Chương 445: Hàn khởi font

“Ai da, chỉ thấy qua sau lưng thôi……” Nam Cung Ngân vừa nói, vừa lắc đầu tiếc nuối.

Giờ phút này mọi người đã đi tới một góc Vu Thành hơi vắng vẻ, ngay phía trước là một khách sạn bề ngoài thoạt nhìn rất bình thường.

“Đã đến rồi, Mặc huynh, nơi đây là nơi mà mỗi lần ta đến Vu Thành đều ở lại. Nơi này rất là u tĩnh, Mặc huynh trước tiên hãy nghỉ ngơi một lát, chờ sáng sớm ngày mai, chúng ta sẽ đi mướn Cửu Âm Linh.”

Nam Cung Ngân bước vào bên trong khách sạn, lập tức có chủ quán tiến lên. Sau khi đơn giản nói chuyện với nhau, hắn hướng Tô Minh ôm quyền, thần sắc vẫn còn lưu lại tiếc nuối đối với Tô Minh tóc đỏ kia, rồi cùng thiếu niên cánh tay phải khô héo đi về phía căn phòng.

“Theo ta lên lầu.” Tô Minh nhàn nhạt mở miệng, dưới sự chỉ dẫn của chủ quán, xoay người đi về căn phòng của hắn.

Lan Lan sắc mặt tái nhợt, nghĩ đến nàng gan lớn, giờ phút này cũng có chút chần chờ. Nhưng A Hổ bên cạnh nàng, người luôn nhát gan hơi có phần hèn yếu, lại kéo tay Lan Lan, thần sắc lộ ra kiên định. Hắn hướng Lan Lan gật đầu một cái, lôi kéo nàng, đi theo sau lưng Tô Minh.

Lan Lan lần đầu tiên để mặc cho A Hổ lôi kéo mình, cắn môi, theo Tô Minh từ từ đi vào trong phòng.

Khách sạn này không có nhiều người ở, căn phòng phần lớn đều trống không, mà mỗi căn phòng đều tồn tại một loại cấm chế. Bước vào bên trong phòng, liền có thể mở ra.

Lúc cửa phòng đóng lại, Tô Minh đứng ở cạnh cửa sổ, nhìn con phố yên tĩnh bên ngoài, nhìn bầu trời sương mù mông mông. Giờ phút này bên ngoài sắp xế trưa, trong lúc mơ hồ, có thể nghe thấy tiếng huyên náo từ nơi xa truyền tới, nhưng khi rơi vào tai, như bị ngăn cách qua rất nhiều tầng, trở nên yếu ớt đi không ít.

Đây là một chỗ ở rất tốt, có thể tránh khỏi phiền nhiễu, tương đối yên tĩnh.

Thần thức của hắn tản ra, vô thanh vô tức bao phủ căn phòng này, khiến cho bất cứ chuyện gì xảy ra nơi đây, chỉ cần ba động không vượt qua lực thần thức của Tô Minh, thì ngoại nhân liền không cách nào dò xét chút nào.

Mà thần thức của Tô Minh tản ra, cũng lan tràn đến căn phòng của Nam Cung Ngân. Dưới thần thức của hắn, khi hắn quan sát, sau khi Nam Cung Ngân trở về phòng, đầu tiên là mặt ủ mày chau cảm khái, sau đó khoanh chân ngồi tĩnh tọa. Mãi đến rất lâu, không có những cử động khác, Tô Minh liền để lại một luồng thần thức tiếp tục quan sát, rồi xoay người, nhìn về phía Lan Lan cùng A Hổ.

Hai thiếu niên này đã đợi rất lâu, nhưng lại không dám có chút không kiên nhẫn. Sắc mặt Lan Lan càng thêm tái nhợt, tay A Hổ lôi kéo tay Lan Lan càng chặt hơn.

Đang cùng ánh mắt Tô Minh nhìn nhau sau, thân thể Lan Lan run lên.

“Tiền… tiền bối……”

Biểu hiện của A Hổ giờ phút này hoàn toàn khác với cảm giác hắn thường ngày mang lại cho người ta. Thần sắc hắn quả quyết, lôi kéo Lan Lan trực tiếp quỳ xuống.

“Kính xin tiền bối làm phép, xóa đi ký ức mà chúng ta vừa có, để tránh chúng ta theo bản năng lộ ra đầu mối, chẳng những vì tiền bối đưa tới phiền não, hơn nữa còn dẫn hạ tai họa cho chúng ta.”

Tô Minh không nói gì, ánh mắt lướt qua đôi thiếu niên nam nữ này sau đó nhắm mắt lại rơi vào trầm tư.

Chuyện này là một chuyện ngoài ý muốn, nhưng cái ngoài ý muốn này Tô Minh kể từ khi đáp ứng yêu cầu của Vu công Bạch Ngưu Bộ, đã có chuẩn bị. Dù sao Hồng La ban đầu hành động quá mức trương dương, bộ dáng cùng đặc điểm của hắn khó tránh khỏi bị người ghi nhớ.

Bất quá hắn không nghĩ tới, chuyện này tới nhanh như vậy, một Nam Cung Ngân đã đem bộ dáng tóc đỏ của hắn nói ra toàn bộ.

May mà hôm nay lời nói của Nam Cung Ngân trước đó tuy đều là tùy ý mở miệng, cộng thêm biểu hiện hiện tại, cũng nhìn không ra nổi lên nghi ngờ. Ánh mắt Tô Minh chợt lóe, lần nữa nhìn về phía đôi thiếu niên nam nữ này.

“Chuyện này các ngươi biết được, có hại vô lợi, chẳng những tự thân rước lấy tai họa sát thân, hơn nữa sẽ vì các ngươi mà bộ lạc có tai họa diệt vong……” Tô Minh không nói dối, một khi hai đứa trẻ này lộ ra đầu mối, Bạch Ngưu Bộ khó tránh khỏi liên quan.

“Tiền bối……” Sắc mặt A Hổ tái nhợt, Lan Lan bên cạnh càng là như thế.

Tay phải Tô Minh bỗng nhiên nâng lên, vung xuống, thiếu niên nam nữ lập tức thân thể lệch đi, đã hôn mê. Thần sắc Tô Minh bình tĩnh, nếu không phải hắn có tiên tộc nguyên anh, lại từ truyền thừa của Hồng La biết được một loại phương pháp có thể xóa đi ký ức, trước đó cũng sẽ không lựa chọn đáp ứng dẫn người đi tới Cửu Âm Giới này.

Chuyện này hắn sớm có chuẩn bị, chỉ bất quá không nghĩ tới hôm nay sẽ phải thi triển mà thôi.

Một lúc lâu sau, Lan Lan cùng A Hổ với vẻ mê mang đi ra khỏi căn phòng của Tô Minh. Sau khi trở về phòng riêng, sau một nén hương dần dần khôi phục như cũ. Trong ký ức của họ đã không còn bất cứ chuyện gì liên quan đến Tô Minh tóc đỏ.

Người thiếu niên luôn không chịu ngồi yên, Lan Lan khôi phục thần trí sau, liền không nhịn được muốn đi ra ngoài ở Vu Thành này chung quanh xem một chút. Nhất là giờ phút này chẳng qua là xế trưa chưa lâu, bầu trời vẫn sáng sủa. Vì vậy liền tìm được A Hổ, lại mời thiếu niên cánh tay phải khô héo đồng hành. Ba người cùng nhau hướng Tô Minh cùng Nam Cung Ngân xin phép sau, liền rời đi khách sạn.

Thời gian từ từ trôi qua, khi sắp hoàng hôn, Tô Minh đang khoanh chân mở mắt ra, nhìn về phía cửa phòng. Một lát sau, có tiếng gõ cửa truyền tới, một lát sau, còn có lời nói sang sảng của Nam Cung Ngân.

“Mặc huynh, hoàng hôn ở Cửu Âm Giới thật là một cảnh đặc biệt xinh đẹp, nhất là vào tháng chín càng là như thế. Không bằng ta ngươi hai người vừa uống rượu, vừa quan sát như thế nào?”

Nam Cung Ngân có thể có nhiều bằng hữu như vậy, liên quan rất lớn đến lời nói sảng lãng của hắn, còn có cái tính cách có thể chủ động tìm người cùng nhau uống rượu này.

Giờ phút này Tô Minh nghe lời nói của Nam Cung Ngân, khẽ mỉm cười, đứng dậy đi tới bên cạnh cửa, đẩy cửa ra, liền thấy Nam Cung Ngân cầm hai bầu rượu ngoài cửa phòng.

Tất cả cử động của Nam Cung Ngân, thậm chí tất cả bên trong khách sạn này, đều nằm trong phạm vi thần thức của Tô Minh bao trùm. Hai bầu rượu này không phải do Nam Cung Ngân lấy ra, mà là hắn gọi chủ quán, từ tửu điếm dưới đất vừa lấy tới. Thần thức của Tô Minh lướt qua người chủ quán và rượu này, không phát hiện vấn đề gì, hơn nữa Nam Cung Ngân ở trong phòng cũng từng tự mình uống một bầu. Dường như cảm thấy không ai bầu bạn uống rượu không có tư vị, lúc này mới đi tới chỗ Tô Minh.

Tô Minh trong lòng biết rõ ràng tất cả những điều này, giờ phút này mỉm cười nhận lấy một bầu rượu, trực tiếp uống một ngụm to. Mắt Nam Cung Ngân sáng lên, ha ha cười to cùng Tô Minh cùng đi lên tầng cao nhất của khách sạn này.

Tầng cao nhất là một chỗ lầu các lộ thai, để mấy cái bàn, bốn phía không có quá nhiều vật che chắn, khiến nơi này bốn bề thông thoáng. Ngồi ở ghế bên bàn, hướng nơi xa nhìn lại có thể thấy bầu trời giờ phút này mơ hồ lửa đỏ, rất có một loại cảm giác thoải mái.

“Ta rất thích Cửu Âm Giới, hầu như mỗi lần cũng sẽ tới đây…” Nam Cung Ngân uống rượu, nhìn bầu trời xa xa, cảm khái mở miệng.

“Nơi này thật không tệ, rất khó tưởng tượng nơi đây là một chỗ thượng cổ di tích.” Ánh mắt Tô Minh rơi vào bầu trời lửa đỏ, bình tĩnh nói.

“A a, nhìn nơi này an nhàn, suy nghĩ một chút sự hung hiểm bên ngoài, nhất là nơi triệu dặm ngoài trong Cửu Âm Giới này ngay cả tổ tiên Vu tộc ta cũng chưa từng điều tra qua toàn bộ vùng đất. Mà chúng ta ở chỗ này lại uống rượu, nhìn trăng lên, loại cảm giác này, tổ mẫu nó vô cùng thoải mái.” Nam Cung Ngân ha ha cười, uống xong một ngụm to.

“Mặc huynh, ngươi biết ước mơ của ta là gì không? Ta muốn đi một chuyến triệu dặm ngoài, nơi không người đi qua. Ở nơi đó, nhìn bầu trời hoàng hôn, nhìn trăng tròn một khắc, ở nơi đó uống rượu.” Nam Cung Ngân nhìn bầu trời giờ phút này dần dần trong màu đỏ, mơ hồ xuất hiện hư ảnh mặt trăng, cười nói.

“Ở nơi đó, không để ý tới chiến tranh gì, không để ý tới kỳ vọng của lão gia tử nhà ta, không thèm nghĩ nữa bất cứ chuyện gì, chỉ là muốn giấc mộng của mình… ở chỗ này, chờ một người.” Nam Cung Ngân than nhẹ.

“Nga?” Tô Minh uống một ngụm rượu, nhìn về phía Nam Cung Ngân.

“Mặc huynh nhất định đang suy nghĩ, ta vì sao mỗi lần đều phải tới, cho nên ta lần nào đến đều ở đây. Trừ ta thật sự thích nơi này ra, quan trọng hơn chính là, ta cùng với một người từng có một ước định…

Phải ở chỗ này, chờ nàng, nàng đi triệu dặm ngoài… Chúng ta hẹn xong, ta ở chỗ này chờ nàng, chờ nàng trở lại, nhưng đã qua rất nhiều năm rồi, nàng chưa có trở về.” Nam Cung Ngân trầm mặc chốc lát, khổ sở nói.

“Ước định.” Tô Minh cúi đầu nhìn rượu trong tay, cầm lên uống một ngụm lớn, ánh mắt rơi vào bầu trời xa xăm, nơi đó trong màu đỏ, nguyệt lượng dần dần xuất hiện.

“Ngươi nếu thật sự còn quên không được nàng, sao không đi ra ngoài triệu dặm đi tìm?” Đang lúc này, một thanh âm lạnh lùng từ lầu các dưới truyền tới. Thần thức Tô Minh ngưng lại, thần thức của hắn cũng là ở nơi này thanh âm xuất hiện trước một hơi thở, mới nhận ra có người đến gần.

Vài hơi thở sau, từ chỗ thang lầu, đi lên một cô gái lạnh lùng, chính là muội muội của Nam Cung Ngân, cũng là người mà Tô Minh giờ phút này có chút không muốn gặp.

Cô gái này ánh mắt nhìn cũng không nhìn Tô Minh, sau khi đi tới ngồi ở một bên, từ trong tay Nam Cung Ngân cầm lấy bầu rượu lúc, lập tức kỳ bên trong tản mát ra từng trận màu trắng hàn khí, hiển nhiên rượu trong bầu rượu này đã ngay lập tức bị băng hàn. Nàng cầm lấy, uống một ngụm lớn.

“Ta sẽ đi, nhất định sẽ.” Nam Cung Ngân ngẩng đầu, nhìn cô gái kia, hồi lâu chậm rãi mở miệng.

Tô Minh ở một bên, nhìn đôi huynh muội này, đang muốn tìm cái cớ rời đi lúc, chợt thần sắc hắn biến đổi, trong mắt lập tức xuất hiện lạnh lẽo, đứng dậy nhìn về phía nơi xa trong thành.

Đề xuất Voz: Ấu thơ trong tôi là ... Truyện/Chuyện Ma
Quay lại truyện Cầu Ma (Dịch)
BÌNH LUẬN