Chương 1233: Hứa Xương nguy cấp.

Chương 1233: Hứa Xương nguy cấp.

Phục Thọ lập tức nhớ lại, khi nàng rời khỏi Nghiệp Đô, có người lặng lẽ trao cho nàng một tờ giấy, muốn nàng sống cho thật tốt, nàng chần chờ một chút, hỏi:

- Tờ giấy kia là ngươi đưa cho ta?

Lý Phù gật gật đầu:

- Là vi thần đưa cho nương nương, vi thần đêm nay tới chính là muốn đưa nương nương rời khỏi nơi này.

Lúc này, thủ hạ đã thả hai cung nữ kia ra, bảo họ không được kêu lên, hai cung nữ ngồi một bên, sợ tới mức cả người phát run, Phục Thọ nhìn nhìn Lý Phù và thuộc hạ của y, lại hỏi:

- Ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta, các ngươi là ai?

Lý Phù thở dài:

- Nương nương còn chưa đoán được sao? Chúng tôi là do Hán vương phái tới để cứu nương nương.

Phục Thọ là một nữ tử cực kỳ thông minh, nàng sớm đoán được Tào Tháo sở dĩ không xuống tay với mình, có lẽ là vì Hán vương ngăn cản, ngoại trừ Hán vương, không ai có thể cứu được mình, điều này làm cho lòng nàng dấy lên tia hy vọng, ánh mắt cũng sáng lên, nàng thấp giọng nói:

- Các ngươi thật sự là tới cứu ta sao?

- Đúng vậy! Quân Hán sẽ nhanh chóng tấn công Hứa Xương, Hán vương lo lắng Tào Chân sẽ giết người diệt khẩu, cho nên phái chúng thần tới cứu nương nương, chúng thần đã sớm an bài hết thảy, mời nương nương nhanh chóng theo chúng thần rời đi.

- Là… đi Trường An?

Lý Phù gật đầu:

- Đúng vậy!

Phục Thọ trầm tư một lát, cho dù nàng không hiểu rõ Hán vương Lưu Cảnh, hơn nữa trượng phu khi còn sống hận nhất chính là Lưu Cảnh, nhưng nàng biết Lưu Cảnh thuộc dòng dõi Hán thất, một lòng muốn phục hưng Đại Hán, từ đó có thể thấy, Lưu Cảnh sẽ không hại mình, nếu hắn có tâm hại mình, lúc trước cần gì phải xuất thủ cứu giúp?

Nghĩ vậy, Phục Thọ đứng lên nói:

- Được rồi, ta đi theo các ngươi!

- Nương nương!

Một cung nữ thấp giọng nhắc nhở nàng:

- Nương nương xin cẩn thận, bọn họ không có bằng chứng gì.

Phục Thọ cười nói:

- Lòng ta hiểu rõ, kỳ thật đến nơi nào cũng sẽ tốt hơn làm một con rối tại chốn này.

Hai cung nữ phủ thêm áo khoác cho nàng, lại đơn giản thu thập một chút, ba người liền cùng Lý Phù và thuộc hạ của y rời khỏi cung điện, một đường chạy trốn, cuối cùng từ cửa nhỏ nơi tường thành trốn ra khỏi Hứa Xương cung, mọi người liền bịt kín cửa nhỏ một lần nữa, khôi phục nguyên dạng.

Sáng sớm ngày hôm sau, trước cửa thành đông của Hứa Xương, một chiếc xe bò chậm rãi di chuyển, trên xe vài nữ nhân đốt giấy để tang, ở giữa là một bộ quan tài, mấy phụ nhân đều khóc lóc bi thương.

Bọn lính từ xa nhìn thấy, đều thầm mắng một tiếng xui xẻo, tránh ra xa, một gã nam tử đi lên trước hỏi:

- Bên trên có quy định, từ hôm nay muốn ra khỏi thành đều phải điều tra, các ngươi là muốn đi đâu?

Quản gia tiến lên cười nói:

- Chúng tôi là người Hứa Trang, lão gia chúng tôi ngày hôm qua vì bệnh mà mất, muốn đưa người về Hứa Trang an tang, hy vọng quân gia đừng làm khó.

Nói xong, gã lặng lẽ nhét vào tay quan quân một thỏi vàng.

Trên thực tế, không người nào nguyện ý điều tra quan tài của người chết, hơn nữa đối với binh lính đánh trận mà nói, đây là việc kiêng kỵ nhất, quan quân chỉ là muốn kiếm chác chút lợi lộc, y âm thầm ước lượng thỏi vàng, khoảng năm lượng, khiến cho y mở cờ trong bụng, vung tay lên nói:

- Để bọn họ ra khỏi thành!

Bọn lính tránh ra, phu xe vung roi vội vàng cho xe bò chạy đi, sau đó chậm rãi ra khỏi thành Hứa Xương, khi xe bò tới chỗ ngoặt, ở cửa thành không nhìn thấy, mấy nữ nhân mặc áo tang chính là Phục hoàng hậu và hai cung nữ, còn quản gia chính là Lý Phù giả dạng.

Lúc này, vài tên cưỡi ngựa cùng một chiếc xe ngựa nhanh chóng chạy tới, ba người lên xe, Lý Phù trở mình lên ngựa, xe ngựa lập tức tăng tốc, chạy về hướng nam, càng ngày càng xa, dần dần khuất bóng.

Ngay tại buổi chiều cùng ngày Phục hoàng hậu rời đi, Tào Chân nhận được hồi âm từ Nghiệp Đô, trong thư lệnh cho y lập tức đưa Phục hoàng hậu trở về Nghiệp Đô, nhưng lúc này, Phục hoàng hậu đã sớm rời khỏi thành Hứa Xương rồi.

Trong hành lang, Tào Chân suy sụp ngã ngồi lên ghế, nửa canh giờ trước, y còn đang tức giận vì Phục hoàng hậu mất tích một cách bí ẩn, mà lúc này, chuyện Phục hoàng hậu mất tích đã không còn quan trọng nữa, y vừa mới nhận được tin, chủ tướng thủ vệ Tương Thành là Hàn Thanh hiến thành đầu hàng, Tương Thành đã bị quân Hán chiếm được, công hạ Tương Thành không phải là kỵ binh quân Hán trước kia, mà là ba vạn quân Hán chủ lực từ Lạc Dương xuôi nam.

Tào Chân giờ mới hiểu được, suy đoán của mình thật không sai, quả nhiên là quân Hán Lạc Dương xuôi nam, kỵ binh đến trước là vì muốn cắt đứt đường lui của quân Tào ở hai huyện Tương Thành và Côn Dương, mà quân Hán từ phía sau đánh tới mới chính là quân Hán chủ lực tấn công Hứa Xương.

Tào Chân vô cùng kinh sợ, binh lực của y ở Hứa Xương chỉ có mười ngàn người, có thể thủ được thành Hứa Xương sao?

- Tướng quân, chúng ta có nên lập tức bẩm báo việc này tới Nghiệp Đô không?

Chủ bộ Triệu Năng bên cạnh cẩn thận nhắc nhở y.

Tào Chân lập tức tỉnh ngộ, luống cuống tay chân trải giấy lên bàn, nhấc bút lên lại không biết phải bẩm báo như thế nào? Tương Thành đã thất thủ, y biết phải ăn nói như thế nào với Ngụy công? Tào Chân run sợ trong chốc lát, rốt cuộc thở dài, hạ bút viết báo cáo, bây giờ không phải là lúc truy cứu trách nhiệm, y cần quân viện trợ khẩn cấp từ Nghiệp Đô, chỉ dựa vào mười ngàn quân, y thật sự không thủ được Hứa Xương.

Cửa thành Hứa Xương ầm ầm đóng kín, quân đóng giữ Hứa Xương đều hết sức căng thẳng, nhiều binh lính đem số lượng lớn vật tư thủ thành lên đầu thành như tên, cây dài, đá lớn cùng với lượng lớn dầu hỏa.

Để bù vào lỗ hỏng binh lực thủ thành không đủ, Tào Chân hạ lệnh cường trưng dân phu, từng nhà đều bị tra xét, tất cả nam tử đều bị ép đưa vào đội thủ thành, Hứa Xương hỗn loạn, nhiều binh lính nhân cơ hội cướp bóc cửa hàng, nhà dân, khắp nơi tiếng dân chúng oán than, kêu khóc.

Đồng Tước cung ở Nghiệp Đô, một chiếc xe ngựa dưới sự bảo hộ nghiêm ngặt của mấy trăm thị vệ từ xa chạy tới, dừng lại trước cửa cung, Tào Phi từ trong xe bước xuống, vội vã bước lên mấy bậc thang nhanh chóng tiến cung.

Hai tên thị vệ ngăn y lại:

- Thế tử thật xin lỗi, hiện tại trời đã tối, Ngụy công cần nghỉ ngơi!

- Mau tránh ra, ta có quân tình khẩn cấp cần báo cáo.

Trong lòng Tào Phi vô cùng lo lắng, không đợi thị vệ nhường đường, liền đẩy bọn thị vệ ra, trực tiếp tiến vào. Tào Phi vừa nhận được phong thư thứ hai Tào Chân gửi cho y từ Hứa Xương, y mới biết được tình thế ở Hứa Xương vô cùng nguy cấp, mà phong thư đầu tiên y không có bẩm báo cho phụ thân, mà là sau khi thương lượng cùng thuộc hạ, gửi hồi âm cho Tào Chân, lúc này chưa tới mọt ngày, tình hình lại đột ngột thay đổi.

Tào Phi mới ý thức được tình thế vạn phần nguy cấp, y không thể tự mình quyết định, nhất định phải bẩm báo cho phụ thân, y ở nội đường khoanh tay đi qua đi lại, trong lòng vô cùng nôn nóng, bất an.

Lúc này, một tên thị vệ bước đến, thấp giọng nói:

- Ngụy công đã thức dậy, mời thế tử vào trong gặp mặt.

Tào Phi vội vàng theo thị vệ bước vào phòng ngoài tẩm thất của Tào Tháo. Thần sắc của Tào Tháo không tốt, sắc mặt vàng vọt, gầy đến chỉ còn một bộ xương, bây giờ đã là giữa xuân, nhưng ban đêm vẫn còn chút lạnh, lão khoác một chiếc áo choàng gấm đen dày rộng viền vàng, ngồi trên ghế.

Tào Tháo vừa ngủ không lâu liền bị thị vệ nhẹ nhàng lay tỉnh, nói thế tử có quân tình khẩn cấp muốn báo cáo, Tào Tháo cũng biết, đứa con nếu tìm đến mình dĩ nhiên có chuyện lớn xảy ra.

Tào Phi tiến lên dập đầu nói:

- Hài nhi quấy rầy phụ thân, tội đáng muôn chết!

- Xảy ra chuyện gì, ngươi nói đi!

Tào Tháo âm thanh trầm thấp, nếu không chú ý sẽ nghe không rõ.

Âm thanh Tào Phi run rẩy hồi báo:

- Quân Hán chủ lực ở Lạc Dương sau khi đánh hạ Hàm Cốc Quan, không tiếp tục tấn công Lạc Dương, mà đột nghiên đi vòng xuôi nam, vào sáng sớm hôm nay, chủ lực quân Hán công phá huyện Tương Thành, Hứa Xương chỉ có mười ngàn quân lính đóng giữ, Tào Chân khẩn cấp cầu viện.

Tào Tháo không chút động tĩnh, lão bỗng nhiên “phụt” phun ra một ngụm máu tươi, ngã quỵ xuống, Tào Phi sợ tới mức hô to một tiếng, xông lên đỡ lấy phụ thân:

- Người đâu! Người đâu!

Nhóm thị vệ bên ngoài vọt nhảy vào, ai nấy đều hoảng sợ, có người chạy đi tìm ngự y, có người đang cứu tỉnh Tào Tháo, Tào Phi đỡ lấy phụ thân, trong lòng không ngừng hối hận, y thật không nên nói chuyện này cho phụ thân, chuyện này đối với phụ thân gây ra đã kích lớn cỡ nào.

Lúc này, vài tên ngự y chạy vội tới, mọi người vội vã đưa Tào Tháo vào nội đường cứu chữa, qua một lúc lâu, một tên ngự y bước ra khỏi nội đường, Tào Phi vội vàng tiến lên lo lắng hỏi:

- Vương ngự y, phụ thân ta như thế nào?

Vương ngự y cười khổ một tiếng nói:

- Về sau có chuyện thì, thái tử nên tự mình làm chủ! Ngụy công không thể chịu thêm bất kỳ đã kích nào nữa, lúc này tuy đã cứu chữa kịp thời, nhưng lần sau ta thật không dám đảm bảo.

Lúc này, một thị nữ bước ra nói:

- Thế tử, Ngụy công cho mời người vào!

Trong lòng Tào Phi cảm thấy bất an, theo thị vệ bước vào nội đường, Tào Tháo lúc này đã tỉnh lại, Tào Phi qùy xuống, nắm tay của phụ thân, âm thanh đượm buồn nói:

- Phụ thân, hài nhi bất hiếu, không nên làm cho phụ thân bị kích động.

Tào Tháo giơ ngón tay run rẩy chỉ về phía hộp ngọc ở đầu giường, thị nữ ôm hộp ngọc tới, Tào Tháo chỉ về phía Tào Phi nói:

- Đưa cho hắn!

Quả tim của Tào Phi như muốn nhanh nhảy ra ngoài, y đương nhiên biết hộp ngọc này có ý nghĩa gì, đây chính là hổ phù điều động ba trăm ngàn quan Tào và kim lệnh tiễn điều binh, phụ thân lại đưa cho mình.

Tào Tháo hoàn toàn tỉnh táo, lão biết thân thể mình không thể chống chịu thêm nữa, không cách nào chỉ huy trận chiến, lão chỉ có thể trao lại quân quyền cho con trai. Tào Tháo yếu ớt nói với Tào Phi:

- Mọi việc đều phải thương lượng với Trịnh quân sư, nghe theo ý kiến của y.

- Hài nhi tuân lệnh!

Tào Tháo khoát tay:

- Đi đi! Để cho ta nghỉ ngơi.

Tào Phu ôm hộp ngọc chậm rãi thối lui, bước ra khỏi tẩm thất, trong lòng y vừa vui mừng, vừa khổ sở, y đi đến trước mặt Vương ngự y lo lắng hỏi han:

- Phụ thân ta còn bao nhiêu thời gian?

Vương ngự y thở dài:

- Nếu sau này điều dưỡng thật tốt, không chịu thêm bất kỳ đã kích nào, phỏng chừng Ngụy công có thể duy trì thêm một năm, nhưng theo tình hình hiện tại, không thể chịu bất kỳ đã kích nào, nếu thêm một lần bị kích động, bất cứ lúc nào cũng nguy hiểm đến tính mạng.

Tào Phi lặng yên gật đầu, xem ra mình không thể tiếp tục báo cáo tình hình chiến cuộc với phụ thân, may mắn mình cũng đã tính toán không bẩm báo cho phụ thân biết chuyện Trần Quần phản bội Tào Ngụy.

Y tâm sự nặng nề xoay người rời khỏi tẩm thất của phụ thân, trở lại phủ đệ của mình, lại phái người mời Trình Dục đến. Tào Phi nhẹ nhàng vuốt ve hổ phù, đây là quyền lực y khát khao lâu nay, cuối cùng phụ thân cũng trao cho y, nhưng trong lòng y không phải là cảm giác mừng như điên, ngược lại tâm tình có chút trầm trọng khó nói, mình chính là nhận mệnh lúc lâm nguy!

Trên thực tế, phụ thân trao cho y tất cả quyền lực, nhưng nói đi cũng phải nói lại, có một số việc không phải dễ dàng nắm được quyền lực như vậy, y không có uy vọng lớn như phụ thân, các thống lĩnh sẽ không nghe theo sự sắp đặt của y, nhiều lúc y cũng chỉ có thể thỏa hiệp.

Lúc này, thị vệ ở ngoài cửa bẩm báo:

- Thế tử, Trình quân sư đã đến.

- Mời ông ta vào nội đường, ta lập tức sẽ đến.

Y thay đổi bộ y phục khác, bước nhanh vào nội đường, Trình Dục liền đứng dậy thi lễ với y:

- Tham kiến thế tử!

- Quân sư không cần khách khí, mời ngồi!

Tào Phi mời Trình Dục ngồi xuống, lúc này mới kể lại tỉ mỉ chuyện xảy ra hôm nay, cuối cùng đặt hộp ngọc lên bàn:

- Về sau kính xin quân sư chỉ dạy nhiều hơn!

Trình Dục nhìn hổ phù trong hộp ngọc, cúi đầu thi lễ nói:

- Vi thần nguyện vì thế tử đầu rơi máu chảy quyết không lùi bước.

Tào Phi rất hài lòng với thái độ của Trình Dục, hiểu biết thời thế, y cười nói:

- Chuyện này trước không cần nói, chúng ta nên bàn bạc quân tình ở Hứa Xương đi!

Trình Dục đọc hai bức thư Tào Chân gửi tới, than nhẹ nói:

- Lưu Cảnh quả thật mưu tính sâu xa, đến bây giờ ta mới hiểu được ý đồ thực sự của hắn, tiến công Lạc Dương, chỉ là muốn giữ chân đội quân của Từ Hoảng, tấn công Tiếu quận chỉ vì đánh lạc hướng quân đội của Tào Nhân, tấn công Hà Đông là muốn giết nhập quận Hà Nội, ngăn cản chúng ta xuôi nam cứu viện, tất cả chiến lược đều hướng về một nơi.

- Hứa Đô!

Tào Phi thốt lên.

Trình Dục gật gật đầu:

- Đúng là Hứa Đô, năm trước trong trận diễn luyện ở Côn Dương, chỉ sợ Lưu Cảnh đã sớm quyết định tân công Hứa Đô rồi, chúng ta lại không hiểu được.

Áp lực trong lòng Tào Phi lại thêm nặng nề, Lưu Cảnh mưu tính sâu xa như thế, đối thủ như vậy thật đáng sợ, y lo lắng hỏi:

- Xin hỏi quân sư, chúng ta hiện tại phải làm như thế nào?

Đề xuất Voz: Tán gái Tây trên Meowchat
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN