Trường Sinh Môn.
Kiếm Vô Địch lại một lần nữa rút kiếm. Lần này, trường kiếm chém ra khiến bầu trời đêm u tối bỗng lóe lên một vệt sáng, khoảnh khắc đó toàn bộ màn đêm đột nhiên trở nên rực rỡ như ban ngày. Tiếp đó, ba thanh đoản kiếm bên hông Kiếm Vô Địch cũng rời vỏ bay ra, quay quanh hắn đầy uy hiếp. Ánh kim trên thân kiếm lưu chuyển, như chực đánh về phía Tô Mộ Vũ bất cứ lúc nào.
Về phần Tô Mộ Vũ, hắn cũng đã rút kiếm. Một cơn gió lạnh thổi qua khoảng sân, mọi người đều cảm thấy một hơi lạnh, khiến đêm Đại Thử oi bức, nóng nực bỗng trở nên dễ chịu lạ thường. Hứa An sờ lên gò má mình, lạnh nhạt nói: “Hình như trời mưa.”
Nhưng Cát Tu ngẩng đầu, khẽ nhíu mày: “Đâu có chứ?” Ngay lúc đó, hai luồng kiếm khí đã giao tranh.
Kiếm khí kim quang lập tức thôn tính kiếm khí của Tô Mộ Vũ, nhưng tiếp đó thân hình Tô Mộ Vũ biến mất tại chỗ. Kiếm Vô Địch thu hồi trường kiếm, chỉ chần chừ một giây rồi đột ngột quay người. Hắn chỉ thấy Tô Mộ Vũ đã xuất hiện sau lưng mình, chém một kiếm về phía hắn.
Kiếm Vô Địch thấy rất rõ, trên lưỡi kiếm chém ra có nước mưa bắn tung tóe.
“Hay lắm!” Kiếm Vô Địch hét lớn một tiếng, ba thanh đoản kiếm quay quanh người hắn bay ra, đỡ lấy kiếm của Tô Mộ Vũ.
Tô Xương Hà và Tô Triết đang giao chiến bên dưới cũng đồng loạt quay đầu lại, thần sắc không khỏi lộ vẻ kinh ngạc. Tô Xương Hà lẩm bẩm: “Xem ra ngươi gặp một kẻ địch không tệ, ngay cả chiêu kiếm mạnh nhất ém dưới đáy hòm cũng phải sử dụng.”
Ba thanh đoản kiếm vừa tiếp cận Tô Mộ Vũ ba thước đã bị kiếm khí đánh bay. Tiếp đó, Tô Mộ Vũ lập tức xuất kiếm, lao thẳng tới trước mặt Kiếm Vô Địch.
Ngay khoảnh khắc chứng kiến thanh kiếm này, cảm xúc vốn luôn bình thản trong lòng Kiếm Vô Địch lại đột nhiên dao động.
Nếu Kiếm Vô Địch từng nói kiếm của mình là thanh kiếm thuần túy nhất hắn từng thấy, thì thanh kiếm của Tô Mộ Vũ lại là thanh kiếm phức tạp nhất hắn từng chứng kiến.
Trong kiếm ý bao hàm quá nhiều cảm xúc: không cam lòng, phẫn nộ, ẩn nhẫn, thỏa hiệp, sát khí, và cả dịu dàng. Một kiếm này dường như đã bao hàm hầu hết mọi cảm xúc mà một người có thể trải qua.
Rốt cuộc người này đã trải qua những chuyện gì mà có thể chém ra một kiếm phức tạp đến vậy?
Nhưng cuối cùng, khi kiếm chém xuống, mọi cảm xúc trong đó đều quy về bình tĩnh.
Như sau tiếng sấm chớp giật, cơn mưa trút xuống. Mưa qua đi, mọi thứ lại trở về tĩnh lặng.
Kiếm Vô Địch cũng lập tức chém ra một kiếm, kiếm quang lần này còn mạnh mẽ hơn lần trước, rực rỡ tới mức những người bên dưới không khỏi nheo mắt.
Lời nói của Kiếm Vô Địch vừa rồi không phải khoa trương, sau khi xuất quan mỗi kiếm hắn xuất ra lại càng mạnh mẽ, càng bá đạo hơn kiếm trước.
Chỉ nghe “rầm” một tiếng, như tiếng sấm sét xé toạc giữa không trung, ấy vậy mà chỉ là âm thanh từ hai thanh kiếm va chạm.
Kim quang lập tức biến mất. Tô Mộ Vũ từ trên không hạ xuống, thân hình lảo đảo, rơi thẳng xuống đất. Tô Xương Hà đưa mắt nhìn ra, vội vàng vung sợi Khôi Lỗi Ti ra, giữ chặt lấy hắn. Giờ phút này trong tay Tô Mộ Vũ đã không còn kiếm. Tô Mộ Vũ cười khổ một tiếng, ngẩng đầu lên, đưa tay đón lấy thanh trường kiếm đang từ trên không rơi xuống.
Tô Xương Hà nhướn mày: “Thua?” Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Thắng.”
“Không ổn.” Tô Xương Hà thở dài. “Cực kỳ không ổn.” Tô Mộ Vũ u ám nói.
Những người xung quanh nghe vậy mà chẳng hiểu gì cả, nếu đã thắng, cớ sao lại “không ổn”?
Cuối cùng, kim quang cũng dần tan đi như ánh nắng chiều tà. Kiếm Vô Địch vẫn đứng trên mái hiên, tay cầm trường kiếm, chỉ có điều hai mắt hắn vẫn nhắm nghiền, chậm rãi hỏi: “Chiêu kiếm vừa dùng quả thực rất không tệ. Cho ta biết tên chiêu kiếm đó đi.”
“Vũ Thế.” Tô Mộ Vũ trả lời.
Kiếm Vô Địch gật đầu: “Vừa rồi, ngươi đã thắng. Ta tự xưng là Kiếm Vô Địch, nhưng kiếm đầu tiên sau khi xuất quan của ta lại thua.”
“Kiếm khách các ngươi thích luận thắng thua hay sao? Nhưng ta chỉ quan tâm tới sinh tử.” Tô Xương Hà lạnh lùng nói: “Ngươi còn chưa chết, thế thì ta thấy chúng ta vẫn chưa thắng.”
“Nhưng sau kiếm vừa rồi, ta đã có lĩnh ngộ mới. Chiêu kiếm mới này, ngươi nhất định sẽ thua.” Kiếm Vô Địch trầm giọng nói.
“Hai chúng ta đấu với hắn là đủ, dù sao ta cũng không cần kiếm, bất kể hắn có lĩnh ngộ hay không, cứ đánh cho hắn không đứng dậy nổi là được.” Tô Xương Hà định lao tới, nhưng chợt lưỡi rìu vàng lóe lên chặn trước mắt hắn. Tô Xương Hà quát khẽ: “Tô Mộ Vũ, ngươi tới đối phó với tên Điển Diệp này đi!”
Tô Mộ Vũ lắc đầu: “Để ta thử lại đã.”
Trên mái hiên, Kiếm Vô Địch mở mắt, không ngờ con ngươi đã hóa thành màu vàng, trông cực kỳ quỷ dị và đáng sợ. Con ngươi kia chậm rãi di chuyển, không biết có thấy được gì không. Hắn vung trường kiếm trong tay, hít một hơi thật sâu: “Các ngươi đừng hòng trốn thoát.”
“Quả nhiên...” Khóe miệng Tô Xương Hà run rẩy.
Tô Mộ Vũ khẽ thở dài: “Kiếm ý thuần túy, thế gian khó ai bì kịp. Nhưng nếu vạn vật trên thế gian đạt tới một cực hạn không thể quay đầu, cực thiện sẽ hóa thành cực ác, ánh sáng cực hạn sẽ trở thành bóng tối. Hắn... tẩu hỏa nhập ma.”
“Nếu tẩu hỏa nhập ma mà khiến kiếm của ta càng mạnh, vì sao không nhập ma?” Kiếm Vô Địch hỏi.
“Nếu ngươi không quay đầu lại, cứ tiếp tục dùng kiếm như vậy, không tới một năm, ngươi sẽ bị kiếm ý phản phệ, kinh mạch toàn thân đứt đoạn mà chết.” Tô Mộ Vũ khẽ thở dài: “Năm xưa phụ thân ta cũng cố chấp với kiếm, nhưng phụ thân chưa bao giờ bỏ qua người nhà và dân chúng trong thành. Ngươi có thể khiến thanh kiếm trở thành thứ quan trọng nhất, nhưng nó không nên là thứ duy nhất.”
“Con người sẽ phản bội ngươi, còn kiếm thì không.” Kiếm Vô Địch giơ trường kiếm trong tay lên: “Chết đi. Ngươi chắc chắn không thể ngăn nổi chiêu kiếm này!”
“Chết tiệt.” Tô Mộ Vũ rút kiếm ra đỡ đòn, nhưng chiêu “Vũ Thế” vừa rồi đã hao tổn quá nhiều tâm thần, hắn muốn thi triển thêm một kiếm nữa, nhưng cần đủ thời gian để điều tức.
Tô Xương Hà định ra tay, nhưng cả Điển Diệp và Độc Nương Tử lao tới, rìu vàng lao tới mãnh liệt, không mong giành chiến thắng, chỉ nhằm vây khốn, khiến hắn khó lòng thoát thân.
Ngoài cửa thành, Tạ Tuyên nhìn theo hướng Trường Sinh Môn. Nơi đó, ánh kim quang vừa lóe lên rồi lại dần trở về tĩnh lặng. Nhưng ngay sau đó, kim quang lại bùng lên rực rỡ, khiến hắn không khỏi cau mày. Người đánh xe bên cạnh nhìn theo hướng đó, dò hỏi: “Hình như bên kia lại nổi lửa rồi?”
“Lửa lớn ngập trời, chiếu rọi nhật nguyệt!” Tạ Tuyên đột nhiên giơ tay, chỉ thấy bội kiếm của những người nằm gục dưới đất bỗng vang lên tiếng kiếm ngâm kịch liệt. Tiếp đó, Tạ Tuyên rút thanh trường kiếm bên hông ra – Vạn Quyển Thư. Tất cả trường kiếm đang nằm rải rác trên đất đều bay về phía hắn. Người đánh xe bên cạnh nhanh chóng ôm đầu nấp dưới xe ngựa, còn Tạ Tuyên vung Vạn Quyển Thư, từng thanh kiếm được hắn đánh bay ra ngoài, nhắm thẳng hướng Trường Sinh Môn.
“Bằng hữu của Tô gia, ta bị nhốt ở đây, không thể hợp sức cùng ngươi đối địch.” Tạ Tuyên cất cao giọng nói: “Đành dùng phi kiếm này, trợ giúp ngươi được chừng nào hay chừng ấy!”