Chương 1209: Đường tôm lộ cua (1)

Chương 1209: Đường tôm lộ cua (1)

Tường thành phía bắc Nghiệp Đô giáp với Chương Thủy, vào năm Kiến An thứ mười hai, quân Tào vì chuẩn bị cho chiến tranh Kinh Châu, ở phía bắc Chương Thủy xây dựng ao Huyền Vũ, hình thành một mặt hồ lung linh rộng ba ngàn khoảnh, chuyên dụng cho huấn luyện thủy quân.

Nhưng quân Tào sau nhiều lần Nam chinh bị nhục, cuối cùng cũng từ bỏ kế hoạch Nam chinh, mặt ao Huyền Vũ này cũng dần dần bị quân Tào vứt bỏ, biến thành một hồ nước mọc đầy cỏ lau.

Bờ đông ao Huyền Vũ có mấy trăm cái kho hàng trước đây là kho trữ vật tư quân sự của thủy quân quân Tào, nhưng bây giờ toàn bộ đều bị bỏ hoang, không ít tòa nhà trở thành ổ của chuột cáo chó hoang, sau được thương nhân có một chút khôn khéo dùng giá thấp mua lại, trở thành kho hàng tích trữ hàng hóa.

Buổi chiều, hơn mười người cưỡi ngựa đi tới bãi kho hàng hoang vắng to lớn này, Lý Phú mang theo vài tên thủ hạ cũng ở trong đó, thân phận của y bây giờ là một gã thương nhân có hậu đài chợ đen ở Hán quốc.

Mà một gã đàn ông trung niên ngoài năm mươi tuổi chính là một nhân vật chủ yếu khác, gã họ Kim, mọi người đều gọi gã là Kim Tam gia, tên thật của gã lại không có ai đề cập tới.

Người này vốn là Thương Tào tòng sự trong quân Tào, là thân thích của Tào Hồng, ở trong quân Tào lăn lộn hơn hai mươi năm, mạng lưới quan hệ trong quân cực kỳ rộng lớn, ở Nghiệp Đô mở một cửa hàng lương thực, nhưng trong đại chiến Hợp Phì vì bị tình nghi tham ô lương thực mà bị Trương Liêu cách chức.

Gã dứt khoát trở về Nghiệp Đô, một lòng kinh doanh cửa hàng lương thực, không ngờ năm trước lương thực bị quan phủ khống chế chặt chẽ, gã không tiếp tục kinh doanh lương thực nữa, liền chuyển sang kinh doanh một ít hàng hóa chợ đen, lợi dụng mạng lưới quan hệ trong quân đội làm không ít vụ buôn lậu, lén bán cho thương nhân không rõ lai lịch, mưu cầu thu được món lãi kếch sù.

Gần đây song phương Hán Tào đều buông ra mậu dịch, vàng thau lẫn lộn, giao dịch chợ đen cũng bắt đầu trỗi dậy hưng thịnh, Kim Tam gia như gặp mùa xuân, trở nên hết sức tích cực, gần nhất gã lấy được một lô hàng cấm, nóng lòng muốn bán ra, liền thông qua người trung gian liên lạc với Lý Phú, hy vọng cùng Lý Phú làm vụ giao dịch này.

- Lý gia, ta cam đoan với ngươi, đều là quân phẩm chân chính, không phải loại hàng nát thu nhặt trên chiến trường đâu, nếu ngươi thực lòng muốn, có thể lấy toàn bộ mớ hàng này, về phần giá tiền ta sẽ tính rẻ một chút cho thỏa đáng, Lý gia cảm thấy thế nào?

Kim Tam gia rất hào sảng, giọng cũng lớn, Lý Phú khẽ cười nói:

- Xem hàng rồi nói sau!

- Cũng đúng, mắt thấy mới là thật.

Bọn họ đến gần một cái kho hàng lớn, vài tên tiểu nhị canh giữ trước nhà kho, gặp Đông chủ dẫn người đến, bọn họ vội vàng mở ra cửa kho.

- Mời Lý gia!

Lý Phú gật đầu, đi theo gã vào trong kho hàng, bên ngoài kho hàng có vẻ rất cũ nát, tuy nhiên bên trong dường như có bức tường ngăn cách, trên tường còn có một cánh cửa nhỏ, trên cửa có khóa xích sắt.

Kim Tam gia tiến lên mở khóa, đẩy ra cửa nhỏ, trong này chính là kho hàng bí mật của gã, chỉ thấy kho hàng diện tích khá lớn, bên trong chất đầy rương gỗ và túi cỏ lớn nhỏ, Kim Tam gia chỉ vào mười mấy rương gỗ to ở góc tường cười nói:

- Nếu như Lý gia muốn dầu hỏa, chỗ này ta cũng có, chẳng qua giá cả không thể đàm phán, tổng cộng bảy mươi thùng dầu hỏa, một giá thôi, mỗi thùng năm lượng hoàng kim.

Trong lòng Lý Phú thầm giật mình, y biết quân Tào trông giữ dầu hỏa cực nghiêm, người này không ngờ cũng lấy được, xem ra người này quả thật có chút bản lãnh, Kim Tam gia cũng không nghĩ bán dầu hỏa cho y, bọn họ đi đến góc xó khác, nơi này chất đống hơn một ngàn túi cỏ, có dài có ngắn, đúng là túi cỏ bọc binh khí tiêu chuẩn của quân Tào.

- Đều ở nơi này, trường mâu một bó ba mươi cán, tổng cộng có hai ngàn một trăm chi, chiến đao ba ngàn thanh, quân nỏ một ngàn rưỡi cây, mỗi quân nỏ phối với ba mươi chi tên nỏ, đều là hàng thượng đẳng chưa bao giờ dùng qua.

Lý Phú khom lưng lật xem hàng, quả nhiên đều là trường mâu và chiến đao quân đội mới tinh, y lại nhặt lên một cây quân nỏ, nỏ lực kéo hai thạch tiêu chuẩn, chế tác tinh xảo, tài liệu cầu kỳ, nhìn ra được là xuất từ tay thợ thủ công của quân đội, Lý Phú thấy trong một túi cỏ có năm cây quân nỏ, trong lòng khẽ động, lật xem từng cây một, quả nhiên tất cả đều có đánh số.

Lý Phú lập tức hiểu ra, những binh khí này hoặc là do quan Thiếu Phủ tự trông coi kho vũ khí tham ô, hoặc là lấy từ trong quân doanh, tuy nhiên kho vũ khí khả năng không lớn, quản lý của Nghiệp Đô vẫn là tương đối nghiêm khắc, Lý Phú cũng có nghe nói qua, có không ít quân doanh quân Tào báo giả số lượng lính, nhằm moi thêm quân lương, phỏng chừng những binh khí này cũng là bởi vì báo giả số lượng lính mà được lĩnh nhiều hơn, bị đại tướng đầu cơ trục lợi đưa ra ngoài.

Điều này làm cho Lý Phú thở dài trong lòng, Tào Tháo liều mạng buôn lậu sắt thô lương thực, mà phía dưới đã có lỗ hổng, binh khí tân tân khổ khổ chế tạo không ngừng bị trôi mất.

- Thế nào, vừa lòng hàng hóa đi!

Kim Tam gia hết sức tự tin với hàng hóa của mình.

Lý Phú trầm ngâm một chút cười nói:

- Những hàng hóa này ta muốn lấy toàn bộ, giá cả không cần bớt, chẳng qua ta có hai điều kiện.

Kim Tam gia mừng rỡ, không ngờ không cần phải bớt giá, vậy không còn gì tốt hơn rồi, gã vội vàng nói:

- Mời Lý gia nói!

- Thứ nhất, ta muốn cùng Tam gia xây dựng một mối quan hệ mua bán trường kỳ, Tam gia có bao nhiêu hàng, ta đều lấy hết, giá cả có thể thương lượng, toàn bộ dùng kim đĩnh của Hán quốc để trả.

- Thế còn điều thứ hai?

Kim Tam gia không lộ sắc mặt hỏi, gã biết rằng điều kiện thứ nhất ưu đãi như thế, điều kiện thứ hai tất nhiên không dễ làm.

- Điều kiện thứ hai chính là vị trí giao hàng, thẳng thắn mà nói, những quân phẩm này ta không vận chuyển ra ngoài được, ta hy vọng về sau địa điểm giao hàng đều đặt ở bờ bắc sông Hoài, như thế nào?

Kỳ thực Kim Tam gia đã mơ hồ đoán được, Lý gia này mua những quân phẩm kia, hoặc là đưa đi thảo nguyên, hoặc là đưa đi Hán quốc, bây giờ đối phương đề xuất địa điểm giao hàng ở sông Hoài, quả nhiên là Hán quốc.

Kỳ thực Hán quốc cũng không ngại, nếu là bán cho người Tiên Ti, đã có thể làm khó gã, gã cũng không muốn đem những binh khí này bán cho dị tộc, Kim Tam gia liền sang sảng cười:

- Nếu là đi Tịnh Châu, ta còn thực không làm được, bên sông Hoài ta có mạng lưới quan hệ, liền ấn theo yêu cầu của Lý gia xử lý.

- Vậy nhóm hàng hóa này cũng đưa qua.

- Không thành vấn đề, ta đi đường thủy, có thể xuất phát bất cứ lúc nào.

Lý Phú mừng rỡ, giơ bàn tay lên nói:

- Chúng ta đây một lời đã định!

Hai người chưởng tay một cái thật mạnh, vụ giao dịch này coi như đã thành, lúc này, Kim Tam gia lại không kìm nổi hỏi:

- Lý gia là người bên kia?

- Tất cả đều là người làm ăn, có người muốn mua quân tư, ta có thể kiếm lợi, đương nhiên sẽ không bỏ qua loại cơ hội kiếm tiền này.

Lý Phú cười ha hả:

- Cũng tỷ như những quân hàng này là lấy từ đâu ra, ta cũng thế tuyệt sẽ không hỏi Tam gia.

Hai người nhìn nhau, đều ngầm hiểu lẫn nhau mà cười ha hả.

.....

Đề xuất Ngôn Tình: Sau Khi Không Ngừng Tìm Đường Chết, Ta Trở Thành Đế Tôn Vạn Người Mê
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN