Chương 14: Giang Nam thất quái (4)

- Bần đạo và Tiêu Mộc đại sư vốn không quen không biết, không thù không oán, chỉ cần y giao ra hai người thì ngày khác bần đạo sẽ tới chùa Pháp Hoa xin chịu tội.

Kha Trấn Ác nói:

- Giao ra hai người nào?

Khưu Xử Cơ nói:

- Bần đạo có hai người bạn bị quan phủ và quân Kim hãm hại, bất hạnh chết phí mạng để lại hai người quả phụ cô khổ không nơi nương tựa. Kha đại hiệp, các vị nói bần đạo không có lý sao?

Hoàn Nhan Hồng Liệt vừa nghe thấy, chén rượu trên tay đột nhiên nghiêng đi một cái, rượu sánh ra ngoài. Chỉ nghe Kha Trấn Ác nói:

- Đừng nói là vợ góa của bạn đạo trưởng, cho dù làm người không quen mà bọn ta biết chuyện cũng sẽ hết sức chiếu cố, đó là chuyện nghĩa không thể từ chối.

Khưu Xử Cơ lớn tiếng nói:

- Phải lắm! Đúng là taị hạ muốn Tiêu Mộc đại sư giao ra hai người phụ nữ đáng thương ấy? Y là người xuất gia, tại sao lại thu giữ hai người quả phụ trong chùa, nhất định không chịu giao ra? Bảy vị là người nghĩa hiệp, xin bàn đạo lý thử xem!

Câu ấy vừa buông ra, không những Tiêu Mộc vài Giang Nam thất quái đều giật mình mà Hoàn Nhan Hồng Liệt cũng thầm ngạc nhiên, tự nhủ:

- Chẳng lẽ nói không phải là vợ của hai người Quách Dương mà là người khác sao?

Tiêu Mộc sắc mặt vốn vàng vọt, lúc ấy tức giận trong màu vàng pha thêm màu xám, nhất thời không nói nên lời, lắp bắp:

- Ngươi... ngươi... nói bậy nói bạ... nói bậy...

Khưu Xử Cơ cả giận quát lớn:

- Ngươi cũng là nhân vật có tiếng trong võ lâm mà dám làm chuyện bậy bạ như thế!

Tay phải đẩy một cái, cái vạc đồng nặng mấy trăm cân chứa rượu bay thẳng vào Tiêu Mộc. Tiêu Mộc tung người tránh qua một bên. Những người đứng đầu cầu thang xem náo nhiệt sợ mất vía, xô đẩy nhau ba chân bốn cẳng chạy xuống dưới lầu. Tiếu Di đà Trương A Sinh ước lượng cái vạc tuy nặng nhưng mình có thể đón được, lúc ấy bèn bước lên một bước, vận khí ra hai tay quát một tiếng:

- Giỏi lắm?

Đợi cái vạc vừa bay tới thì trầm hai tay xuống bưng đáy vạc bắp thịt vai nổi lên, giữ cứng cái vạc, hai tay giơ cao nhấc lên. Nhưng chân y dùng sức quá mạnh, rắc một tiếng, chân trái đạp xuống ván lầu thủng luôn một lổ người dưới lầu cả sợ kêu ầm lên. Trương A Sinh bước lên hai bước, hai tay co lại, một chiêu Thôi song tống nguyệt ném cái vạc đồng qua Khưu Xử Cơ. Khưu Xử Cơ vươn tay phải đón lấy, cười nói:

- Giang Nam thất hiệp quả nhiên danh bất hư truyền?

Rồi lập tức sa sầm nét mặt nhìn Tiêu Mộc quát:

- Chuyện hai người đàn bà kia thì sao? Ngươi bắt nhốt hai người quả phụ ấy trong chùa, rốt lại là có ý gì? Gã hòa thượng giặc cướp nhà ngươi chỉ cần động tới một sợi tóc của họ thì ta sẽ băm nát xương ngươi, đạp bằng chùa Pháp Hoa của ngươi thành bình địa?

Chu Thông phẩy cái quạt một cái, nghiêng đầu, ngẹo cổ nói:

- Tiêu Mộc đại sư là bậc cao tăng đắc đạo đời nào đi làm chuyện vô sỉ như thế? Nhất định đạo trưởng đã lầm nghe lời bọn tiểu nhân thêu dệt rồi.

Lời ấy rất quàng xiên, quyết không thể tin được.

Khưu Xử Cơ tức giận nói:

- Bần đạo chính mắt nhìn thấy, chẳng lẽ còn giả ư?

Giang Nam thất quái đều sửng sốt, Tiêu Mộc nói:

- Cho dù ngươi muốn tới Giang Nam dương danh ra oai, cũng cần gì phải bôi nhọ ta. Ngươi.., ngươi.., ngươi tới Gia Hưng hỏi khắp nơi xem, hòa thượng Tiêu Mộc ta há lại làm chuyện bậy bạ như thế à?

Khưu Xử Cơ cười nhạt nói:

- Được lắm, ngươi mời người giúp đỡ là muốn cậy đông thủ thắng, chuyện này ta đã dính vào rồi, quyết không bỏ qua cho ngươi đâu. Chùa Phật là nơi thanh tĩnh, ngươi lại giấu phụ nữ nhà lành đã là rất không đúng, huống chi chồng họ còn là dòng dõi trung lương, gặp nạn chết thảm.

Kha Trấn Ác nói:

- Đạo trưởng nói: Tiêu Mộc đại sư giấu hai người đàn bà ấy, còn đại sư thì nói không có. Tất cả chúng ta cứ tới chùa Pháp Hoa xem xét cho kỹ, lúc ấy ai đúng ai sai lại không rõ ràng sao? Tuy ta bị mù nhưng người khác thì không mù mà.

Sáu người kia đồng thanh khen phải. Khưu Xử Cơ cười nhạt nói:

- Xét chùa à? Bần đạo đã lục soát khắp trong ngoài nhưng rõ ràng nhìn thấy hai người đàn bà kia vào rồi không thấy đâu nữa, không còn cách nào khác, chỉ có cách đòi hòa thượng giao người thôi.

Chu Thông nói:

- Té ra hai người đàn bà ấy không phải là người.

Khưu Xử Cơ ngạc nhiên nói:

- Cái gì?

Chu Thông nghiêm trang giảng giải:

- Họ là tiên nữ, nếu không biết phép ẩn thân thì đã độn thổ trốn rồi!

Sáu người còn lại nghe thế đều không kìm được nụ cười. Khưu Xử Cơ tức giận nói:

- Giỏi lắm, các ngươi đùa với bần đạo chắc. Giang Nam thất quái hôm nay nhất định giúp đỡ hòa thượng phải không?

Kha Trấn Ác hiên ngang nói:

- Bọn ta bản lĩnh kém cỏi, trong mắt của cao thủ phái Toàn Chân thì tự nhiên không ra gì. Nhưng bảy anh em bọn ta ở Giang Nam cũng có chút tiếng tăm, người biết bọn ta đều phải nói câu Giang Nam thất quái điên điên khùng khùng nhưng không phải hạng tham sống sợ chết. Bọn ta không dám khinh khi hà hiếp kẻ khác, nhưng cũng không chịu để kẻ khác khinh khi hà hiếp mình.

Khưu Xử Cơ nói:

- Giang Nam thất hiệp tiếng tăm tốt đẹp, chuyện đó ta biết. Các vị không dính líu tới chuyện này, không cần phải dấn thân vào vũng nước đục. Chuyện ta tìm hòa thượng cứ để bần đạo làm cho xong với y, bây giờ thứ lỗi không thể bồi tiếp được nữa. Hòa thượng, đi theo ta.

Nói xong vươn tay chụp cổ tay Tiêu Mộc. Tiêu Mộc cổ tay trầm xuống một cái, lập tức thoát khỏi cái chụp tay của y. Mã vương thần Hàn Bảo Câu thấy hai người động thủ, cao giọng quát:

- Đạo sĩ, rốt lại ngươi có chịu nói đạo lý không?

Khưu Xử Cơ nói:

- Hàn tam gia, chuyện gì thế?

Hàn Bảo Câu nói:

- Bọn ta rất tin Tiêu Mộc đại sư, y nói không có là không có. Nam tử hán, người võ lâm cứng cỏi ngay thẳng, chẳng lẽ lại đặt chuyện lừa dối người khác à?

Khưu Xử Cơ nói:

- Y không đặt chuyện thì chẳng lẽ là Khưu mỗ đặt chuyện vu oan cho y chắc? Khưu mỗ chính mắt nhìn thấy, nếu nhìn lầm người thì ta cũng phải tìm ra hai người ấy cho ngươi thấy. Nhất định ta cứ hỏi lão hòa thượng này.

Bảy vị cũng nhất định xen vào chuyện này rồi, phải không?

Giang Nam thất quái đồng thanh đáp:

- Không sai.

Khưu Xử Cơ nói:

- Được, ta kính bảy vị mỗi người một hớp rượu. Các vị uống rượu xong rồi sẽ ra tay.

Xong tay phải trầm xuống một cái, nâng cái vạc lên miệng uống một ngụm lớn rồi quát:

- Xin mời!

Khẽ vung tay một cái, cái vạc bay về phía Trương A Sinh. Trương A Sinh nghĩ thầm:

- Nếu chụp cái vạc như lúc nãy thì làm sao uống rượu được?

Lúc ấy bèn lùi hai bước, hai tay ôm bụng, chờ cái vạc bay tới thì giơ tay ra một cái, cái vạc bay đúng vào giữa bụng. Y thân thể to béo, bụng phệ ra như một bức vách mềm chặn cái vạc lại lập tức vận khí, da bụng phình ra đã giữ được cái vạc bay tới, hai tay ôm lại giữ chắc, cúi uống một hớp rượu lớn, cất tiếng khen:

- Rượu ngon!

Hai tay đột nhiên rút về trước bụng, cái vạc còn chưa rơi xuống đã dùng một chiêu Song thủ di sơn đẩy mạnh ra. Một chiêu ấy kình lực đã mạnh, biến chiêu lại nhanh, là công phu ngoại gia rất cao minh. Hoàn Nhan Hồng Liệt bên cạnh nhìn thấy thầm hoảng sợ. Khưu Xử Cơ đón lấy cái vạc, cũng uống một ngụm lớn, quát:

- Bần đạo kính Kha đại ca một vò!

Thuận tay ném luôn cái vạc đồng qua Kha Trấn Ác. Hoàn Nhan Hồng Liệt nghĩ thầm:

- Người này hai mắt bị mù, làm sao đón được?

Nhưng y không biết Kha Trấn Ác đứng đầu Giang Nam thất quái, võ công cũng đứng đầu bảy người, y lắng nghe mà phân biệt các loại ám khí còn không sai một ly, cái vạc lớn này ném tới xé gió ào ào thì tự nhiên nhận ra rất rõ. Chỉ thấy y nhàn nhã ngồi yên như chưa biết gì, khi cái vạc bay tới ngang đầu mới nhấc tay phải lên một cái, ngọn thiết trượng đã dính vào đáy vò. Cái vạc ấy xoay mau trên ngọn thiết trượng như người ta diễn trò lấy gậy trúc xoay cái đa. Đột nhiên ngọn thiết trượng chênh đi một cái, cái vạc hơi nghiêng qua, nhìn thấy như sắp rơi vào đầu y, nếu rơi xuống há lại không đánh vỡ sọ y sao? Nào ngờ cái vạc nghiêng qua mà không rơi xuống, rượu róc xuống như một dòng nước. Kha Trấn Ác há miệng đón lấy, rượu phía trên không ngừng róc xuống, y ừng ực uống từng ngụm lớn, uống liên tiếp ba ngụm, ngọn thiết trượng chống thẳng lại lại dính vào giữa đáy vò, lập tức đẩy một cái hất tung cái vạc lên. Y vung trượng quét ngang, choang một tiếng rền tai, cái vạc lại bay về phía Khưu Xử Cơ tiếng ong ong vang lên hồi lâu không dứt. Khưu Xử Cơ cười nói:

- Chắc Kha đại hiệp lúc bình thời rất thích nghịch đa.

Rồi tiện tay đón lấy cái vạc, Kha Trấn Ác lạnh lùng nói:

- Huynh đệ lúc nhỏ nhà nghèo phải nhờ mấy trò chơi trẻ con ấy làm ăn mày xin cơm.

Khưu Xử Cơ nói:

- Nghèo hèn không làm đổi chí, đó gọi là đại trượng phu. Ta kính Nam tứ ca một vò!

Rồi cúi đầu uống một hớp rượu trong vò, hất luôt cái vạc bay về phía Nam Sơn tiều tử Nam Hy Nhân. Nam Hy Nhân không nói câu nào, chờ cái vạc bay tới, nhấc cái đòn gánh đâm lên không, choáng một tiếng, cái vạc bị chặn lại trên không rơi xuống Nam Hy Nhân thò tay vốc một vốc rượu trong vò đưa lên uống rồi vung ngang đòn gánh ra, chân phải khuỵu xuống, cái đòn gánh gác ngang gối trái, tay phảt cầm một đầu đòn gánh, đầu kia đòn gánh dính vào đáy y hất ngược lại, cái vạc lại bay lên. Y đang chờ cái vạc bay về phía Khưu Xử Cơ, Náo thị hiệp ẩn Toàn Kim Phát đã cười nói:

- Ta làm người buôn bán, thích chiếm cái lợi nhỏ, không phí sức mà cũng kiếm được hớp rượu.

Cái vạc bay tới cạnh Nam Hy Nhân, y chờ lúc nó hạ xuống cũng vốc một vốc rượu uống rồi đột nhiên nhảy vọt lên, hai chân đạp vào thành vò, dùng lực trên không phóng song cước ra, thân hình như mũi tên bắn lại phía sau, cái vạc cũng theo phát cước của y bay ra. Y và cái vạc cùng bị sức dội hất tung về phía sau, cái vạc lại bay thẳng về phía Khưu Xử Cơ. Thân hình y bay mau tới vách tường thì nhẹ nhàng hạ xuống, Diệu thủ thư sinh Chu Thông phe phẩy cái quạt, buột miệng khen:

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Sẽ Mai Táng Chúng Thần
Quay lại truyện Anh Hùng Xạ Điêu
BÌNH LUẬN