Chương 196: Đi săn
Thời gian một tháng, đối với tu giả mà nói, bất quá chỉ là một cái chớp mắt. Đến ngày hẹn, Tiêu Dao điều khiển Cước Dũng đến địa điểm xuất phát đã định, trước sơn môn Song Loan Sơn, thì thấy Tần Khiêm đã sớm lẳng lặng chờ đợi ở đó. Xa xa thấy nàng đến, hắn liền nở một nụ cười nhàn nhạt.
Một nam tử tuấn lãng như vậy, thân hình đĩnh bạt, đứng giữa rừng cây tú lệ nơi sơn gian, gương mặt lại thoáng nét cười nho nhã, lập tức khiến hai vị nữ đệ tử Tần gia vừa hay đi ngang qua phải vừa kính vừa sợ, hai má ửng hồng. Tiêu Dao cũng biết nam nhân này rất được lòng các nữ tu trong Tần gia, thậm chí cả các thế lực khác thuộc Thái Nhất Các, là ứng cử viên tuyệt hảo cho vị trí đạo lữ song tu. Nàng đã sớm quen với sức hấp dẫn này của hắn, bèn bước lên vài bước, cung kính hành lễ:“Tiểu bối bái kiến tiền bối.”
“Với thân phận hiện giờ của tiểu hữu, không cần câu nệ lễ tiết như vậy. Đại ca của ta vẫn còn chút việc bận, phải một lát nữa mới đến được. Đành phải ủy khuất tiểu hữu chờ thêm một lát vậy.” Ánh mắt Tần Khiêm lúc này thoáng tia bất đắc dĩ, hắn biết rõ nàng vốn ưa lễ nghi khách sáo, đã nhắc nhở bao lần mà nàng vẫn cứ làm theo ý mình.
“Không sao ạ, Tần Nhiên tiền bối là một nhà chi chủ, tự nhiên sự vụ quấn thân, tiểu bối chờ thêm một lát cũng là điều nên làm.” Nghe nói còn phải đợi, vẻ mặt tất cung tất kính của Tiêu Dao không hề có chút mất kiên nhẫn nào. Nàng ngước mắt nhìn quanh, thấy nơi này chỉ có hai người bọn họ, bèn hỏi thêm: “Lần này chỉ có tiểu bối và hai vị tiền bối đến dự tiệc thôi sao?”
Tần Khiêm gật đầu: “Đúng vậy. Cứ mỗi trăm năm, các thế lực lớn trong Thái Nhất Các lại giao hảo với nhau một lần. Yến hội sẽ được các thế lực luân phiên tổ chức, mỗi nhà đều phải cử từ hai đến ba người tham dự, không ai có thể từ chối.”
Hắn giải thích như vậy, Tiêu Dao liền hiểu ra: Nói cho hay là để mọi người giao hảo, kết nối tình cảm, nhưng thực chất lại là một bữa tiệc Hồng Môn để các nhà ngấm ngầm so kè cao thấp, phô trương thực lực mà thôi. Theo lẽ đó, những người được mời dự tiệc chắc chắn đều là các đại nhân vật có thực lực và địa vị bất phàm trong các gia tộc, môn phái. Cớ sao một tu sĩ Kim Đan còn chưa đến kỳ Nguyên Anh như mình cũng được mời?
Thấy nàng khẽ nhíu mày, Tần Khiêm đoán được suy nghĩ trong lòng nàng, bèn mỉm cười nói: “Tiểu hữu đang thấy kỳ quái, vì sao một yến hội như vậy lại mời cả mình, phải không?”
Tiêu Dao hơi giật mình, sau đó làm ra vẻ chăm chú lắng nghe, lẳng lặng chờ đợi hắn nói tiếp.
“Khụ, nói mới nhớ, sau khi tiểu hữu rèn ra được Ngũ phẩm Linh khí, có nhận được thư mời nào không?”
“Có ạ, số lượng còn không ít.”
“Vậy có phải tiểu hữu không hồi đáp một phong nào cả không?”
“…” Lần này Tiêu Dao không nói nên lời. Chuyện đó đã qua năm trăm năm, sớm bị nàng vứt sau đầu rồi. Ra là các gia tộc này đã tập trung lại gửi một tấm đại thiệp. Chà, nhiều nhà cùng mời thế này, đúng là không thể từ chối.
Biết rõ ngọn nguồn sự việc, nàng chợt thông suốt, lòng cũng buông xuống những băn khoăn.
Tiếp đó, hai người lại hàn huyên đủ chuyện trên trời dưới đất. Nửa canh giờ sau, Tần Nhiên xuất hiện. Sau khi chào hỏi, ba người mới lên chiếc thú xa đã chuẩn bị sẵn, thẳng tiến đến Bắc Quốc.
Tề gia của Bắc Quốc tọa lạc tại nơi cực bắc của Thái Nhất, còn Tần gia lại ở vùng Tây Nam. Thái Nhất có lãnh thổ rộng lớn, cho nên dù cưỡi thú xa chuyên dụng của đại năng Nguyên Anh cảnh, cũng phải mất nửa tháng mới đến được Bắc Quốc. May thay, dọc đường đi ba người trò chuyện, luận đạo vô cùng hợp ý, nên cũng không cảm thấy đường sá xa xôi. Thêm nữa, trong xe có đại năng Nguyên Anh tọa trấn, các tu sĩ khác xa xa nhìn thấy đều sợ hãi tránh đường, vì thế hành trình rất đỗi bình yên. Khoảng mười ngày sau, ba người đã tiến vào biên giới Bắc Quốc.
Vừa vào đến biên giới, Tần Nhiên liền nói với Tiêu Dao: “Chúng ta đã vào địa phận Bắc Quốc rồi. Mấy hôm trước nghe tiểu hữu nhắc đến, nói muốn tới băng nguyên bắt giữ Tiêm Đuôi Du Chuẩn, không biết có cần chúng ta hỗ trợ không?”
Nghe đại năng muốn đích thân tương trợ, Tiêu Dao có chút thụ sủng nhược kinh, vội vàng xua tay: “Tiểu bối đa tạ hảo ý của tiền bối. Việc tìm kiếm luyện tài này, đối với tiểu bối cũng là một loại rèn luyện, nên tự mình làm thì hơn, không dám làm phiền đến tiền bối.”
“Ừm, nói cũng có lý. Vậy chúng ta không vẽ vời thêm chuyện nữa.” Nàng trả lời như vậy cũng nằm trong dự liệu của Tần Nhiên, hắn cũng không nói nhiều, chỉ hỏi: “Không biết tiểu hữu định đến băng nguyên trước yến hội hay là sau yến hội?”
“Cái này…” Tiêu Dao suy nghĩ một lát rồi nói: “Còn phải thỉnh giáo tiền bối, yến hội đại khái bắt đầu khi nào ạ?”
“Lần này đường đi thông thuận, đến sớm hơn dự tính hai, ba ngày. Hơn nữa yến hội lần này tương đối long trọng, Tề gia cũng cần thời gian chuẩn bị, ước chừng khoảng mười ngày nữa.”
“Còn mười ngày nữa, thời gian rất dư dả. Tiểu bối nghĩ tốt nhất nên giải quyết xong việc trước yến hội, để khỏi canh cánh trong lòng, lúc dự tiệc cũng khó mà thả lỏng tận hứng được. Có điều, tiểu bối đã đến Bắc Quốc mà không đến Tề gia ra mắt các vị tiền bối trước, không biết có thất lễ quá không ạ?”
“Ha ha, ta đoán ngay là tiểu hữu sẽ quyết định như vậy mà.” Tần Nhiên cười lớn, từ trong túi trữ vật lấy ra một quả quải lệnh đưa cho nàng. “Về chuyện yến hội, tiểu hữu không cần băn khoăn nhiều. Dù đến sớm cũng chưa chắc gặp được mấy lão gia hỏa đó đâu. Cứ đi lo việc của ngươi trước đi, xong xuôi rồi đến Tề gia cũng không muộn. Đến lúc đó, chỉ cần trình ra lệnh bài này cùng thiếp mời ở sơn môn là sẽ có người dẫn ngươi vào.”
Tiêu Dao nhận lấy quải lệnh, cảm tạ: “Đa tạ tiền bối tương trợ, tiểu bối nhất định sẽ đến Tề gia trước khi yến hội bắt đầu.”
Tần Nhiên biết tâm tư của nàng, bèn phất tay: “Ừm, ngươi đi đi.”
Sau khi tạm biệt hai người, Tiêu Dao liền cưỡi Cước Dũng, một mình đi về phía băng nguyên. Theo bản đồ Hiên Viên Dịch đưa, băng nguyên nằm ở khu vực Tây Bắc của Bắc Quốc, quanh năm bị băng tuyết bao phủ vĩnh cửu, bên trong có rất nhiều yêu thú qua lại, ít dấu chân người. Con “Tiêm Đuôi Du Chuẩn” kia chính là một loại yêu cầm thường thấy, hoạt động ở nơi sâu trong băng nguyên. Nó trông giống chim ưng, trên đầu có sừng, trên cánh mọc vuốt, hai cánh sải ra rộng đến ba trượng. Một thân lông vũ trắng không tì vết dưới ánh mặt trời sẽ ánh lên quang mang ngũ sắc, là bảo tài tuyệt hảo để chế tác đồ trang sức, được không ít nữ tu săn đón, thường được bán với giá rất cao.
Do phẩm giai và tốc độ của Cước Dũng đã được tăng lên đáng kể, không đến nửa canh giờ là có thể tới nơi, nên Tiêu Dao cũng không vội lên đường mà thong thả thưởng thức cảnh sắc ven đường. Bắc Quốc nằm ở cực bắc của Thái Nhất, khí hậu vô cùng giá lạnh. Một năm ở đây, mùa xuân, hạ, thu chỉ chiếm một quý, ba phần tư thời gian còn lại đều là mùa đông. Hiện đang là mùa đông ở Bắc Quốc, đập vào mắt là một vùng ngân trang tố khỏa, trời đất trắng xóa một màu. Ngắm nhìn những dãy núi non trắng muốt trải dài, trong lòng cảm thấy vô cùng khoan khoái.
Cứ thế vừa đi vừa ngắm, khi sắp đến băng nguyên, Tiêu Dao liền phóng thần thức ra dò xét một lượt, phát hiện ở vùng lân cận nơi sâu trong băng nguyên có ba luồng linh lực không hề yếu đang hoạt động. Nàng dừng lại tại chỗ, dùng thần thức quan sát một lúc lâu, thấy ba luồng linh lực này cứ lượn lờ trong băng nguyên mà không có dấu hiệu rời đi, xem ra không phải đang săn giết yêu thú thì cũng là đang thu thập linh thảo, linh dược.
Mục đích của mình là đến để bắt giữ “Tiêm Đuôi Du Chuẩn”, nếu đến quá gần, không chừng sẽ vì vấn đề lợi ích mà dẫn đến xung đột. Nghĩ vậy, lông mày nàng nhíu lại rồi giãn ra, quyết định sẽ vòng qua ba người này, hướng đến một địa điểm khác xa hơn đã được đánh dấu trên bản đồ.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tam Thốn Nhân Gian (Dịch)