Chương 65: Thí nghiệm Philadelphia ( tiếp )
Trong khi mình mất khá nhiều công sức và thời gian vào việc tìm tòi và giải mã các bí mật tìm được. Lão J và L đã lên kế hoạch xong kế hoạch đào tẩu số vàng kiếm được sang Ấn Độ, dẫu sao mục đích ban đầu của cả bọn vẫn là kho báu mà :dreaming:. Tuy trong lòng có phần ray rứt vì nghĩ mình chả khác gì bọn trộm mộ bị mọi người nguyền rủa, nhưng bù lại với những khám phá hứa hẹn bước đầu về một bí mật có lẽ là vĩ đại nhất trong cuộc đời của mình thì những mặc cảm tội lỗi cũng nhanh chóng bay mất. Có “thực mới vực được đạo” mà :sure:, mình cần tiền để mua sắm thêm thiết bị hiện đại hơn phục vụ cho chuyến quay trở lại kim tự tháp Khufu huyền thoại.
P/s: Thời gian vừa qua mình mất tích lâu quá, để có cơ hội cho các bạn hiểu rõ hơn lý do và thông cảm hơn cho việc trễ tiến độ thường xuyên thì mình sẽ copy có chọn lọc vài dòng nhật ký của bản thân ở cuối mỗi chap mới. Có thể nó ko trau chuốt, không hấp dẫn nên nếu như ko hợp khẩu bị các bạn cứ bỏ qua để tránh làm mất hứng nhé ^^.
12/04/12:
Dạo gần đây mệt mỏi trong người một cách kỳ lạ. Cứ giống như là ông lão sáu bảy chục tuổi rồi ấy. Người lúc nào cũng đau ê ẩm. Chắc ta già rồi... thở dàiiiiiiiiiiiiiiiii
25/05/12:
Cầm trên tay tờ giấy xét nghiệm mà người run lên bần bật. Không biết nên cười hay nên khóc. Cuộc đời cho ta thật nhiều nhưng có vẻ đang cố gắng đòi lại cả vốn lẫn lãi.
Biết bao lần chiến đấu với khó khăn tưởng chừng mất mạng nhưng ta không chết. Ngay lúc này đây đứng trước gương mỉm cười đau đớn, chỉ có ta mới giết được chính mình.
01/06/12:
Dạo này tinh thần khá hơn hẳn, một thằng ko sợ trời ko sợ đất, há chăng lại sợ mấy cục u vớ vẩn. Lỡ có chết thì cũng phải chết cho nó hiên ngang như Từ Hải, chắc chắn là ta sẽ chiến đấu đến hơi thở cuối cùng mới thôi.
03/06/12:
S lại gọi. Thật là ngán ngẩm, thân xác ta đau đớn nhưng tim ta lại nhói hơn gấp vạn lần. Em trẻ trung và xinh đẹp, trước mắt em là tương lai tươi sáng rộng mở. Việc gì cứ phải lao đầu vào cái thằng mà chỉ mong sao mỗi ngày thức dậy còn có thể mở mắt ra nhìn mặt trời?
Chắc chắn ta phải mạnh mẽ lên, ko cho ai biết việc này, đặc biệt là S, ta có thể tưởng tượng được bộ phim Hàn Quốc mà trong đó S sẽ tạm gác hết sự nghiệp đề suốt ngày khóc lóc bên cạnh ta.
Thật là uổng phí, ta phải đóng vai ác, dọn đi chỗ khác, đổi số liên lạc, giả vờ yêu ai khác v.v... chắc chắn là như thế, chắc chắn, chắc chắn ta sẽ làm được, làm người xấu dễ lắm mà... Khốn nạn cái mồm bảo chắc chắn mà sao tim lại đau thế này, rồi mắt ta nữa, chữ nhòe hết cả rồi làm sao mà viết tiếp đây...
05/06/12:
Haha, S tưởng ta nói giỡn nên khi ta cúp máy cái rụp, em ý gọi lại rối rít ta cũng ko thèm bắt máy. Ta là người xấu mà, đâu dễ mềm lòng trước nước mắt con gái chứ. Khóc nhiều vào đi em, anh có người mới rồi đó, hận anh thật nhiều vào nhé, có như vậy em mới mau đá anh ra khỏi cái đầu bé xíu của mình được
Chiều nay hết J tới L gọi điện thoại, hăm dọa, dụ dỗ, tra khảo đủ hết. Ta đây đủ bản lĩnh dắt mũi hai tên này nên chẳng phải ngại. Nhưng dẫu sao hai tên này mà mò đến nhà thấy tình trạng ta như thế này thì lộ hết, phiền phức lắm. Phải dọn đi ngay trong sáng mai thôi.
20/06/12:
Mới đây mà hơn nữa tháng ta cách ly khỏi mọi người rồi, nhanh thật. Cuộc sống cô độc giờ cũng thú vị lắm chứ. Công nhận bệnh viện tốt thật, yên tĩnh cực kỳ và dường như chỉ có mình mình với thiên nhiên. Nơi đây rất thích hợp làm chiến trường cho cuộc chiến của mình với mấy cục u chết tiệt đây.