BẾN SÀI THÀNH

BẾN SÀI THÀNH

Cập nhật: 16 giờ trước

Biên tập:

Tác giả: Tuyết trong anh

Thể loại: Voz

Trạng thái: Đang Viết

Ngày đăng: 16 giờ trước

0

0

0

0

CHƯƠNG 1: LỜI DẶN TRƯỚC NGÀY ĐI

Buổi chiều ở Tây Ninh nắng vàng rực trên con đường trước nhà Trung.

Hôm đó cả xóm biết tin anh đậu đại học.

Tờ giấy báo nhập học được anh gấp lại cẩn thận, đặt trên bàn thờ ông nội. Mẹ anh đứng nhìn tờ giấy đó mà mắt cứ đỏ hoe. Ba anh không nói nhiều, chỉ đi ra đi vào, lâu lâu lại bảo:

“Con trai tao lên Sài Gòn học rồi.”

Trung ngồi ở bậc thềm, tay đan vào nhau. Anh vui chứ. Nhưng trong lòng vẫn có cái gì đó lạ lắm. Lần đầu tiên anh biết mình sắp rời khỏi mảnh đất này — nơi anh đã sống suốt mười tám năm.

Chiều đó, mẹ bảo:

“Con qua báo cho chị Huyền biết đi.”

Chị Huyền là chị kết nghĩa của Trung. Hai nhà sát vách. Từ nhỏ Trung đi đâu cũng theo chị. Lớn hơn vài tuổi nên chị lúc nào cũng coi anh như em ruột.

Nghe Trung nói đậu đại học, chị Huyền mừng lắm. Nhưng nụ cười của chị không trọn vẹn.

Hai người đứng sau vườn, nơi có hàng chuối quen thuộc.

“Em thật sự muốn lên Sài Gòn hả?” chị hỏi.

Trung cười:

“Đậu rồi mà chị. Không lẽ ở nhà hoài.”

Chị Huyền nhìn anh một lúc lâu.

“Chị từng lên đó làm rồi. Người ta sống khác mình lắm. Không đơn giản đâu.”

“Khác sao chị?”

“Người ta không thật thà như ở quê mình. Em hiền quá, chị sợ người ta lợi dụng.”

Trung bật cười.

“Em có gì đâu mà lợi dụng.”

“Không phải tiền. Là lòng tin.”

Anh im lặng một chút rồi lắc đầu.

“Chị lo xa quá. Em lớn rồi.”

Chị Huyền thở dài.

“Lớn thì vẫn là thằng khờ.”

Trung cười, không nói thêm gì nữa. Trong đầu anh lúc đó chỉ có Sài Gòn — thành phố với đèn sáng, trường đại học, tương lai rộng mở.

Anh nghĩ chị Huyền nói quá.

Anh nghĩ mình đủ tỉnh táo.

Anh nghĩ mình sẽ không bao giờ để ai lừa được.

Nhưng Trung không biết rằng, có những thứ không phải cứ cẩn thận là tránh được.

Chiều Tây Ninh hôm ấy vẫn yên bình như bao ngày khác.

Chỉ có một điều đang thay đổi.

Cuộc đời anh sắp rẽ sang một hướng khác.

 

BÌNH LUẬN