Chương 2: Tai họa bất ngờ (2)

Dương Thiết Tâm thấy một vò rượu đã cạn liền gọi thêm vò nữa, ba người mặc sức chửi mắng Tần Cối. Người què lại bưng ra một đĩa đậu hủ, một đĩa đậu phụng, nghe ba người chửi tới lúc sướng miệng đột nhiên khà khà buông hai tiếng cười nhạt.

Dương Thiết Tâm hỏi Khúc Tam:

- Có chuyện gì vậy? Ngươi nói bọn ta chửi Tần Cối là không phải sao?

Lão què Khúc Tam nói:

- Chửi hay lắm, chửi hay lắm, có gì không đúng chứ? Có điều ta nghe người ta nói trong chuyện giết Nhạc gia gia để giảng hòa thì kẻ đầu sỏ tội ác lại không phải là Tần Cối.

Ba người đều kinh ngạc, cùng hỏi:

- Không phải là Tần Cối sao? Thế thì là ai?

Khúc Tam nói:

- Tần Cối làm Tể tướng, nghị hòa cũng được, không nghị hòa cũng được, y vẫn làm Tể tướng. Nhưng Nhạc gia gia toàn tâm toàn ý muốn diệt Kim, rước hai vua Huy tông, Khâm tông về. Hai ông vua ấy mà về thì Cao tông hoàng đế sẽ làm gì?

Y nói xong mấy câu ấy lại tập tễnh bước qua ngồi xuống chiếc ghế gỗ ngẩng đầu nhìn trời, lại ngồi yên xuất thần. Gã Khúc Tam này nhìn mặt bất quá chỉ hai mươi tuổi mà lưng còng gập xuống, tóc điểm màu sương. Nhìn sau lưng giống hệt một ông già. Trương Thập Ngũ và Quách, Dương hai người nhìn nhau im bặt. Chương lâu Trương Thập Ngũ mới nói:

- Đúng, đúng lắm! Vị huynh đệ đây nói rất đúng. Đúng là người đầu sỏ hại chết Nhạc gia gia e không phải là Tần Cối mà là Cao tông hoàng đế.như núi Thái bèn nói đó là công của Tần Cối. Tần Cối vốn đã được phong là Lỗ quốc công, đến lúc ấy lại được gia phong là Thái sư vinh sủng không ai bằng, quyền thế nghiêng trời. Cao tông truyền ngôi cho Hiếu tông. Hiếu tông truyền ngôi cho Quang tông thì người Kim chiếm được quá nửa giang sơn của chúng ta. Quang tông truyền tới Khánh Nguyên hoàng đế hiện nay, ông ta ngồi trên ngai vàng ở Lâm An đã năm năm, trọng dụng vị Hàn Sá Trụ. Hàn Tể tướng thì từ nay trở đi sẽ ra sao? Hà hà, khó nói lắm, khó nói lắm?

Vừa nói vừa lắc đầu quầy quậy.

Quách Khiếu Thiên nói:

- Khó nói cái gì? Đây là chỗ thôn quê, cứ nói không hề gì, không phải như trong thành Lâm An tai vách mạch rừng. Thằng Tể tướng giặc cướp Hàn Sá Trụ ấy thì ai chẳng biết là một tên đại gian thần? Nói tới bản lĩnh hại nước hại dân thì Tần Cối cũng phải chắp tay xin kết nghĩa anh em với y.

Trương Thập Ngũ nói tới chuyện hiện tại lại hơi sợ không dám nói thẳng, uống một chén rượu, nói:

- Quấy quả hai vị một bữa rượu, tiểu nhân cũng có một câu muốn khuyên, hai vị là nam tử hán ngay thẳng, lời lẽ việc làm cũng nên cẩn thận để tránh tai họa. Thời thế đã thế này, bách tính chúng ta cũng chỉ còn cách ngậm đắng nuốt cay sống cho qua ngày thôi. Ồ! Đúng là:

Ngoài cảnh lầu cao lại có lầu.

Tây Hồ múa hát đến khi nào?

Gió nam thổi tới người say khướt!

Cứ nói: Hàng Châu tức Biện Châu.

Dương Thiết Tâm hỏi:

- Bốn câu thơ ấy là nói chuyện cổ nào vậy?

Trương Thập Ngũ nói:

- Không phải nói chuyện cổ, mà nói vua tôi nhà Đại Tống ta chỉ lo uống rượu làm vui cạnh Tây Hồ, thưởng thức ca múa, tính là đời này qua đời khác cứ lấy Hàng Châu làm kinh đô, không nghĩ tới việc thu hồi đất cũ, lấy lại cựu đô Biện Lương nữa.

Trương Thập Ngũ uống đến khi say khướt mới cáo từ, xiêu xiêu vẹo vẹo đi về hướng Lâm An, chỉ nghe y lẩm bẩm mấy câu trong bài Mãn giang hồng của Nhạc Phi Nhục Tỉnh Khang Chưa rửa hết.

Hờn tôi con.

Bao giờ sạch?

Cười xe dài...

Quách Khiếu Thiên trả tiền rượu, cùng Dương Thiết Tâm sóng vai về nhà. Nhà hai người ở sát nhau, đi hơn mười trượng thì tới cổng.

Vợ Quách Khiếu Thiên là Lý thị đang xua gà vào chuồng, cười nói:

- Hai người lại uống rượu rồi. Dương thúc thúc, chú về đưa vợ qua ăn cơm với chúng tôi luôn, chúng ta làm thịt một con gà.

Dương Thiết Tâm cười nói:

- Được, hôm nay lại làm phiền chị. Bên nhà tôi cũng nuôi khá nhiều gà vịt nhưng chỉ uổng gạo, không sao giết được một con, cứ qua đây ăn của chị mãi.

Lý thị nói:

- Vợ chú rất tốt bụng, nói bầy gà vịt ấy nuôi từ nhỏ đến lớn, bảo làm sao nỡ lòng giết cho được?

Dương Thiết Tâm cười nói:

- Tôi nói để tôi giết cho thì cô ta lại kêu kêu khóc khóc, kể cũng buồn cười. Tối nay tôi đi săn ít thịt rừng, sáng mai xin mời lại đại ca, đại tẩu.

Quách Khiếu Thiên nói:

- Anh em một nhà, mời lại với không mời lại cái gì? Tối nay anh em chúng ta cùng đi!

Khuya đêm ấy, Quách Dương hai người núp trong khu rừng cách thôn bảy dặm về phía tây bắc, tay cầm cung tên, đinh ba, chỉ mong có heo rừng hoặc hươu tìm ra ăn tối. Hai người chờ hơn một giờ, thủy chung vẫn không thấy gì. Đang lúc không chờ nỗi nữa chợt nghe ngoài rừng vang tới một tràng tiếng loảng xoảng, hai người giật nảy mình, đều thấy kỳ quái:

- Có chuyện gì vậy? Đúng lúc ấy chợt nghe xa xa có mấy người lớn tiếng quát:

- Chạy đi đâu? Đứng lại mau!

Trong màn đêm có một bóng người vọt vào rừng, dưới ánh trăng hai người Dương, Quách nhìn thấy rất rõ, bất giác vô cùng ngạc nhiên, té ra người ấy cầm hai chiếc nạng, chính là gã què Khúc Tam chủ quán rượu đầu thôn. Chỉ thấy y chống mạnh chiếc nạng bên tay trái xuống đất một cái, thịch một tiếng lập tức phi thân vọt tới núp sau thân cây, quả thật công phu khinh công cực kỳ cao minh. Quách Dương hai người không hẹn mà cùng nắm chặt tay nhau, trong lòng đều vô cùng kinh ngạc:

- Bọn ta ngụ ở thôn Ngưu Gia ba năm mà hoàn toàn không biết gã què Khúc Tam lại có võ công cao cường như thế.

Lúc ấy hai người nép sát xuống đám cỏ rậm, không dám cử động. Chỉ nghe tiếng bước chân thình thịch vang lên, ba người đuổi theo đã tới ven rừng, cúi đầu bàn bạc mấy câu rồi từng bước từng bước tiến vào rừng. Chỉ thấy họ đều ăn mặc lối võ quan, trên tay ánh sáng lập lòe, mỗi người cầm một thanh đơn đao. Một người lớn tiếng quát:

- Gã què kia, lão tử nhìn thấy ngươi rồi, sao còn chưa quỳ xuống đầu hàng?

Nhưng Khúc Tam cứ núp sau gốc cây bất động. Ba tên võ quan huy động đơn đao chém gió vù vù, từ từ tiến tới gần, đột nhiên nghe huỵch một tiếng. Khúc Tam chiếc nạng tay trái từ sau gốc cây phóng ra trúng giữa ngực một tên, chiêu thế và lực đạo đều rất cương mãnh. Tên võ quan ấy kêu lên một tiếng đau đớn, bay ngược về phía sau ngã vật xuống đất.

Hai tên võ quan còn lại lập tức huy động đơn đao chém tới Khúc Tam.

Khúc Tam chiếc nạng bên tay phải chống xuống đất một cái, nhảy qua bên trái vài thước né qua hai thanh đơn đao, chiếc nạng bên tay trái đâm thẳng vào mặt một tên. Tên võ quan ấy võ công cũng không kém, vung đao đón đỡ. Khúc Tam không để thanh đơn đao của y chạm vào nạng, rút chiếc nạng bên tay trái về, chiếc nạng bên tay phải lại quét ngang lưng tên kia.

Chỉ thấy hai chiếc nạng trong tay y thay nhau giơ lên đập xuống vô cùng mau lẹ, tuy luôn luôn phải có một chiếc chống xuống đất để đứng cho vững, chỉ còn một chiếc đối địch nhưng không có chút nào núng thế.

Quách Dương hai người thấy trên lưng y đeo một cái bao to nặng, đánh nhau một lúc, một tên võ quan vung đao chém trúng chiếc bao, xoảng một tiếng, chiếc bao rách toạc, rất nhiều đồ vật rơi xuống tung tóe. Khúc Tam nhân lúc y đang vui mừng kêu lên, chiếc nạng bên tay trái vung ra, chát một tiếng, một tên võ quan bị đập trúng đỉnh đầu ngã lăn quay ra đất. Người còn lại cả kinh quay lưng bỏ chạy. Cước bộ của y rất mau lẹ, trong khoảnh khắc đã chạy ra được mấy trượng. Khúc Tam quờ tay phải vào bụng một cái rồithẳng tay ném ra, dưới ánh trăng chỉ thấy một vật như cái đĩa tròn màu đen rít gió bay ra cắm vào sau gáy y.

Tên võ quan ấy gào thảm một tiếng, thanh đơn đao rời khỏi tay bay ra, hai tay khua loạn lên, ngửa mặt lên trời từ từ đổ xuống, giật giật mấy cái rồi nằm bất động, rõ ràng đã chết rồi.

Quách Dương hai người nhìn thấy gã què Khúc Tam trong khoảnh khắc giết chết ba người, võ công cao cường trước nay chưa từng nhìn thấy, trái tim trong lồng ngực đập thình thình, không dám thở mạnh một tiếng, cùng nghĩ thầm:

- Người này giết chết mệnh quan triều đình, phạm vào tội chết. Nếu chúng ta để y phát giác, chỉ sợ y muốn giết người bịt miệng, hai anh em chúng ta chắc chắn không phải là địch thủ.

Lại thấy Khúc Tam xoay người lại, chậm rãi nói:

- Quách huynh, Dương huynh, xin mời ra đây!

Quách, Dương hai người cả kinh, chỉ đành từ đám cỏ rậm đứng lên bước ra, nắm chặt ngọn đinh ba trong tay. Dương Thiết Tâm liếc ngọn đinh ba trong tay Quách Khiếu Thiên một cái rồi bước lên trước hai bước.

Khúc Tam mỉm cười nói:

- Dương huynh, ngươi dùng thương pháp dương gia thì ngọn đinh ba kia cũng hợp. Nghĩa huynh ra ngươi sử dụng một đôi đoản kích, võ khí rất không thuật tay nên người mới đứng chắn trước mặt y. Tốt tốt, có nghĩa khí!

Dương Thiết Tâm bị y nói đúng tâm sự bất giác tay chân luống cuống.

Khúc Tam lại nói: Quách huynh:

- Cứ cho là ngươi cầm song kích trong tay đi, thì liệu hai người các vị hợp lực có thắng được ta không?

Quách Khiếu Thiên lắc đầu nói:

- Không! Hai anh em bọn ta đúng là có mắt không tròng, cùng ngụ với lão huynh ngươi trong thôn Ngưu Gia bấy nhiêu năm mà hoàn toàn không nhận ra lão huynh ngươi là một cao thủ thân mang tuyệt kỹ!

Khúc Tam lắc lắc đầu, thở dài một tiếng, nói:

- Hai chân ta đã tàn phế, còn nói cái gì tuyệt kỹ với không tuyệt kỹ?

Dường như mười phần chán chường, lại nói:

- Nếu như năm xưa muốn thu thập ba tên võ quan là Thị vệ đeo đao trong cung này thì cần gì phải phí sức như thế? Hừ, không ra gì, không ra gì.

Quách Dương hai người nhìn nhau một cái không dám lên tiếng. Khúc Tam nói:

- Nhờ hai vị giúp gã què ta một chuyện là chôn giúp ba cái xác này, có được không?

Quách Dương hai người lại nhìn nhau một cái. Dương Thiết Tâm nói:

- Được!

Hai người dùng đinh ba đào một cái hố lớn, đem ba cái xác vứt xuống.

Tới cái xác cuối cùng, Dương Thiết Tâm thấy vật hình tròn màu đen cắm vào gáy tên võ quan sâu mấy tấc, bèn vận kình tay phải rút ra, cảm thấy nặng trịch, té ra là một tấm bát quái đúc bằng sắt, bèn chùi vết máu vào cái xác rồi đưa lại cho Khúc Tam.

Đề xuất Tiên Hiệp: Dị Giới Hệ Thống Cửa Hàng (Gemini)
Quay lại truyện Anh Hùng Xạ Điêu
BÌNH LUẬN