, bây giờ ta trả lại cho ngươi. Đừng cược với ta, ngươi không phải đối thủ đâu!”
Mẹ nó, đây là trắng trợn xem thường lão tử!
Vốn dĩ tôi chỉ muốn tùy tiện chơi vài ván để dò xét đường đi nước bước của hắn, nhưng bị hắn nói như vậy, bản tính hiếu thắng của tôi liền bị kích thích, trực tiếp ném trả thẻ cược của hắn, sau đó ngồi xuống khiêu khích hắn.
“Muốn chết à? Vậy ta sẽ thành toàn cho ngươi”.
A Lai khinh thường liếc nhìn tôi, ra hiệu cho Dealer phát bài.
Tôi nhớ lại tình tiết trong phim, chuẩn bị làm bộ làm tịch xoa bài một hồi, ai ngờ vừa cầm bài lên, ngực liền có chút khó chịu.
Ba lá bài tây trong tay giống như có ma lực, chỉ trong vài giây ngắn ngủi đã khiến tôi có cảm giác đầu váng mắt hoa.
Tôi buông bài xuống, ngón tay lặng lẽ bấm quyết, lại thầm niệm vài câu Đạo Đức Kinh. Sau khi lồng ngực trở lại bình thường, tôi liếc mắt nhìn về phía trước, hoảng sợ phát hiện trên đỉnh đầu mình đã xuất hiện một đoàn sương mù màu xám, đây chính là dấu hiệu của vận rủi giáng xuống, là điều tối kỵ trong sòng bạc!
Xem ra vấn đề nằm ở đây, thứ kia lợi hại ở chỗ có thể mang vận rủi đến cho đối thủ của A Lai, thành ra mặc kệ bài của đối thủ tốt hay không, kết cục đều đã được định sẵn.
Cho dù đối thủ có được bài tốt đến nghịch thiên, bài trong tay A Lai cũng sẽ thay đổi theo!
Nhưng lão tử không tin vào tà thuật này. Tôi điều khiển Vô Hình Châm, tạo ra một khoảng trống mà mắt thường không thể thấy được giữa lá bài của A Lai và mặt bàn. Chờ một lát, trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh ba lá bài của hắn, một bộ bài xấu đến mức khiến người tôi phải bật cười.
Ngay lập tức, tôi lại di chuyển Vô Hình Châm đến dưới bài của mình, bảo nó xóa sạch mặt của cả ba lá bài, sau đó khắc ra ba lá A!
Đây là Thiên Long Báo, bài của A Lai có biến hóa thế nào cũng không thể lớn hơn tôi, cùng lắm là hòa. Mà khi gặp phải điểm số giống nhau, người mở bài trước sẽ thua, chỉ cần tôi không mở trước, hắn thua chắc rồi.
Đối với người bình thường, đánh bạc là nhờ vận khí, nhưng đối với cao thủ, đọ sức chính là định lực. Tôi vừa sửa xong bài, đã cảm thấy một áp lực mới ập tới, khiến tôi bất giác muốn lật bài ra.
Lúc này, tôi đột nhiên nghe Lý mặt rỗ hét lớn, bèn giật mình tỉnh táo lại, cắn chặt răng nhìn chằm chằm về phía A Lai.
Hắn hung tợn trừng mắt nhìn Lý mặt rỗ rồi tiếp tục gây áp lực cho tôi. Nhưng lần này tôi đã có phòng bị, ngón tay không ngừng biến hóa pháp quyết, đồng thời trong lòng thầm niệm chú ngữ. Tuy ngực tôi ngày càng khó chịu nhưng cuối cùng cũng không để hắn thực hiện được ý đồ.
A Lai còn thảm hơn cả tôi, mồ hôi rịn ra trên trán, hai mắt không còn nhìn chằm chằm vào tôi nữa mà bối rối đảo qua đảo lại trên người mình, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Bộ dạng này rõ ràng là hắn không chịu nổi nữa. Tôi không tiếp tục che giấu thực lực, hít một hơi thật mạnh rồi phóng linh lực trong đan điền ra ngoài, trong nháy mắt quét sạch đám mây xui xẻo trên đỉnh đầu.
A Lai hét lên một tiếng thảm thiết, theo phản xạ lật bài của mình lên, quả nhiên là ba lá A!
Mọi người kinh hô một tiếng, không ít người chép miệng tỏ vẻ tiếc nuối. Dù sao bài lớn như vậy không nên đánh sớm, ai cũng cảm thấy A Lai đã quá vội vàng, hầu như tất cả đều nhìn tôi với ánh mắt thông cảm. Mặt Lý mặt rỗ sa sầm, mắt trợn tròn nhìn A Lai.
Tôi ha ha cười, lần lượt lật ba lá bài của mình ra trước ánh mắt của mọi người. Khi lá A thứ nhất xuất hiện, mọi người không có phản ứng gì. Đến lá thứ hai, trên mặt rất nhiều người đã lộ vẻ kinh ngạc. Khi tôi mở lá thứ ba, tất cả mọi người đều sững sờ.
Dealer càng hóa đá tại chỗ, trong một bộ bài sao lại có thể xuất hiện sáu lá A!
Mọi người đều biết có người đang giở trò, nhưng trong suốt quá trình, cả tôi và A Lai đều chưa từng đặt bài xuống bàn, nên đương nhiên họ không thể nói gì.
Dựa theo quy tắc, người mở bài trước sẽ thua, ván này tôi thắng. A Lai nhìn tôi rất chăm chú, không cam lòng muốn cược tiếp với tôi. Tôi nhìn hắn đầy thông cảm, trong mấy ván tiếp theo, tôi đều khắc bài của mình thành chữ.
Mấy ván sau, A Lai hoàn toàn luống cuống, vội vàng cầm số thẻ cược còn lại đến quầy đổi thành tiền mặt, rồi chạy thẳng ra khỏi sòng bạc không hề ngoảnh đầu lại.
Tôi và Lý mặt rỗ liếc nhau, đứng dậy đuổi theo, hoàn toàn không quan tâm đến mấy thẻ cược chưa đổi kia.
Kẻ ngốc cũng biết tôi đã động tay động chân, đối với người của sòng bạc luôn để ý, chi bằng tôi chủ động từ bỏ, dù sao mục đích ban đầu của tôi cũng chỉ là để dọa A Lai.
Không ngờ vừa tới cửa sòng bạc đã bị chặn lại. Bọn họ giả vờ tốt bụng nhắc tôi quên lấy lại thẻ cược. Tôi nói số thẻ đó tặng cho sòng bạc rồi, thế mà bọn họ vẫn không cho tôi đi. Hóa ra ông chủ thấy tôi giao đấu với A Lai, cảm thấy tôi thực sự là thần bài tái thế, muốn mời tôi về làm cò mồi cho hắn!
Tôi chỉ có thể bảo Lý mặt rỗ đuổi theo trước, còn mình thì đến văn phòng nói chuyện với ông chủ. Cũng may ông chủ không ép buộc, thấy tôi không đồng ý liền thả tôi đi.
Vừa ra khỏi sòng bạc đã thấy Lý mặt rỗ vẻ mặt đau khổ đi tới đi lui ở cửa. Sau khi thấy tôi, y chạy lên, uể oải nói: “Thằng nhãi đó chạy nhanh quá, ta mất dấu rồi”.
“Ai, đành phải đến nhà hắn thôi”.
Trước đó tôi đã được chứng kiến tốc độ của A Lai nên không trách Lý mặt rỗ, chỉ thở dài rồi đi về phía nhà A Lai.
Lúc này đêm đã khuya, trong sòng bạc vô cùng náo nhiệt nhưng trên đường phố lại rất vắng vẻ. Đi được một đoạn, tôi đột nhiên nghe thấy phía trước có tiếng hét thảm.
Không đợi tôi kịp phản ứng, lại có một tràng âm thanh liên tiếp truyền đến như thể có người đang đánh nhau, mơ hồ còn có thể nghe thấy tiếng một cô gái cầu cứu.
“Đây là giọng của Lôi Anh, mau đi xem thử”.
Lý mặt rỗ nghe một lúc, đột nhiên vỗ đùi rồi chạy nhanh về phía trước.
Sau lời nhắc nhở của y, tôi mới nhận ra đó là tiếng Lôi Anh cầu cứu, chắc chắn A Lai cũng ở phía trước.
Tôi vội đuổi theo Lý mặt rỗ, ra hiệu cho hắn không nên hành động thiếu suy nghĩ, sau đó hai người chậm rãi men theo chân tường di chuyển đến một con hẻm nhỏ chật hẹp.
Âm thanh chính là từ con hẻm này truyền đến.
Tới gần xem xét, tôi phát hiện có bốn năm thanh niên trai tráng khỏe mạnh đang đấm đá A Lai túi bụi. Kẻ cầm đầu chính là đội trưởng bảo an của sòng bạc. Bọn họ vừa đánh vừa chửi rủa gì đó, còn Lôi Anh thì ở bên cạnh cầu xin họ tha mạng cho cha mình.
“Có lên không?” Lý mặt rỗ nhíu mày hỏi.
Tôi suy nghĩ một lát rồi quyết định chờ thêm một lúc nữa. Sòng bạc tuy mờ ám nhưng không phải là không có giới hạn, bọn họ sẽ không vì A Lai thắng tiền mà trả thù, sở dĩ động đến hắn nhất định là đã phát hiện ra điều gì đó.
Quả nhiên, sau khi đánh gục A Lai xuống đất, gã đội trưởng bảo an mò mẫm trên người hắn một hồi, không ngờ lại tìm được một vật to bằng lòng bàn tay. Tôi thả Vô Hình Châm ra quan sát, phát hiện đó là một tấm Sinh Tiền Phù Phiến!
Sinh Tiền Phù Phiến là một loại phật bài của Thái Lan, không khác mấy so với bùa hộ thân của Trung Quốc, đều chỉ có tác dụng tâm lý chứ không có gì đặc biệt.
Gã đội trưởng bảo an nhìn tấm Sinh Tiền Phù Phiến, nhét nó vào túi, lại đạp A Lai mấy cước rồi mới dẫn người hùng hổ bỏ đi.
Lôi Anh khóc lóc đỡ A Lai dậy, dìu hắn về nhà, xem ra không hề ôm hận vì bị A Lai ngược đãi.
Ai ngờ A Lai lại tát thẳng một cái vào mặt cô bé, hung hăng quát: “Chính mày là kẻ lắm chuyện làm hỏng vận may của tao, tao đánh chết mày!”
Nói xong, hắn điên cuồng xông tới bóp cổ Lôi Anh, trán nổi gân xanh, rõ ràng là muốn bóp chết cô bé.
Tôi không nhịn được nữa, lao tới giơ chân đá văng A Lai ra xa bốn năm mét.
Lý mặt rỗ theo sát phía sau, vội vàng xông đến bồi thêm vài cú, nhảy lên người A Lai mà đấm đá túi bụi. Tôi đi tới bên cạnh Lôi Anh, nắm tay cô bé nói: “Tiểu muội muội, thúc thúc dẫn muội rời khỏi đây”.
Cuối cùng tôi cũng đã nhìn ra, chỉ cần Lôi Anh còn ở bên cạnh A Lai, sớm muộn gì cũng sẽ bị hắn hành hạ đến chết, chi bằng dẫn cô bé đi, sau đó tìm một gia đình tốt để nhận nuôi.
Lẽ ra cô bé nên vui mừng mới phải, nào ngờ lại chẳng hề cảm kích, lạnh lùng đẩy tôi ra, lại liều mạng xông tới đẩy Lý mặt rỗ, quật cường đỡ A Lai dậy, dìu hắn chậm rãi về nhà.
“Con nhóc kia không phải bị cha nó đánh đến hồ đồ rồi chứ?” Lý mặt rỗ vô cùng bực bội nói, đoạn định đuổi theo.
Tôi lại đột nhiên nghĩ đến một manh mối quan trọng, bèn nhanh chóng ngăn hắn lại!
Đề xuất Voz: Tiền nhiều thì có nên mua nô lệ về chơi?