“Biệt hiệu của ngươi là Phá Lạn Vương?” Tô Xương Hà nhìn phủ đệ của Cát Tu, vàng son lộng lẫy, rộng rãi, sáng sủa. “Chẳng giống chút nào cả.”
“Ta là Phá Lạn Vương nhưng nơi này là Trường Sinh Môn.” Cát Tu cười gian xảo: “Phú quý mới có thể trường sinh.”
Tô Mộ Vũ gật đầu: “Cái này thì hai người các ngươi có điểm chung đấy.”
“Đóng cửa lại cho ta, không cho phép bất cứ ai đi vào! Ai vi phạm giết không tha!” Cát Tu cao giọng quát.
“Rõ!” Môn nhân trong Trường Sinh Môn lập tức đáp lời.
“Từ từ.” Tô Mộ Vũ lắc đầu nói: “Còn hai người chưa tới.”
“Ai cơ?” Cát Tu lấy làm khó hiểu.
“Đương nhiên là chúng ta.” Một cái vòng vàng bay thẳng tới, một giọng nói không mấy lưu loát vang lên tiếp theo.
Tô Mộ Vũ nhẹ nhàng giơ tay đón lấy vòng vàng: “Triết thúc!”
“Trác công tử.” Tô Triết giơ tẩu thuốc chậm rãi đi tới: “Gần đây thanh danh của ngươi rất lớn.”
“Ta còn tưởng chỉ mình ta tới xem trò hay thôi.” Tô Xương Hà vuốt ve hàng ria.
“Mạng sắp mất rồi còn xem trò hay gì nữa!” Bạch Hạc Hoài vội vàng đi tới: “Cũng may lần này trước khi ra cửa, mí mắt cứ giật liên hồi nên đã chuẩn bị kỹ lưỡng hơn đôi chút.”
Tô Mộ Vũ nghi hoặc: “Sao Bạch thần y lại căng thẳng đến vậy?”
“Chẳng qua chỉ là mấy tên tiểu quỷ thôi.” Tô Xương Hà cũng lấy làm khó hiểu: “Có trận địa nào mà chúng ta chưa từng thấy chứ? Chỉ là nội loạn nhỏ nhoi trong Vô Song Thành…”
“Đường đường là đại gia trưởng Ám Hà, sao ngươi lại khinh địch đến thế? Ngươi ngửi thử xem có gì đó không đúng không.” Bạch Hạc Hoài cúi người, mở hòm thuốc sau lưng.
Tô Xương Hà và Tô Mộ Vũ đồng thời hít mũi, hai người liếc nhìn nhau. Tô Xương Hà lên tiếng nói: “Có mùi hoa thoang thoảng.”
“Trong mùa này, Tứ Hoài Thành có hoa gì nở?” Tô Mộ Vũ hỏi Cát Tu.
Cát Tu lắc đầu nói: “Tứ Hoài Thành chúng ta có phải Tuyết Nguyệt Thành đâu, làm gì có phong hoa tuyết nguyệt? Mùi hoa? Mùi rượu thì đêm nào cũng có.”
“Là độc.” Tô Mộ Vũ và Tô Xương Hà đồng thời phản ứng lại.
“Đúng là độc, chẳng qua bây giờ còn chưa rõ ràng thôi. Lát nữa mùi hoa nồng nặc như thể rơi vào bụi hoa, cũng là giờ lành ngày tốt để các vị dắt tay nhau xuống Hoàng Tuyền.” Bạch Hạc Hoài lật tới ngăn cuối cùng của hòm thuốc, sau đó một con cóc nhảy ra. Sau lưng con cóc có năm màu sặc sỡ, trông như khoác lên mình chiếc áo hoa mỹ lệ.
Cát Tu vẫn đứng từ xa quan sát lập tức hoảng sợ: “Đây… là thứ kịch độc, Hoa Y Cáp Mô!”
Sau khi con cóc nhảy ra, lại có thêm một con bọ cạp ba đuôi bò ra, một con rết dài ngoẵng màu đen, một con nhện đỏ như máu và một con rắn nhỏ màu xanh lá.
“Ngũ Độc?” Tô Xương Hà lạnh lùng nói.
“Đây chính là Ngũ Độc tuyệt đỉnh mà chỉ môn nhân trực hệ Ôn Gia mới được phép nuôi dưỡng. Nghe nói còn lợi hại hơn cả Ngũ Độc của Ngũ Độc Môn.” Tô Triết nói đầy ẩn ý: “Ta đã thấy Ngũ Độc của Ôn Hồ Tửu, rết của hắn có tới hai đầu.”
“Đi thôi.” Bạch Hạc Hoài vung tay, Ngũ Độc tản ra các hướng.
“Á a a!” Cát Tu và đám môn nhân Trường Sinh Môn sợ tới mức run lẩy bẩy.
Hứa An căng thẳng nuốt nước miếng: “Những độc vật này, chỉ cần chạm nhẹ vào bất cứ con nào thôi cũng đủ chết không thể chết hơn được nữa.”
“Cho nên mới nói, không có mệnh lệnh của ta thì đừng tùy tiện đi lại trong sân này.” Bạch Hạc Hoài lại lấy từ trong hòm thuốc ra năm lá cờ, cắm vào năm vị trí khác nhau trong sân. Năm lá cờ cắm xuống, năm con độc vật ngoan ngoãn đi tới dưới những lá cờ.
“Đây là trận pháp?” Tô Mộ Vũ hỏi.
“Ngũ Độc Trận, thường được dùng để nhốt người, sau khi Ngũ Độc bao vây thì thả khói độc, người trong trận không có chỗ nào để trốn.” Bạch Hạc Hoài trả lời: “Đây là bí pháp bất truyền của Ôn Gia ta.”
Cát Tu cả kinh: “Tô tiên sinh, đây… đây không phải người một nhà sao?”
“Chẳng phải ta đã nói rồi à, đó là cách dùng thông thường.” Bạch Hạc Hoài trừng mắt nhìn hắn: “Bây giờ ta dùng Ngũ Độc Trận kết hợp với trận Bất Lưu Địa của ta. Trận pháp nối liền, khí độc trong thành sẽ không thể chui vào trong sân này.”
Tô Mộ Vũ trầm giọng nói: “Ý của thần y là có người hạ độc cả một tòa thành?”
“Có thể sử dụng độc thuật cỡ này, trong thiên hạ chỉ có ba người.” Bạch Hạc Hoài bố trí xong, thở hổn hển một hồi.
“Người đầu tiên ta nghĩ tới chính là gia chủ Ôn Gia Ôn Hồ Tửu.” Tô Xương Hà đột nhiên nói.
“Độc thuật của cậu là có một không hai trong thiên hạ, nhìn về trước ba đời, nhìn về sau ba đời đều không có đại hành gia độc thuật thiên tài như cậu.” Bạch Hạc Hoài gật đầu: “Nhưng cậu là liên minh với Tuyết Nguyệt Thành, chắc chắn sẽ không tới tham gia những chuyện vớ vẩn của Vô Song Thành. Hơn nữa loại độc này có vẻ đã được tính toán nhiều năm trước. Cậu của ta… lười lắm…”
“Người thứ hai chắc tới từ Đường Môn?” Tô Mộ Vũ suy nghĩ rồi nói.
“Đúng vậy, đại hành gia dùng độc đệ nhất của Đường Môn, Đường Linh Hoàng.” Bạch Hạc Hoài nói: “Nhưng Đường Môn cũng là đồng minh với Tuyết Nguyệt Thành. Hơn nữa Đường Linh Hoàng này chỉ thích dùng loại độc có thể giết người. Hắn từng nói, bất cứ loại độc nào không thể trực tiếp giết chết đối thủ thì không xứng gọi là độc. Chấp niệm của hắn trong phương diện này có thể gọi là tâm ma.”
“Thế người thứ ba là?” Tô Xương Hà hỏi.
“Môn chủ Ngũ Độc Môn, Độc Nương Tử Lạc Yên Điệp.” Bạch Hạc Hoài hít nhẹ một hơi: “Chỉ có cô ta là thích loại kịch độc có mùi hoa như vậy. Cô ta thích giết người thầm lặng trong khung cảnh dịu dàng, ấm áp như vậy.”
“Người dùng độc đều có sở thích biến thái như vậy sao?” Tô Triết hút thuốc.
“Biến thái hay không, chẳng lẽ thúc không biết à?” Tô Xương Hà cười hạ tiện.
“Ngũ Độc Môn đi theo phe phái nào trong Vô Song Thành?” Tô Mộ Vũ hỏi Cát Tu.
Cát Tu khẽ nhíu mày, vuốt cằm, chìm vào trầm tư: “Ngũ Độc Môn… Thật ra cái tên này không xa lạ, nhưng cả phe Giảng Võ Đường lẫn phe của thành chủ đều không thích liên thủ với loại tà ma ngoại đạo này.”
“Không có.” Bên cạnh có một vị văn sĩ lắc đầu nói: “Vô Song Thành được tôn là thiên hạ đệ nhất thành, rất thượng võ, không ưa tiểu đạo. Cho nên Lôi Gia Bảo am hiểu hỏa khí, Đường Môn am hiểu ám khí, Ôn Gia am hiểu độc thuật, cả ba đều rất mạnh nhưng lại không chịu mời chào. Ngũ Độc Môn cũng vậy.”
“Trừ phi có kẻ vì thắng lợi trước mắt mà từ bỏ nguyên tắc đã có trong quá khứ.” Tô Mộ Vũ nói đầy ẩn ý.
“Ngũ Độc Môn phụ thuộc vào…” Tô Xương Hà đột nhiên mở miệng: “Thiên Khải Thành.”
“Thiên Khải Thành?” Mọi người đều cả kinh.
Tô Xương Hà vuốt ve con dao găm trong tay: “Ngũ Độc Môn ở vị trí xa xôi, vốn không liên quan gì tới Thiên Khải Thành. Nhưng năm xưa có sứ giả Thiên Khải Thành đi lạc vào Tương Tây cổ quốc, từng đi lạc vào địa phận Ngũ Độc Môn. Đáng lẽ hắn chết chắc, nhưng hắn vẫn còn sống sót ra khỏi nơi đó, còn trở về được Thiên Khải Thành.”
“Sao ngươi biết chuyện này?” Cát Tu hỏi.
“Vì ta…” Tô Xương Hà khẽ mỉm cười: “… lớn lên ở đó.”