Chương 1015: Chiến lược dân số.

Chương 1015: Chiến lược dân số.

Thời gian dần dần tới cuối tháng mười hai, cách năm mới đã không đến mười ngày, mà mười ngày này là những ngày bận rộn nhất ở Chính Sự đường. Chỉ cách có một ngày, gần ba trăm ngàn phụ nữ, trẻ em Hung Nô từ Hà Tây tới và hơn hai mươi vạn phụ nữ và trẻ em Hung Nô từ Tịnh Châu tới, lần lượt tiến nhập Quan Trung.

Mặc dù quan phủ đã sớm có chuẩn bị, nhưng hơn năm mươi vạn người Hung Nô đồng thời tiến vào Quan Trung, vẫn mang đến áp lực cực lớn cho trên dưới quan phủ, gần như toàn bộ quan phủ địa khu Quan Trung đều bị động viên. Năm vị Thượng thư Bình Chương Đài trừ lại một người đóng giữ, còn lại bốn người đều lao tới quận Phùng Dực và quận Phù Phong xử lý an trí dân Hung Nô.

Ngay cả quân Hán cũng lập tức xuất động hơn hai vạn người, hiệp trợ quan phủ địa phương duy trì trật tự cho người Hung Nô.

Triệu Vân suất quân từ Hà Tây, áp giải tới gần ba trăm ngàn người Hung Nô rốt cục đặt chân vào Tất Huyện, nơi này đã tiến vào Quan Trung. Là một huyện nằm ở phía bắc của huyện Phù Phong, nơi này địa hình cao ở tây nam, thấp về đông bắc, Kính Thủy từ tây bắc chảy về hướng đông nam, tạo nên kỳ cảnh từ nam chí bắc, đem địa hình Tất Huyện phân cách thành hai vùng giáp nhau bởi một con sông.

Đại doanh người Hung Nô được an bài ở phía đông bắc thị trấn, ở trong khe ba suối lớn bên ngoài vài dặm. Trong khe suối khí hậu ấm áp, địa thế bằng phẳng, ba dòng sông nhỏ chảy qua giữa, rất thích hợp hạ trại, cho nên trong khe ba suối này cũng có di tích của quân doanh từng đóng quân.

Ba trăm ngàn người Hung Nô đến khiến Tất Huyện trở nên đặc biệt náo nhiệt, trong khe ba núi lớn dựng lên mấy vạn đỉnh lều trại, đại lượng vật tư thông qua mặt băng Kính Thủy đưa đến trong thị trấn, từ các nơi Quan Trung điều tới hơn hai trăm quan viên và hơn ngàn Thái học sinh Trường An cũng chạy tới nơi dừng chân của người Hung Nô.

Đối với người Hung Nô, việc hàng đầu chính là phải ổn định bọn họ, có lương thực và đệm chăn qua mùa đông, còn có cỏ khô để nuôi súc vật. Sau khi ổn định lại, tiếp theo sẽ phải tiến hành đăng ký thống kê, đây cũng là một chuyện trọng yếu nhất, phải xác nhận tù binh Hung Nô cùng thê nhi bọn họ, phải phân ra người già cô đơn và quả phụ.

Cũng may người Hung Nô đều là theo lệ tộc tụ cư, loại thống kê này tương đối dễ dàng. Bốn ngày sau, đã có hơn hai vạn hộ, hơn mười vạn người Hung Nô bị lĩnh đi, đưa đi tù binh doanh Hung Nô ở Trường An cùng trượng phu hoặc là con bọn họ đoàn tụ.

Mà còn dư lại hai trăm ngàn phụ nữ và trẻ em Hung Nô thì phần lớn là quả phụ và cô nhi, cảm xúc bi thương bắt đầu lan tràn ở trong đại doanh, nơi nơi có thể thấy được trẻ con và phụ nữ khóc lóc thảm thiết.

Buổi trưa, Lưu Cảnh cũng chạy tới Tất Huyện, thị sát tiến triển của việc an trí người Hung Nô, chủ quan chủ trì an trí người Hung Nô tại Tất Huyện là Thượng thư Đổng Hòa, nghe nói Hán Vương điện hạ đã đến, y đặc biệt chạy tới đón tiếp.

- Qua ngày mai là còn thừa năm ngày, việc an trí tiến triển đến đâu rồi?

Lưu Cảnh cười hỏi.

- Hồi bẩm điện hạ, việc đăng ký thống kê đã sắp xong rồi, vi thần chuẩn bị sau khi đăng ký thống kê kết thúc liền tạm dừng an trí, đợi đầu xuân sau sẽ bắt đầu bắt tay vào vào di dời nhân khẩu.

Lưu Cảnh ngầm đồng ý với kế hoạch của Đổng Hòa, lại hỏi:

- Hiện tại chủ yếu có cái gì khó khăn?

- Vấn đề vẫn là dân số quá nhiều, an trí hoàn toàn cần có thời gian, hơn nữa không phải mỗi người đều nguyện ý bị an trí. Vi thần lo lắng một ít người Hung Nô tương lai sẽ tạo nên uy hiếp đối với địa phương.

- Vậy an trí người Hung Nô nguyện ý trước.

Lưu Cảnh cười nói:

- Về phần những người Hung Nô ngoan cố không chịu bị an trí, liền ấn quy củ thảo nguyên. Đầu xuân sau phái người đi thảo nguyên, ám chỉ Đạt Man một chút, rằng chúng ta nơi này có rất nhiều chiến sĩ tinh nhuệ Hung Nô, tin tưởng gã sẽ có ý chuộc về. Chẳng qua chúng ta muốn làm việc buôn bán, phải cho gã đến cầu chúng ta, tin tưởng có thể bán cái giá tốt.

- Đây không phải tung địch sao?

Đổng Hòa khó hiểu nói.

Lưu Cảnh cười vỗ vỗ bờ vai của y:

- Đại địch phía sau Hung Nô là người Tiên Ti, không còn là chúng ta, không cần lo lắng nhiều quá.

Đổng Hòa gật gật đầu:

- Vi thần hiểu rõ.

Lúc này nhóm lớn phụ nữ Hung Nô đã đăng ký xong được binh lính dẫn ra ngoài, Đổng Hòa nhìn các nàng cười khổ nói:

- Bây giờ còn có một vấn đề chính là bộ phận nữ nhân Hung Nô này cảm xúc dao động. Người Hung Nô vốn chính là nữ nhiều nam ít, rất nhiều nam tử Hung Nô thường thường có mấy người thê tử, quý tộc lại càng thê thiếp thành đàn. Hơn nữa bọn họ chiến tranh cùng Tiên Ti, cùng với chúng ta mà tiêu hao, nam nhân Hung Nô không còn nhiều nữa. Lần này đưa tới ba trăm ngàn người Hung Nô, thanh tráng nam tử không nhiều lắm, phụ nữ tuổi trẻ cũng có gần hai trăm ngàn, còn lại đều là người già và trẻ nhỏ. Hiện tại những nữ nhân này nghe nói trượng phu bỏ mình, hơn nữa chỉ cho phép chính thê và tù binh đoàn tụ, trong toàn bộ đại doanh tiếng khóc rung trời, khóc liền hai ngày, hôm nay mới tốt hơn một chút.

Lưu Cảnh lại không chút do dự nói:

- Hiện tại bọn họ đã là thần dân Đại Hán, thì cần dựa theo pháp luật chúng ta để xử lý. Ta mặc kệ những nam nhân Hung Nô trước có bao nhiêu thê thiếp, hiện tại bọn họ chỉ là bình dân bình thường, vậy chỉ cho cưới một vợ, quý tộc Hung Nô cũng không ngoại lệ. Phụ nữ Hung Nô còn thừa nhất định phải tái giá với người Hán, hơn nữa sĩ binh quân Hán có thể ưu tiên cưới vợ. Ban đầu có lẽ các nàng sẽ có chút tranh cãi ầm ĩ, đợi một hai năm sau các nàng sẽ chấp nhận sự thật, bình tĩnh trở lại. Đổng Thượng thư, ngươi phải nhớ kỹ một điểm, đây là quốc sách gia tăng dân số, chúng ta không thể mềm lòng, nhất định phải kiên định chấp hành đi xuống.

Đổng Hòa yên lặng gật đầu, đây đúng là quốc sách chiến lược Bình Chương Đài định ra, có thể hoàn toàn xoay chuyển cục diện bất lợi Hán quốc dân gian nam nhiều nữ ít, đối với việc gia tăng dân số có ảnh hưởng trọng đại.

Tuy rằng nghe ra dường như có chút quá đáng, nhưng phải khôi phục dân số Hán triều và kinh tế ít nhất cần mấy chục năm, thậm chí trên trăm năm thời gian, mà hơn mười vạn phụ nữ Hung Nô tái giá với người Hán, ở một trình độ nhất định có thể làm ngắn lại thời gian tiến trình cần thiết, cho nên mới được xưng là chiến lược dân số.

Đây cũng là nguyên nhân căn bản quân Hán phải trăm phương nghìn kế thu hoạch những phụ nữ và trẻ em Hung Nô này.

Lúc nói chuyện, bọn họ đã tới chỗ người Hung Nô cắm trại, đây là một trong ba tòa doanh Hung Nô lớn nhất. Trong doanh có gần tám vạn người sinh sống, ở khe núi phía ngoài cùng có ba tòa lều lớn, đây là nơi đám quan viên tiến hành đăng ký nhân khẩu. Trước ba tòa lều lớn đều xếp hàng thật dài, đúng như lời Đổng Hòa nói, trong đội ngũ đại bộ phận đều là phụ nữ.

Nữ nhân là thực tế nhất, tuy rằng trượng phu bỏ mình khiến các nàng đau buồn vạn phần, nhưng cuộc sống còn phải tiếp tục, đăng ký nhân khẩu xong là các nàng đã có được hộ tịch người Hán, có thể có cơ hội lấy được đất đai và lương thực, có thể tiếp tục sinh tồn, đây mới là việc các nàng quan tâm cần giải quyết nhất, cho nên đau buồn thì đau buồn, cuộc sống lại vẫn phải như cũ.

Ở hai bên đội ngũ, mười mấy tên binh lính phụ trách duy trì trật tự, lúc này bọn lính thấy Lưu Cảnh đi lên, đều quì một gối, cao giọng nói:

- Tham kiến Hán Vương điện hạ!

Lưu Cảnh cười khoát tay:

- Các vị huynh đệ khổ cực.

Đúng lúc này, gần trăm người phụ nữ bỗng nhiên giống như một trận gió vọt lên, thị vệ của Lưu Cảnh không kịp đề phòng, bị các nữ nhân phá tan phòng tuyến, lập tức ào đến trước mặt Lưu Cảnh. Các nữ nhân đều quỳ xuống, cảm xúc kích động la to, làm người ta kinh ngạc là, không ít người đều đã nói Hán ngữ, Lưu Cảnh mơ hồ nghe hiểu các nàng khóc hô, dường như là yêu cầu được đi đoàn tụ với trượng phu.

Lưu Cảnh lập tức hiểu được thân phận của những nữ nhân này. Các nàng đều là người mà Hung Nô gọi là thê thiếp, kỳ thật những nữ nhân này đại bộ phận cũng không phải người Hung Nô, trong đó không ít là người Hán, còn có người Khương, người Yết, người Tiên Ti, phần lớn là bị người Hung Nô bắt người cướp của trước đây.

Lúc này, bọn thị vệ múa roi da, muốn đuổi đi những nữ nhân này. Lưu Cảnh lại khoát tay, ngăn lại thị vệ xua đuổi, những nữ nhân này cũng dần dần an tĩnh lại.

Lưu Cảnh lúc này mới chậm rãi nói:

- Chúng ta bắt được hơn ba vạn tù binh Hung Nô, có lẽ bọn họ là trượng phu của, phụ huynh các ngươi, nhưng bọn họ hiện tại cũng là tù binh nô lệ, bọn họ phải phục khổ dịch ba năm mới có thể chuyển thành bình dân. Trong ba năm này, lương thực của bọn họ chỉ đủ chính mình sống tạm, không thể nuôi sống các ngươi. Ba năm sau, bọn họ cũng chỉ có thể đạt được chút ít đất đai, nhiều nhất chỉ có thể nuôi sống một người vợ, các ngươi và con đều sẽ rơi vào hoàn cảnh nghèo khó nhất. Nếu sống không nổi, gã còn có thể bán vợ bán con gái, tin tưởng các ngươi cũng không nguyện trải qua cuộc sống như vậy.

Lưu Cảnh nói rất đơn giản, nhưng lại rất thực tế, binh lính đã phiên dịch sang, rất nhiều phụ nữ đều bị xúc động, chậm rãi cúi đầu, Lưu Cảnh lại nói tiếp:

- Chúng ta có rất nhiều nam tử trẻ tuổi, bọn họ có đất đai, có nhà ở, có lương thực, cuộc sống giàu có, duy độc là không có thê tử. Các ngươi sẽ có cuộc sống mới, trở thành bà chủ một nhà, sinh hạ con của mình, sẽ không ai kỳ thị các ngươi. Quan phủ còn có thể cho các ngươi đất đai và dê bò làm đồ cưới, cho các ngươi nở mày nở mặt tái giá, từ nay về sau trở thành người có thể diện, cuộc sống như vậy, chẳng lẽ các ngươi không muốn hay sao?

Các nữ nhân đều trầm mặc, nhìn ra được rất nhiều người đều lâm vào động tâm. Ở Hung Nô, các nàng đều là phụ thuộc vào nam nhân, là tài sản của nam nhân, không có tôn nghiêm, không có thể diện, càng không có tài sản thuộc về mình. Lúc đầu, các nàng sợ hãi, không biết vận mệnh của mình, liền khóc náo ầm ĩ, muốn ở cùng với nam nhân từ trước.

Mà hiện tại, Lưu Cảnh chỉ ra cho các nàng một con đường sáng, khiến rất nhiều nữ nhân lại thấy được hy vọng của cuộc sống mới, lúc này, một nữ nhân tuổi trẻ hô:

- Nhưng ta có con nhỏ, ta không muốn tái giá, thì nên làm cái gì bây giờ?

Ánh mắt sắc bén của Lưu Cảnh bắn về phía nữ nhân kia, nữ nhân lập tức chột dạ cúi đầu, Lưu Cảnh cười lạnh trong lòng một tiếng, hắn hiểu được tâm tư của người phụ nữ này, lại nói:

- Nếu thật sự là bởi vì phải nuôi nấng con nhỏ mà không nguyện tái giá, quan phủ cũng sẽ không miễn cưỡng các ngươi. Nhưng Hán quốc tuyệt không cổ vũ nữ nhân trẻ tuổi thủ tiết, cho nên, người thủ tiết không nhận được đất đai và nhà ở, vì sinh tồn cũng chỉ có thể bán mình làm quan nô, cuộc sống nghèo khó là không thể tránh khỏi. Hơn nữa ta còn muốn nói rõ ràng, luật Hán không cho phép bình dân cưới thiếp, nếu muốn lợi dụng chỗ sơ hở này, lại chạy đi tìm trượng phu trước kia, vậy thật xin lỗi, ngươi sẽ liên lụy gã, người một nhà đều sẽ bị làm quan nô.

Lưu Cảnh nói xong, lại liếc nữ nhân kia một cái, sắc mặt nữ nhân kia chợt trở nên trắng bệch, không dám hé răng lần nữa, lúc này Lưu Cảnh lại quay đầu về hướng Đổng Hòa nói:

- Đem những lời ta đã nói, đều phải nhất nhất nói cho mọi người. Quan phủ cổ vũ tái giá, phản đối thủ tiết, người tái giá sẽ có được ích lợi, cuộc sống giàu có. Người thủ tiết sẽ phải sống nghèo khổ, thậm chí luân làm đầy tớ, để cho các nàng tự mình lựa chọn.

Trên thực tế, những đạo lý này các nữ nhân đều hiểu, thủ tiết nhất định phải có nhà mẹ đẻ làm hậu thuẫn, nếu như không có nhà mẹ đẻ, căn bản là không có ủng hộ, chỉ có thể mau chóng tái giá.

Vừa mới bắt đầu, không ít nữ nhân còn ôm hy vọng trong lòng, nhưng lời nói này từ trong miệng Hán Trung nói ra, liền chặt đứt hẳn hy vọng của không ít nữ nhân, các nàng chỉ có thể nhận mệnh, chờ đợi tân tái giá.

Lưu Cảnh đi vào lều lớn, trong trướng vải bầy đặt một loạt bàn, mấy chục sĩ tử ngồi ở sau cái bàn, vận ngòi bút như bay, làm đăng ký thống kê phụ nữ, trẻ em và người già trong trướng vải. Lúc này, Thượng thư Tham quân Phí Y chạy ra đón chào, khom người thi lễ nói:

- Vi thần tham kiến điện hạ!

- Đăng ký còn phải bao lâu mới có thể chấm dứt?

Lưu Cảnh hỏi.

- Hồi bẩm điện hạ, hiện tại đã chuẩn bị kết thúc, nhanh nhất ngày mai sẽ có thể chấm dứt.

Lưu Cảnh gật gật đầu, rồi nói với Phí Y và Đổng Hòa:

- Đăng ký kết thúc xong, mọi người có thể về nhà nghỉ. Tuy nhiên ta cảm thấy đầu xuân sang năm lại tiếp an trí nhân khẩu, thì có vẻ hơi chậm. Tốt nhất kết thúc trong năm ngày nghỉ, liền bắt đầu bắt tay vào làm an trí những phụ nữ và trẻ em Hung Nô này, các ngươi cảm thấy như thế nào?

Đổng Hòa và Phí Y nhìn nhau, bọn họ hiểu Lưu Cảnh muốn nhanh một chút chấm dứt an trí người Hung Nô, để dễ dàng tập trung tinh lực cho chuẩn bị chiến dịch Hợp Phì, hai người lúc này liền đáp ứng:

- Cẩn tuân ý của Hán Vương.

Lưu Cảnh cười cười lại nói:

- Chủ yếu là phương diện quân đội đã bắt đầu đăng ký rồi, nghe nói bọn lính phi thường hăng hái, rất nhiều người đều nguyện ý cưới những nữ nhân Hung Nô này, mới thời gian ba ngày, vẻn vẹn kỵ binh doanh bên kia đã có hơn năm ngàn người đăng ký, lại càng không cần phải nói còn có quân doanh khác. Ta phỏng chừng quân đội tướng sĩ liền ít nhất có thể an trí ba thành, các huynh đệ đều rất gấp, các ngươi bên này cũng phải nhanh.

- Chúng ta sẽ lấy tốc độ nhanh nhất hoàn thành an trí.

Giải quyết xong việc phụ nữ, Lưu Cảnh lại chỉ vào mấy người già nói:

- Còn có chính là về an trí người già cô đơn Hung Nô, Bình Chương Đài cũng phải đưa ra phương án, tận lực cam đoan cuộc sống cơ bản của bọn họ. Ta cảm thấy Tưởng Thượng thư đề xuất phương án tốt lắm, cho bọn họ ruộng quan, sau đó lấy tiền tô ruộng dưỡng lão, sau khi qua đời, quan phủ thu hồi đất đai. Chi tiết phương diện này Bình Chương Đài có thể cân nhắc lại một chút.

Đổng Hòa cùng với Phí Y vội vàng gật đầu đáp ứng. Đúng lúc này, Triệu Vân vội vàng đi vào lều lớn, y liếc mắt một cái nhìn thấy Lưu Cảnh, thật xa liền cười nói:

- Nghe nói điện hạ tới, ta tìm khắp nơi, quả nhiên ở trong này.

Triệu Vân tiến lên, khom người thi lễ:

- Ty chức tham kiến điện hạ!

- Tử Long xuất chinh Cư Diên Hải lần này khổ cực rồi.

- Cảm tạ điện hạ quan tâm, nhưng lần này quả thật không thể nói là xuất chinh, đều là chút người già, phụ nữ và trẻ em, binh lính trên cơ bản cũng không có tổn thất.

Nói đến đây, Triệu Vân lại tới gần Lưu Cảnh nhỏ giọng nói:

- Điện hạ có thể rời bước không, ty chức có một việc trọng yếu việc muốn bẩm báo điện hạ.

......

----------oOo----------

Đề xuất Tiên Hiệp: Công Tử Biệt Tú
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN