Chương 50: Nghi trận đầu non (8)
Người kia điên cuồng gào lên một tiếng buông tay ném đao, dùng sức vung chưởng đánh rơi thanh trường kiếm của Quách Tĩnh xuống đất, một kiếm này chỉ đâm trúng ngực sâu vào nửa tấc, vẫn chưa thể chết người, nhưng bàn tay đã bị lưỡi kiếm cắt đứt máu chảy ròng ròng, vội vàng nhảy ra.
Quách Tĩnh một kiếm ấy vốn có thể lấy mạng y, nhưng rốt lại không đủ kinh nghiệm, chưa thể đắc thủ, kêu thầm trong lòng:
- Đáng tiếc, đáng tiếc.
Vội cúi xuống nhặt thanh đơn đao của địch nhân, chợt nghe sau lưng có tiếng gió rít.
Triết Biệt kêu lên:
- Cẩn thận phía sau!
Quách Tĩnh cũng không quay người, chân sau đạp mạnh nhảy lên tránh khỏi mũi thương đâm tới, thừa thế chém lại một đao, đây chính là chiêu Yến tử nhập sào trong Nam Sơn đao pháp ngoại gia mà Nam Hy Nhân dạy cho y. Cái nhảy ấy nhất thời không thể nhìn thấy phía sau, chỉ cần bộ vị không chuẩn xác, mũi thương của địch nhân sẽ đâm suốt vào lưng, y đã tập mấy trăm lần mới luyện thành.
Người sử thương kêu lên một tiếng:
- Giỏi!
Chiếc tua trên ngọn thương rung lên một cái vạch ra một vòng sáng đâm tới giữa ngực Quách Tĩnh. Quách Tĩnh dùng chiêu Đới túy thoát hài nhấc đao gạt ra, phóng luôn chân phải lên đá vào cổ tay địch nhân. Người kia chỉ nghĩ rằng kiếm pháp của Quách Tĩnh có chỗ độc đáo, thấy y trường kiếm rơi ra khỏi tay vội vung thương sấn tới động thủ, dốc lòng chiếm tiện nghi, không ngờ võ công của y rất rộng rãi, không chỉ có một lối, sử đơn đao cũng rất thành thục. Người kia thấy Quách Tĩnh phóng chân đá tới, hai tay kéo thương về. Quách Tĩnh sấn tới một bước, đơn đao đã lướt trên cán thương chém vào. Người kia đã khổ công rèn luyện thương pháp hai mươi năm, sư phụ lại là người có tên tuổi trong võ lâm, thương pháp quả thật không tầm thường, lúc ấy gạt đỡ đập đâm, chiếc tua hồng trên ngọn thương chớp lên, đánh nhau với Quách Tĩnh một trận kịch liệt.
Đánh nhau một lúc. Quách Tĩnh thấy thương pháp của đối phương trầm mãnh, chiêu nào cũng muốn đánh bay đơn đao của mình, chiêu số linh động, ra thương rất mau, rõ ràng muốn thủ thắng ngay lập tức để dương danh ra mặt trước ba quân nên dốc lòng ra chiêu mau lẹ khéo léo, nhưng sau mấy mươi chiêu, thương pháp của y đã dần dần không còn linh hoạt. Quách Tĩnh sứ dụng Nam Sơn đao pháp, đâm chém đập đánh, càng đấu càng lợi hại. Người đại sư huynh trong bọn vốn là danh gia về đơn đao, đứng bên cạnh nhìn thấy ngấm ngầm run sợ.
Giữa lúc đánh nhau đang hăng, người kia vung thương đâm tới giữa ngực Quách Tĩnh. Quách Tĩnh ra chiêu Tiến bộ đề lam, chưởng trái đẩy ngọn thương qua. Theo đúng chiêu số thì sau khi đẩy thương qua chân phải sẽ bước tới thuận tay chém một đao, nhưng tay chưởng của y vừa chạm vào ngọn thương đã lập tức cảm thấy ngọn thương của địch nhân đâm tới không mau. Y tu tập nội công hai năm, cảm giác trên thân thể rất mẫn tiệp mau lẹ, đơn đao trong tay phải không chém tới mà thuận tay rọc xuống theo cán thương, nếu địch nhân không buông thương ra thì mười ngón tay sẽ bị chém rụng hết. Người kia vận kình giật thương lại nhưng thấy không động đậy đã hoảng sợ đột nhiên thấy lưỡi đao chỉ còn cách tay mình nửa thước, vội buông tay bỏ thương lui lại.
Nguyên là Giang Nam thất quái nghĩ Dương Thiết Tâm là hậu duệ đích phái của danh tướng Dương Tái Hưng, về thương pháp Dương gia ắt có thành tựu độc đáo. Khưu Xử Cơ nếu tìm được con y, ngoài việc truyền thụ võ công cho nó nhất định sẽ rất chú ý tới thương pháp để nó không làm mất oai danh của tổ tiên, nên lúc Nam Hy Nhân dạy đao pháp cho Quách Tĩnh, về thuật Đơn đao phá thương đã đốc thúc y luyện đi luyện lại cho thật thuần thục. Không ngờ đao pháp ấy chưa dương danh ở Gia Hưng đã lập công tại Mạc Bắc.
Quách Tĩnh thủ thắng xong, tinh thần phấn phát, tay phải cầm đao vung một cái, ném thanh đơn đao ra xa, chống thương đứng nhìn. Lão tứ trong bốn người kia gầm lớn một tiếng, song phủ vung lên sấn vào. Quách Tĩnh nhấc thương lên, song phủ của người kia làm sao tiến lên được nữa? Các danh gia võ học nói Dài một tấc thì mạnh một tấc, ngắn một tấc thì hiểm một tấc. Phàm người dùng binh khí ngắn nhất định phải sấn tới sát người địch nhân đánh chém mới có thể thủ thắng. Giang Nam lục quái đã đề phòng lúc tỷ võ ở Gia Hưng đối phương sẽ dùng trường thương, tự nhiên cũng bắt Quách Tĩnh nghiên cứu thương pháp thật sâu, đó là ý biết người biết ta. Lối đánh cân của Toàn Kim Phát vốn thoát thai từ thương pháp, vì vậy Quách Tĩnh học trường thương của Lục sư phụ.
Thời Tống trong quân đội rất coi trọng thương pháp, như thương pháp của Nhạc gia gần đây thì không cần nói, nhưng danh tướng Bắc Tống như Dương Nghiệp.
Hô Diên Tán cũng đều là anh hùng sử trường thương. Lúc ấy Quách Tĩnh đang sử dụng là Hô Diên thương pháp rất phổ biến trong quân. Người kia song phủ vung lên, ánh sáng trên lười phủ chớp chớp, gió rít vù vù, nhưng thủy chung vẫn không vào được trong khoảng một trượng chung quanh Quách Tĩnh.
Lúc ấy Quách Tĩnh phòng thân thì có thừa, nhưng người kia công phu trên song phủ rất sâu, muốn đả thương y cũng không phải dễ, lại đấu thêm vài hợp, nghĩ tới cách thức cổ quái mà Lục sư phụ dạy cho, đột nhiên lộ ra chỗ sơ hở.
Người kia cả mừng, có được thời cơ dễ dàng như thế há lại bỏ qua, quát lớn một tiếng, xông sát vào người Quách Tĩnh, song phủ một trên một dưới chém thẳng vào. Quách Tĩnh vung thương đỡ chát chát hai tiếng, cán thương đã bị song phủ chém đứt làm ba đoạn. Người kia lại định vung phủ chém tới, chợt thấy bụng dưới đau buốt, đã bị Quách Tĩnh đá trúng một cước, lúc ấy tay trái đã thu kình không kịp, thuận thế đập lại, lưỡi phủ sắc bén chém luôn xuống đầu mình.
Tam sư huynh trong bọn bốn người vội vàng xông lên, nhấc thiết tiên chặn lưỡi phủ lại, choang một tiếng, lửa bắn tung tóe, người kia ngọn phủ sắc bén bay ra khỏi tay, ngồi phịch xuống đất, rốt lại may mà không chết, nhưng đã sợ hãi mặt xám như tro. Người ấy là một kẻ vũ phu, lấy lại tinh thần xong mới biết mình đã thua, tức giận gầm lên be be, nhặt lấy lưỡi phủ lại xông lên đánh tiếp.
Quách Tĩnh trong tay không có binh khí song chưởng đón đỡ, dùng tuyệt kỹ Không thủ đoạt bạch nhận giao đấu với y. Người Tam sư huynh kia cũng cầm ngọn Thiết tiên xông lên giáp công.
Quân sĩ Mông Cổ dưới núi đột nhiên lớn tiếng gào thét, chửi mắng ầm lên.
Nên biết người Mông Cổ tính tình chất phác, rất kính trọng kẻ anh hùng hảo hán, thấy bốn người kia dùng lối Xa luân chiến đánh Quách Tĩnh đã rất tức giận, đến lúc thấy hai người giáp kích một người tay không, quả thật không phải lối hành sự của bậc đại trượng phu, đều lớn tiếng hò hét bắt hai người phải dừng tay.
Quách Tĩnh tuy là kẻ địch của họ, nhưng mọi người lại hò hét trợ oai cho y.
Bác Nhĩ Hốt. Triết Biệt hai người cầm trường đao lên nhảy vào vòng chiến, hai người đứng quan chiến bên đối phương cũng xông tới tiếp chiến. Hai viên danh tướng Mông Cổ này trên chiến trường chém tướng đoạt cờ, dũng mãnh không ai chống được, nhưng công phu bộ chiến cùng tiểu xảo nhảy nhót tránh né, đón đỡ đánh gạt lại không phải là sở trường, chỉ cậy thân khỏe đao mạnh, miễn cưỡng chi trì được vài mươi chiêu, rốt lại binh khí đều bị địch nhân đánh rơi xuống đất.
Quách Tĩnh thấy Bác Nhĩ Hốt nguy cấp vội vọt người tới, phát chưởng đánh vào lưng người đại sư huynh sử đơn đao. Người ấy vung đao lại chém vào cổ tay y. Quách Tĩnh cánh tay đột nhiên co lại, khuỷu tay đánh vào người nhị sư huynh, lại giải nguy cho Triết Biệt.
Bốn người kia đều nghĩ thầm Bốn anh em chúng ta hôm nay lại thua dưới tay thằng tiểu tử này, thì từ nay trở đi làm sao còn có thể qua lại giang hồ? Làm sao có chỗ đứng trong phủ Lục vương tử?
Bốn người đều suy nghĩ như nhau, quyết ý phải giết Quách Tĩnh trước rồi mới tính hai viên tướng Mông Cổ sau, bèn xúm cả lại bao vây Quách Tĩnh. Quân tướng Mông Cổ trên núi dưới núi chửi mắng lại càng ầm ĩ. Bốn người kia cứ lờ đi như không nghe, người sử thương nhặt một ngọn trường mâu dưới đất, đao mâu tiên phủ nhất tề đánh vào Quách Tĩnh. Quách Tĩnh trong tay không có binh khí, lại bị bốn cao thủ vây đánh, làm sao chống cự được? Chỉ đành triển khai công phu khinh công, xuyên qua xuyên lại né tránh trong bóng binh khí của bốn người.
Bác Nhĩ Hốt giơ cao thanh trường đao trong tay, kêu lên:
- Đón lấy đao!
Rồi vung tay ném tới Quách Tĩnh. Quách Tĩnh vọt người lên chụp lấy, nhưng người cầm roi sắt đánh tung ngọn đao bay ra. Người sử song phủ căm hờn cái nhục bị địch nhân đá trúng một cước bất kể mọi chuyện cứ vung song phủ lăn tròn vào chém. Quách Tĩnh nhảy qua một bên né tránh, nhưng thanh đơn đao đã chém tới trên đầu, thân hình vội co lại tránh qua thanh đao, chân trái vừa chạm đất thì đạp trúng đầu người sử song phủ, đúng lúc ấy bắp chân trái đã bị trúng một roi. Nhát roi ấy đau thấu tim gan, may là ngọn thiết tiên chỉ là thừa thế đánh với, chỉ có một nữa kình lực, không bị gãy xương nhưng dưới chân chệnh choạng, suýt nữa ngã vật ra. Người sử song phủ vứt luôn lưỡi phủ, hai tay giữ chặt chân Quách Tĩnh, ôm siết không chịu buông.
Quách Tĩnh chân đứng không vững, ngã lăn ra đất, mắt thấy ánh sáng chớp lên, đao và roi đã đánh tới trên đầu nghĩ thầm lần này không sao sống được, đột nhiên hình bóng của mẹ, bảy vị sư phụ. Mã Ngọc đạo trưởng, nghĩa huynh Đà Lôi, nghĩa muội Hoa Tranh như chớp hiện ra trong óc, bèn nắm chặt ngực người sử song phủ hết sức nhấc lên che trên người mình. Ba người kia ném chuột sợ vỡ đồ quý, vội vàng rút binh khí lại. Quách Tĩnh tay trái nắm cứng mạch môn của địch nhân khiến y không nhúc nhích được, tay phải nắm lấy cổ họng y, mình thì co người lại núp dưới thân y.
Ba người kia giơ chân đá mạnh vào vai vào chân Quách Tĩnh. Quách Tĩnh không đếm xỉa gì tới, nghĩ thầm:
- Mình mà có chết thì cũng phải siết chết gã này.
Bèn vận kình bóp mạnh ngón tay đang nắm cổ họng địch nhân. Lúc ấy trận đánh đã hoàn toàn không dùng tới chiêu số võ thuật, chỉ toàn dựa vào sức lực hung mãnh, ba người kia nhất thời cũng không làm gì được y.
Bọn Triết Biệt thấy Quách Tĩnh bị đè ở dưới, đều cầm binh khí sấn tới cứu.
Người đại sư huynh sử đơn đao nói với hai sư đệ:
- Các ngươi chặn họ lại, để ta giết thằng con hoang này.
Đề xuất Tiên Hiệp: Già Thiên (Dịch)