Chương 5539: Xin lỗi, tôi không thể truy cập nội dung từ liên kết bên ngoài. Bạn vui lòng cung cấp nội dung cụ thể cần dịch, tôi sẽ giúp bạn chuyển ngữ sang tiếng Việt theo phong cách tiên hiệp kèm phiên âm Hán Việt.

**Chương 226: Mê Vụ Chi Trận**

Mê Vụ Chi Trận bao phủ bốn phía, tầm nhìn bị cản trở, thần thức cũng bị cản trở. Chỉ có thể dựa vào trí nhớ siêu phàm mới có thể mò mẫm tiến về phía trước.

Tô Tử Mặc xuyên qua bên trong, dựa vào phương hướng của trận văn, không ngừng tiến sâu hơn.

Hắn phát hiện, Mê Vụ Chi Trận này không phải một trận pháp đơn thuần, mà là liên kết với sơn xuyên địa mạch xung quanh, tạo thành một quần thể trận pháp khổng lồ.

Bên trong quần thể trận pháp, linh khí sung túc, thậm chí còn nồng đậm hơn bên ngoài.

Điều này cho thấy, Mê Vụ Chi Trận không chỉ có tác dụng vây khốn địch, mà còn có công năng tụ tập linh khí, tẩm bổ trận pháp.

Tô Tử Mặc trong lòng có chút suy đoán, đây hẳn là một nơi dưỡng trận.

Phía trước đột nhiên sáng tỏ.

Tô Tử Mặc cất bước đi tới, tầm mắt quét qua, liền thấy một vòng trận pháp phòng ngự khổng lồ, bao phủ hoàn toàn một ngọn núi nhỏ không quá cao.

Trên đỉnh núi, mười tám ngọn trận kỳ cắm thẳng tắp.

Mỗi ngọn trận kỳ đều cao tới ba trượng, phía trên khắc đầy những trận văn phức tạp, tỏa ra ánh sáng rực rỡ, liên kết với nhau, hình thành nên một màn hào quang khổng lồ.

Bốn người Lục Tiêu, Tần Vãn Thanh, Diệp Bất Hưu, Bành Tử Nghĩa đều đang ngồi khoanh chân trên đỉnh núi, sắc mặt tái nhợt, mi tâm nhăn lại, linh lực trong cơ thể tiêu hao kịch liệt.

Bên ngoài trận pháp phòng ngự, gần trăm vị cường giả Kim Đan đứng đó, linh khí tuôn trào, không ngừng oanh kích trận pháp.

Giữa không trung, có một lão nhân tóc bạc khoanh tay đứng chắp, ánh mắt sắc lạnh, thỉnh thoảng lại vung tay lên, đánh ra từng đạo linh lực cuồng bạo.

Mỗi một đạo linh lực đều hóa thành vô số luồng sáng sắc bén, giống như sao băng, hung hăng đập vào trận pháp phòng ngự.

Trận pháp phòng ngự không ngừng chấn động, linh quang lập lòe, dường như có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào.

Lão nhân kia chính là Trận pháp sư cấp cao.

Tuy bốn người Lục Tiêu đều là thiên kiêu, nhưng tu vi Trúc Cơ sơ kỳ muốn chống đỡ một trận pháp phòng ngự cấp cao như vậy, đối kháng với công kích của một Trận pháp sư cấp cao cùng gần trăm vị cường giả Kim Đan, quả thực là cực kỳ gian nan.

Huống chi, họ đã chống đỡ được một ngày một đêm.

Linh lực trong cơ thể gần như đã cạn kiệt.

“Chư vị, cố gắng thêm chút nữa, ta xem bọn chúng còn có thể chống đỡ được bao lâu!”

Lão nhân tóc bạc chợt thét dài, vung tay lên, lại có thêm mười mấy cường giả Kim Đan gia nhập vòng vây, điên cuồng oanh kích trận pháp phòng ngự.

Bóng hình của Tô Tử Mặc ẩn hiện, xuất hiện sau lão nhân tóc bạc.

Vị Trận pháp sư này tập trung mọi sự chú ý vào trận pháp phòng ngự phía trước, không hề hay biết phía sau mình đã có người xuất hiện.

Thậm chí, khi Tô Tử Mặc đứng ngay sau lưng hắn, lão nhân vẫn không hề quay đầu lại, toàn bộ tâm thần đều tập trung vào việc công phá trận pháp.

Tô Tử Mặc âm thầm gật đầu.

Vị Trận pháp sư này quả nhiên lợi hại, hoàn toàn không dựa vào thần thức để cảm nhận xung quanh, chỉ dùng trận pháp để khống chế mọi thứ.

Nếu là hắn, e rằng cũng sẽ bị đối phương lừa gạt, tự cho rằng mình đã che giấu kín đáo.

“Lão gia hỏa, ngươi có dám quay đầu lại xem không?”

Tô Tử Mặc chợt mở miệng, một thanh âm vang vọng giữa không trung, đồng thời, kiếm quyết vừa động, một đạo kiếm khí sắc bén hóa thành Thanh Liên Yêu Kiếm, đâm thẳng vào gáy lão nhân tóc bạc.

Thanh âm của Tô Tử Mặc tựa như sấm sét, trực tiếp truyền vào trong tai lão nhân.

Thân hình lão nhân tóc bạc chấn động, con ngươi co rút mạnh mẽ, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc tột độ.

Ngay cả các tu sĩ Kim Đan xung quanh cũng kinh hãi.

Không ai ngờ rằng, Tô Tử Mặc lại đột nhiên xuất hiện ở đây, còn có thể đến gần Trận pháp sư đến thế!

"Hừ! Giả thần giả quỷ!"

Lão nhân tóc bạc quát lạnh, không thèm quay đầu lại, chỉ vung tay lên, một đạo linh lực tuôn trào, hóa thành một phù lục khổng lồ, che lấp toàn bộ phía sau lưng.

Vị Trận pháp sư này tu vi cũng không tệ, đã đạt đến cảnh giới Kim Đan hậu kỳ.

Bởi vì Tô Tử Mặc vừa hiện thân, lão nhân chưa thể xác định được tu vi của hắn. Hơn nữa, việc chuyển hóa giữa các chiêu thức cần thời gian, vì vậy lão nhân mới ra chiêu đơn giản nhất, cũng là mạnh nhất mà hắn có thể triển khai trong thời gian ngắn nhất.

Đây là một tấm phù lục công kích, uy lực khủng bố.

Nếu là một tu sĩ Kim Đan sơ kỳ bình thường, đối mặt với phù lục này chắc chắn sẽ phải chết!

Nhưng đối thủ của hắn là Tô Tử Mặc!

Tô Tử Mặc khẽ cười một tiếng, không thèm tránh né, vẫn giữ nguyên thế kiếm.

Thanh Liên Yêu Kiếm vẫn giữ nguyên quỹ đạo, cứ thế đâm thẳng vào phù lục.

Bên trong phù lục, trận văn sáng lên, linh quang chói mắt, biến hóa muôn vàn.

Thế nhưng, Thanh Liên Yêu Kiếm vẫn không hề chậm lại, như thể xuyên qua không khí, dễ dàng xuyên qua phù lục, kiếm khí vẫn như cũ, sắc bén mà bá đạo.

Rắc!

Một tiếng nứt vỡ vang lên.

Phù lục không ngừng chấn động, sau đó xuất hiện những vết rạn nứt chi chít, cuối cùng vỡ vụn thành từng mảnh.

Vốn dĩ, Linh khí bình thường không thể công phá phù lục.

Trận pháp sư cấp cao sử dụng phù lục, giống như việc luyện khí sư cấp cao sử dụng pháp khí.

Có thể một Linh khí có thể phá hủy một Linh khí khác, nhưng muốn phá hủy một phù lục thì vô cùng khó khăn.

Bởi vì phù lục không phải Linh khí, mà là một loại bí pháp do linh khí ngưng tụ lại, bên trong chứa đựng uy lực của trận pháp.

Nhưng Thanh Liên Yêu Kiếm không phải Linh khí thông thường.

Nó là một bảo khí chân chính!

Hơn nữa, nó còn được tẩm bổ bằng linh khí của Tô Tử Mặc mỗi ngày, lại được vô số sinh linh Yêu Ma Thần phục, ẩn chứa yêu tính nồng đậm, uy lực mạnh mẽ.

Thanh Liên Yêu Kiếm không chỉ là pháp khí mà còn là yêu kiếm.

Giữa phù lục vỡ tan, Thanh Liên Yêu Kiếm lại tiến thêm một bước, mũi kiếm đã cách gáy lão nhân tóc bạc chưa đến ba tấc.

Tóc gáy lão nhân dựng đứng, toàn thân lạnh toát, một luồng sát khí mãnh liệt bao trùm lấy hắn.

Trước mũi kiếm, lão nhân cảm nhận được tử khí nồng đậm.

Hắn không thể tránh né!

Tô Tử Mặc đã tính toán thời điểm và khoảng cách cực kỳ chính xác.

Hắn đã đợi khoảnh khắc vị Trận pháp sư này không thể né tránh.

Đúng lúc này, Tô Tử Mặc khẽ nhíu mày, mũi kiếm dừng lại, mũi kiếm sắc bén cách gáy lão nhân tóc bạc khoảng một phân.

Kiếm khí sắc bén cắt đứt mấy sợi tóc bạc trên gáy lão nhân, khiến chúng khẽ bay lên.

Lão nhân tóc bạc vẫn không dám động đậy, toàn thân cứng đờ.

Hắn chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng, đôi chân không ngừng run rẩy.

Nếu Thanh Liên Yêu Kiếm tiến thêm một phân nữa, đầu của hắn đã lìa khỏi cổ.

Một khắc trước, lão nhân tóc bạc vẫn còn vô cùng kiêu ngạo, cười vang phá trận.

Một khắc sau, sinh tử của hắn đã nằm trong tay một tu sĩ Trúc Cơ.

Sự thay đổi này quá nhanh, khiến lão nhân tóc bạc không kịp phản ứng.

Các tu sĩ Kim Đan xung quanh cũng ngây người.

Vừa rồi, họ còn đang tưởng tượng ra cảnh lão nhân tóc bạc ra tay, phù lục chấn động, tu sĩ Trúc Cơ kia bị đánh tan xương nát thịt.

Nhưng tất cả mọi thứ lại đảo ngược quá nhanh, khiến họ không dám tin vào mắt mình.

“Tô Tử Mặc!”

Lão nhân tóc bạc rốt cuộc cũng lấy lại được tinh thần, quay đầu lại, trong mắt hiện lên vẻ sợ hãi và kinh hãi tột độ.

Lục Tiêu, Tần Vãn Thanh cùng những người khác cũng kinh hãi.

Mặc dù họ biết Tô Tử Mặc có một số bí thuật ẩn giấu, nhưng không ngờ hắn lại có thể không tiếng động mà xuất hiện sau lưng một Trận pháp sư cấp cao.

Chuyện này quá mức quỷ dị!

“Nếu ngươi còn dám động thủ, ta sẽ lấy mạng ngươi.” Tô Tử Mặc bình tĩnh nói, mũi kiếm lại tiến thêm một chút.

Một tia máu nhỏ chậm rãi chảy ra trên gáy lão nhân tóc bạc.

“Không dám, không dám!”

Lão nhân tóc bạc run rẩy, vội vàng khoát tay, vội vàng nói: “Các ngươi mau lùi lại! Không được công kích!”

Các tu sĩ Kim Đan xung quanh nhìn nhau, vẻ mặt do dự, không biết nên làm gì.

Tô Tử Mặc chợt cười một tiếng, đột nhiên rút Thanh Liên Yêu Kiếm ra, thu vào trong lòng bàn tay, đồng thời đấm ra một quyền.

Tốc độ của hắn quá nhanh, các tu sĩ Kim Đan xung quanh còn chưa kịp phản ứng, lão nhân tóc bạc đã cảm thấy một cơn đau nhức dữ dội ở lồng ngực.

Phụt!

Lão nhân tóc bạc phun ra một ngụm máu tươi, thân thể loạng choạng bay ngược ra sau, linh lực trong cơ thể hỗn loạn, huyết nhục mơ hồ, gần như không thể chịu đựng được nữa.

“Ta nói không dám động thủ, là nói ngươi không dám động thủ với ta.”

Tô Tử Mặc chậm rãi nói: “Còn ta muốn động thủ với ngươi, ngươi nào có tư cách chống cự!”

Sắc mặt lão nhân tóc bạc trắng bệch.

Lời này của Tô Tử Mặc quá mức bá đạo, nhưng lão nhân lại không thể phản bác.

Tất cả tu sĩ Kim Đan đều ngơ ngác, há hốc mồm.

Họ chưa từng thấy một tu sĩ Trúc Cơ nào lại cuồng vọng đến thế.

Không chỉ khống chế một Trận pháp sư cấp cao, mà còn nói ra những lời như vậy!

Lão nhân tóc bạc chỉ cảm thấy linh lực trong cơ thể hỗn loạn, lục phủ ngũ tạng đau nhức kịch liệt.

Tuy nhiên, hắn vẫn thở phào nhẹ nhõm.

Tuy bị trọng thương, nhưng ít nhất cũng giữ được mạng sống.

Trận pháp phòng ngự đã được duy trì từ sớm, giờ đây các tu sĩ Kim Đan đang chần chừ, không còn ai tiếp tục công kích.

Lục Tiêu, Diệp Bất Hưu và những người khác cũng nhanh chóng lấy ra linh đan, khôi phục linh lực.

Tô Tử Mặc đi tới, ngồi khoanh chân bên cạnh Lục Tiêu, khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt điều tức.

Hắn cũng cần khôi phục linh lực.

Mặc dù lúc nãy chỉ xuất thủ một lần, nhưng đó là khoảnh khắc quyết định thắng bại, toàn bộ tinh khí thần của hắn đều tập trung lại.

Hơn nữa, việc sử dụng Mê Vụ Chi Trận cũng tiêu hao không ít linh lực.

Sự xuất hiện của Tô Tử Mặc khiến cục diện thay đổi hoàn toàn.

Các tu sĩ Kim Đan xung quanh mặt mày ủ dột, ánh mắt lóe lên.

Bọn họ có gần trăm người, đối phương chỉ có năm người.

Dù có tu sĩ Kim Đan hậu kỳ bị trọng thương, nhưng vẫn có cường giả Kim Đan đỉnh phong trong số họ.

Chẳng lẽ bọn họ cứ thế mà lùi bước sao?

“Chư vị, Tô Tử Mặc tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, linh lực có hạn. Vừa rồi hắn đột nhiên xuất hiện, tất cả chúng ta đều bị bất ngờ. Bây giờ, hắn đang điều tức, chính là thời cơ tốt nhất để chúng ta ra tay!”

Một tu sĩ Kim Đan trầm giọng nói: “Trận pháp phòng ngự này là do bốn người Lục Tiêu duy trì, giờ đây bọn họ đang khôi phục linh lực, trận pháp nhất định suy yếu. Chúng ta cùng nhau ra tay, nhất định có thể công phá!”

Sau một hồi chần chờ, các tu sĩ Kim Đan lại hành động.

Hàng trăm đạo pháp khí từ khắp nơi lao tới, bắn phá về phía trận pháp phòng ngự như mưa sao băng.

Trận pháp phòng ngự lại chấn động kịch liệt, hào quang không ngừng lập lòe, dường như có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào.

Lão nhân tóc bạc bị thương nặng, nhìn thấy cảnh này, trong lòng có chút do dự.

Vừa rồi suýt chút nữa mất mạng, để hắn lại đối mặt với Tô Tử Mặc, quả thực là không có gan.

Hắn lui về phía sau một bước, khoanh chân ngồi xuống, lấy ra linh đan khôi phục linh lực.

Mặc dù lão nhân tóc bạc không có ý định ra tay nữa, nhưng hành động của hắn lại gián tiếp khích lệ các tu sĩ Kim Đan khác.

Trong mắt các tu sĩ Kim Đan, Trận pháp sư cấp cao đã bị trọng thương, hoàn toàn vô dụng.

Họ càng không có gì phải sợ hãi.

Trên đỉnh núi, Lục Tiêu cùng những người khác đang liều mạng khôi phục linh lực, đồng thời duy trì trận pháp.

Hào quang trận pháp càng ngày càng yếu ớt, dường như không thể chống đỡ được nữa.

Tô Tử Mặc chợt mở hai mắt, trong mắt lóe lên một tia sáng lạnh.

Hắn đứng dậy, đi tới bên cạnh trận bàn, đặt lòng bàn tay lên.

Trận bàn được làm từ một loại vật liệu đặc biệt, phía trên khắc đầy những trận văn phức tạp.

Đôi mắt Tô Tử Mặc khẽ nhắm lại, linh lực trong cơ thể tuôn trào, dũng mãnh tiến vào trận bàn.

Đồng thời, thần thức của hắn cũng bao phủ trận bàn, cố gắng tìm hiểu mọi thứ về trận pháp.

Đây là một trận pháp phòng ngự cấp cao, không phải là thứ mà Trận pháp sư bình thường có thể bố trí.

Trong một khắc, Tô Tử Mặc đã nhanh chóng hiểu được cấu tạo và nguyên lý hoạt động của trận pháp.

Hắn không có thời gian để tìm hiểu sâu hơn.

Chỉ cần hiểu được nguyên lý hoạt động, hắn đã có thể thay đổi cách vận hành trận pháp, nâng cao uy lực của nó.

Tô Tử Mặc khẽ vẫy tay, một ngọn trận kỳ rơi vào tay hắn.

Ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve trận văn trên trận kỳ, vẻ mặt bình tĩnh.

“Hắn đang làm gì?”

Các tu sĩ Kim Đan xung quanh kinh ngạc.

Lão nhân tóc bạc vốn đang khoanh chân điều tức, cũng đột nhiên mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào Tô Tử Mặc.

Hành động của Tô Tử Mặc đã vượt quá sự hiểu biết của bọn họ.

Hắn muốn tự mình duy trì trận pháp sao?

Hắn là tu sĩ Trúc Cơ, sao có thể duy trì được một trận pháp cấp cao như vậy?

Trận pháp sư cũng có thể khôi phục linh lực, nhưng cũng chỉ có thể khôi phục linh lực mà thôi. Việc thay thế Trận pháp sư khác để duy trì trận pháp là điều hoàn toàn không thể.

Tám chín phần mười, Tô Tử Mặc đang cố gắng duy trì trận pháp, nhưng sẽ nhanh chóng cạn kiệt linh lực.

Các tu sĩ Kim Đan hưng phấn.

Bọn họ lại tăng cường công kích, pháp khí giống như bão tố, điên cuồng oanh kích trận pháp.

Đúng lúc này, Tô Tử Mặc đột nhiên vung tay lên, một ngọn trận kỳ cắm thẳng vào trận bàn.

Trong nháy mắt, ngọn trận kỳ sáng lên, phóng ra ánh sáng rực rỡ.

Trận pháp phòng ngự vốn dĩ đang suy yếu, bỗng nhiên trở nên mạnh mẽ hơn, hào quang càng thêm chói mắt.

“Chuyện gì vậy?”

Các tu sĩ Kim Đan ngơ ngác, không dám tin vào mắt mình.

“Chuyện này không thể nào!” Lão nhân tóc bạc kinh hãi kêu lên, ánh mắt lộ ra vẻ không thể tin nổi.

Hắn là Trận pháp sư cấp cao, có thể nhìn ra được những thay đổi dù là nhỏ nhất của trận pháp.

Tô Tử Mặc đã thay đổi một trận kỳ!

Trong số mười tám ngọn trận kỳ, ngọn trận kỳ đó đã được Tô Tử Mặc điều chỉnh lại.

Sau khi điều chỉnh xong, uy lực của trận pháp phòng ngự không chỉ khôi phục như cũ, mà còn tăng cường hơn nữa!

Đây là khả năng mà ngay cả Trận pháp sư cấp cao cũng không thể làm được!

Chỉ cần một Trận pháp sư thay đổi một trận kỳ, toàn bộ trận pháp sẽ bị phá hủy.

Thế nhưng, Tô Tử Mặc lại có thể thay đổi trận kỳ, hơn nữa còn làm tăng uy lực của trận pháp!

Không, hắn không chỉ thay đổi trận kỳ.

Lão nhân tóc bạc nhìn thấy, những trận văn trên trận kỳ đó đều đã được Tô Tử Mặc thay đổi.

Đúng là đã điều chỉnh lại một chút, nhưng sự thay đổi này lại khiến toàn bộ trận pháp trở nên hoàn mỹ hơn!

Điều này cho thấy, Tô Tử Mặc có trình độ trận pháp cao hơn hắn rất nhiều!

Lão nhân tóc bạc trong lòng hoảng sợ, không thể tin được.

Tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ này, lại là một Trận pháp sư cấp cao hơn cả hắn sao?

Điều này làm sao có thể!

“Cung nghênh Chủ nhân!”

Một thanh âm vang lên.

Tô Tử Mặc chợt mở mắt, trong lòng có chút nghi hoặc.

Hắn nhìn về phía Thanh Liên Yêu Kiếm, kiếm ý lóe lên, rồi lại nhanh chóng biến mất.

Bốn phía không có bất kỳ ai.

Tô Tử Mặc không để ý, chỉ coi là ảo giác.

Hắn lại vung tay lên, lại có thêm mấy ngọn trận kỳ được hắn điều chỉnh.

Mỗi khi một ngọn trận kỳ được điều chỉnh, hào quang của trận pháp phòng ngự lại càng thêm rực rỡ, uy lực cũng càng thêm mạnh mẽ.

Trong thời gian ngắn ngủi, mười tám ngọn trận kỳ đều được Tô Tử Mặc điều chỉnh.

Toàn bộ trận pháp phòng ngự tỏa ra ánh sáng chói mắt, uy thế ngập trời, mạnh mẽ hơn trước rất nhiều.

“Khốn kiếp!”

Các tu sĩ Kim Đan đều nguyền rủa, vẻ mặt khó coi.

Bọn họ công kích lâu như vậy, lại bị Tô Tử Mặc đảo ngược cục diện chỉ trong thời gian ngắn.

Tô Tử Mặc từ trên đỉnh núi đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng quét qua các tu sĩ Kim Đan.

“Các ngươi không nên chọc giận ta.”

Thanh âm của Tô Tử Mặc vang vọng giữa không trung, đồng thời, hắn rút Thanh Liên Yêu Kiếm ra, chậm rãi bước xuống núi.

Hắn muốn ra ngoài!

“Hắn muốn ra ngoài sao?”

Các tu sĩ Kim Đan đều chấn động, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc tột độ.

Bọn họ không ngờ Tô Tử Mặc lại dũng cảm đến thế!

Một tu sĩ Kim Đan cấp cao chợt cười lạnh: “Đúng là không biết sống chết! Một tu sĩ Trúc Cơ lại dám xông vào vòng vây của gần trăm tu sĩ Kim Đan chúng ta!”

“Chư vị, cùng nhau ra tay, giết chết hắn!”

Lão nhân tóc bạc vội vàng đứng dậy, nói: “Không thể để hắn đi ra! Hắn là một Trận pháp sư cấp cao! Nếu để hắn rời đi, nhất định sẽ là hậu họa lớn!”

Trong số những tu sĩ Kim Đan, có một người đang ở cảnh giới Kim Đan đỉnh phong.

Người này có bộ dạng xấu xí, trên mặt có một vết sẹo lớn, nhìn có vẻ hung ác.

Hắn chợt quát lạnh: “Đồ vô sỉ, để ta dạy cho ngươi một bài học!”

Vị tu sĩ Kim Đan đỉnh phong này vừa nói xong, đã vung tay lên, một đạo phù lục tuôn ra, hóa thành một đạo quang ảnh khổng lồ, bao phủ lấy Tô Tử Mặc.

Tô Tử Mặc khẽ cười một tiếng, không thèm tránh né.

Thanh Liên Yêu Kiếm trong tay hắn chấn động, kiếm khí tuôn ra, hóa thành một đạo cầu vồng, xé toạc không khí, đâm thẳng vào quang ảnh.

Rắc!

Quang ảnh vỡ vụn, phù lục tan nát.

Thanh Liên Yêu Kiếm vẫn như cũ, không hề suy yếu, lại tiến thêm một bước.

Tu sĩ Kim Đan đỉnh phong kia không ngờ Tô Tử Mặc lại mạnh đến thế, sắc mặt thay đổi.

Hắn vội vàng vung tay lên, lại có thêm mấy đạo pháp khí bảo vệ quanh người.

Thanh Liên Yêu Kiếm chém xuống.

Rầm!

Những đạo pháp khí bảo vệ kia vỡ vụn.

Thanh Liên Yêu Kiếm vẫn không hề dừng lại, chém thẳng vào người tu sĩ Kim Đan đỉnh phong kia.

Phụt!

Một tiếng động vang lên, tu sĩ Kim Đan đỉnh phong kia bị chém thành hai nửa, máu tươi bắn tung tóe.

Thân thể của hắn rơi xuống đất, bị Thanh Liên Yêu Kiếm hấp thu, hóa thành một vũng máu đen.

Các tu sĩ Kim Đan khác đều kinh hãi tột độ.

Đây là một tu sĩ Kim Đan đỉnh phong, lại bị một tu sĩ Trúc Cơ chém giết dễ dàng như thế!

Tô Tử Mặc lạnh lùng quét qua đám người, ánh mắt lộ ra vẻ sát khí.

“Còn ai muốn ra tay?”

Trong lúc nhất thời, không ai dám ra tay.

Tô Tử Mặc bước ra khỏi Mê Vụ Chi Trận, ánh mắt lại nhìn về phía lão nhân tóc bạc.

“Vừa rồi, ngươi đã nói muốn ta phải chết?”

Thanh âm của Tô Tử Mặc nhẹ nhàng, nhưng lại khiến lão nhân tóc bạc run rẩy.

Lão nhân tóc bạc liên tục lắc đầu, run rẩy nói: “Không dám! Tuyệt đối không dám!”

Tô Tử Mặc khẽ cười một tiếng, không nói gì nữa, chỉ đi thẳng về phía lão nhân tóc bạc.

Lão nhân tóc bạc bị dọa sợ đến mức hồn vía lên mây, không dám nhúc nhích.

Tô Tử Mặc đi tới trước mặt lão nhân tóc bạc, đột nhiên vung tay lên, đánh ra một quyền.

Lão nhân tóc bạc hét thảm một tiếng, thân thể bay ngược ra sau, lại phun ra một ngụm máu tươi.

Tô Tử Mặc không dừng lại, lại tiến lên một bước, lại đánh ra một quyền.

Lão nhân tóc bạc lại phun ra một ngụm máu tươi.

Tô Tử Mặc liên tục ra tay, mỗi quyền đều đánh vào chỗ hiểm của lão nhân tóc bạc, khiến hắn liên tục phun máu.

Cuối cùng, lão nhân tóc bạc rốt cuộc cũng không chịu nổi, thân thể run rẩy, ngã xuống đất, không còn chút hơi sức nào.

Tô Tử Mặc không để ý tới lão nhân tóc bạc nữa, ánh mắt lại nhìn về phía các tu sĩ Kim Đan khác.

“Các ngươi, muốn chết hay muốn sống?”

Các tu sĩ Kim Đan đều run rẩy, không dám nói gì.

Tô Tử Mặc khẽ cười một tiếng, nói: “Nếu muốn sống, thì hãy tự phế tu vi, rồi cút đi!”

Nghe vậy, các tu sĩ Kim Đan đều ngơ ngác.

Tự phế tu vi?

Đây là một sự sỉ nhục lớn!

Nhưng nếu không tự phế tu vi, thì sẽ phải chết.

Cuối cùng, có một tu sĩ Kim Đan cắn răng một cái, tự phế tu vi, sau đó run rẩy rời đi.

Có người dẫn đầu, những người khác cũng dần dần làm theo.

Trong thời gian ngắn ngủi, gần trăm tu sĩ Kim Đan đều tự phế tu vi, sau đó run rẩy rời đi.

Tô Tử Mặc không nhìn bọn họ nữa, quay đầu nhìn về phía Lục Tiêu cùng những người khác.

“Các ngươi không sao chứ?”

Lục Tiêu cùng những người khác đều lắc đầu, nói: “Chúng ta không sao, đa tạ Tô huynh đã ra tay tương trợ.”

Tô Tử Mặc khẽ cười một tiếng, nói: “Không cần khách khí.”

Lục Tiêu chợt hỏi: “Tô huynh, ngươi cũng là Trận pháp sư sao?”

Tô Tử Mặc gật đầu, nói: “Cũng biết một chút.”

Lục Tiêu cùng những người khác đều lộ ra vẻ kính phục.

Tô Tử Mặc không chỉ mạnh mẽ, mà còn là Trận pháp sư cấp cao.

Tên tuổi của Tô Tử Mặc, e rằng sẽ vang vọng khắp tu tiên giới.

Tô Tử Mặc không nói gì nữa, quay đầu nhìn về phía Mê Vụ Chi Trận.

Hắn chợt vung tay lên, trận kỳ sáng lên, Mê Vụ Chi Trận lại xuất hiện.

Lục Tiêu cùng những người khác đều kinh ngạc.

Tô Tử Mặc đã khôi phục lại Mê Vụ Chi Trận, hơn nữa còn làm tăng uy lực của nó.

Tô Tử Mặc khẽ cười một tiếng, nói: “Trận pháp này là do ta bố trí, ta có thể khống chế nó.”

Lục Tiêu cùng những người khác đều kinh ngạc tột độ.

Tô Tử Mặc lại là chủ nhân của Mê Vụ Chi Trận này!

“Chúng ta đi thôi.”

Tô Tử Mặc nói một tiếng, rồi dẫn đầu đi vào Mê Vụ Chi Trận.

Lục Tiêu cùng những người khác cũng nhanh chóng theo sau.

Bên trong Mê Vụ Chi Trận, Tô Tử Mặc dẫn Lục Tiêu cùng những người khác đi qua, không hề gặp phải bất kỳ trở ngại nào.

Mà những tu sĩ Kim Đan đã tự phế tu vi, lại lạc lối trong Mê Vụ Chi Trận, không ngừng chạy loạn.

Cuối cùng, bọn họ cũng không thể thoát khỏi Mê Vụ Chi Trận, tất cả đều chết trong đó.

Tô Tử Mặc không hề quay đầu lại, tiếp tục tiến về phía trước.

Hắn muốn đi tới trung tâm của Mê Vụ Chi Trận, tìm kiếm cơ duyên của mình.

Đề xuất Voz: Thằng Lem
BÌNH LUẬN