Chương 812: Khách tới bất ngờ.

Chương 812: Khách tới bất ngờ.

Lưu Cảnh cảm giác như mình đang được nghỉ phép vậy. Từ khi trở về, nghỉ ngơi mấy hôm sau đó lại vội vàng khởi hành. Nhà như một lữ xá vậy, hắn ở chưa đến mấy ngày. Còn lần này hắn thầm nói với bản thân, nhất định phải ở nhà một thời gian.

Bình định Hà Tây đã được mất ngày rồi, Lưu Cảnh ở nhà cũng đã được gần 1 tháng. Thời tiết bắt đầu nóng dần lên, bắt đầu bước vào mùa hè nóng bức. Mấy hôm nay, Lưu Cảnh đang bận làm lễ mừng đầy tháng cho con trai, đứa con cả Lưu Trí càng lớn càng không giống mẹ, đứa con thứ Lưu Lũng thì lại giống Lưu Cảnh như đúc. Lưu Cảnh vui sướng vô cùng, con trai bảo bối mỗi ngày hắn phải nhìn mấy lần mới thấy thỏa mãn.

Đào Trạm đang đùa Tôn Thượng Hương ở trong phòng, nhìn Tôn Thượng Hương ôm đứa con đáng yêu mãi không chịu buông, nàng cười nói:

- Ta còn nhớ lúc trước có người nào đó kêu ca mình mang thai khổ sở, khóc lóc hô không cần con. Bây giờ thì sao chứ? Không biết cô ta có còn nghĩ như vậy nữa không?

Tôn Thượng Hương hơi ngượng ngùng nói:

- Sớm biết trẻ con đáng yêu như vậy thì lúc trước đã không kêu ca rồi! Ôi, tiểu tử này đúng là khắc tinh của muội. Hôm qua muội còn nói với phu lang muốn ra ngoài đi dạo nhưng vừa nói nó đã khóc to không cho muội ra ngoài.

Tôn Thượng Hương vừa dứt lời thì chợt có tiếng cười của Lưu Cảnh từ ngoài cửa vọng vào:

- Nàng có thể mang con ra ngoài cùng đi dạo mà.

Mành cửa mở ra, Lưu Cảnh đi vào, Đào Trạm và Tôn Thượng Hương nhìn thấy hắn liền vội vàng “xuỵt” một tiếng. Tôn Thượng Hương chỉ đứa trẻ rồi hạ giọng nói:

- Mới vừa ngủ, đừng làm con tỉnh!

Lưu Cảnh gật gật đầu, rồi vội vàng rón rén ra cửa cười tủm tỉm nói:

- Để ta nhìn chút nào!

- Trời nóng như vậy, chàng hãy yên tĩnh chút đi!

Tôn Thượng Hương cảm giác sức nóng đập vào mặt, đôi mi thanh tú của nàng nhíu lại, nàng chỉ vào bên cạnh:

- Ngồi xuống nghỉ ngơi trước đã.

Đào Trạm thấy Lưu Cảnh mồ hôi đầy đầu liền lấy khăn thêu đưa cho hắn cười nói:

- Tướng quân mới về sao?

- Mới từ quân doanh ngoài thành về.

Lưu Cảnh không ngờ là Đào Trạm cũng ở đây, trong lòng hắn hơi áy náy. Thời gian này hắn yêu thương con nhỏ, lại có chút lạnh nhạt với con cả, hắn xoa xoa mồ hôi trên trán rồi hỏi:

- Trí nhi sao rồi? Đọc sách có ích gì không?

- Nó vẫn khỏe, học cũng rất chăm, tiên sinh nói nó thiên bẩm về học hành, nhưng thiếp cảm thấy nó quá trầm tính, cần phải ra ngoài một chút.

Lưu Cảng gật gật đầu:

- Mấy hôm nữa, ta sẽ dẫn nó ra ngoài.

- Thiếp cũng muốn đi!

Tôn Thượng Hương ở bên cạnh không kìm nổi lại nói tiếp:

- Chàng cũng mang thiếp đi cùng đi, thiếp sắp buồn chết rồi.

Nàng vừa nói xong, đứa con nhỏ trong ngực liền khóc to, nàng luống cuống chân tay vội đứng lên vỗ về đứa con nhỏ, rồi nóng nảy nỏi:

- Tiểu ma đầu con ấy à, cả ngày cứ quấn lấy ta, ta muốn ra ngoài một chút cũng không được.

Đào Trạm cười một tiếng rồi nói:

- Thượng Hương, con mới sinh, hoặc là để cho vú nuôi đừng tự ôm nó mãi nó sẽ quen được muội ôm thì không dời được đâu.

Lúc này, đứa trẻ mới dần nín khóc, nó lại ngủ. Tôn Thượng Hương mới cẩn thận để con xuống ngồi ở bên phe phẩy rồi lại thở dài nói:

- Muội cũng biết nhưng không nỡ!

Đào Trạm biết Lưu Cảnh có chuyện muốn nói với Tôn Thượng Hương nên đứng dậy cười nói:

- Thiếp đi hỏi cơm tối xem thế nào rồi, hai người cứ nói chuyện trước đi!

Nàng cười cười bước nhanh ra khỏi phòng. Lưu Cảnh thấy vợ đi rồi lúc này mới lấy 1 bức thư ra đưa cho Tôn Thượng Hương:

- Đây là thư nhanh vừa chuyển từ Giang Đông đến, chắc là thư của Chu phu nhân.

Tôn Thượng Hương mừng rỡ, nàng đang đợi thư của Tiểu Kiều. Từ mùa xuân đến giờ vẫn chưa có tin tức gì khiến Tôn Thượng Hương rất lo lắng còn viết một bức thư đặc biệt gửi về hỏi, nàng nhận thư, bỗng kịp phản ứng, hỏi lại:

- Tiểu Kiều gửi thư, sao lại ở chỗ của chàng?

Lưu Cảnh cười nói:

- Hôm nay có mấy bức thư từ Giang Đông, cũng có thư của huynh trưởng nàng gửi cho ta, cho nên người đưa thư đã tiện đưa luôn cả thư của Chu phu nhân ở Giang Đông cho ta.

- Ồ, hóa ra là như vậy!

Tôn Thượng Hương lúc này mới gật gật đầu, nàng lại hỏi:

- Huynh trưởng nói gì vậy?

- Không có gì, chỉ là liên quan đến một số việc ở của Kinh Nam thôi.

Lưu Cảnh cố lắng nói qua, hắn không muốn Tôn Thượng Hương tham gia vào sự vụ Kinh Nam.

Tôn Thượng Hương cũng không hỏi nhiều, nàng liền mở thư của Tiểu Kiều ra vội vàng đọc một lần vẻ mặt nàng tỏ ra thất vọng:

- Cô ấy nói mùa xuân ốm cho nên không thể đến Thành Đô được, đang dưỡng bệnh mùa xuân sang năm mới đến đây được.

- Đúng là làm cho người ra hơi tiếc, mong sức khỏe của muội ấy sớm bình phục.

Lúc này, Tôn Thượng Hương mới cười ghé sát vào Lưu Cảnh kéo tay làm nũng hắn:

- Chàng vừa nói ra ngoài đi dạo, thiếp thấy đây là một ý kiến hay, chúng ta nói chuyện này sau đi!

Đào Trạm đi ra khỏi sân của Tôn Thượng Hương, ở chỗ mười mấy thị nữ và nữ hộ vệ vây xung quanh, nàng bước nhanh về phía tiền đường, tâm trạng của nàng khá vui. Chồng nàng muốn dẫn con trai ra ngoài đi dạo, điều này làm cho nàng thấy rất vui mừng. Nàng càng hi vọng chồng mình có thể bớt chút thời gian chăm sóc đến con trai mình. Con trai quá ham học, trở nên ít nói trầm tính điều này khiến nàng hơi bận tâm.

Vừa đi tới tiền đường, thì có một thị vệ nữ chạy đến bẩm báo:

- Vương phi, Ngô quản gia mời người đến nhà bên xem hình như có chuyện gì cần gấp lắm.

Đào Trạm nhướn mày, có việc gì cần gấp, nàng đi về phía nhà bên, nhà bên ở gần cửa lớn bình thường là nơi để quan viên đến chờ cầu kiến Hán Vương. Lúc này đã có hơn 20 thị vệ đứng ở hai bên nhà bên bao quanh tướng môn. Trong lòng Đào Trạm hơi bất an, sao lại thế này?

Nàng vừa đi lên thì Ngô lão quản gia liền tiến lên hành lễ nói:

- Tham kiến Vương phi?

- Ngô quản gia, xảy ra chuyện gì vậy? sao lại căng thẳng vậy?

Ngô quản gia nói nhỏ với Đào Trạm mấy câu, ánh mắt của nàng tỏ ra kinh ngạc, sao có thể? Con gái của Tào Tháo sao lại đến phủ Hán Vương, đây chắc chắn là giả mạo rồi.

Đào Trạm là người rất cẩn thận, nàng trầm ngâm một chút rồi đi vào cửa phòng, hai nữa thị vệ, đi hai bên cạnh nàng. Trong phòng có 2 người, một nữ thị vệ ngồi ở góc phòng, còn một cô gái khác thì đứng trước cửa sổ đang ngẩng đầu nhìn đám mây bay giữa không trung.

Đào Trạm thấy dáng nàng ta thon thả, vẻ ngoài xinh đẹp tuyệt trần chỉ có điều đang lẳng lặng đứng đó nhưng lại toát lên một khí thái ung dung, quyền quý. Điều này khiến cho Đào Trạm thầm cả kinh, nếu nàng nhận định cô gái này là giả mạo nhưng với khí chất này thì người bình thường không thể có được, nàng bắt đầu nghi ngờ.

- Ngươi là ai?

Đào Trạm lạnh lùng hỏi.

Cô gái trẻ bỗng quay đầu lại, đôi mắt trong trẻo như lóe lên ánh sáng của viên đá quý, nàng nhìn Đào Trạm một chút rồi chần chừ hỏi:

- Cô là Đào Vương phi?

Đào Trạm nghe thấy giọng nói của nàng không phải là nghi vấn mà là nhân định thân phận của mình, rõ ràng là nàng ta rất hiểu cấp bậc của trang phục, ngữ khí của Đào Trạm vẫn lạnh lùng:

- Ta hỏi lần nữa, ngươi là ai?

Cô gái trẻ vội đi lên thi lễ:

- Tiểu nữ Tào Hiến, là con gái của Tào thừa tướng, từ Nghiệp Đô đến đây.

- Tào Hiến!

Đào Trạm nghe từng nghe chồng nhắc đến cái tên này, hình như là con gái của Tào Tháo nhưng cái tên cũng chẳng nói nên được điều gì, ai cũng có thể giả mạo được. Điều quan trọng là quả thực không thể ngờ được, con gái của Tào Tháo lại một thân một mình chạy từ Thành Đô đến đây, chỉ dẫn theo một nữ thị vệ thì ai cũng không tin được.

Đào Trạm lắc lắc đầu:

- Cô nương, cô luôn miệng nói mình là con gái của Tào thường tướng, cô không thấy là rất hoang đường sao?

Người đến chính là Tào Hiến, nàng bị lời nói đau đớn của huynh trưởng, vì phụ thân cho nên đã âm thầm dời khỏi Nghiệp Đô, dứt khoát đến Thành Đô. Nàng cũng không biết mình muốn làm gì nữa, nhưng có điều nàng rất rõ là bệnh của phụ thân nàng chính là nằm trên người Lưu Cảnh.

Tào Hiến đỏ mặt, chậm rãi cúi đầu một lúc lâu mới nói:

- Tôi cũng biết là rất hoang đường, người thường sẽ không tin nhưng tôi đúng là con gái của Thừa tướng, tôi...

Tào Hiến không nói được nữa, trong lòng Đào Trạm lại càng thêm cảnh giác, nàng chỉ vào hai nữ thị vệ:

- Đuổi cô ta ra ngoài!

Đào Trạm xoay người đi, lúc này Tào Hiến vội la lên:

- Vương phi, tôi là thật, tôi, cha tôi đổ bệnh rồi!

Đào Trạm dừng bước cũng không quay đầu lại mà chỉ cười lạnh một tiếng rồi hỏi:

- Tạm thời cứ coi như ngươi nói thật, phụ thân ngươi ngã bệnh thì có liên quan gì dến Hán Vương chứ? Ngươi đến Thành Đô làm gì?

- Bệnh của phụ thân tôi chính là Hán Vương.

Đào Trạm đột nhiên xoay người lại, ánh mắt sắc bén nhìn Tào Hiến chằm chằm:

- Cho nên ngươi muốn đến Thành Đô ám sát Hán Vương, để giải bệnh cho phụ thân ngươi phải không?

- Không phải!

Tào Hiến bối rối lắc đầu liênn tục:

- Tôi sao có thể ám sát Hán Vương chứ? Tôi chỉ là, tôi chỉ là...

- Ngươi chỉ là cái gì?

Đào Chạm không một chút sợ hãi, truy hỏi Tào Hiến.

Tào Hiến cắn chặt môi, cúi đầu mắt hơi đỏ:

- Tôi chỉ là tới van xin Hán Vương, viết cho phụ thân tôi một bức thư an ủi ông ấy một chút, để bệnh của ông ấy thuyên giảm.

Cho dù Tào Hiến nói rất bé nhưng Đào Trạm lại nghe thấy rất rõ ràng, ánh mắt của nàng ấm áp. Cho dù cô gái này không phải giả mạo, cho dù cô ta đến với động cơ nào? Đào Trạm cũng có thể cảm nhận được tấm chân tình của cô dành cho cha mình, loại tình thân này không thể là giả được, nàng thầm nghĩ: “Lẽ nào đúng là con gái của Tào Tháo, không thể quá lỗ mãng được” !

Nghĩ như vậy, Đào Trạm lại vẫn lạnh lùng:

- Tuy lời của ngươi đúng là khiến người ta khó tin, tuy nhiên ta cũng không quá làm ngươi khó dễ nữa. Tạm thời cứ coi ngươi là con gái của Tào thừa tướng, chờ sau khi ra điều tra rõ ràng, ngươi có thể tạm thời ở lại Vương phủ. Nhưng ngươi chỉ có thể ở bên ngoài phủ, đây là suy nghĩ cho sự an toàn của Hán Vương, nếu ngươi không muốn thì bất cứ lúc nào cũng có thể đi.

Tào Hiến là người thông minh, sắc sảo, cho dù thái độ của Vương phi lạnh lùng nhưng nàng lại cảm nhân được bản tính lương thiện của Vương phi. Nàng cảm động trong lòng, vội gật đầu nói:

- Tôi không có ý kiến gì!

Đào Trạm quay đầu lại nói với Ngô quản gia:

- Dẫn cô ta đến phòng khách, dọn dẹp một phòng nhỏ để cô ta ở lại không được cho bất cứ ai đến quấy rầy.

Ngô quản gia thầm thở dài một tiếng, Vương phi lương thiện. Một cô gái không hiểu ra sao cả, hơn nữa lại tự xưng là con gái của Tào thừa tướng, quá vớ vẩn. Nếu là người khác, đã đuổi cô ta ra ngoài từ lâu rồi, chỉ có Vương phi là khoan dung. Ông ta nói với Tào Hiến và thị nữ:

- Các ngươi theo ta!

Tào Hiến thi lễ với Đào Trạm rồi theo quản gia ra ngoài. Đào Trạm nhìn bóng lưng của nàng, cử chỉ hành động, khí chất cao quý này là không thể nghi ngờ vào đâu được. Cô ta không phải là một người con gái bình thường, nàng chỉ hai nữ thị vệ nói:

- Hai ngươi giám sát cô ta, không được để cô ta đi lung tung nhưng phải đảm bảo an toàn cho cô ta.

- Vương phi yên tâm, chúng tôi hiểu rồi!

Hai nữ hộ vệ đi theo phía xa. Đào Trạm trầm tư suy nghĩ một chút rồi mới đi vào trong phủ.

Đề xuất Khoa Kỹ: Thôn Phệ Tinh Không Phần 2 [Dịch]
Quay lại truyện Binh Lâm Thiên Hạ
BÌNH LUẬN