Chương 322: Bạch Ngọc Các

Nàng đột nhiên cử động, khiến gã tu sĩ Kim Đan kia giật nảy mình. Thấy biểu cảm nàng thâm trầm, hắn ngỡ đối phương muốn gây sự, nói năng cũng có chút lắp bắp:“Ngươi, ngươi… ngươi muốn làm gì?!”

Tiêu Dao chẳng buồn để tâm đến thứ nô bộc chó cậy gần nhà này, nàng dồn toàn bộ sự chú ý lên người nam tử tên Tử Đông. Tu vi Hóa Thần kỳ, thân khoác một kiện đạo bào màu xanh đen kiểu dáng đơn giản, hai tay chắp sau lưng. Ngoại trừ đôi mắt phượng hơi xếch lên có vẻ nổi bật, ngũ quan còn lại đều bình thường, dung mạo không có gì đặc biệt. Bởi vậy, thoạt nhìn rất dễ bị đôi mắt của hắn thu hút, nhưng chỉ nhìn thoáng chốc là sẽ bất giác dời đi. Đôi mắt ấy, nhìn qua thì hờ hững, kỳ thực lại sâu không thấy đáy, mang đến một cảm giác run rẩy hoảng sợ khôn tả.

Nàng chính là như vậy, không dám nhìn lâu, liền chuyển sang nhìn chằm chằm vào đôi môi của đối phương.

“Vị đạo hữu này bỗng dưng quay đầu, lại nhìn tại hạ lâu như vậy, không biết là có việc gì chăng?” Giọng nói của hắn rất êm tai, nếu như là lời thì thầm bên gối, e rằng sẽ là một thanh âm lả lướt, tràn ngập mê hoặc.

Lòng bàn tay Tiêu Dao rịn ra mồ hôi lạnh, nhất thời không biết phải đáp lời ra sao. Nàng cũng không rõ đối phương có phải là Tử Đông đã từng trêu chọc mình hay không. Thanh âm của người trước mắt hoàn toàn khác với những gì nàng nghe được ở Tầm Bảo Triều. Nàng vẫn ngỡ người có thể lưu lại những dòng chữ và nói ra những lời như vậy phải là một lão giả tóc bạc trắng. Nhưng giờ nghĩ lại, tu sĩ thần thông quảng đại, ngay cả thân hình cũng có thể ngụy trang, chỉ dựa vào nét chữ và thanh âm thì chẳng thể nói lên điều gì. Còn một điểm nữa, Tử Đông kia có thể hàng phục được Kim Trạch, không lẽ nào chỉ có tu vi Hóa Thần kỳ.

“Đạo hữu?” Thấy nàng biến ảo sắc mặt, ngẩn người hồi lâu, nam tử không khỏi mỉm cười nhắc nhở.

Đối phương rõ ràng rất khách khí, vì sao nàng lại cảm thấy một cỗ áp lực vô hình?

May thay, gã tu sĩ Kim Đan nãy giờ bị làm lơ dường như đã nhận ra điều gì, có vẻ không kiên nhẫn, xen vào:“Mau xếp hàng đi! Hắn không phải Tử Đông đại nhân mà ngươi nghĩ đâu!”

Tiêu Dao lại càng kinh ngạc: Lẽ nào Tiên Linh Giới này còn có một Tử Đông khác nữa sao!

Đối với sự vô lễ của gã tu sĩ Kim Đan, nam tử lại có thái độ rất tốt, mỉm cười trần thuật:“Tại hạ đúng là Tử Đông, hành bất canh danh, tọa bất cải tính.”

“Thôi đi!” Gã tu sĩ Kim Đan lộ vẻ khinh thường. “Ngươi cứ giả bộ đi! Loại Tử Đông như ngươi, một năm ta gặp mấy người rồi!”

Nói xong, gã phất tay áo, quay người không thèm để ý đến hai người nữa. Bởi vì quay người quá nhanh, gã nên không chú ý tới trong mắt nam tử lóe lên một tia hứng thú. Ngược lại, Tiêu Dao đã thu hết biểu cảm của hắn vào mắt, trong lòng bất giác rùng mình, không dám để ý đến người phía sau nữa.

Có những chuyện không phải nàng muốn tránh là có thể tránh được. Lòng còn đang căng thẳng chưa kịp buông xuống, sau lưng đã lại truyền đến giọng nói trầm thấp nhàn nhạt:“Không ngờ nha, đại danh Tử Đông ngay cả tu sĩ vừa mới phi thăng cũng biết đến, uy danh của ta đã truyền tới hạ giới từ bao giờ vậy?”

Lời này nửa như tự nói, nửa như nghi vấn, khiến sống lưng Tiêu Dao cứng đờ. Mãi cho đến khi được gọi vào trong, nàng mới hơi thả lỏng, vội bước nhanh rời khỏi tiền viện này.

Tạm gác lại vô số nghi vấn trong đầu, trước khi bước qua ngưỡng cửa, Tiêu Dao điều chỉnh tâm tình để trấn định lại, nhanh chóng quan sát một vòng căn phòng. Đồ đạc bên trong đều là những vật trang trí tinh mỹ, bàn ghế bằng gỗ lim mới tinh bóng loáng, trong không khí thoang thoảng mùi gỗ khiến tâm thần người ta thanh thản. Trên tường treo không ít tranh chữ, trong đó nổi bật nhất là một bức thư pháp: “Cường giả vô cương!”. Bốn chữ cứng cáp hữu lực, ẩn chứa một luồng sát phạt chi khí, khiến người thường nhìn mà khiếp đảm.

Dưới bức thư pháp, trên một chiếc ghế bát tiên, có một đại hán vạm vỡ, râu quai nón rậm rì đang ngồi ngay ngắn, trông không giống một tu sĩ. Ngọc phù bên hông cũng không giống những loại nàng từng thấy. Người này đang cúi đầu nâng chén trà thơm, thong thả thưởng thức, cử chỉ lại tao nhã đến bất ngờ.

Trước mặt hắn là hai tu sĩ, một nam một nữ, ngọc phù bên hông đều là màu vàng. Của người nam giống Tiêu Dao, khắc một chữ “Khuyển”, còn của nữ tu thì khắc một chữ “Chồn”.

Thấy Tiêu Dao bước vào, cả hai đồng thời nhìn về phía nàng, ánh mắt dò xét, nhưng khi lướt qua lệnh bài của nàng, trong mắt lại ánh lên vẻ chán ghét và địch ý.

Cùng lúc đó, đại hán đặt chén trà xuống, lúc này mới ngẩng lên, mặt không biểu cảm lướt qua ba người, nói:“Người đã đến đủ, vậy bắt đầu khảo thí. Ải thứ nhất này rất đơn giản, ba người các ngươi lần lượt phóng thích uy áp, ai lọt được vào mắt ta thì xem như thông qua. Ai trước?”

“Bẩm Khương quản sự, để tại hạ trước đi.” Không đợi Tiêu Dao và nữ tu lên tiếng, gã nam tu đã nhanh nhảu mở miệng, đồng thời báo luôn gia môn, “Tiểu nhân Ngô Minh, là cháu của Lữ quản sự trong các. Trước khi đến, thúc thúc còn đặc biệt dặn tiểu nhân gửi lời hỏi thăm ngài, còn có gói Phong Linh Trà này, là lão nhân gia ông ấy hiếu kính ngài.”

Nói đoạn, hắn đưa một gói giấy nhỏ đến trước mặt đại hán.

Đại hán liếc nhìn vật trong tay hắn, không nhận cũng chẳng từ chối. Nam tu lúng túng cười cười, đành đặt đồ vật lên bàn trà.

Đại hán nhàn nhạt lên tiếng:“Bắt đầu đi.”

Nam tu ngẩng đầu ưỡn ngực đứng giữa phòng, Tiêu Dao và nữ tu tự giác lùi sang hai bên, nhìn hắn ra vẻ ta đây vén tay áo, hét lớn một tiếng, gân cổ nổi lên, hai mắt trợn trừng, toàn thân khí thế bộc phát. Tiêu Dao chỉ cảm thấy một luồng khí tức mềm nhũn không chút khí thế chậm rãi lan ra trong phòng.

Đại hán lại quay về tư thế cúi đầu thưởng trà như trước, chẳng thèm nhìn hắn.

Mấy tức sau, nam tu thu liễm khí thế, hơi cúi người, vẻ mặt lấy lòng hỏi:“Khương quản sự, thế nào ạ?”

“Xong rồi à?” Đại hán mắt cũng không ngước lên.

“Xong rồi ạ.” Nam tu cúi đầu khom lưng.

“Ừ, vậy thì cầm đồ của ngươi rồi cút đi. Bạch Ngọc Biệt Uyển không nuôi phế vật vô dụng.” Giọng đại hán ẩn chứa sự khinh thường và miệt thị, khiến nam tu toát mồ hôi lạnh, vội vàng cầu xin:“Khương quản sự, ngài châm chước cho một chút đi, lát nữa quay về, thúc thúc của ta sẽ còn đưa lên…”

“Cút.” Đại hán đột nhiên ngẩng lên, nam tu đối diện với ánh mắt sắc lẻm ấy, cảm giác như đang nhìn một con mãnh thú ăn thịt người, không dám hó hé thêm, những lời định nói đều phải nuốt ngược vào bụng.

Mãi cho đến khi đại hán thu hồi ánh mắt, hắn mới lê bước chân nặng nề, tiu nghỉu đứng sang một bên, trông có vẻ rất sợ hãi nhưng lại không cam tâm từ bỏ như vậy.

Đại hán không thèm để ý nữa, chỉ nói:“Người tiếp theo.”

Lần này đến lượt nữ tu tiến lên. Nàng ta bước đi uyển chuyển, nhẹ nhàng hành lễ với đại hán, giọng nói trong như oanh vàng xuất cốc:“Tiểu nữ tử Lưu Tố Nga, ra mắt Khương quản sự.”

Nữ tu này hành lễ cử chỉ ưu nhã, nói năng đúng mực, giống hệt như tiểu thư khuê các trong thoại bản. Đại hán cũng hiếm khi nhấc mí mắt lên nhìn nàng một cái:“Ừm, bắt đầu đi.”

Nữ tu vận khí, một luồng khí tức mang theo từng sợi thanh hương lưu chuyển trong phòng. Mấy hơi thở sau, trán nàng đã lấm tấm mồ hôi, nàng thu lại khí tức, nói:“Xong rồi ạ.”

Đại hán gật đầu, ra hiệu cho nàng:“Qua, sang một bên chờ đi.”

“Đa tạ Khương quản sự.” Nữ tử hành lễ rồi đứng sang một bên, ánh mắt lướt qua Tiêu Dao và nam tu, không giấu được vẻ đắc ý.

Lập tức, có người bị chọc giận, thất thố chất vấn:“Khương quản sự, tại sao lại như vậy?!”

Không chỉ nam tu hỏi, ngay cả Tiêu Dao trong lòng cũng có chút không hiểu. Uy áp của hai người này sàn sàn nhau, đối mặt với phàm nhân có lẽ sẽ có tác dụng uy hiếp rất tốt, nhưng nếu đối mặt với tu sĩ đồng cấp, e rằng ngay cả tu sĩ Nguyên Anh kỳ ở phàm nhân giới cũng chưa chắc đã bị chấn nhiếp. Nếu phải chọn kẻ khá hơn trong đám làng nhàng, uy áp của nam tu vẫn nhỉnh hơn một bậc. Đại hán này rốt cuộc dựa vào đâu để phán định nữ tu mạnh hơn nam tu?

“Hả, tại sao ư?” Đại hán cười nhạo một tiếng, ánh mắt lướt qua nam tu và nữ tu, nói: “Quy củ tuyển chọn của Bạch Ngọc Biệt Uyển: Hoặc là thực lực hơn người, hoặc là bối cảnh đủ cứng. Ngươi nói xem ngươi thuộc loại nào?!”

Trong nháy mắt, sắc mặt nam tu trắng bệch, lập tức câm nín. Ánh mắt khinh miệt ấy cũng khiến sắc mặt nữ tu trở nên gượng gạo, nàng cúi đầu, mân mê vạt áo. Đại hán lạnh lùng liếc nhìn hai người: Dựa vào quan hệ mà vào còn muốn người ta cho sắc mặt tốt sao?

Nhất thời tâm tình không tốt, hắn quay sang Tiêu Dao, giọng điệu bất thiện:“Chỉ còn lại ngươi cuối cùng, mau bắt đầu đi, đừng lãng phí thời gian!”

Thế là Tiêu Dao không nói một lời, chỉ đứng yên giữa phòng.

Bên ngoài, cách một cánh cửa, nam tử tự xưng là Tử Đông đang nhàm chán chờ đợi ngoài hành lang, bỗng nhiên sắc mặt hắn ngưng lại. Khí thế tản mạn biến mất, đôi mắt phượng lạnh lùng lóe lên một tia dị quang, hắn áp sát vào cửa lớn, ánh mắt gần như muốn nhìn xuyên thấu.

“Ngươi…” Trong phòng, đại hán kinh hãi nhìn Tiêu Dao, chén trà trong tay đã bị hắn bóp nát thành bột mịn, nửa ngày cũng không nói nên lời.

Trong cơn hoảng hốt, hắn cảm giác như đang ngước nhìn thiên uy, vô số sát khí và sát ý lượn lờ quanh thân. Phải trải qua bao nhiêu trận chiến tàn khốc, phải giết bao nhiêu người mới có được luồng sát khí này? Nỗi sợ hãi từ đáy lòng lan ra từng chút một. Nếu không phải tu vi của nàng thấp hơn mình, giờ phút này hắn chắc chắn không chịu nổi cỗ uy áp này, không kìm được mà quỳ xuống!

Còn hai người kia trong phòng thì càng thảm hại hơn, từ lúc Tiêu Dao phóng thích uy áp đã không chịu nổi mà hộc máu tươi. Lúc này cả hai đang nôn ra một bãi máu, tê liệt ngã rũ trên mặt đất, mặt lộ vẻ kinh hoàng nhìn nữ tử trong phòng. Nàng chỉ đứng đó, không có bất kỳ hành động nào, nhưng chỉ như vậy thôi cũng đã khiến người ta khó mà nhìn thẳng, tựa như một Tu La tại thế, cảm giác chỉ cần động đậy một chút thôi là sẽ bị nàng chém giết không chút lưu tình!

“Tiểu hữu dừng tay!” Đại hán hô lên. “Cứ tiếp tục thế này, bọn chúng chết thì không hay đâu!”

Tiêu Dao nghe vậy, lặng lẽ thu lại uy áp ngoại phóng. Tình hình đã như vậy, cũng không tiện nói rằng mình còn chưa dùng hết toàn lực, đành phải lẳng lặng chờ đợi kết quả.

“Tại hạ Khương Du, là một danh thể tu, không biết tiểu hữu xưng hô thế nào?” Đại hán hít sâu một hơi, khách khí hỏi.

“Bẩm tiền bối,” Tiêu Dao hành lễ, “tại hạ Trọng Nhu, tu sĩ Hóa Thần kỳ, vừa phi thăng đến Đông Cực Giới chưa lâu.”

Khương Du thấy Tiêu Dao từ đầu đến cuối sắc mặt không đổi, thái độ không kiêu ngạo không tự ti, có lễ độ nhưng không khom lưng, hảo cảm đối với nàng lại tăng thêm một phần, liền cười nói: “Tiểu hữu khí thế không tệ, không làm mất mặt người tu đạo chúng ta. Đến đây, ngươi và ta đến thiên sảnh nói chuyện.”

Sau đó, hắn lại nhìn hai kẻ đang nằm sõng soài dưới đất, nhíu mày nói một câu:“Các ngươi thu dọn xong thì ra ngoài. Đã thông qua khảo nghiệm ải thứ nhất, lát nữa bên ngoài sẽ có người dẫn đường.”

Hai người dường như đã bị dọa cho mất mật, vội vàng chỉnh lại dung nhan rồi lui ra ngoài, trước khi đi còn nhìn Tiêu Dao như nhìn một con yêu quái ăn thịt người.

Tiêu Dao khẽ thở dài, hỏi Khương Du:“Tiền bối, vậy những khảo thí phía sau của tiểu bối…”

“Không cần nữa, mấy trò khảo thí vặt vãnh đó đều dùng để làm khó dễ đám người mới thôi. Giống như tiểu hữu đây, qua được ải thứ nhất là được rồi.” Khương Du cười lớn, “Kể từ hôm nay, ngươi chính là tu sĩ của Bạch Ngọc Biệt Uyển ta!”

Đơn giản vậy thôi sao? Tiêu Dao có chút không thể tin nổi. Khương Du nhìn biểu cảm của nàng, cũng biết nàng đang nghĩ gì, bèn ngưng cười:“Chỉ cần có chút thực lực là đều có thể gia nhập Bạch Ngọc Biệt Uyển, cái khó là sau khi vào rồi làm thế nào để nổi bật lên thôi. Tiểu hữu cứ theo ta trước đã, lát nữa ta sẽ nói rõ từng quy củ của biệt uyển cho ngươi nghe.”

***

**Tác giả có lời muốn nói:**

Thấy có nhiều bạn đọc còn chưa rõ, cũng có những phần tác giả chưa viết đến, ở đây mình xin liệt kê trước các cảnh giới của Tu sĩ, Thể tu và Yêu tu. Sau khi hoàn thành các cảnh giới này, trăm sông đổ về một biển, cuối cùng đều là phi thăng thành tiên. Còn về những thứ ở Chân Tiên Giới, tạm thời xin giữ bí mật, đến khi lên Chân Tiên Giới sẽ nói rõ hơn. Đây đều là thiết lập, mọi người đừng bắt bẻ nhé.

* **Thể tu:** Khí Động, Tiên Thiên, Hậu Thiên, Phá Kén, Thoát Thai, Hoán Cốt, Hợp Lực, Quy Nhất.* **Tu sĩ:** Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Luyện Thần, Hoàn Hư, Hợp Đạo.* **Yêu tu:** Thập Nhị Giai (giai đoạn hình thú), Hóa Hình, Luyện Hình, Thành Hình, Phân Thần.

Cuối cùng, Tử Đông là người của Tiên Linh Giới, ở bộ một đã nói rất rõ rồi. Thượng giới (Thái Cực Giới biết đến thượng giới chính là Tiên Linh Giới), tại sao vẫn có bạn đọc cho rằng hắn là Chân Tiên vậy? Phía trên Tiên Linh Giới mới là Chân Tiên Giới. Ba giới Phàm Nhân, Tiên Linh, Chân Tiên có khí cũng khác nhau, theo thứ tự là Linh khí, Nguyên khí, Tiên khí.

Đề xuất Voz: Đặt tên là "Cơn mưa ngang qua"
Quay lại truyện Chậm Rãi Tiên Đồ
BÌNH LUẬN