Chương 198: Màn 14 - Xử Thử 4

**Mật thất Đường môn.**

Mộ Tuyết Vi bị tầng tầng lớp lớp xiềng xích trói chặt. Dạ Nha, vận áo choàng đen, đứng đối diện, giơ tay vuốt ve gương mặt nàng: “Đúng là thế gian khó tìm. Độc nhân hoàn mỹ như vậy, ta mới thấy trong sách ở Dược Vương Cốc.”

Mộ Tuyết Vi cắn răng nói: “Ngươi dám chạm vào mặt ta!”

“Vì sao lại không dám?” Dạ Nha rụt tay lại, ngẩng đầu lên, nở nụ cười lạnh lẽo: “Đúng rồi, ta còn chưa giới thiệu bản thân. Ta tên Dạ Nha.”

“Quỷ Y Dạ Nha.” Mộ Tuyết Vi sửng sốt.

“Đúng vậy, dù trên người ngươi toàn là độc dược, nhưng dù sao ta cũng được mọi người gọi là Quỷ Y. Chút độc này còn chưa đến mức khiến ta e ngại.” Dạ Nha nói đầy ẩn ý.

“Ngươi đem một người của Ám Hà vào Đường môn, đây là chuyện rất nguy hiểm.” Một người áo đen khẽ xuất hiện sau lưng Dạ Nha.

“Ngươi vẫn không hiểu giá trị của nàng.” Dạ Nha nhẹ nhàng vung tay, chỉ thấy hai dược nhân từ trong góc tối xuất hiện, thẳng tắp lao về phía người áo đen.

Người áo đen nhanh nhẹn né tránh, tiếp đó tung mình nhảy vọt, phi thân tung cước đá văng hai dược nhân bay ngược trở lại. Đoạn, hắn thả người lao đến bên cạnh Dạ Nha, nắm chặt bả vai Dạ Nha: “Dạ Nha tiên sinh, ngươi làm vậy là có ý gì?”

“Vừa rồi ngươi đã giao chiến một chiêu với hai vị dược nhân này.” Dạ Nha chậm rãi nói.

“Thì sao?” Người áo đen nhíu mày nói.

“Nếu hai vị dược nhân này mang kịch độc, một cước vừa rồi đủ đoạt mạng ngươi rồi.” Dạ Nha vỗ nhẹ lên vai đối phương, thoát khỏi bàn tay người áo đen rồi lại quay sang nhìn Mộ Tuyết Vi: “Độc Hoa thì chỉ có một đóa, nhưng dược nhân sẵn sàng chịu chết bất cứ lúc nào lại có vô số. Nếu ta có thể chuyển hóa kịch độc trên người nàng sang những người này, ngươi biết ngươi có thể nhận được cái gì không?”

Người áo đen trầm ngâm trong chốc lát rồi nói: “Một nhánh quân đội?”

“Một nhánh quân đội bất tử, có thể mang tử vong tới mọi nơi.” Dạ Nha cười phá lên: “Chắc người sau lưng ngươi sẽ muốn gặp ta.”

“Được.” Người áo đen lùi lại, thân hình lập tức biến mất.

**Thiên Khải thành, Bách Hiểu Đường.**

Cơ Nhược Phong nhìn Thiết Diện Quan trước mặt, trầm ngâm nói: “Đưa thư cho Đường môn mà không có hồi âm?”

Thiết Diện Quan lắc đầu: “Không hề có bất cứ hồi âm nào, cứ như đá rơi xuống biển.”

Cơ Nhược Phong nâng mặt nạ quỷ của mình: “Người được chúng ta phái tới Cẩm thành thì sao?”

Thiết Diện Quan trầm giọng nói: “Tất cả đều mất liên hệ. Bắc Ly này có bao nhiêu thành trì, đệ tử chúng ta cư ngụ ở khắp nơi, nhưng riêng Cẩm thành, trong khoảng thời gian gần đây, tất cả đệ tử đều biến mất không một dấu vết. Vì vậy, chúng ta cho rằng Cẩm thành sắp có biến cố lớn.”

“Nếu Cẩm thành có chuyện lớn, nhất định là ở Đường môn.” Cơ Nhược Phong thở dài một tiếng: “Chuyện Đường môn vốn là việc của giang hồ, không liên quan quá nhiều đến Bách Hiểu Đường chúng ta. Song, trong Đường môn lại có hảo huynh đệ Huyền Vũ Sứ của ta. Hắn là người có nguyên tắc, vì sao đã lâu như vậy rồi mà vẫn không trở về Thiên Khải thành nhận lệnh?”

Thiết Diện Quan trầm giọng nói: “Nếu Đường môn có biến cố, chắc chắn là giang hồ biến động. Giang hồ biến động là chuyện cả thiên hạ, không phải việc nhỏ.”

“Xem ra phải tới Cẩm thành một chuyến.” Cơ Nhược Phong day day huyệt Thái Dương của mình.

Thiết Diện Quan nghi hoặc: “Đường chủ định đích thân tới đó ư?”

“Làm gì có chuyện đó, ta lười lắm.” Cơ Nhược Phong ẩn ý nói: “Ta mời một người lợi hại và cần mẫn hơn ta nhiều.”

“Ai?” Thiết Diện Quan hỏi.

“Tỷ tỷ của ta.” Cơ Nhược Phong đáp lại rất thản nhiên.

Một luồng kiếm phong thổi qua, một nữ nhân áo trắng xuất hiện bên cạnh Thiết Diện Quan.

Dung mạo nữ nhân này tuy không còn trẻ trung, nhưng vẫn được coi là tuyệt sắc giai nhân. Giữa hai hàng mi lại mang thêm vẻ khí khái hơn hẳn nữ giới bình thường.

“Tâm Nguyệt tỷ tỷ.” Cơ Nhược Phong không ngồi nữa, vội vàng đứng dậy hành lễ.

Kiếm Tâm Hữu Nguyệt - Lý Tâm Nguyệt, người thừa kế của Kiếm Tâm Trủng, Thanh Long đứng đầu Tứ Thủ Hộ.

“Không liên hệ được với Liên Nguyệt?” Lý Tâm Nguyệt hỏi.

Cơ Nhược Phong nhún vai nói: “Không liên hệ được, ngay cả Bách Hiểu Đường của ta cũng đành bó tay. Ta định tự ra tay, nhưng võ công của ta có hạn, đến Đường môn e là...”

“Kém cỏi.” Lý Tâm Nguyệt bỏ lại hai chữ rồi xoay người bỏ đi.

“Ha ha ha.” Cơ Nhược Phong bất đắc dĩ nói với Thiết Diện Quan bên cạnh: “Vị tỷ tỷ của chúng ta luôn như vậy, miệng tuy cứng nhưng lòng lại mềm, võ công lại cao, quả là một chỗ dựa vững chắc.”

Thiết Diện Quan hừ lạnh một tiếng: “Cho nên năm xưa khi Diệp Đỉnh Chi giết vào Thiên Khải thành, ngươi để cho hảo tỷ tỷ của ngươi che đằng trước?”

“Toàn là lời đồn thổi vớ vẩn thôi. Ta còn dẫn Thiên Lôi khiến bản thân ta suýt bị đánh chết cơ đấy.” Cơ Nhược Phong lắc đầu nói.

**Trong Cẩm thành.**

Mộ Vũ Mặc ngồi trong quán trà Tĩnh Tư nhưng lòng vẫn không thể tĩnh lặng. Hắn bồi hồi trằn trọc trong phòng một hồi lâu, vài lần không kìm được muốn bước ra ngoài: “Không được, ta phải đi xem.”

“Đừng vội.” Tô Xương Hà thở dài một tiếng: “Sao lại thiếu kiên nhẫn thế.” Tô Mộ Vũ trấn an: “Bây giờ đúng là không nên vội.”

Nhưng ngay lúc này Mộ chủ quán lại đi tới. Hắn nhanh chóng bước đến bàn trà, cầm ấm lên, ngửa đầu đổ nước trà vào miệng, cuối cùng thở phào một tiếng: “A! Thật sảng khoái!”

“Có thăm dò được tin tức gì quan trọng không?” Tô Mộ Vũ hỏi.

“Có.” Mộ chủ quán buông ấm trà xuống: “Sắp tới có một cơ hội cho chúng ta đi vào Đường môn.”

“Cơ hội gì?” Mộ Vũ Mặc hỏi.

“Đường nhị lão gia sắp được đưa tang ở Đường môn!” Mộ chủ quán hạ giọng nói.

Tô Mộ Vũ ngạc nhiên: “Đường nhị lão gia đã chết lâu lắm rồi, sao giờ mới đưa tang?”

Mộ chủ quán gật đầu: “Từ bấy lâu nay, thi thể của Đường nhị lão gia vẫn được bảo quản trong quan tài băng. Gần đây, thi thể mới được đưa về Đường môn, nên giờ đây lễ tang của ông ta mới được cử hành. Nhưng có vẻ Đường môn định xử lý kín tiếng, chỉ mời một số gia tộc gần gũi tới tham gia lễ tang. Song, chúng ta có thể thông qua cơ hội lần này để trà trộn vào Đường môn.”

Tô Mộ Vũ và Tô Xương Hà nhìn nhau. Tô Mộ Vũ cười khổ: “Chuyện này có nhìn thế nào cũng thấy có vấn đề.”

Mộ chủ quán trầm ngâm: “Nhưng đây là cơ hội duy nhất mà chúng ta có thể chọn.”

“Yên tâm đi, Ám Hà chưa bao giờ sợ nguy hiểm, chỉ cần có cơ hội, chúng ta sẽ không bỏ qua.” Tô Xương Hà vuốt ve ria mép của mình.

“Nhưng sao từ khi vào Cẩm thành tới giờ vẫn không nghe được tin tức gì của Đường lão thái gia?” Tô Mộ Vũ đột nhiên hỏi.

“Đây lại là một tin tức khác.” Mộ chủ quán khẽ hạ thấp giọng: “Hình như Đường lão thái gia bị trọng thương, cũng đã lâu rồi không lộ mặt.”

Tô Xương Hà gõ nhẹ lên bàn: “Ngươi nói xem chúng ta đến đúng lúc hay không đến đúng lúc đây. E rằng trong Đường môn sắp nổi mưa bão rồi.”

“Chắc ngươi đang nghĩ đến chuyện tốt hả.” Tô Mộ Vũ bất đắc dĩ nói.

“Mượn lời tốt lành của ngươi!” Tô Xương Hà quay sang nhìn Mộ Vũ Mặc: “Yên tâm đi, tiểu tình lang mà cô nương đây thương nhớ rất lợi hại, hắn sẽ không việc gì đâu.”

Đề xuất Linh Dị: Thi vương Tương Tây - Ma Thổi Đèn
Quay lại truyện Ám Hà Truyện (Dịch)
BÌNH LUẬN