Chương 336: Hoa Sơn luận kiếm (5)
- Bọn ta đều đánh không lại ngươi!
Âu Dương Phong hì hì cười ngờ nghệch, hỏi Hoàng Dung:
- Con dâu ngoan, ngươi mừng không? .
Hoàng Dung thấy ba người cha, sư phụ, Quách Tĩnh nối nhau thua trận đã sớm nghĩ cách đối phó với gã điên này, nhưng nghĩ tới nghĩ lui không ra kế hay, lúc ấy nghe y hỏi lại thấy y hoa tay múa chân, dáng vẻ kỳ quái dưới ánh nắng cái bóng sau lưng y cũng lắc la lắc lư, linh cơ chợt động bèn nói:
- Ai nói ngươi là thiên hạ đệ nhất? Có một người ngươi không đánh thắng được đâu.
Âu Dương Phong cả giận ưỡn ngực nói:
- Là ai? Là ai? Bảo y ra đây tỷ thí với ta.
Hoàng Dung nói:
- Người ấy võ công cao cường, nhất định ngươi không thắng được y đâu.
Âu Dương Phong nói:
- Là ai? Là ai? Bảo y ra đây tỷ thí với ta.
Hoàng Dung nói:
- Y tên Âu Dương Phong.
Âu Dương Phong gãi đầu gãi tai, nghi ngờ nói:
- Âu Dương Phong à?
Hoàng Dung nói:
- Không sai. Ngươi tuy võ công cao cường nhưng không đánh thắng được Âu Dương Phong đâu.
Âu Dương Phong trong lòng càng hồ đồ, chỉ cảm thấy cái tên Âu Dương Phong nghe rất quen, nhất định là người rất gần gũi với mình, nhưng mình là ai?
Liền buột miệng hỏi:
- Thế ta là ai?
Hoàng Dung cười nhạt nói:
- Ngươi là ngươi. Ngươi tự mình còn không biết, sao lại hỏi ta?
Âu Dương Phong trong lòng lạnh buốt, nghiêng đầu vất vả suy nghĩ, nhưng trong óc hoàn toàn rối loạn, càng muốn truy tầm xem mình là ai lại càng không hiểu rõ. Nên biết những người có trí lực siêu việt có lúc một mình suy nghĩ thường nghĩ rằng:
- Mình là ai? Trước khi sinh ra mình là cái gì? Sau khi chết mình sẽ là cái gì?
Rất nhiều nghi vấn. Những triết nhân xưa nay thường vì thế mà khốn khổ. Âu Dương Phong tài trí hơn người, bấy nhiêu nghi vấn có lúc cũng từng hiện ra trong óc, lúc ấy liên tiếp đánh thắng ba đại cao thủ, nhưng kinh mạch toàn thân lúc thuận lúc nghịch, trong lòng lúc mừng lúc giận, lại chợt nghe Hoàng Dung nói thế, bất giác nhìn quanh ngơ ngác, lẩm bẩm:
- Ta, ta là ai? Ta ở đâu đây? Ta đang làm gì?
Hoàng Dung nói:
- Âu Dương Phong muốn tìm ngươi tỷ thí, muốn cướp Cứu âm chân kinh của ngươi.
Âu Dương Phong nói:
- Y ở đâu?
Hoàng Dung chỉ vào cái bóng sau lưng y, nói:
- Kia, y đứng sau lưng ngươi kia.
Âu Dương Phong quay mau đầu lại, nhìn thấy cái bóng của mình, sửng sốt nói:
- Đó.., đó.., y.., y... .
Hoàng Dung nói:
- Y muốn đánh ngươi đấy!
Âu Dương Phong ngồi xổm xuống, phát chưởng tấn công cái bóng, cái bóng cũng đồng thời ngồi xuống đánh ra một chưởng. Âu Dương Phong cả sợ, chưởng trái chưởng phải liên hoàn đánh ra, cái bóng hai tay cũng rung lên không thôi: Âu Dương Phong thấy đối phương ra đòn lợi hại, xoay người chống cự, y quay mặt về phía mặt trời, cái bóng đã ở sau lưng. Y phát giác địch nhân đột nhiên mất hút, kêu lớn:
- Chạy đi đâu?
Rồi sấn về bên trái mấy bước.
Bên trái là một vách núi trọc nhẳn bóng, ánh nắng trời chiếu cái bóng của y lên vách núi, càng giống một địch nhân đứng thẳng. Âu Dương Phong quyền phải vung mạnh đánh vào vách núi, chỉ thấy đau tới mức muốn gãy hết xương, kêu lớn:
- Lợi hại thật?
Rồi lập tức phi chân trái đá ra. Chỉ thấy cái bóng trong vách núi cũng nhấc chân đá lên, hai chân chạm nhau, Âu Dương Phong đau không chịu nổi, không dám tái đấu, xoay người định chạy.
Lúc ấy y chạy về phía mặt trời, quả nhiên không thấy địch nhân, chạy ra một trượng, quay đầu nhìn lại chỉ thấy cái bóng đuổi sát theo sau, hoảng sợ kêu lên:
- Nhường cho ngươi danh hiệu thiên hạ đệ nhất võ công đấy, ta nhận thua là được.
Cái bóng không hề động đậy. Âu Dương Phong xoay người chạy tiếp, vừa quay đầu lại thấy cái bóng đuổi sát theo. Y chạy không thoát, đánh không thắng, sợ tới mức khiếp đảm, vừa kêu vừa la, chạy thẳng xuống núi. Qua một lúc, nghe tiếng y từ dưới sườn núi văng vẳng vang lên, vẫn là “Đừng đuổi ta, đừng đuổi ta!
Hoàng Dược Sư và Hồng Thất công thấy một vị đại tôn sư võ học một đời trở thành như thế bất giác nhìn nhau thở dài. Lúc ấy tiếng kêu của Âu Dương Phong lúc đứt lúc nối đã cách mấy dặm, nhưng tiếng vọng trong sơn cốc vẫn vang lên không ngớt, nghe như sói kêu ma khóc, bốn người tuy đứng dưới ánh sáng mặt trời mà trong lòng đều cảm thấy ớn lạnh. Hồng Thất công thở dài nói:
- Người này không sống được lâu đâu.
Quách Tĩnh đột nhiên nói một mình:
- Còn ta? Ta là ai?
Hoàng Dung biết y là người ngay thẳng, chỉ sợ y vất vả suy nghĩ về chuyện ấy lại càng ngơ ngẩn, vội nói:
- Ngươi là Quách Tĩnh. Tĩnh ca ca, đừng nghĩ về mình nữa, cứ nghĩ về việc của người ta thôi.
Quách Tĩnh giật mình tỉnh ngộ nói:
- Đúng thế. Sư phụ, Hoàng đảo chủ, chúng ta xuống núi thôi.
Hồng Thất công mắng:
- Tiểu tử ngốc, ngươi còn gọi y là Hoàng đảo chủ à? Ta lại tát cho ngươi mấy cái bây giờ.
Quách Tĩnh ngẩn người, chỉ thấy Hoàng Dung mặt đỏ bừng, như cười mà không phải cười, lập tức tỉnh ngộ, thẹn thùng kêu lên:
- Nhạc phụ!
Hoàng Dược Sư hô hô cười rộ, một tay kéo con gái, một tay kéo Quách Tĩnh, nói với Hồng Thất công:
- Thất huynh, đạo của võ học vô cùng vô tận, hôm nay nhìn thấy võ công của Lão Độc vật, quả thật khiến người ta vừa sợ vừa thẹn. Từ khi Trùng Dương chân nhân qua đời, càng không có ai là thiên hạ đệ nhất võ công nữa.
Hồng Thất công nói:
- Dung nhi thì công phu nấu nướng là thiên hạ đệ nhất, chuyện đó thì ta dám nói.
Hoàng Dung bĩu môi cười nói:
- Không cần phải khen, chúng ta xuống núi mau đi, con sẽ nấu vài món ăn ngon cho người là được.
Hồng Thất công, Hoàng Dược Sư, Quách Tĩnh, Hoàng Dung bốn người xuống Hoa sơn, Hoàng Dung giỏi lựa thức ngon, thạo việc nấu nướng, cho Hồng Thất công ăn một trận thỏa thích. Đêm ấy bốn người ngụ lại tái khách điếm, cha con Hoàng Dược Sư ngủ một phòng, Quách Tĩnh và Hồng Thất công ngủ một phòng.
Sáng hôm sau Quách Tĩnh tỉnh dậy thì Hồng Thất công ngủ trên giường đối diện không biết đã đi đâu trên bàn còn ba chữ lớn viết bằng mỡ:
- Ta đi đây.
Cũng không biết là dùng đùi gà hay giò heo viết lên.
Quách Tĩnh vội chạy qua báo cho cha con Hoàng Dược Sư. Hoàng Dược Sư thở dài nói:
- Thất huynh nhất sinh hành sự như con thần long, thấy đầu mà không thấy đuôi.
Rồi nhìn Quách Hoàng hai người mấy cái, nói:
- Tĩnh nhi, mẹ ngươi qua đời rồi, người thân nhất trên đời là đại sư phụ Kha Trấn ác của ngươi, ngươi theo ta tới đảo Đào Hoa mời đại sư phụ ngươi làm chủ hôn, hoàn thành hôn sự giữa ngươi và Dung nhi được không?
Quách Tĩnh buồn vui lẫn lộn, nói không nên lời, chỉ gật đầu liên tiếp. Hoàng Dung bĩu môi cười khẽ, định mắng y là:
- Thằng ngốc.
Nhưng đưa mắt nhìn cha một cái, lại nhịn không nói ra.
Ba người dọc đường du sơn ngoạn thủy, thong thả đi về phía đông nam, không phải một ngày đã tới địa hạt lộ nam Lưỡng Chiết, thấy đảo Đào Hoa đã không còn xa nữa, đột nhiên trên không có tiếng điêu kêu rất gấp, hai con bạch điêu từ phía bắc bay xuống.
Quách Tĩnh cả mừng, buông tiếng hú dài, đôi điêu đáp:
- Xuống đậu trên vai y.
Y lúc rời Mông Cổ lên đường vội vã chưa kịp mang theo đôi điêu. Lúc bấy giờ gặp lại vô cùng mừng rỡ, đưa tay không ngừng vuốt ve lưng điêu, chợt thấy chân con điêu trống có buộc một miếng đa cuộn thành cái ống nhỏ, vội mở ra xem, chỉ thấy bên trên dùng mũi đao nhọn rạch mấy hàng chữ Mông Cổ:“Quân ta tấn công xuống nam, định tập kích Tương Dương, biết ông tinh trung vì nước nên liều chết báo tin. Ta làm lụy mẹ ông chết thảm, thẹn thùng không còn mặt mũi nào gặp lại, qua thành xa ở phương tây nương tựa trưởng huynh, suốt đời không về đất cũ nữa. Mong ông tự trân trọng, hưởng phúc thọ vô cùng.”
Trên tấm da ấy không đề lạc khoản nhưng Quách Tĩnh vừa nhìn thấy đã biết ngay là thủ bút của công chúa Hoa Tranh, lúc ấy bèn dịch văn tự Mông Cổ trên tấm da cho cha con Hoàng Dược Sư nghe. Rồi hỏi:
- Nhạc phụ, người nói nên làm thế nào?
Hoàng Dược Sư nói:
- Ở đây tuy gần Lâm An, nhưng báo cho triều đình biết thì người chấp chính chưa chắc đã tin, ngần ngừ không quyết, ắt lỡ việc lớn. Con tiểu hồng mã của ngươi cước lực mau lẹ, nên lập tức tới Tương Dương. Nếu viên trấn tướng ở đó chịu nghe lời thì ngươi giúp y giữ thành, nếu không thì cứ một chưởng đánh chết y, suất lãnh sĩ tốt bách tính cùng ngăn chặn đại quân Mông Cổ. Ta và Dung nhi ở đảo Đào Hoa chờ tin mừng Quách Tĩnh luôn miệng khen hay, Hoàng Dung trên mặt thì có vẻ không vui. Quả thật là biết con gái không ai bằng cha, Hoàng Dược Sư cười nói:
- Được, Dung nhi, ngươi đi đi. Làm xong việc lớn thì phải lập tức trở về, cho dù triều đình có phong thưởng cũng không nên đếm xỉa gì tới.
Hoàng Dung cả mừng, cười nói:
- Cái đó tự nhiên.
Hai người lạy chào cha, cùng cưỡi một ngựa giong cương đi về phía tây.
Quách Tĩnh chỉ sợ chậm mất một ngày, quân Mông Cổ đã phá thành rồi, lúc ấy thì thảm cảnh tàn sát khó có thể tưởng tượng, nên trên đường không dám trễ nải.
Buổi tối hôm ấy hỏi nơi trú lại, thì đã tới nơi giáp giới giữa lộ nam Lường Chiết và lộ nam Giang Tây.
Quách Tĩnh cất miếng da có thủ bút của Hoa Tranh trong bọc, nhớ tới lúc nhỏ cùng Hoa Tranh, Đà Lôi nô đùa trên đại mạc, bao nhiêu tình cảnh đều như hiện ra trước mắt, vô cùng buồn thảm. Hoàng Dung mặc kệ y ngơ ngẩn xuất thần, cứ vá áo dưới đèn.
Quách Tĩnh chợt nói:
- Dung nhi, cô ta nói là làm lụy khiến mẹ ta chết thảm, thẹn không còn mặt mũi nào gặp ta, như thế là có ý gì?
Hoàng Dung nói:
- Cha cô ta bức tử mẹ ngươi, tự nhiên cô ta trong lòng khó xử.
Quách Tĩnh ờ một tiếng, cúi đầu nhớ lại tình hình trước và sau khi mẹ mất, đột nhiên nhảy bật dậy, đập mạnh xuống bàn một cái kêu lên ta biết rồi, té ra là thế!
Đề xuất Voz: Tử Tù