Chương 279: Phu quân

Tiêu Dao nghe vậy khẽ giật mình, ánh mắt bất giác ảm đạm đi, một cỗ vị đắng chát lan tràn trong miệng. Phải rồi, nàng vẫn còn nhớ lúc mình ly khai, sư phụ từng ám chỉ rằng vì nàng quá say mê luyện khí, e là phi thăng vô vọng. Chuyện này tuy ngoài ý liệu nhưng cũng hợp tình hợp lý, thế nhưng nàng vẫn không sao ngăn được nỗi tiếc nuối và đau đớn trong lòng.

Tiêu Dao nàng trên con đường tiên đạo một đường đi tới, trải qua bao gian nan hiểm trở, chuyện vui vẻ hài lòng có thể nói là lác đác không có mấy. Nhưng có thể gặp được hai vị lương sư có ân nặng như núi với mình, nàng vẫn cho rằng đây là phúc khí lớn nhất mà thượng thiên ban cho. Nếu không có hai vị ân sư này dẫn đường, tuyệt đối không có thành tựu của nàng ngày hôm nay. Dù biết sư phụ đã tiên thệ, nàng cũng không nỡ cứ thế rời đi, liền khẩn khoản thỉnh cầu với lão đạo nhân mặt tròn như nắm xôi:

“Cừ chưởng môn, tại hạ cùng Thiên Luyện tiền bối duyên phận rất sâu, muốn đến quý phái từ đường để phúng viếng người, tiện thể đến Tao Khí điện xem qua một chút, không biết có tiện không?”

Lão đạo nhân thấy thái độ nàng thành khẩn, lại nghĩ đến sư thúc nhà mình tính tình cổ quái, con người cố chấp, nên hảo hữu rất ít, sau khi tiên thệ lại càng hiếm có người đến tế bái. Khó khăn lắm mới gặp được một người có tâm, ngài liền cho phép: “Đạo hữu đã là hảo hữu của Thiên Luyện sư thúc thì cũng là quý khách của Khí Luyện Tông ta, có gì mà không thể, kính xin đạo hữu theo ta.”

Dẫn Tiêu Dao vào từ đường của Khí Luyện Tông xong, lão đạo nhân còn có việc, bèn gọi một tên đệ tử canh giữ bên ngoài từ đường, đợi nàng phúng viếng xong sẽ dẫn nàng đến Tao Khí điện.

Lúc này trong từ đường chỉ còn lại một mình Tiêu Dao, cũng không cần kiêng kị bị người khác nhìn thấy. Nàng quỳ xuống trước bài vị của Phòng Huyền Thư, cung kính dập đầu đủ ba lạy.

“Bất hiếu đệ tử Trọng Nhu, đến bái tế sư phụ.”

Nói xong, nàng ngẩng đầu nhìn chăm chú vào bài vị hồi lâu. Nghĩ đến trăm năm hai người chung sống, sư phụ tuy không nói nhiều nhưng mỗi lần thụ nghiệp đều vô cùng nghiêm túc, không hề giấu nghề. Người nghiêm khắc nhưng mọi sự quan tâm đều âm thầm thể hiện. Khóe mắt nàng hơi ươn ướt.

“Sư phụ, người xem, lão nhân gia người đã đi rồi, thế mà lời hứa của đệ tử vẫn chưa thực hiện, thực sự bất hiếu. Nhưng người yên tâm, lần này đệ tử trở về, sẽ bắt đầu từ Thái Cổ, nhất định sẽ khiến đại danh của người vang vọng tam giới!”

Cuối cùng, nàng lại trịnh trọng dập đầu ba cái nữa, lúc này mới theo tên đệ tử Khí Luyện Tông đi về phía Tao Khí điện.

Thời gian trôi qua hai vạn năm, lại trở về chốn cũ, nhìn Tao Khí điện vẫn như xưa, trong lòng Tiêu Dao dâng lên một cảm giác thân thiết không nói nên lời. Thấy bốn phía Tao Khí điện vô cùng sạch sẽ, dường như có người thường xuyên quét dọn, trong lòng nàng không khỏi khơi động, bèn hỏi tên đệ tử đi theo bên cạnh:

“Vị tiểu hữu này, không biết từ khi Thiên Luyện tiền bối tiên thệ, nơi đây do ai tiếp quản?”

Tên đệ tử Khí Luyện Tông này thấy Tiêu Dao vô cùng hòa khí, không có chút kiêu ngạo nào của tu sĩ cao giai, liền xua tan đi sự sợ hãi trong lòng, thoải mái nói: “Hồi tiền bối, từ khi Thiên Luyện sư bá tiên thệ, nơi này vẫn do dòng dõi đệ tử đích truyền của sư bá phụ trách. Hiện nay, nơi đây do Du Bân sư huynh của bản môn quản lý. Du sư huynh là đệ tử đời thứ tám của sư bá, cũng là người có thiên phú luyện khí tốt nhất tông ta trong nhiều năm qua.”

Nghe được lời này, ánh mắt Tiêu Dao sáng lên.

Thật trùng hợp, vị tu sĩ Kim Đan tên Du Bân kia vừa vặn đi ra từ cái hang lớn mà Tiêu Dao từng đào trên vách đá để luyện khí thành phôi. Nàng bất động thanh sắc âm thầm quan sát người này, thấy ngũ quan hắn đoan chính, thân cao hơn tám thước, cơ bắp cuồn cuộn căng chặt đạo bào, trông vừa khổng vũ hữu lực lại có khí thế trầm ổn.

Thấy Tao Khí điện hiếm khi có người đặt chân của mình đột nhiên có thêm hai người, Du Bân đầu tiên là khẽ giật mình, lại thấy một người là đệ tử bản môn, còn nữ tu kia thì không dò ra được tu vi, trong lòng biết đây là một vị tiền bối đã tới. Hắn vội vàng đặt đồ vật trong tay sang một bên, tiến lên cung kính hành lễ với Tiêu Dao:

“Tiểu bối Du Bân ra mắt tiền bối. Không biết tiền bối đến đây, không thể từ xa đón tiếp, mong tiền bối thứ lỗi.”

Tiêu Dao thấy Du Bân này tuy thân hình vạm vỡ nhưng lại không hề cho người ta cảm giác áp bức, thái độ cũng không kiêu ngạo không tự ti, liền cười nói: “Tại hạ là một vị cố nhân của Thiên Luyện tiền bối. Chỉ là đi ngang qua đây nên thuận tiện đến xem một chút, tiểu hữu không cần đa lễ.”

“Tiền bối là bạn cũ của sư tổ?” Du Bân kinh ngạc ngẩng đầu liếc nhìn nàng một cái, sau đó biểu cảm càng thêm cung kính, “Kính xin tiền bối vào trong điện nói chuyện, nếu không để sư tổ lão nhân gia biết đệ tử đãi khách như vậy, dưới cửu tuyền hẳn sẽ tức giận đến nhảy dựng lên mất.”

Tiêu Dao vốn cũng muốn vào trong điện xem xét, liền không từ chối, đi theo Du Bân vào bên trong Tao Khí điện. Còn tên đệ tử Khí Luyện Tông kia đã hoàn thành nhiệm vụ, cũng rời khỏi nơi này.

Trong Tao Khí điện chất đầy các loại đồ vật, chính giữa vẫn là đỉnh luyện lô quen thuộc, không ít vật cũ nàng nhận ra cũng vẫn còn đó, chỉ là trên mặt đất chất đống rất nhiều pháp bảo đã thành hình hoặc thất bại, trông vô cùng chật chội. Du Bân thấy đối phương gần như không có chỗ đặt chân, mặt nóng lên, rất không có ý tứ mà tìm ra một chiếc ghế từ trong đống đồ vật, lại pha một chén linh trà cho Tiêu Dao, áy náy nói:

“Tiền bối, thật xin lỗi, tiểu bối không biết sẽ có khách tới cửa, cũng không dọn dẹp phòng ốc, ủy khuất ngài rồi.”

Thấy Tao Khí điện vẫn như cũ, không bị hoang phế, truyền thừa của sư phụ vẫn còn, trong lòng Tiêu Dao chỉ có vui mừng, không một chút ghét bỏ, chỉ nói: “Không sao, nơi luyện khí vốn nên như thế này. Nếu quá sạch sẽ, ngược lại là lơ là công khóa. Không biết tiểu hữu có thể kể cho tại hạ nghe chuyện của Tao Khí điện mấy trăm năm qua được không?”

Du Bân thấy vị tiền bối này quả là người trong nghề, am hiểu luyện khí, cũng không làm bộ làm tịch. Ngày thường hắn chỉ khổ luyện, rất ít có cơ hội cùng người khác trò chuyện, lập tức mở lòng, xem nàng như trưởng bối của mình mà thao thao bất tuyệt kể lại.

Nguyên lai từ khi Phòng Huyền Thư tiên thệ, mặc dù các đời đệ tử của Tao Khí điện tư chất đều không tệ, nhưng lại không một ai có thể tu đến Nguyên Anh. Không có đủ tuổi thọ để mài giũa tay nghề, cho dù có thiên tư, rèn luyện không đủ thì căn bản không thể đạt tới kỹ nghệ của Phòng Huyền Thư năm đó. Dần dần, thanh danh của Tao Khí điện cũng mai một, mất đi huy hoàng ngày xưa. May mắn là các đời đệ tử đều tuân theo di nguyện của Phòng Huyền Thư, nghiêm ngặt lựa chọn người thừa kế, tay nghề cũng chưa từng thất truyền.

Tiêu Dao cảm thấy Khí Luyện Tông nói thế nào cũng là môn phái của sư phụ, Tao Khí điện cũng là tâm huyết của người. Chính mình tuy là một đệ tử “không thể lộ diện”, nhưng cũng không có lý do gì để mặc cho Tao Khí điện mai một. Hơn nữa, khoan chưa bàn đến tay nghề, có thể thấy phẩm tính của Du Bân này cực kỳ đoan chính, là một người đáng để phó thác. Nàng liền không keo kiệt, đem tất cả ngọc giản mà sư phụ năm đó để lại ra, bao gồm cả viên ngọc giản nàng có được ở Linh giới.

Bất quá, nàng không tiết lộ những ngọc giản này là di vật của sư phụ, chỉ nói: “Tại hạ trước kia từng được Thiên Luyện tiền bối soi tỏ, đối với ta có ân nặng như núi, ta cũng xem ngài như trưởng bối trong nhà. Tính ra, ngươi cũng là sư điệt của ta. Những thứ này xem như là lễ gặp mặt ta với tư cách là sư thúc tặng cho ngươi.”

“Tiền bối, như vậy không được!” Du Bân có thể nói là thụ sủng nhược kinh, vạn lần không ngờ vị tiền bối này lại đối xử với mình tốt như vậy, nghĩ rằng quan hệ của nàng và sư tổ nhất định rất tốt, hắn càng không dám nhận.

“Ngươi đừng vội từ chối,” Tiêu Dao thấy hắn khẩn trương như vậy, mỉm cười kiên trì nói, “Những ngọc giản này đều là một chút tâm đắc luyện khí, đối với tại hạ cũng không có ích lợi gì. Nhưng nếu ngươi có thể truyền thừa thật tốt, chấn hưng Tao Khí điện này, Thiên Luyện tiền bối trên trời có linh thiêng cũng sẽ vui mừng. Ta chẳng qua là báo đáp ân tình của tiền bối mà thôi.”

Nói thế nào đi nữa, dù cho nàng có thể làm rạng danh Phòng Huyền Thư, nhưng rất nhiều người không biết tục danh của sư phụ thì cũng bằng không. Nhưng để Du Bân phát dương quang đại thì lại khác, dù sao hắn có thể danh chính ngôn thuận nói sư tổ của mình là Thiên Luyện đạo nhân. Đây là một cách vẹn toàn.

Kia Du Bân nghe nói những thứ này chẳng qua là tâm đắc luyện khí, lòng hiếu học nổi lên cũng không khỏi động tâm, liền không chối từ nữa. Sau khi cảm tạ Tiêu Dao, hắn cung kính nhận lấy ngọc giản.

Tiêu Dao thấy vậy, hài lòng gật đầu, lại chỉ điểm hắn vài câu: “Hy vọng ngươi có thể siêng năng luyện tập, rồi sẽ có một ngày khôi phục được huy hoàng của Tao Khí điện. Đương nhiên, tu hành cũng không thể lơ là, không tu đến Nguyên Anh thì làm sao có đủ thời gian để tôi luyện tay nghề.”

Những ngọc giản này ghi lại sở học cả đời của Phòng Huyền Thư, nàng sớm đã thuộc nằm lòng, biết rõ yêu cầu đối với người luyện khí cũng cực cao, cuối cùng có thể đạt tới trình độ nào liền phải xem vào nỗ lực của chính kẻ này.

Sau đó hai người lại trò chuyện một hồi, Tiêu Dao liền cáo biệt Du Bân. Cuối cùng, nàng lại liếc nhìn nơi mình đã từng gắn bó trăm năm, dứt khoát bay về phía mục tiêu tiếp theo.

Lại mất mấy canh giờ, Tiêu Dao đã đến Tấn Vân sơn mạch, nơi ở của Triệu gia. Vừa dừng chân, nàng liền thấy dãy núi trước mắt có hình vòng cung, núi huy xuyên mị, linh khí nồng đậm đập vào mặt. Trước núi còn có một tòa sơn môn màu đỏ thắm thẳng tắp vào mây, vô cùng lay động thị giác. Nàng lập tức cảm khái, khó trách lời đồn đều nói phúc sơn bảo địa của Thái Cổ đều đã bị các đại phái danh gia phân chia hết, xem ra quả nhiên không giả.

Trong lúc thưởng thức cảnh đẹp, nàng cũng không quên mục đích của mình, trực tiếp đến chỗ đệ tử gác cổng ở chân núi nói rõ ý đồ. Hẳn là Triệu Vô Song đã báo trước với trong tộc, những đệ tử Triệu gia kia nghe xong, trên mặt lộ ra vẻ đã hiểu, dùng tốc độ nhanh nhất thông báo vào trong.

Chỉ chốc lát sau, liền thấy một nam tu Nguyên Anh trông chừng hai mươi tuổi ra đón. Kẻ này tu vi ngang với Tiêu Dao, đều là Nguyên Anh trung kỳ, mặc một thân đạo bào nền trắng viền xanh, xem ra không phải đạo phục của Triệu gia. Hắn dáng người thon dài, dung mạo thường thường, cả người cũng không quá nổi bật.

Hắn nhìn thấy Tiêu Dao, đầu tiên là bất động thanh sắc dò xét nàng một phen, sau đó mỉm cười, chắp tay nói: “Tiêu đạo hữu, hạnh ngộ. Tại hạ Phong Minh, tự Chỉ Tĩnh. Khinh Yên chính là thê tử của tại hạ. Hiện nàng còn đang trong tháng, không tiện đi lại, tại hạ liền tự mình thay thê tử nghênh đón đạo hữu.”

Nghe hắn nói là phu quân của Khinh Yên, Tiêu Dao không khỏi sững sờ, vạn lần không ngờ người ra nghênh tiếp mình lại chính là tướng công của Khinh Yên. Sau đó, nàng lại dùng ánh mắt của nữ tử để đánh giá nam nhân, nhìn kỹ hắn một lần nữa.

Ánh mắt của Khinh Yên chẳng phải trước nay rất cao sao? Còn nhiều lần tuyên bố muốn gả thì phải gả cho người tốt nhất. Nói đến vị tu sĩ tên Phong Minh này, tướng mạo không thể nói là khó coi nhưng cũng chẳng tuấn lãng, so với những thanh niên tuấn kiệt trong danh sách chờ nàng gả đến thì kém xa không chỉ một hai phần, danh tiếng cũng chưa từng nghe qua, sao lại gả cho hắn chứ?

Nàng tuy hồ nghi, nhưng cũng không phải người trông mặt mà bắt hình dong, chủ yếu là vì Khinh Yên luôn miệng đòi gả cho tuấn kiệt, kết quả lại chọn một người như vậy, tương phản quá lớn, nhất thời có chút kinh ngạc. Bất quá, nàng tin tưởng vào mắt nhìn của tỷ muội mình, cho nên rất nhanh liền khôi phục lại bình thường, nở một nụ cười chân thành:

“Được Phong Minh đạo hữu tự mình nghênh đón, thật là vinh hạnh. Ta và Khinh Yên tình như tỷ muội, Phong Minh đạo hữu cũng không cần phải khách sáo với ta.”

Phong Minh từ đầu đến cuối khóe môi đều mang theo ý cười, rất có cảm xúc nói: “Bằng hữu của Khinh Yên cũng là bằng hữu của ta. Hơn nữa, nàng thường xuyên nhắc đến Tiêu đạo hữu với ta, nói đạo hữu là một trong ba người hảo hữu thân thiết nhất, cũng là người nàng bội phục và ngưỡng mộ nhất. Nàng còn nói, nếu không phải đạo hữu tặng cho đan dược, chính mình sợ là sớm đã tọa hóa, càng không thể tu đến Nguyên Anh. Tại đây, ta thay mặt thê tử và cả chính mình, từ đáy lòng cảm tạ sự khẳng khái của đạo hữu.”

Nói xong, hắn lại chắp tay với Tiêu Dao một lần nữa.

Tiêu Dao cẩn thận quan sát hắn, so với lúc dò xét mình ban nãy, hắn đã có thêm một phần thân thiện và chân thành. Khóe mắt hắn luôn mang theo ý cười, mỗi lần nhắc đến Khinh Yên, nơi đuôi mắt khóe mày lại luôn phảng phất một nét nhu tình nhàn nhạt, vừa có yêu thương lại vừa thỏa mãn.

Trong nháy mắt, nàng chỉ cảm thấy trái tim thắt lại, ký ức ngọt ngào mà cay đắng kia không chút phòng bị dâng lên trong lòng. Còn nhớ, đã từng có một đôi mắt còn đẹp và sâu thẳm hơn của hắn cũng đã từng nhìn mình chăm chú như vậy. Nàng từ đáy lòng mừng cho Khinh Yên, bởi vì nàng ấy đã không lựa chọn người tốt nhất như trước kia, mà là lựa chọn người phù hợp nhất.

Thấy nàng lại lần nữa ngẩn người, nơi khóe mắt hình như có một tia long lanh, Phong Minh không khỏi quan tâm hỏi: “Tiêu đạo hữu, có phải không khỏe ở đâu không?”

“Không có, ta rất vui,” Tiêu Dao vội thu lại suy nghĩ của mình, cười nói, “Cuối cùng cũng có thể gặp lại Khinh Yên. Từng nhớ lúc ly biệt cuối cùng, bốn người chúng ta còn hẹn sau này phải thường xuyên tụ tập uống rượu vui vẻ. Không ngờ một lần từ biệt lại là hai vạn năm, trong lòng thật nhiều cảm khái. Đúng rồi, không biết Phong Minh đạo hữu có từng gặp qua hai vị bằng hữu khác của chúng ta không? Các nàng cũng đều là những nữ tử hiếm có trên đời, không biết hiện giờ ra sao rồi.”

Không ngờ lời này của nàng vừa thốt ra, trên mặt Phong Minh thoáng lộ ra một nét lo lắng và không tự nhiên, nhưng rất nhanh hắn đã dùng nụ cười che giấu đi: “Chúng ta vào trong nhà rồi hãy nói tiếp, bằng không với tính khí của Khinh Yên, chờ không nổi sẽ đòi tự mình ra đón mất.”

Tiêu Dao tâm tư cẩn trọng, đã nhìn rõ nét khác thường này, lòng nàng lập tức trầm xuống, nhưng trên mặt vẫn cười nói: “Được, làm phiền Phong Minh đạo hữu.”

Tác giả có lời muốn nói:Rống rống, hôm nay cuối cùng không có quỵt nữa

Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Tộc Chi Kiếp (Dịch)
Quay lại truyện Chậm Rãi Tiên Đồ
BÌNH LUẬN