Chương 9: Thủy Kinh Chú

Hoa sư huynh dáng vẻ đường đường, đối nhân xử thế vô cùng khéo léo, với mỗi đệ tử mới đến đều tiến lên chào hỏi vài câu, dù chỉ là vài câu xã giao nhưng không hề bỏ rơi bất kỳ ai mạng lại cảm giác được tôn trọng.

Một lát sau, các vị trí trong đình đều đã có người ngồi.

"Chư vị. . . chúng ta đều là đệ tử mới nhập môn, sau này nên thường xuyên thân cận mới phải."

Hoa sư huynh nâng chén, uống cạn một hơi.

"Cái đó là đương nhiên. . ."

Mọi người đồng thanh hưởng ứng, một thiếu niên mặt có vài nốt tàn nhang liền nịnh nọt hỏi: "Hoa sư huynh họ 'Hoa'? Chẳng hay có phải xuất thân từ đảo Phi Ngư không?"

Hoa sư huynh nghe vậy liền lộ vẻ đắc ý: "Không sai, nương nhờ phúc ấm tổ tiên, may mắn bái vào bản môn. . ."

"Đảo Phi Ngư là nơi nào vậy?"

Một nữ đệ tử hỏi đúng câu mà Phương Thanh đang thắc mắc.

"Haha, vị sư muội này chắc là xuất thân phàm tục nên không biết, đảo Phi Ngư đó là nơi ở của thế gia Trúc Cơ 'Hoa gia', có linh mạch bậc hai, sản sinh ra nhiều 'Sợi Phi Long', 'Bảo Mục Ngư'. . ."

Một đệ tử có vẻ ngoài già dặn hơn giải thích, rồi nhìn sang Hoa sư huynh: "Không ngờ Hoa sư huynh lại là xuất thân từ thế gia Trúc Cơ, tương lai chắc chắn tiền đồ rộng mở."

"Haizz. . . tiên đạo gian nan, ta cũng đang từng bước thận trọng đây."

Hoa sư huynh lắc đầu cười khổ: "Nói đi cũng phải nói lại. . . chúng ta tuy danh nghĩa là tiên tộc, nhưng so với Bích Hải môn đời đời đều có Kết Đan tu sĩ thì đã là gì đâu?"

Tiệc rượu tiếp tục, nhưng Phương Thanh dần nhận ra bầu không khí có chút thay đổi.

Mọi người nhanh chóng phân chia thành các nhóm nhỏ dựa theo xuất thân.

Hoa sư huynh xuất thân thế gia Trúc Cơ tự nhiên là tiêu điểm, dẫn đầu đám đông.

Bên cạnh đó, đám đệ tử đến từ các gia tộc Luyện Khí cũng có phần ngạo mạn, vừa nịnh bợ Hoa sư huynh, vừa ngấm ngầm bài xích các đệ tử xuất thân tán tu hoặc phàm nhân như Phương Thanh.

Tuy nhiên, những biểu hiện này rất mờ nhạt, cộng thêm Hoa sư huynh cũng khéo léo điều tiết nên đám đệ tử chưa trải đời này ít ai nhận ra.

Nhờ vậy, bữa tiệc nhìn chung vẫn diễn ra trong không khí hòa thuận, chủ khách đều vui vẻ.

Phương Thanh cứ cúi đầu ăn uống , trái lại cũng thấy rất thoải mái.

Thấm thoát đã đến lúc tàn tiệc.

"Vi huynh xin tiễn tới đây, chúc các vị sư đệ sư muội tiên đạo trường tồn. . ."

Hoa sư huynh đưa tiễn các sư đệ sư muội ra ngoài, hào quang rực rỡ.

Phương Thanh lẫn trong đám đệ tử xuất thân phàm nhân, cùng nhau đáp lễ, vô cùng mờ nhạt.

Đúng lúc này, một vệt sáng bay tới, mang sắc đỏ thẫm rực rỡ với những tua rua lấp lánh như lụa.

Hào quang hạ xuống hóa thành một dải lụa đỏ quấn quanh eo một thiếu nữ da trắng như tuyết, dung mạo xinh đẹp như tranh vẽ.

Thiếu nữ quét mắt nhìn quanh một lượt rồi hỏi: "Ai tên là Phương Thanh?"

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Hoa sư huynh, Vu Đào Hoa và những người khác, Phương Thanh đành phải tiến lên hành lễ: "Tại hạ Phương Thanh, bái kiến vị sư tỷ này."

"Hừm, ta là 'Hoa Linh Tố' bên Đan đảo, phụng lệnh đưa ngươi tới Đan đảo để thăng cấp thành đệ tử nội môn, đi thôi!"

Hoa Linh Tố vẫy tay, dải lụa đỏ kia như vật sống bay tới quấn lấy eo Phương Thanh, đưa hắn bay vọt lên trời xanh, biến mất không tăm hơi.

"Phương sư đệ. . . không, Phương sư huynh đúng là giấu kỹ thật."

Một đệ tử không khỏi tặc lưỡi, rồi lén nhìn sang Hoa sư huynh.

Nụ cười trên mặt Hoa sư huynh không hề đổi, thậm chí còn tươi hơn: "Không ngờ Phương sư đệ lại có con đường này, sau này chúng ta càng phải thân cận nhiều hơn. . ."

Đám đệ tử nghĩ lại, họ ở quá xa so với Đan đảo, hiện tại nịnh bợ vị Hoa sư huynh này vẫn là thực tế nhất, nên lại vội vàng bày ra vẻ mặt xu nịnh. . .

. . .

Phương Thanh đứng trên cao nhìn xuống, thấy một vệt sương mù dày đặc nhanh chóng tản ra, hiện ra một hòn đảo nhỏ.

Trên hòn đảo này núi non kỳ vĩ, có nhiều kiến trúc lộng lẫy, dường như còn có không ít suối nước nóng.

Tuy nhiên, phần lớn các nơi vẫn được bao phủ bởi trận pháp sương mù dày đặc, không thể nhìn thấu.

"Phương sư đệ, Đan đảo chúng ta lấy Thủy pháp luyện đan làm chính, đệ bái vào Đan đảo làm đệ tử nội môn. . . Đáng lẽ ra phải bái một vị trưởng lão làm sư phụ, nhưng hiện giờ chưa có vị trưởng lão nào có ý thu đồ, đệ có thể dùng lệnh bài đệ tử của mình, vào ngày mồng một và mười lăm hàng tháng đến 'Đài Đan Đỉnh' để nghe các sư huynh sư tỷ giảng về tu luyện và luyện đan chi đạo, đôi khi các vị trưởng lão cũng sẽ tới giảng bài. . ."

Hoa Linh Tố hạ độn quang xuống, giải thích cho Phương Thanh.

"Thủy pháp luyện đan? Không phải dùng lò luyện đan sao?"

Trong ấn tượng của Phương Thanh, luyện đan thì không thể thiếu lửa.

"Hỏa pháp luyện đan dĩ nhiên là có, nhưng ở Bích Hải môn ta vẫn dùng Thủy pháp làm chính. . . Từng có rất nhiều đại sư luyện đan xuất thân từ đây."

Hoa Linh Tố cười lộ lúm đồng tiền xinh xắn: "Hơn nữa. . . so với Hỏa pháp, Thủy pháp luyện đan giúp dược hiệu ôn hòa hơn, đan độc ít hơn, thậm chí dùng 'Hàn Nhiệt Song Tuyền' đặc sản trên đảo để tôi luyện, một lần có thể xử lý được lượng dược liệu lớn hơn nhiều. . ."

Tất nhiên, chuyện Hỏa pháp luyện đan nhanh hơn, phù hợp để luyện các loại đan dược thuộc tính Hỏa hơn thì Hoa Linh Tố không nói ra.

"Vả lại. . . Thủy pháp luyện đan cũng phù hợp hơn với những tu sĩ có Thủy linh căn như chúng ta."

Điểm cuối cùng này khiến Phương Thanh gật đầu lia lịa: "Sư tỷ nói đúng. . . Thủy pháp luyện đan của chúng ta chắc chắn mạnh hơn Hỏa pháp luyện đan rồi!"

Phương Thanh luôn tin vào cái gọi là "tư tưởng đi theo lợi ích", nếu hắn là Thủy linh căn, Đan đảo lại thịnh hành Thủy pháp luyện đan, thì chẳng có gì bàn cãi nữa, Thủy pháp luyện đan là nhất.

Nếu hắn là Hỏa linh căn, lại bái một vị đại sư Hỏa pháp luyện đan, thì Thủy pháp chắc chắn bị hắn coi là tà môn ma đạo!

"Được rồi, đây là động phủ của đệ."

Hoa Linh Tố đưa Phương Thanh tới trước một động phủ, định rời đi thì dừng lại dặn thêm: "Luyện đan là nghề đứng đầu trong trăm nghề tu tiên về độ khó, đệ có thể tới Thiên Thư Các mượn đọc các loại sách thuốc để làm quen với dược tính trước, chớ có mù quáng bắt tay vào luyện ngay. . ."

"Đa tạ sư tỷ đã nhắc nhở, đệ đã hiểu."

Phương Thanh ôm quyền cảm ơn.

Hắn cũng mơ hồ cảm thấy luyện đan không phải chuyện đơn giản, không thể làm bừa.

Đừng nói ở đây, ngay cả kiếp trước, mù quáng chạy theo xu hướng đều là kẻ bị thịt cả, ngành nghề nào mà không nghiên cứu sâu ba năm đã vội vã đầu tư thì sớm muộn gì cũng trắng tay.

"Hả? Chỗ này sao?"

Bước vào động phủ, Phương Thanh nhìn quanh một lượt thấy diện tích không lớn, chỉ có vài gian phòng đá, bài trí cũng vô cùng đơn sơ với bàn đá ghế đá.

Nhưng không hiểu sao, ở trong này cảm thấy tinh thần sảng khoái, cả người nhẹ nhõm vô cùng.

"Chẳng lẽ. . . đây chính là hiệu quả của linh mạch bậc hai? Nếu ta có công pháp tu tiên, cảm giác này chắc chắn còn mạnh mẽ hơn nữa. . . "

Phương Thanh nhớ lại kiến thức trước đó, thế tục linh khí mỏng manh, sơn trang ven hồ mới có linh khí bậc một, đủ cho đệ tử kỳ Luyện Khí tu luyện.

Còn bảy hòn đảo giữa hồ này mạt hạng nhất cũng có linh mạch bậc hai, tu hành ở đây chắc chắn tiến triển thần tốc hơn ven hồ nhiều.

"Công pháp! Lúc nãy quên hỏi chuyện này. . . Nhưng thái độ của Hoa sư tỷ khi nãy ngoài câu dặn dò cuối cùng ra thì cũng rất bình thường, lẽ nào nàng không quan tâm lắm đến kẻ đi "cửa sau" như mình? Hay là. . . nàng thấy không có gì đáng nói?"

Phương Thanh xoa cằm, bắt đầu tràn đầy mong đợi vào ngày mai.

. . .

Ngày hôm sau.

Đảo Vạn Bảo.

Phương Thanh xuống thuyền, nhìn Thiên Thư Các phía xa đang được bao phủ bởi đủ loại trận pháp, sải bước tiến tới: "Cuối cùng cũng tới nơi. . ."

Lại gần mới thấy được vẻ nguy nga của Thiên Thư Các, toàn bộ được xây bằng một loại gỗ trầm hương tỏa ra mùi thơm an thần.

Vào tầng một, thấy đủ loại giá sách vây quanh, bên trên đầy ắp các loại sách đóng buộc chỉ.

"Thiên Ba Công? Khí Sa Kình? Thần Hành Thập Nhị Biến? Toàn là võ công nhị lưu, thậm chí nhất lưu, hả? Lại còn có cả 'Thần Võ Bí Điển' nữa sao? Đây không phải là tuyệt thế võ học chỉ nghe đồn trong võ lâm thế tục thôi sao?"

Chỉ liếc qua một cái, Phương Thanh đã thầm kinh ngạc.

Vô số loại tạp thư được xếp đầy như không mất tiền mua, để đệ tử tùy ý vào xem.

"Vị sư đệ này là đệ tử mới nhập môn phải không?"

Đúng lúc này, một đệ tử Bích Hải môn tiến lại gần: "Ta là đệ tử thủ các, nhận nhiệm vụ hướng dẫn cho các sư đệ sư muội mới. . . Thiên Thư Các này tổng cộng có chín tầng, tầng một là võ học thế tục, địa lý, cơ quan thuật, hầu như không gì không có. . . Phàm là đệ tử bản môn đều có thể tùy ý lật xem và mượn đọc, tầng hai bắt đầu liên quan đến công pháp tu tiên, mỗi đệ tử chỉ được mượn một quyển, tầng ba chỉ đệ tử nội môn mới được vào, công pháp và bí thuật, điển tịch trong đó đều là hàng tinh hoa. . . Còn từ tầng bốn trở lên thì chỉ có tu sĩ Trúc Cơ hoặc đệ tử chân truyền mới được phép vào."

"Thì ra là vậy, đa tạ sư huynh chỉ điểm."

Phương Thanh lấy lệnh bài đệ tử ra, bên trên có một ấn ký linh đan mà Hoa Linh Tố đã đóng dấu hôm qua: "Ta muốn lên tầng ba, không biết sư huynh có gợi ý gì không?"

"Hóa ra sư đệ là đệ tử nội môn của Đan đảo, thật thất kính." Thái độ của đệ tử thủ các kia lập tức thay đổi, từ hờ hững sang tươi cười rạng rỡ: "Ta là Tăng Thục, sau này chúng ta đều là đồng môn cả, không biết linh căn của sư đệ thế nào?"

"Trung phẩm Thủy linh căn."

Phương Thanh trả lời, tiện tay chuyển mười điểm cống hiến qua.

Việc chọn công pháp rất hệ trọng, tuy hắn có quyền đổi ý vô số lần nhưng không thể để lộ ra ngoài, trên bề mặt thì chọn công pháp càng xuất sắc càng tốt.

Về mặt này, bỏ ra chút tiền lẻ cũng chẳng sao.

Tăng Thục không ngờ vị sư đệ này lại hiểu chuyện như vậy, nụ cười càng thêm chân thành: "Công pháp cơ bản ở tầng ba đều là hàng tinh hoa, phù hợp với Thủy linh căn có (Bạch Thủy Quyết), (Quan Thương Hải), (Thủy Kinh Chú). . . Trong đó, (Bạch Thủy Quyết) vốn là công pháp truyền thừa của Ngô gia trên 'đảo Bạch Huyền', nghe nói linh lực luyện ra tuy mang thuộc tính Thủy nhưng lại chứa cái lạnh thấu xương, khi đấu pháp đối thủ không cẩn thận sẽ bị đóng băng pháp thể, chịu thiệt thòi lớn. . ."

"(Quan Thương Hải) là công pháp thượng cổ, nổi tiếng với việc pháp lực hùng hậu, nghe nói các sư huynh sư tỷ luyện môn này khi ở cùng cảnh giới thì pháp lực sẽ nhiều hơn người khác một hai phần. . ."

"(Thủy Kinh Chú) thì được diễn sinh từ công pháp tu luyện chính của Bích Hải tổ sư —— (Bích Hải Công), nếu có thể dựa vào đó mà Trúc Cơ thì sau này có thể chuyển sang tu luyện (Bích Hải Công) mà không bị tổn hao gì. . ."

. . .

Nhận được lợi lộc, Tăng Thục quả nhiên giảng giải vô cùng tỉ mỉ, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ không sót thứ gì.

'Tiềm lực. . . điều này rất quan trọng.'

Sau khi nghe xong, Phương Thanh đã có quyết định: 'Ngô gia trên đảo Bạch Huyền chỉ là gia tộc Trúc Cơ, (Bạch Thủy Quyết) không có phần Kết Đan phía sau. . . (Quan Thương Hải) tuy danh khí lớn nhưng cũng là bộ cổ công pháp không đầy đủ, bản môn không có phần tiếp theo.'

'Dù hai môn kia có đặc tính nổi trội, còn (Thủy Kinh Chú) nhìn qua thì bình thường, nhưng ưu điểm là ít bình cảnh, sau này có thể thăng cấp lên công pháp cao hơn một cách hoàn mỹ.'

Nếu chỉ nhắm tới Trúc Cơ thì chọn môn nào cũng không khác biệt mấy.

Nhưng với Phương Thanh, Trúc Cơ chắc chắn không phải điểm dừng, chọn (Thủy Kinh Chú) do chính Bích Hải chân nhân tuyển chọn kỹ lưỡng rõ ràng là không sai.

Dù hai môn kia có thể sau này sẽ có cơ duyên khác, nhưng rõ ràng cơ duyên của bản môn thì vẫn phù hợp với hắn nhất.

"Vậy chọn (Thủy Kinh Chú) đi!"

Đề xuất Giới Thiệu: Vân Thâm Bất Tri Mộng
BÌNH LUẬN