Mặt trời lặn đằng tây. Trong Hạc Vũ Dược Trang.
Tô Xương Hà vung dao, ánh sáng lạnh lẽo lóe lên, sau đó quả dưa hấu trên bàn đã được cắt thành năm phần chỉnh tề.
“Ai da.” Triêu Triều Nhan vỗ tay, “Cuối cùng công phu của các ngươi cũng có chút công dụng.”
“Ha ha ha ha ha.” Tô Xương Hà cười lớn, “Ta nghe lời khen này xong cũng không biết có nên vui mừng hay không.”
Triêu Triều Nhan liếc nhìn ra ngoài, giọng điệu vẫn lo lắng: “Vũ ca và Bạch Hạc tỷ còn chưa trở về.”
“Yên tâm đi.” Tô Xương Hà nhún vai, “Tuy chuyện này chắc chắn sẽ có phiền toái, nhưng phiền toái nhỏ trong Nam An Thành này, đối với Tô Mộ Vũ mà nói, còn không tính là phiền toái.”
Tô Triết ngồi một bên hút tẩu thuốc: “Đừng coi thường Nam An Thành này. Lần ở Thiên Khải Thành không đáng sợ là bởi chúng ta ở trong tối, còn bọn họ ở ngoài sáng. Nhưng bây giờ chúng ta đã lộ diện, không còn nhìn thấy kẻ địch trong bóng tối nữa!”
“Thế thì cho chúng xem dao găm của ta.” Tô Xương Hà cười lạnh nói.
“A Di Đà Phật.” Không ngờ Tô Triết đột nhiên niệm Phật, “Không được sát sinh.”
Tô Xương Hà đang định mở miệng, lại nghe ngoài cửa có động tĩnh, quay đầu lại thì thấy Tô Mộ Vũ và Bạch Hạc Hoài đi vào. Tô Mộ Vũ vẫn giữ vẻ thản nhiên, thần sắc Bạch Hạc Hoài lại có vẻ mông lung hiếm thấy.
Tô Xương Hà bịt mũi: “Thối quá, hai người đi đâu đấy?” Triêu Triều Nhan hít hà một cái: “Sao ta chẳng ngửi thấy mùi gì cả.”
Tô Triết buông tẩu thuốc nói: “Mùi xác thối. Các ngươi đi đào mộ à?”
Tô Mộ Vũ cười khổ một tiếng: “Cũng gần thế. Ta đi tắm rửa trước, lát nữa hẵng nói.” Nói xong hắn đi tới sân sau.
Tô Xương Hà nhìn thoáng qua Bạch Hạc Hoài: “Giết người à?”
Bạch Hạc Hoài suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Nói kỹ ra thì không thể nói là người. Là giết một thi thể.”
Tô Xương Hà ngạc nhiên, sau đó mỉm cười: “Thế thì thú vị rồi.”
Bạch Hạc Hoài đặt mình ngồi xuống: “Ta không cảm thấy thế.” Nàng giơ tay định cầm miếng dưa hấu nhưng lại bị Tô Xương Hà gạt ra.
Tô Xương Hà xua tay: “Trên người ngươi cũng có mùi đấy, đừng làm bẩn dưa hấu.”
Lần này Bạch Hạc Hoài lại không đấu võ mồm với Tô Xương Hà, thu tay lại rồi ngồi ngây ngốc tại chỗ.
“Ai!” Tô Triết đột nhiên gầm lên một tiếng, cầm phật trượng bên cạnh vung lên, chỉ thấy một cái vòng vàng bay ra. Nhưng vòng vàng bay ra khỏi cửa như tảng đá rơi xuống biển, không có động tĩnh gì. Tô Triết liền nhấc phật trượng, tung mình nhảy vọt ra ngoài cửa, nhưng không phát hiện bất cứ động tĩnh gì. Hắn quay đầu lại nhìn Tô Xương Hà.
Tô Xương Hà vuốt ve hàng ria: “Thân pháp nhanh thật.”
Tô Triết nhanh chóng trở về: “Hạc Hoài, vừa rồi tới Tri Châu Phủ các con đã gặp cái gì?”
Bạch Hạc Hoài ngẩng đầu, trầm giọng nói: “Dược nhân.”
“Dược nhân Tây Sở ư?” Khi còn trẻ, Tô Triết cũng trải qua trận đại chiến giữa Bắc Ly và Tây Sở, hiểu rõ hơn ai hết về sự đáng sợ của thuật dược nhân. Hắn nhìn sang phía Tô Xương Hà: “Đi!”
Tô Xương Hà nheo mắt: “Có thế thôi đã sợ tới mức bỏ chạy? Bây giờ Ám Hà chúng ta vô dụng đến vậy à?”
“Thuật dược nhân của Tây Sở, quỷ thần cũng phải kiêng kỵ, nhưng lại là pháp môn nghịch thiên mà tất cả các thế lực đều khổ tâm truy tìm. Nếu bây giờ nó hiện thân ở Nam An Thành, thế thì chẳng mấy chốc sẽ có các thế lực khác đổ xô tới. Không muốn gây ra phiền toái thì đi ngay thôi.” Tô Triết chậm rãi nói.
Bạch Hạc Hoài lắc đầu: “Không đi được.”
“Vì sao?” Tô Triết hỏi.
“Thuật dược nhân này vốn đã rơi vào tay Dược Vương Cốc. Chúng ta còn đáp ứng với Nho Tiên Tây Sở vĩnh viễn không để thuật dược nhân tái hiện trên thế gian. Đã là lời hứa, giờ xảy ra chuyện thì đệ tử Dược Vương Cốc là con cũng phải ra tay dẹp loạn.” Bạch Hạc Hoài trả lời.
Tô Xương Hà vỗ tay: “Xem ra cuối cùng thần y tham tiền nhà ngươi cũng có chút khí khái của Dược Vương Cốc.”
Bạch Hạc Hoài cười khổ một tiếng: “Phải điều tra xem mấy ngày gần đây công tử của Tri châu Phủ đã đến những nơi nào, gặp gỡ những ai.”
“Không cần phiền phức như vậy.” Tô Xương Hà lắc đầu, “Nếu người nọ đã biết truyền nhân Dược Vương Cốc nhà ngươi tới Nam An Thành, đương nhiên sẽ tìm đến. Chúng ta chỉ cần chờ là được.”
Đêm dài thăm thẳm.
Mọi người đều đã ngủ say.
Hai bóng đen xuất hiện trong sân, cầm đao xông thẳng đến phòng họ. Đột nhiên, một ánh kiếm lấp lóe, chỉ thấy Tô Mộ Vũ từ trong phòng vọt tới, vung trường kiếm, nhằm thẳng thủ cấp của hai kẻ đó. Hai người kia nghiêng người né tránh trường kiếm của Tô Mộ Vũ, lùi lại ba bước.
“Các ngươi là do Dạ Nha phái tới?” Tô Mộ Vũ trầm giọng nói.
Hai người áo đen nhìn nhau, rồi chém song đao trong tay. Song đao hợp lực, một người đánh trên, một người đánh dưới, tập kích Tô Mộ Vũ. Lại thấy một con dao găm lượn ra từ màn đêm, cắt lên cánh tay hai người. Nhưng hai kẻ đó lại như hoàn toàn không nhận thấy, tay vẫn cầm đao không hề do dự, múa song đao chém tới.
“Lui!” Tô Mộ Vũ hét lớn một tiếng, vung trường kiếm chặt đứt hai thanh trường đao.
Tuy vậy, hai kẻ kia vẫn tiếp tục lao tới, tung ra hai quyền, đánh lên ngực Tô Mộ Vũ. Tô Mộ Vũ nhón mũi chân lùi lại ba bước.
“Chiêu thức đơn giản, thân pháp lại mau lẹ, nội lực bình thường, nhưng quyền kình cực kỳ bá đạo.” Tô Mộ Vũ chậm rãi nói.
Tô Xương Hà xuất hiện sau lưng hai kẻ đó: “Có lẽ luyện công phu ngoại gia lợi hại nào đó, không đáng kể. Giết chết hay để người sống?”
“Người sống.” Tô Mộ Vũ trả lời.
“Được rồi.” Tô Xương Hà xoay tròn con dao trong tay.
Hai người kia nghe động tĩnh phía sau, tạm bỏ qua Tô Mộ Vũ trước mặt, cùng vung quyền đánh về phía Tô Xương Hà. Con dao của Tô Xương Hà nhẹ nhàng xoay tròn, thân hình hắn đã xuất hiện bên cạnh Tô Mộ Vũ.
Tô Mộ Vũ khẽ nhíu mày: “Một dao cắt cổ?”
Tô Xương Hà bất đắc dĩ lắc đầu: “Không khống chế tốt.” Vừa dứt lời, hai người áo đen đã ngã gục xuống đất.
Tô Mộ Vũ đi tới, cúi người quan sát, thấy trên yết hầu hai người có một vết dao nhỏ. Hắn hiểu rõ Thốn Chỉ Kiếm của Tô Xương Hà, biết lần này hai kẻ đó đã chết không thể chết hơn nữa. Hắn thở dài một tiếng, đang định đứng dậy nhưng đột nhiên phát hiện con mắt của một người áo đen chuyển động. Tô Mộ Vũ lập tức phản ứng lại, tung mình lùi lại phía sau, nhưng vẫn chậm mất một bước. Người áo đen kia xuất quyền đập thẳng vào ngực Tô Mộ Vũ, đánh văng hắn ra ngoài.
Tô Xương Hà cũng kinh ngạc: “Sao lại như vậy, rõ ràng hắn đã chết rồi.”
Tô Mộ Vũ xoay người trên không trung rồi hạ xuống đất: “Là thuật dược nhân, hai kẻ kia khởi tử hồi sinh.”
Tô Xương Hà nhíu mày: “Biến người chết thành dược nhân ngay lập tức ư? Chứng tỏ trước khi tới đây hai kẻ này đã bị gieo tà thuật từ trước.”
Một người áo đen đứng dậy, người còn lại cũng đứng lên theo, đôi mắt cả hai đều biến thành màu đỏ như máu, trên người tỏa ra khí tức hung ác.