Lôi Báo nhạy bén nhận ra ý cười chợt lóe lên rồi lập tức biến mất trên gương mặt Cát Tu, khẽ nhíu mày: "Ngươi đắc ý cái gì?"
"Quyết đấu một trận công bằng như hai đấng trượng phu!" Cát Tu tiến tới, đạp mạnh chân xuống đất, phất ống tay áo, y phục bay phất phới: "Lôi Báo! Chẳng phải ngươi luôn muốn đánh với ta một trận à?"
Lôi Báo cười lạnh: "Phá Lạn Vương nổi tiếng cẩn trọng cảnh giác mà cũng muốn đánh với ta một trận ư?"
"Không dám ư?" Cát Tu phẫn nộ quát.
"Thế thì... như ngươi mong muốn!" Lôi Báo đấm một quyền về phía Cát Tu.
Dù cách nhau hơn mười bước, quyền phong dữ tợn đã ập tới. Tô Mộ Vũ nghiêng người một bước, che trước mặt Hứa An: "Quyền chưa tới khí đã tới. Đây là Vô Phương quyền, hắn là người của Lôi Gia Bảo ư?"
"Lôi Gia Bảo nhỏ nhoi, nực cười nực cười!" Cát Tu trực tiếp nghênh đón quyền phong, tung ra một quyền mang sức mạnh của tông quyền, phát ra tiếng vang như đá tảng va đập. Hắn nhanh chóng lao tới trước mặt Lôi Báo, tung quyền thẳng vào Lôi Báo. Hai quyền va chạm, phát ra tiếng nổ lớn, cả hai cùng lùi lại ba bước.
Mỗi bước của Lôi Báo đều hằn một dấu chân sâu ba tấc, còn Cát Tu lại như trượt dài ra sau.
Tô Mộ Vũ khẽ lắc đầu, Lôi Báo xếp hạng cao hơn Cát Tu là có lý do. Tu vi nội công của hắn hơn xa Cát Tu, hiển nhiên tu luyện tâm pháp danh môn chính phái. Còn Cát Tu chỉ dựa vào võ công mình lần mò lung tung, lăn lộn nơi đáy cùng mà có được ngày hôm nay. Bởi vậy, hiệp đầu tiên này trông thì hai người ngang tài, nhưng căn cơ nội tình lại chẳng thể sánh bằng.
"Trong vòng ba mươi chiêu, ngươi thua chắc rồi." Lôi Báo cười lạnh nói. Cát Tu lại nở nụ cười tàn nhẫn: "Ta có thể thua, nhưng ngươi phải chết!"
"Lôi Báo!" Người kiếm khách áo trắng đứng trên mái hiên mở miệng: "Đừng lãng phí thời gian vô ích."
"Yên tâm, ta nói ba mươi chiêu là đúng ba mươi chiêu." Lôi Báo lại tung mình lao tới, nhảy vọt lên không trung, ngửa mặt lên trời, phát ra một tiếng gầm lớn.
Tiếng gầm như sấm!
Các đệ tử Trường Sinh Môn nghe tiếng lôi hống này, ai nấy che tai, nội công yếu một chút thậm chí ngã gục dưới đất. Hứa An che lỗ tai, thân hình lung lay như sắp đổ nhưng vẫn kiên cường gắng chịu.
Tô Mộ Vũ lại như không bị ảnh hưởng, chỉ lẩm bẩm một câu: "Lôi Hống công."
Hai người kiếm khách áo trắng trên mái hiên đều chú ý tới Tô Mộ Vũ, bọn họ lén lút đặt tay lên chuôi kiếm.
Còn Cát Tu bị tiếng lôi hống này chặn đứng hoàn toàn khí tức, hai chân như bị trói bằng xích sắt, không thể nhúc nhích.
Lúc này Lôi Báo lại cúi đầu, hai tay siết chặt thành quyền, quyền phong xé gió, phát ra tiếng động như sấm sét, đánh thẳng xuống chỗ Cát Tu.
Cát Tu cắn chặt răng, vận hết sức lực toàn thân gầm lên một tiếng, rốt cuộc gánh nặng dưới hai chân cũng được giải tỏa. Hắn vội vàng điểm mũi chân lùi lại ba bước. Lúc này quyền của Lôi Báo đã đánh xuống, tạo thành một cái hố lớn ngay chỗ Cát Tu vừa đứng.
Cát Tu kinh hãi tới mức đầu đầy mồ hôi. Nếu quyền vừa rồi đánh trúng người hắn, không khéo đầu óc đã nở hoa. Nhưng Lôi Báo không cho hắn cơ hội thở lấy sức, lại xuất quyền bám sát theo. Cát Tu sợ mình lại lâm vào đường cùng như lúc vừa rồi, không dám để Lôi Báo phong tỏa, cũng xuất quyền đánh ra, muốn nghịch chuyển tình thế. Nắm tay hai người đều đánh trúng ngực đối phương.
Khóe miệng Lôi Báo run rẩy một thoáng, còn Cát Tu lại nôn ra một ngụm máu tươi.
Khả năng phán đoán tình thế và ứng biến chiêu thức của họ không phân cao thấp, nhưng chênh lệch về căn cơ nội công lại khiến thắng bại giữa họ càng ngày càng rõ ràng.
"Chẳng qua là một tên côn đồ đắc thế mà thôi, ngươi có tư cách gì mà đòi đấu với ta?" Lôi Báo cười lạnh nói. Cát Tu ngẩng đầu lên, cười tới mức miệng đầy máu: "Chính vì ta là loại lưu manh, ngươi là đệ tử thế gia, cho nên khi tới thời khắc giao chiến sinh tử, ta dám lấy mạng ra liều!"
"Cái gì!" Lôi Báo đột nhiên nhận thấy có gì không đúng, vô thức muốn lùi lại phía sau.
Nhưng đã không còn kịp. Cát Tu nhân cơ hội này trực tiếp nắm lấy hai cánh tay hắn, tiếp đó dưới chân có mấy viên kim loại màu đen rơi xuống.
"Đây là..." Lôi Báo cả kinh nói.
"Không sai, chính là thứ ta phái người trộm ở Lôi Gia Bảo nhà ngươi, Phích Lịch Tử!" Cát Tu cười nói.
"Chết tiệt!" Lôi Báo trực tiếp nâng Cát Tu lên, tung người nhảy vọt lên không trung. Tiếp đó Phích Lịch Tử nổ tung bên dưới, hất văng cả hai người bọn họ. Cả hai cùng rơi xuống đất, thân thể đầy vết máu. Cát Tu đã kiệt sức, giãy giụa hai chân định đứng lên nhưng không được. Còn Lôi Báo miễn cưỡng đứng dậy, đi thẳng về phía Cát Tu.
"Tuy quá nửa là giả vờ nhưng không thể phủ nhận cũng có chút khí khái của hảo hán." Tô Mộ Vũ đành rảo bước đi tới, đến trước mặt Cát Tu.
Cát Tu cười nói: "Bị nhìn ra rồi."
Hai người kiếm khách áo trắng trên mái hiên thấy vậy định rút kiếm, nhưng khi vung tay lên lại chỉ rút được một chuôi kiếm rỗng tuếch. Cả hai giật mình, cùng quay đầu lại nhưng lại thấy nhau.
Bọn họ đứng trên hai mái hiên khác biệt, sao lại nhìn thấy nhau? Nhưng đã không kịp nghĩ ra đáp án.
Một bóng đen đứng sau lưng bọn họ, đập đầu cả hai vào nhau, khiến hai người hôn mê bất tỉnh.
Người nọ vuốt ve hàng ria của mình, cười nói: "Thiên hạ vô song?"
Bên dưới, Lôi Báo nhìn Tô Mộ Vũ trước mặt. Trực giác nói với hắn đây là đối thủ đáng sợ. Hắn hạ giọng nói: "Ngươi là ai?"
"Vì sao người của Lôi Gia Bảo lại tới Tứ Hoài Thành này?" Tô Mộ Vũ hỏi.
Đây là câu hỏi mà Lôi Báo không muốn nghe nhất, hắn cả giận nói: "Liên quan quái gì tới ngươi?"
"Ta may mắn được uống rượu cùng một vị hảo hán Lôi Gia Bảo, hắn tên Lôi Thiên Đình." Tô Mộ Vũ lạnh nhạt nói.
"Cái gì?" Lôi Báo trợn tròn hai mắt nhìn Tô Mộ Vũ. Trong Lôi Gia Bảo, Lôi Thiên Đình tiếng tăm lừng lẫy, vượt xa một đệ tử chi thứ bị trục xuất như hắn. Người này còn có thể uống rượu cùng Lôi Thiên Đình. "Rốt cuộc ngươi là ai?"
"Chẳng phải vừa rồi ngươi luôn gọi tên ta à?" Tô Mộ Vũ cười bất đắc dĩ: "Giờ ta đứng trước mặt ngươi rồi đấy."
Lôi Báo sửng sốt, tiếp đó lập tức hiểu ra: "Ngươi là Trác Nguyệt An?" "Đúng vậy, chẳng phải ngươi muốn bắt ta à?"
Lôi Báo nuốt nước miếng một cái, tiếp đó đột nhiên quát lớn: "Các huynh đệ!"
"Có!" Đám huynh đệ sau lưng hắn dồn dập rút đao.
"Chạy mau!" Lôi Báo lập tức quay người, giơ chân bỏ chạy!
Tên quái vật này không rút kiếm mà đánh bại trưởng lão Giảng Võ Đường, thậm chí bức tử thành chủ tiền nhiệm của Vô Song Thành, đám ác bá bọn họ làm sao mà thắng nổi! Đừng nói đùa!