Chương 1091: Ký phát thủ lệnh.
Chương 1091: Ký phát thủ lệnh.
Đã đến trung tuần tháng mười một, Nghiệp Đô bắt đầu rơi trận tuyết đầu mùa đông, tuyết mịn trong suốt trắng xóa từ phía trên khoảng không bay bổng hạ xuống, rải đầy toàn thành, mặc dù tuyết cũng không lớn, nhưng nó đến, khiến rất nhiều người mới bỗng nhiên ý thức được, ngày đông giá rét lại tới.
Tào Tháo trở lại Nghiệp Đô đã được năm ngày, có lẽ thật sự nguyên nhân là không thích ứng Giang Hoài, bệnh tình lão ở Thọ Xuân ngày càng trầm trọng, nhưng sau khi trở lại Nghiệp Đô, bệnh tình lại có khởi sắc, tuy rằng thân thể vẫn vô cùng gầy yếu như trước, nhưng khí sắc đã dần dần chuyển biến tốt đẹp.
Tào Tháo đang đứng ở trước cửa sổ, nhìn bông tuyết bên ngoài bay xuống, trong mắt tràn đầy sầu lo. Phương bắc đã có tuyết rơi, tình hình bên Hợp Phì thì thế nào? Sáng hôm nay lão vừa mới nhận được tin tức của Hợp Phì. Trong thư, thế tử nói cho lão biết, quân Hán cũng không rút lui khỏi Hợp Phì, mà là trú đóng ở Nhu Tu Khẩu.
Bất kể quân Hán ở Hợp Phì hay là Nhu Tu Khẩu, với Tào Tháo cũng không có gì khác nhau, cũng có thể bất cứ lúc nào phát động tiến công. Mà hiện tại, ngày đông giá rét đã tới, năm nay lương thực mất mùa, mùa xuân sang năm nhất định phát sinh thiên tai, nhưng chiến dịch vẫn còn tiếp tục, quân Tào còn có thể kiên trì bao lâu? Thực khiến Tào Tháo cảm thấy vô cùng lo lắng.
Càng làm cho Tào Tháo lo lắng là, nội bộ quân Tào Hợp Phì dường như xuất hiện bất hòa. Trong thư, Tào Phi hàm súc nói tới một sự kiện, lương thực ở Hợp Phì nhiều, lương thực tại Thọ Xuân ít, y tính toán điều bộ phận lương thực Hợp Phì đến Thọ Xuân, lại bị Trương Liêu khéo léo từ chối.
Tào Tháo đương nhiên hiểu được sau lưng chuyện nhỏ này chất chứa mạo hiểm rất lớn, không ngờ nội bộ quân Tào xuất hiện mâu thuẫn, khó trách Lưu Cảnh rút quân đến Nhu Tu Khẩu, hiển nhiên hắn cũng nhìn ra quân Tào phát sinh nội chiến.
Tào Tháo cực kỳ trọng thị chiến dịch Hợp Phì, không tiếc trả giá cao đầu tư tài nguyên và binh lực, chính là vì bảo vệ chỗ trọng trấn đông nam này, không cho quân Hán mở ra cửa chính đông nam Trung Nguyên.
Mặc dù chiến dịch Hợp Phì một khi thất bại sẽ mang đến hậu quả nghiêm trọng, nhưng so với quân Tào nội chiến, chiến bại Hợp Phì lại có vẻ không quan trọng gì rồi. Quân Tào nội chiến ý nghĩa quân Tào đi vào hướng hủy diệt, ý nghĩa mở đầu cho sự sụp đổ của Ngụy Quốc, đây là việc Tào Tháo không có khả năng dễ dàng tha thứ.
Hiện tại quân Tào nội chiến đã bắt đầu xuất hiện manh mối, bất kể như thế nào lão phải đem manh mối này dập tắt, chỉ có điều nên xử lý như thế nào, Tào Tháo nhất thời không đưa ra được chủ ý.
Lúc này, con gái Tào Hiến đi đến phía sau phụ thân, tỉ mỉ giúp lão phủ thêm một kiện áo khoác. Tào Tháo quay đầu lại, từ ái nhìn thoáng qua con gái, cười nói:
- Đỡ ta đến Khuyết Đài đi dạo một chút, trong phòng khiến ta buồn phát sợ.
Tào Hiến gật gật đầu, giúp đỡ phụ thân chậm rãi đi đến Khuyết Đài, vài tên thị nữ giơ lọng xanh theo sát che ở phía sau bọn họ. Tào Tháo đi đến trước lan can đá, trên lan can đã tích một tầng tuyết trắng mỏng manh. Tào Tháo nhìn Huyền Vũ Trì xa xa trắng xoá, hồ nước đã kết tầng băng thật dày, mấy chục chiếc thuyền lớn bị đông lại ở trong hồ nước, không trung cũng trở nên mờ mịt, cùng một màu với mặt hồ.
Lúc này, Tào Tháo quay đầu lại nhìn thoáng qua con gái, lão phát hiện con gái rất lặng yên, rất ít nói chuyện:
- Hiến Nhi thân thể không khoẻ, đi nghỉ ngơi đi!
Tào Tháo thân thiết nói với con gái.
Tào Hiến lắc đầu, cúi đầu nhỏ giọng nói:
- Con không sao!
Tào Tháo chăm chú nhìn nàng một lát, trong lòng khe khẽ thở dài. Vốn con gái sẽ xuất giá vào tháng tư, nhưng chiến dịch Hợp Phì bùng nổ, việc xuất giá của nàng cũng không giải quyết được gì, việc hôn sự này tựa hồ đã thất bại. Tào Tháo cưng chiều con gái, liền cầm tay nàng dịu dàng cười nói:
- Con là nữ nhi bảo bối của ta, người tuổi trẻ tài năng, tuấn kiệt muốn kết hôn như cá diếc sang sông, con không cần lo lắng không gả ra được.
Tào Hiến rút tay về, vẫn lắc đầu một cái, nước mắt lại bừng lên, nàng quay đầu đi chỗ khác, nhanh chóng lau đi nước mắt, cố gắng nở nụ cười nói:
- Con gái chỉ muốn chiếu cố phụ thân thật tốt, không muốn xuất giá!
- Đứa ngốc, nào có đạo lý nữ nhân không xuất giá!
Tào Tháo hiểu được tâm tư của nàng, lại vỗ nhè nhẹ tay nàng, cười nói an ủi nàng:
- Kỳ thật hôn sự của con cũng không phải đã kết thúc, chỉ là tạm thời chậm trễ. Lưu Cảnh cũng không có thư hủy hôn không phải sao? Đợi trận chiến dịch này chấm dứt, ta tin tưởng con liền xuất giá ngay.
Tào Hiến cúi đầu không nói gì, giúp đỡ phụ thân chậm rãi dạo bước, Tào Tháo cũng không nhắc lại việc xuất giá, nhìn bông tuyết bay múa đầy trời cười nói:
- Tâm nguyện lớn nhất của ta chính là giữa huynh đệ tỷ muội các con có thể kết thành một lòng, không cần tranh đấu. Như vậy, ta sau trăm tuổi cũng có thể nhắm mắt.
Tào Hiến khe khẽ cắn môi một cái, dường như muốn nói chút gì đó, rồi lại nói không nên lời, Tào Tháo cảm giác được nàng muốn nói lại thôi, liền hỏi:
- Con muốn nói cái gì?
- Con muốn nói, nếu phụ thân đã quyết định đại ca kế vị, nên buông tay để đại ca đi làm, đại ca hiện tại rất khó khăn.
- Chuyện gì xảy ra?
Vẻ mặt Tào Tháo ngưng trọng truy vấn.
- Con biết giá lương thực Nghiệp Đô từng một lần tăng vọt, tất cả dân chúng quan viên đều mắng đại ca vô năng, nhưng phụ thân vừa về đến, giá lương thực lập tức liền rơi xuống rồi, phụ thân nghĩ tới nguyên nhân là gì không?
Tào Tháo cười nói:
- Sau khi ta trở về, sự tình gì cũng không làm, giá lương thực tại sao lại rơi xuống cơ chứ?
- Vấn đề ngay ở chỗ này, kỳ thật đại ca làm rất nhiều việc, ban bố rất nhiều mệnh lệnh, nhưng không có người nào đồng ý chấp hành. Mà phụ thân vừa về đến, người phía dưới sợ hãi, lập tức chấp hành mệnh lệnh của đại ca, kết quả giá lương thực liền hạ xuống rồi. Phụ thân, đại ca không có quyền a!
Trong lòng Tào Tháo có chút không hài lòng, nhân tiện nói:
- Hiến Nhi, con không cần hỏi đến chính trị.
Nhưng Tào Hiến không thuận theo, trong lòng nàng có quá nhiều điều muốn nói với phụ thân, nàng cắn chặt môi dưới nói:
- Cho dù phụ thân tức giận, con cũng muốn nói. Phụ thân nếu hy vọng huynh đệ một lòng, vì sao lại để Nhị ca chưởng quân quyền ở U Châu? Chẳng lẽ phụ thân không biết hậu quả trong tương lai sao?
- Đừng nói nữa!
Tào Tháo lớn tiếng gầm lên, đẩy Tào Hiến ra, giận dữ mắng mỏ nàng:
- Ta đã nói rồi, con không cần hỏi đến chính trị, mặc kệ con đang ở Ngụy Quốc này hay là Hán Quốc, ta tuyệt không cho con tham dự chính sự!
Tào Hiến quỳ xuống, rơi lệ nói:
- Phụ thân, không phải con gái hỏi đến chính trị, là sợ hãi tương lai các huynh trưởng huynh đệ tương tàn a!
Những lời này của Tào Hiến đâm thật sâu vào lòng Tào Tháo, trước mắt lão tối sầm, suýt nữa té xỉu, hai thị nữ vội vàng đỡ lấy lão, lão lắc đầu:
- Đỡ ta trở về!
Hai thị nữ đỡ lấy Tào Tháo đi về trong phòng, chỉ có Tào Hiến vẫn quỳ trên mặt đất, nước mắt rơi như mưa. Nàng vì hôn nhân của mình bất hạnh mà thương cảm, cũng là vì mâu thuẫn khắc sâu giữa huynh trưởng mà đau lòng, trong lúc nhất thời đau buồn ào tới, lại càng nức nở khóc lên, chỉ có bông tuyết bay lả tả dừng ở trên người và trên đầu của nàng.
Thật lâu sau, hai thị nữ mới từ trong phòng chạy đến, tiến lên nâng Tào Hiến dậy, thấp giọng an ủi nàng, chậm rãi trở về gian phòng của nàng. Tào Tháo đứng ở phía trước cửa sổ nhìn con gái mặt đầy nước mắt, không khỏi cúi đầu thở dài.
Lão chậm rãi ngồi vào trước bàn, ngưng thần suy nghĩ chốc lát, nhấc bút viết một phong thủ lệnh cho Hợp Phì
Thành Hợp Phì đã bắt đầu bàn giao, bởi vì thủ lệnh của Tào Tháo đã đến. Điều Trương Liêu và Từ Hoảng về Nghiệp Đô, bổ nhiệm Tào Nhân làm chủ soái Hợp Phì, bổ nhiệm Tào Chân làm chủ tướng Thọ Xuân. Trương Liêu bất đắc dĩ, đành phải đem quân quyền Hợp Phì chuyển giao cho Tào Nhân, trong thủ lệnh của Tào Tháo còn giao cho thế tử Tào Phi quyền bổ nhiệm và miễn nhiệm, trừ chủ tướng Hợp Phì và Thọ Xuân ra, chư tướng còn lại đều do thế tử bổ nhiệm và miễn nhiệm.
Tào Phi lập tức bổ nhiệm Ngưu Kim làm phó tướng Hợp Phì, đem Tang Bá xuống làm Phó thống lĩnh hậu cần Hợp Phì, Tào Phi lại bổ nhiệm Vương Lãng làm Tòng quân Tế tửu, Tân Bì làm Tư Mã, nắm trong tay việc quân cơ yếu vụ. Đến lúc này, Tào Phi đã hoàn toàn khống chế Hợp Phì, quân Thọ Xuân, Trương Liêu bị thúc ép ảm đạm rời khỏi Hợp Phì.
Tin tức rất nhanh truyền đến Nhu Tu Khẩu, Lưu Cảnh biết được quân Tào đã đổi tướng, liền lập tức lệnh cho Cam Ninh và Bàng Đức thuỷ bộ đồng tiến, lại lần nữa cắt đứt liên hệ giữa Thọ Xuân và Hợp Phì. Cam Ninh dẫn ba nghìn thuỷ quân và năm trăm thuyền tốc độ, Bàng Đức thì dẫn bảy ngàn kỵ binh, hai chi quân đội suốt đêm xuất phát, hướng bắc hăng hái mà đi.
Hai ngày sau, hướng gió chuyển thành gió tây, Lưu Cảnh lập tức bắt lấy một cơ hội này, Lâm Giang bái tế Thủy thần, lại lần nữa suất lĩnh mười lăm vạn đại quân, ngàn thuyền chiến trùng trùng điệp điệp Bắc thượng, lại một lần nữa đánh tới thành Hợp Phì.
Sau khi quân Hán rút lui, chuyện thứ nhất mà Trương Liêu làm, đó là khôi phục đường sông ban đầu, lại khơi thông hồ Phi Tử mới hình thành và đường thủy bến sông Tiêu Diêu, khiến nước Vận Hà và hồ nước một lần nữa chảy về phía Hợp Phì, trong sông hộ thành lại lần nữa chứa đầy nước.
Tào Nhân tuy rằng tiếp nhận quân quyền của Trương Liêu, nhưng y đồng dạng cũng là đại tướng kinh nghiệm phong phú, vẫn như cũ chấp hành đủ loại thủ thành sách lược mà trước đó Trương Liêu định ra, cũng không sửa đổi, thay đổi duy nhất là tướng lĩnh quân đội, tất cả tướng lĩnh từ quân hầu trở lên toàn bộ bị tẩy trừ, đổi thành tướng tâm phúc của y, trên trăm danh tướng lĩnh bị dời khỏi Hợp Phì, khiến Tào Nhân hoàn toàn nắm trong tay chi đại quân năm vạn người này.
Mặt khác, bởi vì trữ lượng lương thực Thọ Xuân và Hợp Phì không cân bằng, Tào Phi hạ lệnh vận chuyển một trăm ngàn thạch lương thực từ Hợp Phì đến Thọ Xuân, giải quyết lương thảo quân đội Thọ Xuân không đủ.
Vào đêm, một chi đội thuyền vận lương ở trong Vận Hà lẳng lặng rời đi, chi đội thuyền này đều là do thuyền dân ba trăm thạch tạo thành. Con thuyền không lớn, nhưng số lượng rất nhiều, chừng hơn hai trăm thuyền, một lần có thể vận chuyển ba vạn thạch lương thực.
Đây đã là đội thuyền thứ hai vận chuyển, trước đó bọn họ đã vận chuyển ba vạn thạch lương thực tới Thọ Xuân, đây là nhóm ba vạn thạch thứ hai, mỗi thuyền vận lương ngoại trừ ba người chèo thuyền, còn có mười tên binh lính hộ vệ quân Tào.
Mặt khác ở hai bên bờ Vận Hà, đều có hai ngàn quân đội hộ vệ, tổng cộng có năm nghìn quân đội hộ vệ chi đội vận lương này, có thể nói có trọng binh hộ vệ.
Lúc này đội tàu rời khỏi Hợp Phì đã được bốn mươi dặm, đi mười dặm về phía bắc nữa là đã tiến vào Thược Pha Hồ. Đúng lúc này, xa xa bỗng nhiên truyền đến một trận tiếng sấm nặng nề, rất nhiều binh lính quân Tào đang ngủ say đều bừng tỉnh, đứng lên nhìn về hướng bờ biển, bọn họ nghe ra tiếng sấm rền này là từ phía nam truyền đến.
Dần dần, từng nhóm lớn bóng đen xuất hiện trên bờ, đang hăng hái di động về hướng bắc, đối với quân đội Giang Đông, có lẽ còn có khó khăn, nhưng đối với quân Tào phương bắc, loại tình hình này lại chẳng quá quen thuộc, bọn họ lập tức quát to lên:
- Kỵ binh, trên bờ có kỵ binh đánh tới!
......
Đề xuất Voz: Say Nắng Cô Em - Tán Cô Chị