Chương 418: Ba vạn năm

Sáng sớm, chân trời vừa hửng sáng, thái dương còn chưa nhô lên khỏi mặt biển, Vô Danh đảo đã chìm trong một lớp sương trắng mỏng manh. Các loại linh thực vươn mình, hấp thu luồng tinh khí nguyên sơ nhất của đất trời, sinh cơ dạt dào, phiêu diêu như tiên cảnh.

Một giọt sương mai từ đầu cành khẽ rơi, đọng trên chóp mũi Tiêu Dao, mang theo hơi lạnh se sắt. Nàng chậm rãi mở mắt, ngay lập tức, một cái đầu báo cháy đen đập vào mắt nàng. Đôi mắt báo không có mí cứ thế trừng trừng nhìn nàng. Tức thì, một người một thú, mắt lớn trừng mắt nhỏ, hồi lâu không ai nói gì.

Mãi một lúc sau, Tiêu Dao mới khẽ thốt lên một câu: "Ngươi bốc mùi tử thi rồi, còn mọc cả giòi nữa."

Báo Tử trợn đôi mắt không mí, cười lạnh nói: "Phải không? Sao ngươi không bị mùi của lão tử hun cho chết ngạt đi?! Tỉnh rồi thì mau đúc lại thân thể cho lão tử!"

Tiêu Dao chậm rãi ngồi dậy, cử động tứ chi cứng đờ, phớt lờ sự bất mãn của nó mà hỏi: "Đây là đâu? Ta đã ngủ bao lâu rồi?"

"Bị sét đánh cho ngu rồi à? Ngoài Vô Danh đảo thì còn có thể là nơi nào?" Giọng Báo Tử đầy vẻ trào phúng. "Ngươi ngủ hơn nửa năm rồi. Nếu còn không tỉnh, lão tử đã định đem ngươi đi chôn. Này, thấy không? Cái hố bên kia đã đào sẵn cho ngươi rồi đó."

Tiêu Dao nhìn sang cái hố bên cạnh, nó to đến mức đủ để chôn cả một con cự tượng. Quanh miệng hố còn vương vãi tứ chi nát bấy của hung thú, không khí sặc mùi máu tanh khó ngửi. Nàng bất giác nhíu mày: "Chôn ta mà cần cái hố to thế sao? Ta nhớ nơi ta ngất đi đâu có nhiều xác thú như vậy."

Báo Tử lại cười lạnh một tiếng, nói: "Ngươi bất tỉnh nửa năm trời, một người sống sờ sờ nằm đó, há có thể không bị lũ thú vật dòm ngó? Nếu không phải lão tử chuyển ngươi đến nơi khác, lại còn ở bên cạnh giúp ngươi dọn dẹp chướng ngại, ngươi đã sớm chui vào bụng hung thú rồi! Còn ở đó mà mạnh miệng với lão tử được sao?!"

Thì ra sau khi trận Ngọc Lôi qua đi, Báo Tử cũng ngất đi không lâu sau Tiêu Dao, nhưng nó đã tỉnh lại sau đó một tháng. Khổ nỗi Tiêu Dao vẫn cứ hôn mê, mặc dù nhục thân của nàng không ngừng tự chữa trị, đợi đến khi thương thế trên người đã lành hẳn mà vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại. Bất đắc dĩ, Báo Tử đành phải chuyển nàng đến một khe núi khác, chậm rãi canh chừng.

"Thật sao?" Tiêu Dao cũng không có biểu cảm gì nhiều, chỉ khen một câu có lệ: "Vất vả cho ngươi rồi."

Nói xong, nàng liền bắt đầu kiểm tra thân thể của mình. Từ lúc mở mắt, nàng đã cảm nhận được thân thể mình có biến hóa kinh người. Chẳng những toàn thân nhẹ nhõm, áp lực ứ đọng nơi ngực bụng trước kia đã hoàn toàn biến mất; xương cốt trong cơ thể càng hiện ra màu sắc của kim cương, cứng rắn hơn bội phần, kinh mạch toàn thân cũng trở nên cường kiện hơn hẳn.

Lớp da cháy đen bên ngoài bong ra, để lộ làn da mềm mại mà dẻo dai bên trong, trông vô cùng mịn màng. Nàng tiện tay lấy một hòn đá sắc cạnh gần đó đâm mạnh vào, hòn đá lập tức vỡ nát, mà da nàng chẳng hề lưu lại một vết xước.

Báo Tử thấy nàng chỉ nói một câu qua loa lấy lệ, chẳng hiểu sao trong lòng không khỏi bùng lên một ngọn lửa giận, cực kỳ bất mãn nói: "Lão tử cay đắng cực khổ canh chừng ngươi nửa năm trời, mà thái độ của ngươi chỉ có vậy thôi à?!"

Tiêu Dao hài lòng ngắm nhìn thân thể tái sinh của mình, đáp: "Vậy Chân tiên đại nhân thấy thái độ thế nào mới là thích hợp? Chẳng lẽ muốn ta phải cúng bái hay dập đầu tạ ơn? Nói cho cùng, ngươi làm vậy chẳng phải cũng là vì bản thân ngươi thôi sao. Trong mắt ta, một câu 'vất vả rồi' đã là quá đủ."

Nàng mà chết thì nó cũng chẳng thể sống một mình, há có thể không dốc sức sao? Nếu giữa hai người không có bất kỳ ràng buộc nào, nàng không chút nghi ngờ rằng Báo Tử sẽ chỉ đạp thêm vài vuốt lên đầu mình rồi nghênh ngang bỏ đi.

"Ngươi đừng có coi đó là chuyện đương nhiên như vậy được không?!" Báo Tử lại trợn mắt, nó chẳng cần biết nhiều như vậy, dù sao sự thật là nó đã canh giữ bên cạnh nàng nửa năm, đáng lẽ phải được đãi ngộ xứng đáng mới phải. "Lão tử đã phải chịu đựng cảnh này nửa năm rồi, tay chân gãy cụt vướng víu vô cùng, còn không mau tái tạo cho lão tử một thân thể uy vũ đi!"

Tiêu Dao vặn vặn eo, hít một hơi thật sâu, đến khi cảm thấy tâm phế thông suốt mới ném lại một câu: "Có tái tạo thì cũng vẫn là Kiếm Xỉ Báo thôi, ngươi muốn không!"

Báo Tử tức giận gầm lên: "Móa! Đây là Tiên Linh giới! Lấy đâu ra hài cốt Kiếm Xỉ Báo cho ngươi giày vò chứ?!"

"Ủa, ngươi không biết à?" Tiêu Dao làm ra vẻ mặt kinh ngạc. "Từ sau lần bị thiên uy tôi thể lúc Kết Anh, ta đã thu mua một ít da xương Kiếm Xỉ Báo, để phòng ngừa ngươi lại làm hỏng nhục thân. May mà ta có tầm nhìn xa trông rộng, số da xương này đủ cho ngươi giày vò đến khi phi thăng Chân Tiên giới rồi."

Nhìn bộ dạng muốn ăn đòn của nàng, Báo Tử thực sự tức không chịu nổi, dứt khoát quay đầu đi, mắt không thèm nhìn.

Ba ngày sau, Báo Tử khoác lên mình bộ da Kiếm Xỉ Báo mới, mặt mày đen như đít nồi, lầm lũi đi theo sau Tiêu Dao rời khỏi khe núi.

Tiếp theo nên đi đâu? Đây là vấn đề hàng đầu mà cả hai phải đối mặt. Trước đó Tiêu Dao gia nhập Xá Tử Yên Hồng các là để có một thân phận hợp lý hoạt động trên đảo, sau lại âm thầm gia nhập Tiên Phong doanh. Lần đầu tiên tiến vào sâu trong đảo đã gặp phải Ngọc Lôi, ngất đi suốt nửa năm. Bây giờ quay lại Vô Danh thành có thể nói là không còn ý nghĩa gì lớn, chi bằng cứ để bọn họ nghĩ rằng mình đã chết dưới trận Ngọc Lôi đó.

"Đúng rồi," nàng như đột nhiên nghĩ đến điều gì, nghiêng đầu hỏi Báo Tử: "Ta nhớ lúc trước ngươi từng nói nơi này có vẻ quen thuộc, có phải ngươi đã nhớ ra điều gì rồi không?"

Báo Tử vẫn còn đang hờn dỗi, vốn đã quyết định mặc kệ nàng nói gì cũng không thèm để ý, nhưng khi nghe đến câu này, nó lại đột nhiên nhảy dựng lên, la lớn: "Chuyện quan trọng như vậy, sao lão tử lại quên béng mất được! Tiêu Dao, nghe lão tử nói đây, lão tử nghi ngờ Vô Danh đảo này không phải là một hòn đảo nổi nào đó của Tiên Linh giới, mà là 'Luyện Yêu Hồ' của một vị Tiên Quân nào đó trên Chân Tiên giới!"

"Luyện Yêu Hồ?!" Tiêu Dao nghe vậy bất giác biến sắc. Nàng vẫn nhớ hồi nhỏ từng đọc các họa bản tiểu thuyết chí quái, trong đó có không ít câu chuyện liên quan đến Luyện Yêu Hồ. Trong họa bản miêu tả hồ lô này là bảo vật mà Tiên Quân trên trời dùng để luyện hóa yêu quái. Chỉ cần mở miệng hồ lô, thu yêu quái yêu thú vào trong, trải qua một thời gian là có thể luyện hóa chúng thành linh đan. Nếu Vô Danh đảo này thật sự là Luyện Yêu Hồ, vậy mình mà không ra được chẳng phải sẽ bị luyện thành đan dược hay sao?!

Nghĩ đến đây, nàng chợt cảm thấy hoang đường, nhíu mày nói: "Luyện Yêu Hồ đó là vật gì? Ngươi có căn cứ gì không."

Thấy nàng chất vấn, vẻ mặt của Báo Tử như muốn nói: "Lão tử lừa ngươi làm gì?", đoạn giải thích: "Khoảng mấy chục triệu năm trước, lúc lão tử còn ở Chân Tiên giới, có một gã nhàm chán cho lão tử xem một cái hồ lô như vậy. Nhìn bề ngoài thì hồ lô đó chẳng khác gì bầu rượu bình thường, nhưng bên trong lại là một thế giới càn khôn. Gã đó từng mời lão tử vào xem thử, kết quả là sau khi vào, lão tử rơi xuống một hoang đảo. Trên đảo có đủ loại yêu thú, trùng hợp là lão tử cũng thấy một trận mưa bụi vây khốn giống hệt như trận pháp lúc trước, hơn nữa trên hoang đảo đó thỉnh thoảng còn có thiên hỏa giáng xuống. Theo lời gã đó, các loại cấm chế, thậm chí cả thiên kiếp trong hồ lô đều là để tôi luyện yêu thú bên trong, kẻ mạnh sống, kẻ yếu chết, để chúng trở nên mạnh hơn! Tính chất của trận Ngọc Lôi này và thiên hỏa kia có thể nói là y như đúc, lão tử dám chắc Vô Danh đảo này chính là một cái Luyện Yêu Hồ khác!"

Tiêu Dao trầm mặc, nàng biết Báo Tử sẽ không lừa mình về chuyện này. Lại nghe lời nó nói, Luyện Yêu Hồ này dường như có chút khác biệt với những gì nàng đọc trong họa bản, nghe càng giống một pháp khí phụ trợ dùng để rèn luyện linh sủng. Hơn nữa, trong các điển tịch của Phàm Nhân giới và Tiên Linh giới, nàng cũng chưa từng đọc được ghi chép nào về bảo vật có thể trực tiếp luyện hóa yêu thú, yêu tu thành linh đan, nếu là Tiên gia bảo vật thì cũng hợp lý.

Thế nên lần này nàng đã tin vài phần. Mặc dù tạm thời không còn lo bị luyện hóa, nhưng làm sao mới có thể rời khỏi Luyện Yêu Hồ đây? Suy nghĩ một lát, nàng mở miệng nói: "Báo Tử, ngươi nói người kia từng mời ngươi vào tham quan, vậy lúc trước ngươi làm thế nào để ra khỏi Luyện Yêu Hồ đó?"

Báo Tử nhếch miệng: "Lão tử đánh nát nó để ra ngoài."

"Đánh nát rồi? Tại sao?" Tiêu Dao kinh ngạc.

"Đừng nhắc nữa, đều tại gã đó không ra gì." Báo Tử khinh bỉ quơ quơ móng vuốt. "Cái Luyện Yêu Hồ của hắn đúng là đồ bỏ! Lão tử vào dạo một vòng, thấy chẳng có gì thú vị, bèn gọi hắn mở hồ lô cho lão tử ra ngoài. Ai ngờ gã đó lại nói với lão tử là miệng hồ lô bị hỏng, tạm thời không mở được, bảo lão tử ở thêm vài năm để hắn tìm người đến sửa. Kết quả là lão tử đợi mười năm mà vẫn không thấy động tĩnh gì, trong lòng bực bội liền đánh nát cái hồ lô rách của hắn để ra ngoài."

Tiêu Dao trong nháy mắt hóa đá, cảm thấy vô cùng kỳ quặc. Người kia không phải là muốn thu Báo Tử làm sủng vật đấy chứ?

"Sau đó thì sao?" Nàng có chút cẩn thận hỏi.

"Sau đó?" Báo Tử thấy trong mắt nàng dường như có cả sự đồng tình lẫn thương hại, có chút không hiểu nói: "Gã đó chạy rồi. Vừa thấy lão tử phá hồ lô chui ra, hắn lập tức quay đầu bỏ chạy, còn dùng cả Huyết Độn. Ngươi nói xem, là lão tử làm hỏng hồ lô của hắn, chứ có phải hắn làm hỏng hồ lô của lão tử đâu, hắn chạy cái gì mà chạy? Lão tử vốn còn định tìm người sửa giúp hắn, ai ngờ trong nháy mắt hắn đã chạy mất dạng, từ đó về sau lão tử chưa từng gặp lại hắn nữa."

Trong phút chốc, Tiêu Dao đứng ngây người trong gió, có cảm giác ông trời cũng phải cạn lời. Nàng đột nhiên rất muốn hỏi Báo Tử, từ khi thiên địa khai mở đến nay đã mấy tỷ vạn năm, tại sao mãi đến mấy triệu năm trước nó mới bị người ta phong ấn thành công xuống Phàm Nhân giới? Mấy tỷ vạn năm trước đó, nó đã sống sót thần kỳ như thế nào? Nhưng lời đến khóe miệng, nàng cuối cùng cũng không nói ra, bởi vì nhìn thấy bộ dạng gật gù đắc ý, tự cho là vẻ vang của Báo Tử, nàng cảm thấy mình không thể quá tàn nhẫn được, bèn chuyển chủ đề: "Khụ, cái Luyện Yêu Hồ này ngoài việc dùng man lực cưỡng ép đột phá, còn có cách nào khác không?"

Báo Tử nghĩ nghĩ: "Cái này thì lão tử không nghe gã đó đề cập qua, chắc là phải có lối vào chứ, nếu không thì đám yêu thú kia làm sao mà ra được. Theo quan sát của lão tử trước đây, toàn bộ cấu trúc bên trong Luyện Yêu Hồ chính là một cự trận phức tạp, nghĩ rằng chỉ cần lão tử phá giải được trận pháp, nói không chừng là có thể ra ngoài."

Tiêu Dao cảm thấy nó nghĩ quá đơn giản: "Lúc trước ngươi là Chân tiên, dù là phá Luyện Yêu Hồ hay giải trận pháp trong hồ đều có đủ thực lực. Nhưng nay đã khác xưa, hiện tại ngươi và ta chẳng qua chỉ mới ở cảnh giới Hóa Thần, muốn phá trận pháp trong hồ đâu phải nói là làm được."

"Lão tử là ai? Lão tử là Hồng Mông sống cùng trời đất! Há có thể so với hạng người tầm thường các ngươi được!" Báo Tử tỏ vẻ bất mãn trước sự xem thường của nàng. "Chỉ cần ngươi cho lão tử thời gian, đợi ta thăm dò rõ ràng bố cục trận pháp của Vô Danh đảo này, dù không còn thực lực như xưa, cũng có cách khác để giải trận!"

Thấy nó tràn đầy tự tin, Tiêu Dao cũng vui vẻ thuận theo: "Ồ, hiếm khi thấy ngươi tính trước mọi việc như vậy, nói đi, muốn thăm dò hòn đảo này thì cần khoảng bao nhiêu năm?"

Báo Tử gãi gãi móng vuốt tính toán một lúc, sau đó giơ ba ngón vuốt lên, nói: "Ít nhất ba vạn năm."

Đề xuất Võng Hiệp: Ta Có Một Sơn Trại
Quay lại truyện Chậm Rãi Tiên Đồ
BÌNH LUẬN