Ảnh ngục.
Tô Mộ Vũ ngồi trong góc phòng giam, không rõ do Thủy Quan có cách bố trí đặc biệt hay bản thân hắn may mắn, toàn bộ Ảnh ngục này chỉ phòng giam của hắn mới có một ô cửa sổ lớn bằng bàn tay. Ánh sáng yếu ớt xuyên qua khe cửa, chiếu xuống, thi thoảng lại có chim sẻ đậu trên đó, tò mò nhìn ngó tù nhân bên dưới. Suốt cả ngày, Tô Mộ Vũ ngửa đầu nhìn ô cửa sổ, ngây ngốc.
Dù cho những ngày tháng ấy trôi qua như thế, hắn vẫn cảm thấy có ý nghĩa. Cuộc sống lao tù không ai quấy rầy ấy, ngược lại khiến hắn có thể tĩnh tâm suy nghĩ rất nhiều điều.
Nhưng hôm nay, rốt cuộc vẫn có kẻ đến quấy nhiễu.
Một nam nhân cao gầy, vận áo choàng đen, đứng bên ngoài phòng giam, ngón tay khẽ gõ lên song sắt. Lúc này, Tô Mộ Vũ mới sực tỉnh, quay đầu nhìn thấy nam tử nọ.
"Ngươi là sát thủ hạng nhất nhì Bắc Ly, ta đã đứng đây một lúc lâu rồi, không ngờ ngươi lại không hề hay biết.” Giọng nam tử kia mang theo ý cười: "Thật khó lòng tin nổi.”
"Vì ta đang ở một nơi an toàn tuyệt đối, không cần lo lắng ai sẽ đến giết mình.” Tô Mộ Vũ lạnh nhạt đáp. "Trong hoàn cảnh như vậy, ta sẽ không hao phí sức lực mà hành xử như một sát thủ.”
"Ngươi rất thú vị.” Nam nhân kia cúi đầu.
Tô Mộ Vũ khẽ nhíu mày nói: "Ta đã từng gặp ngươi. Ngươi là kẻ ở sau tấm bình phong hôm đó.”
"Ha ha ha, tính ra thì hôm đó chúng ta chưa từng chính thức chạm mặt. Ngươi chỉ dựa vào hơi thở mà đã nhận ra ta, không tệ chút nào.” Nam tử kia cười đáp.
Tô Mộ Vũ mỉm cười nói: "Vì ngươi rất đặc biệt.”
"Đặc biệt ra sao?” Nam tử kia hỏi.
"Tuy chỉ cách nhau một song sắt phòng giam, tuy bây giờ ngươi tỏ ra không có địch ý với ta, nhưng ta cảm thấy chỉ cần ngươi muốn, ngươi có thể lấy mạng ta.” Tô Mộ Vũ trầm giọng đáp.
Nam tử kia giơ ngón tay thon dài trắng trẻo ra, nhẹ nhàng đặt lên song sắt. "Nếu ngươi đồng ý, bây giờ ta có thể cứu ngươi thoát khỏi đây.”
"Mọi chuyện đều có điều kiện cả. Dịch Bặc có điều kiện của hắn, và ngươi chắc chắn cũng có điều kiện của riêng mình.” Tô Mộ Vũ lắc đầu đáp.
"Không tệ. Nhưng người như Dịch Bặc thì không cần phải trao đổi điều kiện, vì hắn quá yếu, giết hắn để đoạt lấy địa vị, rõ ràng là một lựa chọn tốt hơn nhiều.” Nam tử kia nói đầy ẩn ý.
Tô Mộ Vũ khẽ cau mày, ngón tay khẽ ngưng tụ luồng kiếm khí.
"Ha ha ha ha.” Nam tử kia dường như nhìn thấu động tác của Tô Mộ Vũ, cười ha hả: "Xem ra ta nói đúng rồi.”
"Tuy Dịch Bặc rất yếu nhưng ngươi rất mạnh.” Tô Mộ Vũ chậm rãi nói.
"Đúng vậy. Ta rất mạnh.” Nam tử kia thở dài một tiếng: "Thậm chí ta từng cho rằng ta là kẻ mạnh nhất thiên hạ này. Nhưng bây giờ ta không thể không liều mạng tìm kiếm cái bóng ở nơi sâu xa nhất trên đời này để hợp tác.”
"Ngươi là...” Tô Mộ Vũ đột nhiên nghĩ ra một cái tên.
"Suỵt...” Nam tử kia ngăn Tô Mộ Vũ lại: "Trừ phi ngươi quyết định hợp tác với ta, bằng không xin đừng nói ra cái tên này. Vì nếu làm vậy, ta sẽ phải giết ngươi. Đây là chuyện rất đáng tiếc.”
Tô Mộ Vũ lùi lại một bước: "Nhưng nếu bây giờ ta cự tuyệt ngươi, chẳng lẽ ngươi không ra tay giết ta?”
"Không, ta muốn thấy các ngươi vật lộn với Ảnh tông.” Nam tử kia cười nói.
Tô Mộ Vũ trầm ngâm trong chốc lát rồi tiếp tục nói: "Bây giờ ta bị nhốt ở đây, có lẽ đại gia trưởng sẽ hợp tác với Ảnh tông. Chuyện vật lộn mà ngươi muốn thấy có lẽ sẽ không xuất hiện.”
"Nực cười.” Nam tử kia hừ lạnh một tiếng: "Khi xưa Ảnh Vệ đoàn đi theo khai quốc đại hoàng đế chinh phạt thiên hạ, mỗi khi chiến cuộc lâm nguy, lại rất thường xảy ra chuyện thủ lĩnh phe địch bị Ảnh Vệ đoàn lấy đầu. Thời gian qua Ảnh tông luôn coi đó là niềm kiêu hãnh, nhưng Lang Gia Vương thì khác. Xung quanh hắn đều là cao thủ tuyệt thế có thứ hạng trong thiên hạ, thậm chí bản thân hắn cũng là một trong những đệ tử đắc ý nhất của học đường Lý tiên sinh. Dịch Bặc muốn khôi phục vinh quang của Ảnh Vệ đoàn, vậy phải so sánh thực lực bản thân và đối phương. Nếu chuyện này đơn giản như vậy, vì sao năm xưa kẻ địch không trực tiếp phái người đi giết đại hoàng đế?”
Tô Mộ Vũ ngạc nhiên, lần này hắn chọn cách im lặng, không hề lên tiếng.
"Ngươi rất thông minh, nhưng chuyện trong triều đình vốn không đơn giản.” Nam tử kia xoay người: "Hy vọng các ngươi không làm ta thất vọng.” Nói xong, nam tử kia bước ra khỏi Ảnh Ngục, không hề quay đầu lại.
Tô Mộ Vũ đợi hắn đi khuất, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, tựa nghiêng người vào tường: "Đúng là phiền toái.”
***
Trong phủ Quốc Trượng.
Dịch Bặc nắm chặt tay, quát khẽ: "Hắn đi vào?”
"Đúng vậy.” Ô Nha đứng bên dưới, ánh mắt nhấp nháy: "Đệ tử vô dụng, không dám ngăn cản.”
"Rác rưởi... rác rưởi!” Dịch Bặc không nhịn được chửi ầm lên.
"Nếu hắn cản ta, đương nhiên ta sẽ giết hắn. Vô duyên vô cớ mất đi một đồ đệ, không đáng đâu.” Nam tử mặc áo choàng đen từ bên ngoài bước vào.
"Ngươi...” Dịch Bặc giơ một ngón tay chỉ vào nam tử kia, thần giận dữ: "Phủ Quốc Trượng này là nơi ngươi muốn tới thì tới, muốn đi thì đi à? Ảnh Ngục là chỗ ngươi muốn vào thì vào hay sao?”
"Nếu năm xưa ngươi không đối xử với con gái và đồ đệ như vậy, không khéo phủ Quốc Trượng hiện giờ không phải nơi ta muốn đến thì đến. Đáng tiếc.” Nam tử kia cười chế nhạo: "Chuyện xưa đâu thể quay đầu.”
Dịch Bặc cười lạnh nói: "Ngươi nói ta sai lầm, nhưng chẳng phải năm xưa ngươi cũng sai lầm hay sao?”
"Lắm miệng.” Nam tử kia nhấc tay, Dịch Bặc lập tức bị đánh lui ba bước. Có thể thấy thực lực hai người chênh lệch ra sao, chẳng trách hắn dám miệt thị Ảnh tông như vậy.
"Ngươi đã gặp Tô Mộ Vũ, nói gì?” Dịch Bặc nghi hoặc.
"Yên tâm đi, ta chỉ chiêu mộ hắn, nhưng hắn cự tuyệt ta.” Nam tử kia cười nói. "Dịch Bặc, ta có một câu muốn khuyên ngươi.”
"Câu gì?” Dịch Bặc trầm giọng hỏi.
"Đừng cố khống chế những thứ mạnh hơn ngươi.” Nam tử này lưu lại câu nói cuối cùng rồi biến mất.
Dịch Bặc trầm ngâm trong chốc lát, cuối cùng thở dài một tiếng: "Sao ta lại không biết, nhưng đây là cơ hội cuối cùng của Ảnh tông ta.”
"Tông chủ, hôm nay ta tới gặp Tô Xương Hà, bọn họ bố trí một đợt ám sát Lang Gia Vương, suýt nữa thành công.” Ô Nha đột nhiên nói.
Dịch Bặc cau mày: "Suýt nữa thành công, tức là không thành công?”
"Đúng, nhiệm vụ thất bại, Tô Xương Hà bị trọng thương, nhưng hắn và Lang Gia Vương cũng kết tử thù. Hắn yêu cầu triệu tập tất cả tinh nhuệ của Ám Hà vào Thiên Khải Thành.” Ô Nha trả lời.
"Tất cả tinh nhuệ?” Dịch Bặc hít một hơi thật sâu: "Chỉ sai lầm một chút thôi, Thiên Khải Thành sẽ chìm vào hỗn loạn.”
"Tức là ngăn cản Tô Xương Hà?” Ô Nha do dự nói.
"Không, chấp nhận yêu cầu của hắn!” Dịch Bặc siết chặt tay: "Chỉ cần Tô Mộ Vũ còn trong tay ta, ta cược là hắn không dám làm bậy!”
Đề xuất Linh Dị: SCP quỹ hội: D cấp thu dụng chuyên gia