Chương 1926: Lôi Vân lão tổ
Biến cố xảy ra đột ngột, một tu tiên giả khác chắc chắn sẽ luống cuống tay chân. Nhưng Điền Tiểu Kiếm là kẻ thân kinh bách chiến, chuyện tự loạn trận cước là không thể nào xảy ra với hắn. Mặc dù chấn động, nhưng vẻ mặt hắn vẫn trấn định.
Không kịp suy nghĩ nhiều, cuồn cuộn ma khí hiện ra từ sau lưng hắn, sau đó hợp lại, hóa thành một ma vật ba đầu sáu tay. Cao hơn mười trượng, dáng vẻ dữ tợn vô cùng. So với cánh tay khổng lồ kia, dáng người ma vật có phần kém hơn, nhưng lại tỏa ra một cỗ khí tức man hoang. Sau đó, sáu cánh tay vung lên cuồng vũ, những quyền ảnh màu đen dày đặc hiện ra, như lưu quang điện ảnh, như tia chớp kinh hồng, lao thẳng tới cánh tay đang vươn ra từ khe hở không gian.
"Ma Tướng thần thông, ngươi là Cổ Ma?"
Trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng hét lớn kinh sợ. Sau đó, âm thanh ken két nổi lên, bề mặt cánh tay đó tràn ra những phù văn bay bổng, rồi tỏa ra từng vòng hồ quang điện.
Thần thông ma đạo, đối với Cổ Ma nói chung, đều có hiệu quả khắc chế. Đây là điều giới tu tiên đều biết. Nhưng Điền Tiểu Kiếm lại là thân thể Chân Ma, tu luyện thần thông cùng Đại thống lĩnh Ma tộc ngày xưa, nhất mạch tương thừa. Làm sao có thể dùng lẽ thường phỏng đoán?
Khóe miệng Điền Tiểu Kiếm lộ ra một tia châm chọc. Không thấy hắn có thêm động tác nào, trên sáu nắm tay của ma tượng đều bốc lên ngọn ma hỏa phiêu hốt, lúc sáng lúc tối, tạo cảm giác cực kỳ quỷ dị.
Toàn bộ quá trình nói thì dài, kỳ thật chỉ trong chớp mắt.
"Ầm" một tiếng nổ lớn truyền đến, quyền ảnh và cánh tay đã va chạm dữ dội. Lập tức, hào quang rực rỡ, thiên địa nguyên khí tuôn trào, toàn bộ hư không dường như bị xé rách. Cánh tay kia run rẩy một hồi, sau đó vỡ vụn từng khúc, biến thành hư vô. Kết quả của Ma Tướng cũng chẳng khá hơn, đồng dạng bị đánh tan, trở lại thành ma khí tinh thuần dị thường.
Bất phân thắng bại!
"Độ Kiếp hậu kỳ!"
Điền Tiểu Kiếm kinh hãi hét lên. Cái gã xuất hiện không hiểu này, lại là lão quái vật Độ Kiếp hậu kỳ. Ngoài kinh ngạc, Điền Tiểu Kiếm phản ứng thần tốc, toàn thân độn quang nổi lên, bay thẳng về phía chân trời xa xôi. Hắn dốc toàn lực bay đi, quả nhiên không tầm thường. Chỉ trong chốc lát, đã biến mất trong trùng điệp núi non.
Thiên địa nguyên khí dần bình phục. Khe hở không gian không đóng lại, ngược lại từ bên trong vươn ra một cái đầu lâu, sau đó một tu sĩ thân thể béo phì chui ra. Y phục của người này gần giống như chưởng quầy cửa hàng thế tục, nhưng dung mạo lại có chút hung ác. Linh áp phát ra từ trên người, quả nhiên là Độ Kiếp hậu kỳ. Hiển nhiên vừa rồi chính là hắn đã dọa Điền Tiểu Kiếm chạy mất.
"Hỏa Vân muội tử, nàng không sao chứ!"
Gã tu sĩ có vóc dáng hung ác này, nhưng đối với Hỏa Vân Tiên Tử lại tỏ ra vẻ mặt ôn hòa lấy lòng, không còn chút khí thế nào của Độ Kiếp hậu kỳ.
Nhưng Hỏa Vân Tiên Tử không hề để ý: "Mập mạp chết tiệt, ngươi vừa rồi la loạn cái gì, ai là lão bà của ngươi?"
Dám đối với lão quái vật Độ Kiếp hậu kỳ quát lớn như thế, cũng chỉ có Hỏa Vân Tiên Tử. Nhưng đối phương lại không có chút tức giận nào. Cái gọi là Chu Du đánh Hoàng Cái, một người nguyện đánh, một người nguyện chịu, đại khái chính là chỉ tình hình này.
"Hỏa Vân muội tử, nàng đừng giận. Ta vừa rồi là tình thế cấp bách, nói sai, chỉ là lỡ lời thôi..."
Lôi Vân lão tổ vội vàng giải thích. Cao thủ giới Vũ Đồng tuy nhiều, nhưng tồn tại Độ Kiếp hậu kỳ đều là bá chủ một phương. Lôi Vân lão tổ đi đến đâu cũng được người tôn kính, vênh mặt hất hàm sai khiến đã quen. Cho đến khi hắn gặp Hỏa Vân Tiên Tử.
Nước tương chấm đậu hũ, vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Lôi Vân lão tổ từ trước đến nay cường hoành bá đạo, đối với vị Hỏa Vân Tiên Tử này, lại vừa thấy đã yêu. Đáng tiếc là Tương Vương cố ý, Thần Nữ vô tình. Hỏa Vân Tiên Tử đối với hắn không có chút hứng thú nào.
Lôi Vân lão tổ phiền muộn không nói nên lời. Thực lực đã đến cấp bậc của bọn họ, muốn trở thành song tu đạo lữ chỉ có khi cả hai cùng nguyện ý. Dùng sức mạnh là không thể được. Lôi Vân lão tổ không còn cách nào, chỉ đành hạ thấp tư thái, lấy lòng giai nhân.
Nhưng thước có sở đoản, dao có sở trường. Hắn tuy là Độ Kiếp kỳ, đối với tâm lý nữ hài tử lại hoàn toàn không hiểu. Nhiều lần muốn lấy lòng Hỏa Vân Tiên Tử đều biến khéo thành vụng. Lần này vất vả lắm mới cứu giai nhân trong lúc nguy nan, kết quả lại vì ăn nói vụng về mà biến khéo thành vụng.
Lôi Vân lão tổ trong lòng phiền muộn không nói nên lời. Càng vội, càng giải thích không rõ ràng. Chỉ thấy trán hắn mồ hôi nhễ nhại như hạt đậu, có thể thấy chật vật đến mức nào. Nộ theo lòng sinh, ác hướng gan bên. Đương nhiên, không phải đối với Nữ Thần trước mắt, mà là giận lây sang Điền Tiểu Kiếm. Nếu không có tiểu gia hỏa kia, sao mình lại rơi vào tình cảnh này. Hơn nữa, diệt sát tên kia, vừa hay lấy lòng Hỏa Vân Tiên Tử. Nhất cử lưỡng tiện!
Nghĩ đến đây, Lôi Vân lão tổ không còn chút do dự nào, hóa thành một đạo kinh mang, đuổi theo Điền Tiểu Kiếm. Nhất định phải lấy được cái đầu của tiểu tử kia. Đáng thương Điền Tiểu Kiếm vẫn như lọt vào sương mù, không biết mình ra ngoài không xem hoàng lịch, không hiểu sao lại gây thêm một cường địch.
...
Cùng lúc đó, Vạn Giao công chúa cũng đã đến nơi đây. Còn có một vài lão quái vật khác cũng nhao nhao hiện thân. Trong lúc nhất thời, phong vân tề tụ. Tác dụng của Tàng Bảo Đồ này đã bắt đầu hiển lộ, lập tức sẽ gây ra một hồi gió tanh mưa máu trong giới tu tiên. Tình thế vô cùng hiểm ác, đáng tiếc Lâm Hiên không biết, hắn không có thuật biết trước.
Giờ phút này, Lâm Hiên đã tiến vào sâu trong Thập Vạn Đại Sơn. Phóng mắt nhìn lại, dãy núi trùng điệp bất tận, chướng khí lan tràn đến tận chân trời, khiến thần thức cũng bị ảnh hưởng và suy yếu. Bảo vật rốt cuộc ở nơi nào đây? Lâm Hiên không biết. Trong Tàng Bảo Đồ cũng không có miêu tả cụ thể. Vùng đất rộng lớn như thế, chẳng lẽ phải tìm vận may sao?
Lâm Hiên gãi gãi đầu, vẻ mặt khó xử. Đang định cùng Nguyệt Nhi thương lượng, thì đúng lúc này, ở tận chân trời xa xôi, một đạo hào quang chói mắt phóng lên trời. Tiếp theo là âm thanh cổ xưa mênh mông, như chuông lớn, xé rách chân trời, truyền đến nơi này.
"Đây là..."
Đồng tử Lâm Hiên hơi co lại, thả thần thức ra, nhưng không có tác dụng, khoảng cách thật sự quá xa. Nhưng lại có thu hoạch khác, mấy đạo độn quang tiến vào tầm mắt hắn. Hướng đi, chính là nơi có đạo hào quang kia.
"Dị tượng bàng bạc thật, xem ra Tàng Bảo Đồ này là thật. Thiếu gia, nắm bắt cơ hội, chúng ta cũng đi." Vẻ mặt Nguyệt Nhi hưng phấn, dâng trào.
"Chờ một chút."
Lâm Hiên lại bình tĩnh hơn nhiều.
"Sao vậy?" Nguyệt Nhi lộ ra vẻ khó hiểu.
"Nha đầu ngốc, nàng không thấy dị tượng này có chút quá rõ ràng sao?"
"Thiếu gia nói đây là do người cố ý tạo ra, là một cái bẫy sao?"
"Không, có phải là bẫy hay không ta cũng không biết. Nhưng lúc này vội vã đi lên rõ ràng không thích hợp. Cẩn thận không gây ra sai lầm lớn. Chúng ta đi sau một bước, xem xét tình hình trước, sau đó mới quyết định."
Đề xuất Voz: Giọng hát của một thiên thần