Đột nhiên, trên không trung một quả pháo hoa màu vàng nổ tung.
Nam tử buông chén trà trong tay, chậm rãi bước ra sân, đoạn thong thả nói: “Quả nhiên, không thể giải quyết thuận lợi như vậy.”
Lại một quả pháo hoa màu lam nổ tung. Sắc mặt nam tử chợt biến.
Hạo Nguyệt Quân vội bước đến cửa, kinh hãi thốt: “Quả pháo hoa thứ nhất là tín hiệu gặp địch, còn quả pháo hoa thứ hai là bọn họ đã tìm thấy Trác Nguyệt An trong thành!”
Một bóng đen chợt hiện, Kiếm Vô Địch đã đứng cạnh nam tử kia.
“Xem ra, đúng là đi mòn gót sắt chẳng tìm thấy, đến khi thấy lại chẳng mất công.” Nam tử kia cười nói: “Thế thì, Kiếm Vô Địch tiên sinh…”
“Đi một lát rồi về.” Kiếm Vô Địch điểm mũi chân, phi thân rời khỏi khoảng sân.
Hạo Nguyệt Quân đi tới cạnh nam tử kia, thấy sắc mặt hắn hơi đổi, liền nói: “Đuổi theo hắn!”
“Tuân lệnh.” Hạo Nguyệt Quân tức khắc đứng dậy, phi thân đi mất.
Kiếm Vô Địch lao thẳng theo hướng pháo hoa. Khinh công của hắn cực kỳ tốt, chỉ vài cái tung người đã bỏ xa Hạo Nguyệt Quân phía sau.
Hạo Nguyệt Quân trong lòng ảo não. Đang lúc không nhịn được định gọi với theo một tiếng, hắn chợt phát hiện Kiếm Vô Địch đột nhiên ngừng lại. Hắn vội vã đuổi tới, đoạn đứng sững lại hỏi: “Sao vậy?”
Kiếm Vô Địch quay đầu, ánh mắt hướng về một quán rượu bên cạnh, im lặng một hồi lâu.
Hạo Nguyệt Quân thầm thấy buồn bực. Chẳng lẽ Kiếm Vô Địch này đột nhiên nổi lòng tham, còn muốn vào uống một chén rượu? Cái gã này mê kiếm như mạng, sao sắp đến lúc giao đấu lại dừng chân, chẳng lẽ sợ Trác Nguyệt An?
“Quán rượu Lạc Dương…” Kiếm Vô Địch chậm rãi đọc tên quán rượu.
Hạo Nguyệt Quân nghi hoặc: “Kiếm tiên sinh định vào trong uống một chén sao?”
“Phía tây có một tòa thành tên là Mộ Lương. Trong đó có một vị Cô Kiếm Tiên, nghe đồn là người mạnh nhất trong Ngũ Đại Kiếm Tiên, tên hắn là Lạc Thanh Dương.” Kiếm Vô Địch nói đầy ẩn ý.
“Hả?” Hạo Nguyệt Quân không hiểu vì sao Kiếm Vô Địch đột nhiên nhắc tới chuyện này.
Trong quán rượu, chợt vang lên một giọng nói hùng hậu: “Lạc Thanh Dương đã bế quan nhiều năm, không hề ra ngoài. Mấy năm rồi chưa từng giao thủ với vị Kiếm Tiên nào, dựa vào đâu mà nói hắn là đệ nhất?”
“Nơi này còn có người ư?” Hạo Nguyệt Quân kinh hãi.
“Hừ! Chút tài mọn mà định hại ta ư?” Giọng nói kia có vẻ cực kỳ coi thường.
Hạo Nguyệt Quân nghe giọng nói kia ẩn chứa sự tức giận. Song, chỉ nghe tiếng mà không thấy bóng người, hắn cũng đoán được đôi chút: “Đã là tài mọn, sao không ra ứng chiến? Núp trong quán rượu thì coi là hảo hán gì?”
“Hừ!” Trong quán rượu vang lên một tiếng gầm.
Kiếm Vô Địch giơ tay đẩy Hạo Nguyệt Quân ra. Chỉ thấy một luồng kiếm khí cực kỳ sắc bén lướt qua gương mặt hắn, lưu lại một vết máu. Nếu Kiếm Vô Địch không kịp thời đẩy hắn ra, giờ đây Hạo Nguyệt Quân đã là một thi thể. Hạo Nguyệt Quân có thể quản lý Thiên Hạ Phường, ngoài thủ đoạn hơn người ra cũng có chút võ công. Nhưng người trong quán rượu chỉ cần một luồng kiếm khí vô hình là có thể đoạt mạng hắn sao?
“Kiếm khí thật lợi hại.” Hạo Nguyệt Quân ngồi dưới đất thở hổn hển.
“Không chỉ lợi hại.” Kiếm Vô Địch lắc đầu: “Điểm đặc biệt nhất của luồng kiếm khí này chính là sát khí. Sát khí nặng nề, nồng đậm, mang theo kiếm ý phẫn nộ. Trong số những người ta từng gặp, hắn xếp hạng nhất.”
“Ngươi từng gặp nhiều người sao?” Người bên trong khinh thường nói.
“Tạm coi là gặp được một ít. Vô Song Thành, Giảng Võ Đường, Kiếm Vô Địch.” Kiếm Vô Địch trầm giọng nói: “Hân hạnh gặp mặt.”
Giọng nói kia cười lạnh: “Vô Song Thành thì ghê gớm lắm sao? Cái tên của ngươi thật thú vị, Kiếm Vô Địch. Trước mặt ta mà dám xưng là vô địch ư?”
“Người này là…” Hạo Nguyệt Quân phản ứng lại, sau lưng đổ mồ hôi lạnh: “Vì sao hắn lại xuất hiện ở đây?”
“Ngươi đoán ra thân phận của hắn?” Kiếm Vô Địch hỏi.
“Trong Ngũ Đại Kiếm Tiên, hắn chiếm chữ Nộ.” Hạo Nguyệt Quân đáp: “Nộ Kiếm Tiên Nhan Chiến Thiên, tay cầm danh kiếm Phá Quân. Trong số Kiếm Tiên, hắn là người mang sát khí nặng nhất.”
Kiếm Vô Địch gật đầu: “Là đối thủ không tồi. Nhưng hình như đang bị hoa độc này vây khốn?”
“Trò mèo vớ vẩn mà đòi vây khốn ta ư?” Nhan Chiến Thiên cười lạnh: “Chỉ hai canh giờ nữa là hoa độc này không còn ảnh hưởng gì tới ta. Đến lúc đó, ta rút kiếm ra, các ngươi đừng hòng sống sót!”
Kiếm Vô Địch liếc mắt nhìn Hạo Nguyệt Quân một cái: “Có phải trên người ngươi mang theo thuốc giải của Hoa Tẫn Tán không?”
Hạo Nguyệt Quân ngạc nhiên, đoạn vội vàng lắc đầu: “Không được! Tiên sinh, ngươi không thể vì cái nhỏ mà mất cái lớn được. Nếu thả hắn ra, e rằng toàn bộ kế hoạch của chúng ta sẽ bị phá hỏng.”
Kiếm Vô Địch vuốt ve thanh kiếm bên hông, trầm ngâm một hồi lâu.
Hạo Nguyệt Quân lùi lại vài bước, chuẩn bị chạy trốn bất cứ lúc nào. Hắn nghĩ, đầu óc của Kiếm Vô Địch này có vấn đề. Vì muốn giao chiến với Kiếm Tiên mà lại sẵn sàng đưa ra ý tưởng điên rồ là đưa thuốc giải cho Nhan Chiến Thiên.
“Thôi được…” Kiếm Vô Địch khẽ thở dài một tiếng.
Nhan Chiến Thiên lại chém ra một luồng kiếm khí, trực tiếp phá tan cánh cửa lớn: “Không đánh thì cút ngay cho ta!”
Kiếm Vô Địch xách cổ áo Hạo Nguyệt Quân, tung người rời đi: “Không cần tiếc nuối, sẽ có ngày giao chiến.”
Hạo Nguyệt Quân trong lòng sợ hãi: “Vì sao tên ma đầu này lại xuất hiện ở Tứ Hoài Thành?”
“Ngươi tưởng chỉ có một mình hắn sao?” Kiếm Vô Địch tung người lao về phía trước nhưng không ngừng quay đầu nhìn khắp các hướng.
“Ý tiên sinh là không chỉ có một cao thủ tới đây sao?” Hạo Nguyệt Quân nghi hoặc.
Kiếm Vô Địch lắc đầu: “Không, là không chỉ có một Kiếm Tiên tới đây.”
***
Thiên Khải Thành. Lang Gia Vương Phủ.
Trong Lang Gia Vương Phủ ở Thiên Khải Thành, Tiêu Nhược Phong và Tiêu Sở Hà đang ngồi đánh cờ. Tiêu Nhược Phong bình thản tự nhiên, vừa uống trà vừa ăn bánh. Còn Tiêu Sở Hà thì sốt ruột tới mức vò đầu bứt tai, cầm quân đen định đánh xuống nhưng lại do dự thu hồi, đoạn run run rẩy rẩy đặt xuống, cuối cùng đột nhiên vỗ đùi: “Ai da, sai rồi!”
“Sai thì sai. Thúc thúc của ngươi cáo già gian xảo, ngươi mới mấy tuổi mà muốn đánh cờ thắng hắn sao?” Cơ Nhược Phong đeo mặt nạ, bước ra từ trong góc tối.
“Sư phụ, sao lúc nào người cũng xuất hiện thần thần bí bí như vậy?” Tiêu Sở Hà lau mồ hôi: “Ai da, bị sư phụ quấy rầy, không tốt. Lần này không tính! Lần này không tính!” Nói xong, Tiêu Sở Hà gạt loạn bàn cờ.
Tiêu Nhược Phong dở khóc dở cười: “Thế mà cũng coi là lý do ư?” Cơ Nhược Phong cười nói: “Tòa thành kia đã bắt đầu hành động rồi.” “Tối nay ư?” Tiêu Nhược Phong hỏi.
“Tin tức không đưa về nhanh như vậy, nhưng dựa theo những dấu hiệu trước đó, tối nay sẽ là thời điểm bọn họ ra tay.” Cơ Nhược Phong đáp.
Tiêu Sở Hà nghi hoặc: “Hai người đang nói gì vậy?”
“Trẻ con không cần nghe mấy chuyện này.” Tiêu Nhược Phong xua tay.
Cơ Nhược Phong cười nói: “Nhưng có lẽ bọn họ không tưởng tượng nổi, giờ đây Tứ Hoài Thành không phải là Tứ Hoài Thành bình thường. Tam đại cao thủ Ám Hà tề tụ, Ngũ Đại Kiếm Tiên có ba người đến, đây còn là Tứ Hoài Thành ư? Nếu hợp lực lại, e rằng đánh ba tên trong Tuyết Nguyệt Thành cũng chẳng thành vấn đề.”
“Ngươi tính toán như vậy là sai rồi.” Tiêu Nhược Phong cười nói: “Lý Hàn Y làm sao có thể tự đánh mình được?”
Tiêu Sở Hà lập tức hiểu ra: “Sư phụ, ngài đúng là quá xấu bụng!”