Chương 47: Diệu Linh Huyên

Trong động phủ tạm thời.

Phương Thanh kiềm chế vẻ kích động, trước tiên bói toán cát hung của chính mình.

"Bình?! Xem ra lần giao dịch này không có vấn đề gì."

Sau khi nhận được gợi ý, hắn lại nhìn về phía ba quyển công pháp kia: "Cát hung khi ta tu luyện mấy môn công pháp này..."

(Mai Hoa Dịch) vận chuyển, kết quả rất nhanh hiện ra.

"(Đại Nhật Quán Đỉnh Bí Công) cát hung nửa nọ nửa kia? (Đại Nhật Chân Giải) đại cát? Còn (Nhật Nguyệt Âm Dương Giao Hoan Đại Nhạc Phú) lại là... đại hung?"

Phương Thanh hơi có chút giật mình, mặc dù rất tò mò nội dung của (Nhật Nguyệt Âm Dương Giao Hoan Đại Nhạc Phú), nhưng hắn không thèm nhìn, trực tiếp phong ấn vào một cái hộp ngọc, dán một tấm bùa chú phong ấn lên, chuẩn bị vĩnh viễn ép đáy hòm trong túi chứa đồ.

Tiếp theo, hắn lập tức cầm lấy (Đại Nhật Chân Giải) có quái tượng 'Đại cát'.

Hồi lâu sau, Phương Thanh buông quyển bí sách trong tay xuống, ánh mắt trong suốt cực kỳ, dường như lộ ra chút ngu ngốc...

Dù có thần thức giúp đỡ, việc hắn lật xem quyển (Đại Nhật Chân Giải) này vẫn như cũ có rất nhiều chỗ tối nghĩa khó hiểu, thậm chí ngay cả nhập môn làm sao cũng không rõ, cảm giác mình chính là một tên ngu ngốc!

"Có tu tiên bách nghệ, dù có thần thức giúp đỡ, cuối cùng vẫn phải xem thiên phú... Tỷ như trận pháp, lại tỷ như quyển (Đại Nhật Chân Giải) này!"

Phương Thanh xác định, bản công pháp này khẳng định là Cổ tu, có thể khiến hắn nhìn mà nghệt mặt ra, cũng chưa chắc là thượng cổ tu sĩ gì, khéo khi đến từ Thái cổ!

Hắn thở dài, mở quyển (Đại Nhật Quán Đỉnh Bí Công) ra.

Có kinh nghiệm tu luyện (Mã Đầu Kim Cương Hộ Pháp Thần Công) trước đó, quyển (Đại Nhật Quán Đỉnh Bí Công) này Phương Thanh đúng là miễn cưỡng nhập môn được.

"Quả nhiên... Ta có thần thức trợ giúp, vẫn là một thiên tài!"

"Tu không được (Đại Nhật Chân Giải), hoàn toàn bởi vì môn công pháp này vốn không phải cho thiên tài tu!"

Hắn tâm thần chìm đắm, không ngừng phân tích (Đại Nhật Quán Đỉnh Bí Công): "Quyển công pháp Mật Tàng Vực này, với tư cách là pháp môn cực kỳ thù thắng của Đại Tuyết Sơn, liên quan đến bí mật đại nhật, tương tự có 'Tam mật tu trì'... Thân mật là 'Vô thượng yoga bí thừa', Khẩu mật là 'Đại Nhật Như Lai mật chú', Ý mật thì có chút đặc biệt hơn, nó không có quan tưởng đồ, chỉ có một bộ thủ ấn, gọi là 'Đại Nhật Quán Đỉnh Viên Mãn Đại Thủ Ấn Pháp'!"

"Rõ ràng quyển công pháp đạo thống Đại Nhật này, ta tốt xấu gì cũng có thể nhập môn, biết tu hành thế nào... Còn quyển (Đại Nhật Chân Giải) kia đến nhập môn cũng không biết làm sao, tuyệt đối không phải vấn đề do ngộ tính ta không đủ!"

Kỳ thực, Phương Thanh càng muốn tu hành (Đại Nhật Chân Giải), nhưng làm sao... đúng là không đọc hiểu nổi.

Ngược lại là (Đại Nhật Quán Đỉnh Bí Công), yêu cầu nhập môn lập tức thấp hơn không ít.

"Cát hung nửa nọ nửa kia sao? Trước tiên tu luyện một phen, cùng lắm thì tương lai phát hiện không ổn, lập tức dùng Đạo Sinh Châu hóa đi..."

Phương Thanh đưa ra quyết định, mà điều này cũng không có nghĩa là hắn muốn từ bỏ (Đại Nhật Chân Giải).

Hái khí 'Đại Nhật Tử Khí' ở Cổ Thục bên này là tuyệt lộ, nhưng ở đảo Bích Ngọc lại không đáng kể chút nào.

Trải qua mấy năm, trong tay hắn đã có hai đạo 'Đại Nhật Tử Khí'.

Hoàn toàn có thể chờ đến tương lai (Đại Nhật Chân Giải) nhập môn, lại dùng một đạo 'Đại Nhật Tử Khí' khác nhập đạo!

Có bàn tay vàng trong tay, chính là ngang tàng như thế!

Phương Thanh quyết định, thân thể vặn vẹo dường như rắn, bày ra tư thế yoga bí thừa.

Nếu không phải hắn từng khổ luyện qua (Mã Đầu Kim Cương Hộ Pháp Thần Công), da thịt xương cốt đều bị luyện hóa một lần, lúc mới bắt đầu tuyệt đối sẽ không dễ dàng như vậy.

Trong lòng hắn yên lặng tụng niệm Đại Nhật Như Lai bí chú: "Úm, Ma, Ni, Bát, Mê, Hồng!"

Trong thức hải, thần thức càng là phụ trợ, quan tưởng từng cái đại thủ ấn.

Nửa ngày trôi qua, cái gì cũng không xảy ra...

"Quả nhiên... Không có thượng sư quán đỉnh hoặc là 'Đại Nhật Tử Khí', Phục Khí đạo muốn một bước nhập đạo là chuyện không thể nào."

Phương Thanh hơi suy nghĩ, một chiếc bình ngọc bên người tự động mở ra, một tầng tử khí nồng nặc bên trong nhất thời hiện lên, bị hắn hút vào miệng mũi.

Ầm ầm!

Trong chớp mắt, (Đại Nhật Quán Đỉnh Bí Công) vốn không động tĩnh gì bắt đầu điên cuồng vận chuyển, dòng chảy 'Đại Nhật Tử Khí' qua tam luân thất mạch, cuối cùng rơi vào vị trí thiên linh, hóa thành một vầng đại nhật huy hoàng.

Phương Thanh thả lỏng tâm thần, cảm giác bản thân phảng phất nhìn thấy một vầng... liệt dương?

Trên trán hắn, một đạo ấn ký Nhật luân hiện lên, rồi nhanh chóng biến mất.

"Phẩm chất pháp lực này..."

Sau một hồi lâu, Phương Thanh thở ra một hơi, yên lặng lĩnh hội sự khác biệt của pháp lực cửu giai thượng phẩm này.

"Trong Phục Khí đạo, chỉ có pháp lực thất giai trở lên mới có khả năng thăng cấp Tử Phủ... Còn sau Tử Phủ? Vậy không phải sức người đủ khả năng, bởi vậy không bàn... Cửu giai thượng phẩm, được xưng 'Đông Cực Ngọc Thanh'!"

"Đại nhật đạo thống cao nhất chân khí mới cửu giai thượng phẩm? Vậy cửu giai cực phẩm lại là loại chân khí gì?"

"Một đạo pháp lực này, ít nhất có thể bù đắp được mấy lần pháp lực (Cơ Thủy), đổi thành pháp lực Hắc Thủy... chỉ có thể nhiều hơn!"

"Mới bắt đầu chênh lệch đã lớn như vậy, về sau thì sao?"

Hắn có chút hưng phấn, nhưng tinh tế cảm ngộ một phen tốc độ tu luyện, lại là cạn lời: "Ta dù sao cũng không phải Đại Nhật Chi Thể gì, dù là Phục Khí nhập đạo, thay đổi thể chất, cũng chỉ có thể miễn cưỡng tu hành môn (Đại Nhật Quán Đỉnh Bí Công) này mà thôi... Nếu là dựa vào chính mình khổ tu, tiến độ tu luyện chậm hơn (Quan Hắc Lăng Kinh), thậm chí chậm hơn rất nhiều..."

"Nếu như nói tu luyện (Quan Hắc Lăng Thư), dù không muốn nguyên khí chuyển hóa pháp lực, ta cũng có nắm chắc đời này tu luyện tới Phục Khí viên mãn, đổi thành (Đại Nhật Quán Đỉnh Bí Công)... chỉ sợ cả đời cũng không đột phá nổi Phục Khí hậu kỳ!"

Đây cũng là nguyên nhân công pháp Phục Khí đạo cực kỳ thận trọng.

Không chỉ không đổi được, đồng thời sau khi nhập môn càng không đách nào quay đầu lại.

"May là... ta còn có bàn tay vàng."

Phương Thanh biết, quyển (Đại Nhật Quán Đỉnh Bí Công) này hầu như không thể dựa vào chính mình tu hành thăng cấp, lúc này hơi suy nghĩ.

Đạo Sinh Châu xoay một cái, lượng lớn nguyên khí hiện lên, trực tiếp rót vào trong thiên luân, trải qua tam luân thất mạch, hóa thành pháp lực (Đại Nhật) tinh khiết nhất.

Được sự trợ giúp này, cả người hắn phát ra tiếng vang bùm bùm, ấn ký Nhật luân trên đỉnh đầu hiện lên, càng diễn sinh ra vô số tơ máu đỏ thẫm, giống như huyết quản trải rộng toàn thân.

Phục Khí tầng hai!

Tầng ba!

Tầng bốn!

Tu vi Phương Thanh liên tiếp đột phá, mãi đến tận khoảng chừng Phục Khí tầng bốn mới dừng lại.

"Mới Phục Khí tầng bốn?"

Hắn nhìn hai tay của mình, có chút khó tin: "Pháp lực Hắc Thủy tầng bảy viên mãn của ta, có thể chuyển hóa thành pháp lực (Cơ Thủy) Phục Khí tầng sáu hơn một chút, toàn bộ chuyển hóa thành pháp lực (Đại Nhật), dĩ nhiên chỉ mới Phục Khí tầng bốn? Còn chưa được viên mãn?"

Chênh lệch phẩm chất giữa các loại pháp lực này, quả thực quá lớn.

Phương Thanh thở ra một hơi dài, Đạo Sinh Châu tiếp tục chuyển hóa, đem toàn bộ tu luyện (Mã Đầu Kim Cương Hộ Pháp Thần Công) hóa đi, rơi vào bên trong thiên luân.

Môn hộ thể thần công này cũng là do hắn từng chút một tu luyện ra.

Mà trước đó cũng từng thử gia trì trên pháp lực (Cơ Thủy), lại nghi là bởi vì đạo hạnh khiếm khuyết nên dù nương nhờ pháp lực mạnh mẽ, vẫn khó lòng đột phá Phục Khí hậu kỳ.

Bùm bùm!

Trên người Phương Thanh, bóng mờ liệt nhật hừng hực hiện lên, tu vi một đường kéo lên đến cảnh giới Phục Khí tầng sáu.

"Quả nhiên... Vẫn là đều thuộc công pháp Mật Tàng Vực, lẫn nhau chuyển hóa là hoàn mỹ nhất, tiêu hao thấp nhất, hiệu quả lớn nhất."

Hắn mở hai mắt, bỗng nhiên nhìn về phía bàn tay mình.

Ý niệm khẽ động, móng tay vạch một cái, một giọt máu hiện lên.

Giọt máu này không giống người thường, mang theo điểm điểm màu vàng.

Phương Thanh tùy ý vung một cái.

Đùng!

Giọt máu rơi xuống đất, hóa thành kim châu, phát ra tiếng vang trầm trầm.

"Tu sĩ Phục Khí đạo, sau khi phục khí nhập thể thì có loại biến hóa phi nhân loại này sao?"

Hắn cẩn thận thu hồi kim châu, cảm thụ pháp lực (Đại Nhật) đỉnh cao này.

"Đại nhật giả, đế giữa trời, thịnh trong cường thịnh... có thể làm thái dương, nguyên dương, thiếu dương... Thân cận ly hỏa..."

Những thứ này đều là cảm ngộ tự mang trong pháp lực, khiến Phương Thanh nhất thời sinh ra chút cảm giác lẫm liệt.

"Chân ý đại nhật của (Đại Nhật Quán Đỉnh Bí Công) này... đúng là rất có vài phần dáng dấp đường hoàng hùng vĩ? Làm sao liền thành loại đạo thống kia của Đại Tuyết Sơn?"

"Chờ đã... Ta bây giờ (Đại Nhật Quán Đỉnh Bí Công) tiểu thành, chỉ cần cắt tóc ngắn, đi giả mạo một tăng lữ Mật Tàng Vực, tựa hồ cũng không có bao nhiêu vấn đề? Ân, ở Cổ Thục bên này, loại mật tàng tăng này lại được gọi là Tăng áo đỏ, Mật giáo đồ..."

"Nghe nói Mật giáo đồ đồng dạng có thể để tóc dài, ăn thịt uống rượu, thậm chí hưởng dụng Minh phi... có thể nói không gì kiêng kỵ."

"Tuy rằng bây giờ vẻn vẹn chỉ là Phục Khí tầng sáu, nhưng nếu lại cho ta thời gian quen thuộc pháp lực, luyện tập mấy môn dương chúc, hỏa chúc đạo pháp... Phục Khí hậu kỳ bình thường e sợ không phải là đối thủ của ta!"

"Thế giới hiện nay, kim hỏa đại hiển, trong mười hai (Trị Tuế), đại nhật đạo thống của ta còn ở trên kim hỏa!"

Phương Thanh cảm xúc dâng trào.

Hắn cuối cùng cũng coi như biết loại thiên kiêu như Lý Như Long, làm sao Phục Khí trung kỳ nghịch phạt hậu kỳ.

"Bất quá chuyện nguy hiểm như vậy, hay là thôi đi."

"Ta muốn đánh, khẳng định là Phục Khí trung kỳ áp chế Phục Khí sơ kỳ..."

Phương Thanh chậm rãi đè xuống một điểm xao động trong nội tâm, tinh tế lĩnh hội pháp lực (Đại Nhật).

Pháp lực này phẩm chất tuyệt cao, chỉ là một chuyện.

Mà lúc triển khai, càng có ý tượng đại nhật ly hỏa, vô cùng bất phàm.

"Môn (Đại Nhật Quán Đỉnh Bí Công) này đồng dạng chỉ có thể tu luyện tới Đạo Cơ, thiên Tử Phủ tiếp theo e sợ vẫn phải đi Mật Tàng Vực tìm kiếm..."

"Nghiệt duyên giữa ta cùng Đại Tuyết Sơn, không những không chặt đứt, trái lại càng ngày càng nhiều..."

Trong tay hắn lật xem (Đại Nhật Quán Đỉnh Bí Công), yên lặng tìm hiểu: "Công pháp này lúc Đạo Cơ tu luyện ra Đại đạo chi cơ, tên là 'Diệu Linh Huyên', thật giống mạnh hơn rất nhiều so với 'Cửu Cam Lâm' của (Quan Hắc Lăng Thư)... Nhưng ta chưa từng Đạo Cơ, vẫn là nhận biết không ra."

Phương Thanh suy nghĩ một chút, tản đi pháp lực (Đại Nhật Quán Đỉnh Bí Công).

Ầm ầm ầm!

Một đạo nguyên khí lớn lao chia làm ba, phần lớn thúc đẩy (Mã Đầu Kim Cương Hộ Pháp Thần Công) đi tới tầng thứ nhất, tiếp cận mức độ viên mãn.

Bộ phận thứ hai ở (Quan Hắc Lăng Thư), biến thành tu vi khoảng chừng Phục Khí tầng ba.

Cuối cùng là (Thủy Kinh Chú), luyện thành Luyện Khí tầng bảy!

"Nếu Phục Khí đạo thật lâu không thể đột phá hậu kỳ, khéo khi chính ta đều có thể tu luyện tới Phục Khí tầng sáu viên mãn..."

"Còn có (Đại Nhật Quán Đỉnh Bí Công) của ta, lại đến cảnh giới mới vào Phục Khí tầng một... Đúng là môn công pháp này tựa hồ cũng không tà dị như hộ thể thần công trước đó? Chẳng lẽ là do ta dùng 'Đại Nhật Tử Khí'?"

Đề xuất Voz: Đi chữa "người âm theo"
BÌNH LUẬN