Chương 25: Gió cát sa mạc (5)
Sáng sớm hai hôm sau. Lý Bình mang hai tấm nệm lông ra chợ cách đó hơn ba mươi dặm đổi lương thực Quách Tĩnh thả dê ngoài cổng, nghĩ tới cuộc ác chiến mà mình thấy được trên núi hôm trước cảm thấy rất thích thú, bèn giơ cao chiếc roi chăn dê múa may trên lưng ngựa, miệng quát tháo ầm ĩ xua bầy dê đi cảm thấy mình giống đại tướng cầm quân ra trận.
Đang chơi tới lúc cao hứng, chợt nghe phía đông cỏ tiếng vó ngựa, một con ngựa từ từ đi tới, trên lưng ngựa có một người nằm gục trên yên. Con ngựa bước tới gần dừng lại, người trên ngựa ngẩng đầu lên. Quách Tĩnh giật nảy mình, không kìm được một tiếng kêu hoảng sợ.
Chỉ thấy người kia mặt đầy bùn đất máu me, chính là viên tướng áo đen hôm trước mình nhìn thấy. Tay trái y cầm thanh mã đao đã bị gãy một nửa, trên lưỡi đao vết máu khô sẫm lại loang lổ, cung tên bắn quân truy sát không biết đâu mất, có lẽ hôm trước sau khi chạy thoát lại gặp phải địch nhân. Má bên phải có một vết thương rất lớn, máu đang chảy ròng ròng, đùi ngựa cũng bị thương. Chỉ thấy y thân hình lắc lư đôi mắt đỏ ngầu cất tiếng rên rỉ:
- Nước.., nước... cho ta uống nước.
Quách Tĩnh vội vào nhà múc một bát nước trong bưng ra cửa. Người kia đưa tay giật lấy ừng ực uống một hơi hết sạch, lại nói:
- Cho thêm bát nữa?.
Quách tĩnh lại bưng ra một bát. Người kia uống hết một nửa, máu trên mặt nhỏ vào bát nước, nửa bát nước đổi thành màu đỏ. Người ấy hô hô cười lớn, chợt da mặt giật giật nghiêng người một cái rồi rơi xuống ngựa ngất đi luôn.
Quách Tĩnh cả sợ kêu ầm lên, không biết làm sao là tốt. Qua một lúc người kia dần dần tĩnh lại, nói:
- Ngươi cho ngựa ta uống nước giúp, có gì ăn không?.
Quách Tĩnh đưa ra mấy tảng thịt dê cho y ăn, lại lấy nước cho ngựa uống.
Người kia được ăn no một bữa, lập tức tinh thần phấn chấn, vươn vai đứng dậy kêu lên:
- Hảo huynh đệ đa tạ ngươi!
Rồi gỡ trên cổ tay ra một chiếc vòng vàng to nặng đưa cho Quách Tĩnh nói:
- Cho ngươi đấy.
Quách Tĩnh lắc đầu nói:
- Mẹ nói nên tiếp đãi khách, không được đòi gì của khách.
Người kia hô hô cười rộ nói:
- Hảo hài tử, hảo hài tử.
Rồi đeo lại chiếc vòng vàng vào tay, xé một mảnh vải áo băng lại vết thương trên mặt mình và vết thương ở đùi ngựa.
Đột nhiên từ phía đông văng vẳng có tiếng vó ngựa phóng tới, người kia mặt đầy vẻ tức giận, kêu lên:
- Hừ, đúng là không chịu tha cho ta?
Hai người ra cửa nhìn về phía đông thấy xa xa bụi bay mù mịt, rất nhiều người ngựa đang phóng thẳng tới.
Người kia nói:
- Hảo hài tử, trong nhà ngươi có cung tên không?
Quách Tĩnh nói:
- Có!
Rồi quay vào trong. Người kia nghe thế trên mặt lộ vẻ vui mừng, thì thấy Quách Tĩnh đem cung và tên nhỏ xíu để chơi đùa của mình ra. Người kia ha hả cười lớn, kế chau mày nói:
- Ta phải đánh nhau, cần thứ lớn kia.
Quách Tĩnh lắc lắc đầu.
Lúc ấy truy binh càng lúc càng tới gần, xa xa đã nhìn thấy bóng cờ xí lay động. Người kia nghĩ con ngựa của mình đã bị thương, chạy trên sa mạc không được xa, núp lại ở đây tuy nguy hiểm nhưng không còn cách nào khác, liền nói:
- Một mình ta không thể đánh lại họ, phải núp thôi.
Nhưng đưa mắt nhìn khắp trong ngoài gian lều tranh không có chỗ nào ẩn núp được, lúc khẩn cấp bèn chỉ chỉ vào đống cỏ khô cạnh nhà nói:
- Ta núp trong này. Ngươi xua ngựa của ta đi càng xa càng tốt. Ngươi cũng tìm chỗ trốn núp cho xa, đừng để họ nhìn thấy.
Nói xong vạch đống cỏ khô chui vào. Người Mông Cổ cứ qua mùa hè nóng nực là cắt cỏ đánh thành đống để mùa đông nuôi súc vật và nấu nướng, toàn nhờ vào cỏ khô, nên đống cỏ khô thường còn to hơn cả lều Mông Cổ. Viên tướng kia chui vào đống cỏ, nếu không lục soát cẩn thận, quả thật rất khó phát hiện ra.
Quách Tĩnh vung roi đập lên lưng con ngựa đen, con ngựa đen tung vó lồng lên, hạy một đoạn xa mới dừng lại ăn cỏ. Quách Tĩnh cưỡi con ngựa nhỏ của mình chạy về phía Tây.
Đám truy binh thấy có người, hai tên quân sĩ cưỡi ngựa đuổi theo, con ngựa nhỏ của Quách Tĩnh chạy không nhanh, không bao lâu đã bị đuổi kịp. Hai tên quân sĩ quát hỏi:
- Thằng nhỏ, có thấy một hán tử cười ngựa đen không?.
Quách Tĩnh không biết bịa đặt, há hốc miệng không đáp. Hai tên quân sĩ lại hỏi mấy câu, thấy nó ngu ngơ ngờ nghệch, thủy chung vẫn không trả lời bèn nói:
- Mang nó tới gặp đại vương tử?
Rồi kéo dây cương con ngựa nhỏ, đưa nó về trước căn lều tranh.
Quách Tĩnh trong lòng định sẵn chủ ý: Mình cứ không nói gì cả. Chỉ thấy vô số quân sĩ Mông Cổ hộ vệ một thiếu niên cao gầy đội khăn đỏ. Quách Tĩnh nhớ mặt y, người này hôm trước từng suất lịnh binh mã chiến đấu, sĩ tốt đều nghe theo lệnh y, biết y là kẻ thù của viên tướng áo đen. Vị đại vương tử này cao giọng hỏi:
- Thằng nhỏ nói thế nào?
Hai tên quân sĩ thưa:
- Thằng nhỏ này tệ lắm, không biết nói năng gì cả.
Đại vương tử chăm chú nhìn quanh, đột nhiên thấy con ngựa đen kia đang ăn cỏ xa xa, bèn trầm giọng nói:
- Có phải ngựa của y kia không? Đi dắt nó lại đây xem.
Mười tên lính Mông cổ Chia thành năm tổ theo năm hướng khác nhau rón rén tới gần bao vây con ngựa. Lúc con ngựa giật mình biết được, ngẩng đầu lên định chạy thì đã không còn đường thoát.
Đại vương tử thấy con ngựa đen được dắt tới, hừ một tiếng nói:
- Đây chẳng phải ngựa của Triết Biệt sao?
Bọn quân sĩ đồng thanh nói:
- Đúng thế!
Đại vương tử giơ roi ngựa lên, chát một tiếng đánh xuống đầu Quách Tĩnh, quát:
- Y núp ở đâu? Mau nói ra ngay. Ngươi đừng hòng lừa ta!
Triết Biệt núp trong đống cỏ khô, tay nắm chặt đao, thấy Quách Tĩnh bị đánh một roi, trên trán lập tức nổi lên một lằn dài rườm máu, tim đập thình thịch.
Y biết người này là Truật Xích con trưởng Thiết Mộc Chân, tính tình độc ác nổi tiếng khắp sa mạc, nghĩ thầm đứa nhỏ này nhất định sẽ sợ hãi mà nói thật vậy thì chỉ còn cách nhảy ra liều mạng một phen.
Quách Tĩnh đau quá định khóc nhưng cắn răng kìm nước mắt, ngẩng đầu nói:
- Tại sao ngươi lại đánh ta? Ta chẳng làm gì xấu cả?
Nó chỉ biết làm việc xấu mới bị đánh đòn. Truật Xích tức giận nói:
- Ngươi còn bướng à!
Roạt một tiếng lại đánh roi nữa. Quách Tĩnh khóc ầm lên.
Lúc ấy bọn quân sĩ đã lục soát khắp nhà Quách Tĩnh một lượt, hai tên xọc trường mâu đâm bừa vào đống cỏ khô, may là đống cỏ quá lớn, chưa đâm tới chỗ Triết Biệt núp.
Truật Xích nói:
- Con ngựa ở đây, nhất định y chưa chạy xa đâu. Thằng nhỏ, ngươi có nói không?
Roạt roạt roạt liên tiếp đánh luôn ba roi. Quách Tĩnh giơ tay định chụp lấy roi, nhưng làm sao chụp được?
Đột nhiên xa xa có tiếng tù và rúc lên, quân sĩ báo:
- Đại hãn tới rồi!
Truật Xích dừng lại không đánh nữa, giục ngựa ra đón. Quân sĩ hộ vệ Thiết Mộc Chân phi ngựa lại. Truật Xích tiến lên gọi một tiếng:
- Gia gia!
Hôm trước Thiết Mộc Chân bị Triết Biệt bắn trúng mũi tên ấy bị thương rất nặng, lúc kịch chiến gắng gượng nhịn đau, nhưng sau khi thu quân, đau quá ngất đi mấy lần. Đại tướng Giả Lặc Mễ và con thứ ba của Thiết Mộc Chân là Oa Khoát Đài thay phiên nhau dùng miệng hút máu đọng trong vết thương ra, lúc khạc lúc nhổ. Các tướng cùng bốn con trai y chầu chực quanh giường suốt đêm, đến sáng hôm sau mới qua cơn nguy hiểm.
Kỵ mã trinh sát của quân Mông Cổ túa ra bốn phía, mọi người thề là phải bắt sống được Triết Biệt dùng ngựa xé xác, loạn đao băm thây để trả thù cho Đại hãn. Chiều tối hôm sau, một toán nhỏ quân Mông Cổ rốt lại cũng gặp Triết Biệt nhưng bị y đả thương mấy người chạy mất, nhưng Triết Biệt cũng bị thương.
Thiết Mộc Chân được tin, trước tiên sai con lớn đuổi theo, lại đích thân dẫn con thứ hai là Sát Hợp Đài, con thứ ba là Oa Khoát Đài, con út là Đà Lôi cùng đuổi theo.
Truật Xích chỉ con ngựa đen, nói:
- Gia gia, tìm được con ngựa đen của thằng giặc đây rồi.
Thiết Mộc Chân nói:
- Ta không cần ngựa mà cần người.
Truật Xích nói:
- Dạ, nhất định chúng ta sẽ tìm ra y.
Rồi trở lại trước mặt Quách Tĩnh, tuốt yêu đao chém dọa một nhát, quát:
- Ngươi có nói không?
Quách Tĩnh bị y đánh đến nỗi máu chảy đầy mặt, nhưng lại càng bướng bỉnh, không ngừng kêu lên:
- Ta không nói, ta không nói!
Thiết Mộc Chân thấy đứa nhỏ này ăn nói ngây thơ, không nói là không biết mà nói là ta không nói. Ắt nó biết rõ nơi Triết Biệt ẩn núp bèn hạ giọng nói với con thứ ba là Oa Khoát Đài:
- Ngươi tới lừa cho thằng nhỏ này nói ra.
Oa Khoát Đài cười hì hì bước tới trước mặt Quách Tĩnh, rút trên mũ trụ của mình một cái lông công màu sắc đẹp đẽ cầm ở tay, cười nói:
- Ngươi nói ra đi, ta cho ngươi cái này.
Quách Tĩnh vẫn nói:
- Ta không nói.
Con thứ hai của Thiết Mộc Chân là Sát Hợp Đài nói:
- Thả chó ra!
Bọn quân sĩ tùy tùng của y lập tức dắt sáu con chó ngao lớn tới.
Người Mông Cổ tính ưa săn bắn, các bậc tù trưởng quý nhân ai cũng nuôi chó săn, chim ưng săn. Sát Hợp Đài lại rất thích chó, lần này đuổi theo Triết Biệt rất eần chó săn nên mang theo sáu con chó ngao, lúc ấy bèn thả ra, trước tiên cho sáu con chó vây quanh con ngựa đánh hơi một hồi, sau đó sai đi tìm nơi Triết Biệt ẩn núp. Sáu con chó ngao sủa ầm ĩ, chạy tới chạy lui trong căn lều tranh.
Quách Tĩnh vốn không quen Triết Biệt nhưng hôm trước thấy y trên chiến trường anh dũng phi thường, bất giác ngưỡng mộ, mà sau khi bị Truật Xích đánh mấy roi, trong lòng rất tức giận, tính bướng bỉnh trời cho nổi lên, bèn huýt sáo một tiếng gọi con chó chăn dê của mình tới. Lúc ấy sáu con chó ngao của Sát Hợp Đài đã tìm tới trước đống cỏ khô, con chó chăn dê của Quách Tĩnh nghe chủ ra lệnh bèn đứng chắn trước đống cỏ không cho sáu con chó ngao xông vào.
Đề xuất Tiên Hiệp: Lâm Uyên Hành