Chương 795: Sự khả ái của Nhị Ca Phong

Một lát sau, Lý mặt rỗ trở về, quả nhiên không bắt được Lôi Anh.

Hắn ủ rũ nói: “Trương gia tiểu ca, ta xem thường con nhóc kia rồi. Nó cố tình dụ ta ra ngoài, sau đó lại dẫn ta vào một nơi hẻo lánh”.

Hóa ra Lôi Anh đã sớm đoán được chúng tôi có thể sẽ nhúng tay vào, nên đã bày sẵn một pháp đàn hạ hàng ở khu vực gần đó.

Vừa rồi, cô bé dụ Lý mặt rỗ vào một con ngõ cụt, còn bản thân thì lợi dụng địa hình quen thuộc để chạy thoát, sau đó khởi động pháp đàn đã chuẩn bị sẵn. Nếu không phải Lý mặt rỗ có Âm Dương Tán hộ thân, e là đã sớm bị lũ bọ cạp từ bốn phương tám hướng trong hẻm róc thành một đống xương trắng rồi.

“Mẹ nó, nhất định phải gỡ bỏ khúc mắc của con nhóc Lôi Anh đó, nếu không chúng ta cứu A Lai cũng bằng thừa.”

Lý mặt rỗ nghiến răng nghiến lợi nói: “Con bé này đã bị thù hận làm cho mờ mắt, cứ tiếp tục thế này tuyệt đối sẽ xảy ra chuyện lớn!”

Hắn nói không sai, nếu cứ để mặc cô bé phát triển như vậy, tính mạng của A Lai và Vưu Loan sẽ rất nguy hiểm, còn Lôi Anh thì rất có thể sẽ tẩu hỏa nhập ma mà trở thành một đầu hàng sư tà ác.

Dù hiểu tầm quan trọng của việc bắt được cô bé, tôi vẫn cảm thấy vô cùng bó tay.

Thuật hạ hàng của cô nhóc chắc chắn là học từ người khác, nếu nó quay về gọi viện binh, e rằng thân phận của chúng tôi sẽ bị bại lộ, khi đó sẽ có vô số sư phụ hạ hàng kéo đến tìm tôi báo thù!

Quốc gia nào cũng vậy, dù nội bộ có mâu thuẫn nhưng vẫn sẽ nhất trí đối ngoại. Lúc ở Quảng Châu, tôi đã một hơi phế đi nhiều đầu hàng sư như vậy, nếu bây giờ bị bọn họ bắt được, kết cục sẽ ra sao không cần nói cũng biết.

Chuyện này còn chưa phải nghiêm trọng nhất, điều tôi sợ nhất là Lôi Anh sẽ trốn đi từ đây. Chúng tôi không thể bảo vệ A Lai mãi được, nhưng cô nhóc lại có thể ra tay hạ độc thủ bất cứ lúc nào.

Trong thoáng chốc, đầu óc tôi quay cuồng, nhận ra tình huống nào cũng cực kỳ bất lợi cho mình.

Lý mặt rỗ đương nhiên cũng nghĩ tới đây, hắn xoa xoa tay tự trách: “Đều tại ta cả, hay là ngươi rút trước đi, ta ở lại tìm cách dụ nó ra.”

“Đừng có nói nhảm, ngươi định một mình gánh chuyện này sao?”

Tôi bực bội mắng, rồi quay sang hỏi Vưu Loan xem có biết thuật hạ hàng của Lôi Anh là học từ ai không.

Vốn tôi chỉ thuận miệng hỏi một câu, không ngờ ánh mắt nàng lại bất giác lóe lên, một lúc sau mới do dự nói một câu không rõ ràng.

“Vậy sao? Thế thì ta không quản chuyện này nữa.”

Mấy năm nay tiểu gia đây học được chính là thuật nhìn lời đoán ý, xem mặt bắt hình dong. E rằng Vưu Loan còn không biết mình đã bị ánh mắt của bản thân bán đứng.

Tôi nói xong liền kéo Lý mặt rỗ bỏ đi, lần này không phải giả vờ, mà là thật sự muốn rời đi.

Vẫn là câu nói cũ, tiện tay giúp một phen thì được, chứ vì cứu một người ngoài mà phải đánh cược cả tính mạng thì tôi không làm được!

“Đừng đi… Đừng đi, ta nói!”

Vưu Loan thấy vậy thì lập tức luống cuống, vội vàng chạy tới chặn trước mặt chúng tôi, khẩn khoản nói: “Đừng đi mà, các ngươi đi rồi, ta thật sự không biết phải làm sao nữa.”

Tôi khoanh hai tay trước ngực, hừ nhẹ một tiếng: “Rửa tai lắng nghe.”

“Thật ra, thuật đầu hàng của Lôi Anh là do mẹ ta dạy cho nó.”

Câu đầu tiên của Vưu Loan đã khiến tôi và Lý mặt rỗ mừng rỡ, vì sự việc đã có chuyển biến.

Thì ra mẹ của Vưu Loan là một đầu hàng sư, gia tộc cô ấy đã làm nghề này nhiều thế hệ. Đến đời Vưu Loan, cả cô ấy và chị gái đều không muốn học, lão mẫu thân đành phải truyền lại thuật đầu hàng cho cháu ngoại là Lôi Anh.

Đương nhiên lúc đó Lôi Anh học chỉ vì hứng thú, cũng không có ý định kế thừa pháp thuật của gia tộc, cho nên một thời gian dài sau đó mọi người đều đã quên mất chuyện này.

“Không ngờ bao năm qua nó vẫn nhớ rõ những lời mẹ ta dạy. May mà có các ngươi, nếu không anh rể ta đã…”

Vưu Loan vừa nói vừa quan sát sắc mặt của tôi và Lý mặt rỗ, sau khi nói xong dường như đã hiểu được suy nghĩ của chúng tôi, liền chạy vào phòng ôm ra một tấm ảnh thờ đen trắng lớn, chỉ vào bà lão tóc bạc phơ trên đó.

“Mẹ ta đã qua đời hai năm rồi, Lôi Anh sẽ không gọi người khác tới giúp đâu. Bởi vì theo quy củ, không thể cùng lúc bái hai nhà làm thầy được.”

“Nếu thật sự như vậy, tình hình sẽ đơn giản hơn nhiều.”

Tôi gật đầu, cảm giác như mây tan thấy mặt trời.

Nếu đã không có viện binh, Lôi Anh chắc chắn đang lẩn trốn để tìm cơ hội, nhất thời nàng ta sẽ không dám tới. Tôi bèn bảo Vưu Loan canh giữ trong nhà, còn chúng tôi thì chạy tới phố cờ bạc.

Từ nãy đến giờ Vĩ Ngọc vẫn chưa liên lạc lại, chứng tỏ Nhị ca Phong vẫn còn đang đợi ván cược, tôi thật sự phục hắn!

Lúc tôi quay lại sòng bạc, quả nhiên hắn vẫn còn ở bàn cược ban đầu, chỉ có điều đối thủ đã đổi người khác, hai bên người hắn chất đầy tiền cược.

Gã thanh niên này đã bị nó chiếm thân từ chạng vạng hôm qua, đến bây giờ đã gần rạng sáng. Sau khi đánh bạc không ngừng nghỉ suốt một đêm, dương hỏa trên người hắn đã vô cùng yếu ớt, nếu cứ tiếp tục thế này, rất có thể hắn sẽ đột tử ngay trên bàn cược.

Lúc này, ngoài người đang đánh cược với hắn ra, các bàn khác đều không còn ai, ngay cả phần lớn nhân viên phục vụ cũng đã xuống nghỉ ngơi. Tôi xoa xoa tay chuẩn bị, nếu không được thì đành phải động thủ thu thập hắn, dù sao cũng không ai nhìn thấy.

Một lát sau, hắn thắng sạch tiền cược của đối phương, tôi thầm nghĩ, cuối cùng cũng chịu dừng tay rồi chứ? Ai ngờ hắn lại đẩy hết số tiền cược trước mặt mình cho đối phương, thô bạo quát: “Nào, chơi tiếp!”

“Chơi cái con khỉ nhà ngươi, còn chơi nữa là chết người đấy.”

Tôi không nhịn được mắng một câu, đoạn đi tới đẩy đối thủ của Nhị Ca Phong ra. Hắn kia như trút được gánh nặng, thở phào một hơi, chắp tay cảm tạ tôi rồi vội vàng chạy khỏi sòng bạc.

“Đánh bạc như vậy không có ý nghĩa gì cả. Ngươi đã thích chơi, ta sẽ chơi với ngươi một ván, thế nào?”

Tôi búng tay một cái, Lý mặt rỗ liền tự giác kéo cửa cuốn của sòng bạc xuống. Động tĩnh này khiến mấy người bảo an chú ý. Bọn họ liếc nhìn, thấy chúng tôi chỉ kéo cửa xuống thì cũng không để tâm mà quay về ngủ tiếp.

Loại sòng bạc nhỏ này cũng không khác mấy so với các phòng mạt chược trong nước, nửa đêm đóng cửa là chuyện rất bình thường, vừa để phòng cảnh sát, vừa để phòng gây sự, lại còn có thể phòng trộm cắp.

“Cược thế nào?”

Nhị Ca Phong chắc chắn đã nhận ra tôi là người thắng cược hắn lúc trước, nhưng lại không hề để tâm, ngược lại còn có chút hứng thú hỏi.

Tôi chỉ vào gã thanh niên, bảo hắn rời khỏi người kia đi, nếu cứ tiếp tục thế này thì người tôi sẽ bị mệt chết mất.

“Ồ?”

Nhị Ca Phong nghe tôi nói xong thì hơi sững sờ, hắn cúi đầu nhìn dương hỏa trên người gã thanh niên đang leo lét như sắp tắt, thế mà lại có chút oán giận nói: “Sao không nhắc ta sớm một chút”.

Tôi nghe xong mà suýt phụt cười, đột nhiên cảm thấy Nhị Ca Phong cũng có chút đáng yêu.

Chuyện này cũng giống như tôi tưởng tượng, hắn không có ác ý, chỉ giống như Majin Buu trong Bảy viên ngọc rồng, vô tình làm hỏng chuyện, thuộc loại lạc âm.

Sau khi hắn rời khỏi người gã thanh niên, Lý mặt rỗ vội vàng dìu người kia đến ghế dài nghỉ ngơi.

Lúc này tôi mới một lần nữa đánh giá lại Nhị Ca Phong, cố ý khen: “Nhị Ca, người trong thiên hạ đều kính nể huynh nghĩa bạc vân thiên, vì sao huynh lại làm những chuyện khiến người ta khinh thường như vậy?”

“Ngươi… Ngươi nói hươu nói vượn cái gì, Nhị Ca Phong ta đây chưa từng làm chuyện xấu.”

Quả nhiên hắn rất để ý đến danh dự của mình. Trong lòng tôi vui như nở hoa, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra tức giận, đem chuyện nhà A Lai tan cửa nát nhà, vợ con ly tán kể lại một lượt.

Nhị Ca Phong nghe xong thì im lặng hồi lâu, cuối cùng lại thở dài một hơi, khuôn mặt đen sì bỗng ửng đỏ. Sau đó hắn nhìn về phía tôi, ánh mắt tràn đầy mờ mịt.

“Nếu huynh không nghe ta, nhất định sẽ khiến danh dự của huynh mất hết. Sau này thế nhân tuyệt đối sẽ không còn thờ phụng huynh nữa, ngược lại sẽ coi huynh là sao chổi.”

Tôi bắt đầu gây áp lực cho hắn, còn cố ý nói thêm: “Quan trọng nhất là, huynh đánh không lại ta!”

“Ngươi…”

Nhị Ca Phong nghe xong lập tức nổi giận, hai mắt trở nên đỏ như máu, miệng không ngừng run rẩy khiến không khí xung quanh như ngưng đọng, nhao nhao hóa thành những giọt nước nhỏ trên bàn rồi lập tức kết thành vụn băng.

Thấy cảnh này, tôi quả thực không còn nắm chắc phần thắng, sợ rằng đã chọc giận hắn hoàn toàn. Để có thể triệt để dọa được hắn, tôi chỉ có thể mời vị nhị ca chân chính ra sân!

Ngay trước khi Nhị Ca Phong định động thủ với tôi, tôi cắn đầu lưỡi, phun một ngụm tinh huyết lên Vĩnh Linh Giới. Theo luồng lục quang yếu ớt phát ra từ chiếc nhẫn, tôi lại một lần nữa nghe được giọng nói của Tiểu Giới Linh: “Hoan nghênh chủ nhân, mời lựa chọn võ tướng.”

Số lần sử dụng Vĩnh Linh Giới ngày càng nhiều, sự nhạy bén của nó với máu huyết của tôi cũng ngày càng cao. Tôi nhớ lần đầu tiên Vĩnh Linh Giới thức tỉnh là do tôi bị đám người ở Long Tuyền sơn trang đánh cho xuất huyết quá nhiều.

Đến bây giờ, chỉ cần một giọt máu là có thể thức tỉnh giới linh, đồng thời khi lựa chọn võ tướng còn có thể diễn sinh ra các võ tướng khác.

So với lúc ban đầu, hiện tại đúng là chim sẻ đổi súng thần công.

“Lần này chọn Quan Vân Trường, cấm diễn sinh võ tướng khác.”

Tôi dùng ý niệm hạ lệnh cho Tiểu Giới Linh. Nếu là một trận ác chiến thực sự, càng đông người càng tốt, nhưng tình huống trước mắt có chút đặc thù.

Một mình Quan Vũ tuyệt đối có thể trấn áp được Nhị Ca Phong, nhưng nếu đổi lại là Thục Hán Ngũ Hổ Tướng, e rằng hắn cũng chưa chắc đã chịu thua.

Theo một đạo thanh quang từ Vĩnh Linh Giới bay ra, khí thế trên người Nhị Ca Phong lập tức tiêu tán không còn tăm hơi. Hắn đứng bật dậy khỏi ghế, vừa bối rối vừa kích động nhìn quanh.

"Ta ở đây."

Giọng nói của Quan Vũ đột nhiên vang lên từ bên phải tôi. Tôi vội quay đầu thi lễ với hắn, hắn chỉ hừ một tiếng đầy kiêu ngạo xem như đáp lại, rồi căm tức nhìn Nhị Ca Phong: "Tên nhát gan!"

(Tác giả: Vì có nhiều bạn không biết điều kiện thêm chương nên tại hạ xin nói rõ ở đây. Mỗi ngày sẽ có hai chương, và cứ mỗi một nghìn phiếu đề cử sẽ có thêm một chương. Phiếu đề cử mỗi ngày đều có thể bỏ miễn phí, Lão Cửu tại hạ cũng không cầu mọi người bỏ tiền ra tặng thưởng, chỉ mong công sức của mình sẽ đổi lại được hồi báo! Mong mọi người ủng hộ.)

Đề xuất Voz: Khiêu vũ giữa bầy Les
Quay lại truyện Âm Gian Thương Nhân
BÌNH LUẬN