Chương 1068: Cường công Hợp Phì.
Chương 1068: Cường công Hợp Phì.
Cuộc tiến công ngoài thành bắc cũng vô cùng kịch liệt, hơn mười tổ xe ầm ầm lái đến, tổ xe quân Hán là do mấy trăm thợ thủ công chế tác lâm thời, so với tổ xe quân đội thì hơi thô kệch, hành động chậm chạp, mỗi tổ xe đều dùng mười con trâu để kéo.
Tổ xe cao bốn trượng, ngang bằng với đầu thành, khi tổ xe đến tường thành, sẽ thả ván đáp thành xuống, để binh lính trên tổ xe cso thể trực tiếp xông lên đầu thành.
Chiếc tổ xe thứ nhất đi từng bước tấn công hướng về tường thành, trên đó chở đầy 120 binh lính quân Hán, mỗi người tay cầm trường mâu và tấm chắn, phía dưới còn đi theo hơn 200 người, đồng loạt bắn tên về phía trước.
Tổ xe chậm rãi tới gần tường thành, đang cách tường thành không tới năm mươi bước, Trương Liêu nhìn chằm chằm tổ xe đến gần, quay đầu lại hét lớn:
- Thạch pháo chuẩn bị!
Mười máy bắn đá của quân Tào bắt đầu phát huy uy lực, thạch pháo trên thực tế là một loại nỏ sàn cỡ lớn, thạch pháo thân dài một trượng, cánh cung dài một trượng, dùng gân trâu hoặc dây thừng làm cánh cung, bố trí trên một pháo đài đặc biệt được xây dựng cải tạo nên, dùng bàn tời căng dây.
Thạch pháo phóng ra một loại thạch đạn được mài bóng loáng, nặng chừng 50-60kg, tầm bắn có thể đạt tới bảy mươi bước, có binh lính đặc biệt phụ trách đo đạc nhắm bắn, chủ yếu là dùng để đối phó tổ xe.
- Đến rồi, đến rồi.
Đám lính chỉ vào tổ xe đang chậm rãi tới gần.
Tám tên lính thúc đẩy bàn tời cán dài lớn, dây cung cực lớn được lạch cạch kéo ra, cài trên móc dây cung, một binh lính đặt một viên thạch đạn vào máng bắn, lúc này, Trương Liêu tự mình ghé vào trên cung nỏ, nhìn chằm chằm để ngắm, hô to:
- Nghiêng sang hướng đông nửa khắc!
Mặt sau trên mặt đất thạch pháo có vẽ khắc độ, binh sĩ nâng thạch pháo di chuyển về hướng đông nửa khắc.
- Tốt rồi!
Trương Liêu hô to một tiếng, từ trên thạch pháo nhảy xuống, lại nhìn tổ xe chăm chú chốc lát, hét lớn:
- Bắn!
Hai tên lính rút mạnh móc dây cung, chỉ nghe “tạch” một tiếng vang lớn, một viên thạch đạn từ trong máng bắn ra mạnh mẽ, gào thét vọt tới tổ xe cách năm mươi bước.
“Ầm” một tiếng, tổ xe quân Hán vị thạch đạn bắn trúng, cây trụ gãy, tổ xe lay động kịch liệt nhưng không đổ, lại tiếp tục đi về phía trước.
- Lại đến rồi!
Trương Liêu hét lớn một tiếng, mười tên lính lại đặt đạn lên dây cung, cũng điều chỉnh phương hướng, lại là một viên thạch đạn mạnh mẽ bắn ra, lại trúng tổ xe, liên tục hai lần trúng đạn, xà nhà dây dưng buộc chặt trên tổ xe rốt cuộc cũng bị gãy, tổ xe nháy mắt nghiêng đổ sụp xuống, một trăm tên lính kêu thảm ngã xuống đất.
Binh lính quân Tào trên đầu thành lập tức hoan hô, sắc mặt Trương Liêu lại ngưng trọng, cường độ công kích của quân Hán vượt qua dự liệu của y, dù tổ xe của quân Hán bị thạch pháo của quân Tào bắn trúng, không phát huy được uy lực, nhưng cuộc chiến công thành của quân Hán vẫn mang đến cho thành Hợp Phì uy hiếp cực lớn.
Lúc này, một gã Nha tướng chạy tới bên Trương Liêu, cao giọng nói:
- Tướng quân, dùng phong nỏ đi, thế công của quân địch quá mạnh rồi.
Trương Liêu cắn chặt môi không hé răng, phong nỏ rất đắt tiền, bọn họ chỉ được trang bị một ngàn hộp tên, ba vạn tên sắt, một khi sử dụng hết, bọn họ sẽ không được bổ sung.
Cho dù quân Hán có thế tấn công như nước, nhưng trực giác nói cho Trương Liêu biết, hiện tại chưa phải là lúc sử dụng phong nỏ, y cắn răng ra lệnh:
- Không có mệnh lệnh của ta, không cho phép ai được dùng phong nỏ.
Quân Tào trên đầu thành bắn tên như mưa nặng hạt, bắn về phía quân Hán. Dù quân Hán có tấm chắn che, nhưng rất nhiều binh lính vẫn bị bắn trúng, tuy nhiên đội ngũ quân Hán quá dày đặc, bọn họ mặc dù không mang theo máy bắn đá, uy lực của mũi tên cũng không lớn, thang công thành lại hết sức lợi hại.
Mấy trăm thang công thành đáp lên đầu thành bắc, móc sắt móc vào hốc tường, hơn một vạn quân Hán tiên phong bắt đầu trèo lên phía trước tấn công, tảng đá lớn và đầu gỗ như mưa đá che phủ trời đất nện xuống, từng chuỗi binh lính quân Hán bị nện kêu thảm từ trên không trung ngã lộn xuống đất, nhưng lại không ngừng có tân binh trèo lên thành tấn công.
Quân Hán đã trải qua hơn một tháng công thành mô phỏng, chiến thuật phối hợp hết sức ăn ý, dưới thành, mười ngàn binh lính quân Hán khác bắt đầu dùng tên phản kích, yểm hộ cho binh lính trèo lên thành, tên dày đặc như mưa đen, vọt tới quân coi giữ trên đầu thành, quân coi giữ trên đầu thành thương vong thê thảm và nghiêm trọng, hơn hai ngàn người bị tiễn bắn trúng, binh lính quân Tào trốn ở sau tường thành không ngẩng đầu lên được, chỉ có thể dùng tấm chắn yểm hộ, từ lỗ bắn bắn tên ra ngoài thành.
Lúc này, đoạn bắc tây thành xuất hiện tình hình nguy hiểm, nhóm quân Hán đầu tiên xông lên đầu thành, bắt đầu ác chiến với quân Hán, càng ngày càng có nhiều binh lính quân Hán xông lên đầu thành, tình huống tây thành nguy cấp vô cùng.
Trương Liêu vừa lúc dẫn một ngàn binh lính tới viện trợ, y hắn hét lớn một tiếng, huy động thiết thương vội xông vào quân địch, y múa thiết thương nặng 60kg tả hữu bổ đánh, thiết thương như bão tố, Trương Liêu không chỉ có võ nghệ cao cường, hơn nữa lực lớn vô cùng, đánh cho binh lính quân Hán huyết nhục văng tung tóe, óc vỡ toang, quân Hán bị sự dũng mạnh của y làm cho sợ hãi, một ngàn quân Tào phía sau Trương Liêu một loạt mà lên, anh dũng giết địch, cuối cùng mấy trăm binh lính quân Tào xông lên đầu thành toàn bộ bị giết chết.
Thời gian đã qua gần hai canh giờ, cuộc chiến công thành hết sức thảm liệt, tên bay tứ tung, thi thể chồng chất, song phương đều đầu nhập trọng binh, tên dày đặc xẹt qua không trung, binh lính quân Hán công lên thành đầu, lại bị đuổi đi xuống, trải qua ác chiến, thành Hợp Phì thủy chung sừng sững, không bị quân Hán công phá.
Lúc này, ở phía xa xem cuộc chiến Lưu Cảnh thây quân Tào dần dần chiếm cứ ưu thế, quân Hán bị vây bất lợi hoàn cảnh xấu, thang công thành và tổ xe đều tổn thất hơn phân nửa, hắn không khỏi thở dài một tiếng:
- Truyền lệnh rút quân!
“Keng keng keng”, tiếng chuông thu binh rốt cuộc gõ vang, mấy vạn quân Hán giống như thủy triều lui xuống, trận chiến công thành đầu tiên, quân Tào chết gần ba ngàn người, mà quân Hán lại bỏ mình năm ngàn người, trả giá vô cùng thê thảm và nghiêm trọng.
Vào đêm, trong đại trướng trung quân của quân Hán, hơn mười tướng lĩnh và mưu sĩ quan trọng tụ tập, vài Tòng sự Tham quân đem một mô hình thành Hợp Phì cực lớn đã lắp ráp xong, đặt ở trên mộc đài trong đại trướng.
Lưu Cảnh chăm chú nhìn mô hình một lát, nói với Ngụy Diên và Vương Bình:
- Hôm nay là hai vị tướng quân chủ công thành trì, ta muốn nghe cảm thụ của các ngươi.
Ngụy Diên có kinh nghiệm lý lịch và thân phận cao hơn Vương Bình rất nhiều, ông ta đương nhiên không nhường nói trước, lập tức tiến lên cầm cây gỗ chỉ vào tường thành, nói:
- Hôm nay công thành cũng không thuận lợi, nhìn ra được quân Tào đã chuẩn bị vô cùng đầy đủ, binh lính thủ thành phối, hợp ăn ý, rất có kết cấu.
- Cụ thể nói xem, có kết cấu như thế nào?
Lưu Cảnh hỏi.
Ngụy Diên suy nghĩ một chút nói:
- Tỷ như phòng ngự của quân Tào, vô cùng có trình tự, ba trăm bước khi máy bắn đá tung ra tảng đá lớn, lúc tiến vào trong vòng trăm bước, máy bắn đá đình chỉ, đổi thành cung tiễn thủ thành, còn lại là cây lăn nện xuống, khi công thành đến một nửa, lập tức có dầu hỏa tạ xuống đón đầu, mà trên mã diện tường bên cạnh thì bắn ra hỏa tiễn, binh lính và thang công thành bị lửa lớn nuốt hết, nhìn ra được đối phương có lối mòn phòng thủ rất rõ ràng, trật tự và không chút nào hỗn loạn, ty chức cho rằng đây là nguyên nhân chúng ta không đánh hạ được thành trì.
Lưu Cảnh gật gật đầu, lại hỏi Vương Bình:
- Cách nhìn của Vương tướng quân thì sao?
Đề xuất Tiên Hiệp: Chí Quái Thư