Chương 532: Quần anh chiến (29)

Phía tây Phong Vân đường.

Lôi đài Chiến tự số hai giờ đây đã hoàn toàn biến dạng. Mười hai chi kim tiễn của Xạ Nhật cung tựa như mười hai con Phượng Hoàng khí thế phi phàm, quỹ tích giao thoa bay lượn tứ phương, vạch ra mười hai đường gợn sóng diễm lệ trên không trung. Chúng giải phóng Quy tắc chi lực mang sức mạnh khô héo mục nát, mà mục tiêu chỉ có một! Uy năng bộc phát trong nháy mắt khiến cấm chế bốn phía lôi đài ầm vang vỡ vụn! Uy thế cường đại lan tỏa ra tứ phía!

Đây chính là uy năng của tu sĩ Hợp Đạo kỳ, dù là Triêu Hà đạo nhân đang tọa trấn phía trên cũng bất lực trong việc áp chế, sắc mặt trắng bệch. Lão nhân chỉ có thể trơ mắt nhìn cỗ lực lượng này sắp lan đến các tu sĩ đang xem trận đấu bên ngoài, vội hô: "Nhanh tản ra! Nơi này nguy hiểm!"

Tiếng nói còn chưa dứt, một đạo bình chướng hỏa hồng sắc từ trên trời giáng xuống, hình thành bốn bức tường lửa, bao phủ toàn bộ lôi đài Chiến tự số hai, đồng thời ngăn cách luồng uy thế bạo ngược kia. Đám tu sĩ đang hoảng sợ tháo chạy cũng dần chậm bước chân lại, kinh hãi xen lẫn nghi hoặc nhìn về phía tường lửa. Không ít tu sĩ vừa phát giác dị trạng bên này cũng vội chạy tới, nhìn cảnh quan rung động lòng người mà cất lời nghi vấn: "Chuyện này rốt cuộc là sao?"

Nhưng không một ai có thể trả lời bọn họ. Ngay cả những tu sĩ vốn đang quan sát trận đấu ở đây cũng phần lớn đều không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Vốn dĩ trận đấu đang vô cùng đặc sắc, đến chiêu cuối cùng lại chỉ thấy trường cung trong tay Tiết Phong tỏa ra ánh sáng chói lòa, rồi sau đó là nguyên lực bạo ngược, khung cảnh hỗn loạn, cuối cùng biến thành bộ dạng này. Cho đến giờ vẫn không nhìn ra được nửa điểm huyền cơ bên trong, đám tu sĩ cũng chỉ đành yên lặng chờ đợi kết quả cuối cùng.

So với sự bối rối bên ngoài, bầu không khí bên trong tường lửa càng thêm căng thẳng. Bốn vị đại năng Hợp Đạo kỳ đồng loạt xuất thủ, mỗi người chặn lại hai đạo kim tiễn! Uy năng cực lớn nổ tung trên không trung, kim quang và hồng quang rợp trời. Dù cho nguyên lực được phong ấn trong bùa của Kê Sơn không tính là quá cường đại, nhưng uy lực đó thông qua Thần khí phát ra lại mang theo nghịch thiên chi uy thực sự. Dù là tu sĩ Hợp Đạo kỳ muốn ngăn chặn cũng phải tốn chút công phu.

Phạn Thiên không nhịn được chửi bới: "Kê Sơn lão nhi! Xem đồ nhi nhà ngươi làm chuyện tốt kìa!"

Đột nhiên xảy ra biến cố lớn như vậy, sắc mặt Kê Sơn cũng vô cùng khó coi. Vừa đối phó với hai chi kim tiễn trước mắt, lão vừa trầm giọng nói: "Ngươi còn có hơi sức để nói nhảm, không bằng nghĩ cách chặn bốn đạo còn lại đi, nếu không nữ oa kia chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ!"

Lần này, sắc mặt Phạn Thiên cũng trầm xuống. Muốn hoàn toàn tiêu diệt hai đạo kim tiễn trước mắt, ít nhất cũng cần mấy hơi thở nữa. Mà lúc này, chỉ cần thêm một hơi thở nữa, nữ oa kia sẽ bị những mũi kim tiễn này xuyên thủng, còn kịp sao?!

Chỉ thấy Mạc Trưng Cận ngọc thủ khẽ điểm, một thanh trường kiếm màu đỏ sậm bay ra. Chỉ Thiên kiếm xuất trận, lập tức lại có hai đạo kim tiễn bị chặn lại. Chỉ là tiễn quang quá nhanh, vẫn có hai đạo lọt lưới. Bốn người bọn họ đã không còn thời gian để ngăn cản nữa!

Ngay từ khoảnh khắc Xạ Nhật cung mất khống chế, đôi mắt huyết hồng của Tiêu Dao đã trợn lớn. Mặc dù nhìn không rõ ràng, nhưng nàng vẫn có thể cảm nhận được những luồng khí tức khiến người ta run rẩy đang lao về phía mình. Một kiếp này e là không thể tránh khỏi!

Thời điểm nguy nan, Báo Tử trong đan điền của nàng cũng không nhịn được nữa, lập tức xuất hiện, truyền âm quát lớn: "Tiêu Dao! Lão tử mở Hư Không, chúng ta vào trong đó trốn một chút!"

Chỉ là một khắc sau, ngay cả sắc mặt Báo Tử cũng biến đổi. Khi nó vừa vạch ra được một nửa vết nứt trên không trung, liền bị Quy tắc chi lực quấy nhiễu, trực tiếp vặn vẹo không gian, Hư Không càng không cách nào mở ra!

"Vương bát đản! Mẹ kiếp! Đúng lúc này lại không mở ra được!!!" Báo Tử gần như gầm thét giận mắng, thanh âm dị thường lo lắng.

Con đường sống đã bị phong tỏa. Tiêu Dao nghe thấy tiếng gầm trong hỗn độn, tâm lại bình tĩnh đến lạ thường. Nàng rất rõ ràng, cho dù mình dùng Tiên khí bảo vệ ngũ tạng lục phủ trong cơ thể, thì sức xung kích của hai mũi tên này cũng không phải là thứ nàng có thể chịu đựng, kết quả có lẽ khó thoát một chữ "chết".

Nhưng vậy thì đã sao? Từ lúc bắt đầu tu đạo, đến khi Kim Đan vỡ nát, rồi lại một lần nữa bước lên tiên đồ tu luyện đến hôm nay. Giờ phút này, nàng rõ ràng hơn bao giờ hết điều mình truy cầu là gì, và sẽ phải trả giá lớn đến đâu vì nó. Mà tử vong, cũng chỉ là một trong những cái giá thường thấy nhất mà thôi. Mỗi một lần tiến giai, mỗi một lần tranh đấu, thất bại đều có thể là cái chết. Khi nàng đã quen đối mặt với tất cả những điều này, cái chết cũng không còn là chuyện đáng sợ như vậy nữa.

Điều thực sự đáng sợ là khi đối mặt với tử vong, trong lòng lại không nhịn được mà thỏa hiệp, mà quên đi những gì mình theo đuổi và kiên trì ban đầu, thậm chí quên cả việc chống cự. Đó mới là điều đáng sợ nhất!

May mắn thay, hiện tại nàng không như vậy, chiến ý của nàng vẫn đang gào thét! Trái tim nàng vẫn khao khát được chiến đấu! Dù cho từ khoảnh khắc Xạ Nhật cung mất khống chế, ông trời đã sắp đặt một tử cục, đã định sẵn cho nàng không còn đường sống, nàng cũng sẽ không thuận theo mà chấp nhận!

Chiến ý trong lồng ngực tựa như một con hung thú đói khát đang gầm thét, tuyên thệ cho ý chí bất khuất của mình!

Cũng gần như cùng lúc đó, một đoàn tử quang nhàn nhạt từ trong đan điền của Tiêu Dao dâng lên. Thanh nhuyễn thước màu tím nhạt kia nhẹ nhàng vung lên giữa không trung, hào quang màu tím kết thành một trận ấn theo hình Bắc Đẩu Thất Tinh.

Oanh! Oanh!

Ngay thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, trận ấn đã thành!

Hai chi kim tiễn thế như chẻ tre hung hăng đập vào trận ấn! Trận ấn vỡ tan trong nháy mắt, thân Võng Lượng thước tối sầm lại rồi rơi thẳng xuống đất. Mà Tiêu Dao chỉ cảm thấy thần thức đau nhói một trận, ngay sau đó liền bị kim quang bao phủ, bị đánh sâu vào lòng đất vạn thước!

Thân thể đau đớn như tê liệt! Nàng cố nén ý chí sắp sụp đổ, dùng Tiên khí trong cơ thể gấp rút che chở ngũ tạng lục phủ. Chỉ cần Quy tắc chi lực bạo ngược không thể nghiền nát nội tạng của nàng, liền còn có cơ hội sống sót!

Chỉ cần sống sót...

Soạt! Soạt!

Chẳng biết từ lúc nào, mưa nhỏ lất phất dần chuyển thành mưa to, gột rửa toàn bộ Phong Vân đường. Trước lôi đài Chiến tự số hai đã bị các tu sĩ chạy đến vây kín như nêm cối. Gần như cùng lúc, bình chướng hỏa diễm được thu hồi, để lộ ra cảnh tượng bên trong.

Tất cả mọi người đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ. Bên trong bình chướng, nào còn có lôi đài Chiến tự số hai, chỉ còn lại một cái hố sâu không thấy đáy, như một cái miệng rộng đen ngòm, nuốt chửng hết thảy.

Phía trên hố sâu, sáu người đang đứng đó, sắc mặt ai nấy đều không dễ coi cho lắm. Trong đó, trên người bốn vị còn vương lại khí tức cường đại khiến người ta phải kính phục. Cường giả bực này cả đời có khi còn chưa gặp được một người, vậy mà hôm nay lại đồng thời xuất hiện bốn vị! Điều này thực sự quá bất thường!

Trên sân hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ có tiếng mưa rơi gột rửa quanh quẩn giữa đất trời.

"Sư phụ..." Giọng Tiết Phong khàn đặc, "Đệ tử... đệ tử chưa từng nghĩ sẽ mở phong ấn đó..."

Đó không phải là lực lượng thuộc về mình, dùng nó không khác gì gian lận, là điều mà lòng kiêu ngạo của hắn không cho phép!

Kê Sơn nhìn đứa đệ tử đắc ý này của mình, tự nhiên cũng biết phẩm tính của đồ nhi nhà mình, tuyệt đối không phải loại tiểu nhân làm ra chuyện như vậy. Chỉ là thế sự khó lường, xem ra việc này sẽ để lại ảnh hưởng không nhỏ cho đồ nhi của hắn. Tệ nhất có lẽ sẽ ảnh hưởng đến đạo tâm... Nghĩ đến đây, trên mặt lão không khỏi lộ ra một nụ cười khổ, trong miệng vẫn an ủi: "Ngươi không cần tự trách, vi sư cùng các vị tiền bối của ngươi ở trên đều thấy rất rõ ràng, đây chỉ là một sự cố ngoài ý muốn. Chỉ trách nữ oa kia vận khí không tốt, nàng... Ai..."

Trên mặt mấy người khác ít nhiều cũng có chút tiếc hận. Linh Ma đại chiến sắp đến, mục đích của quần anh chiến chính là để khai quật thêm nhiều đệ tử có tiềm lực. Ai cũng thấy được thực lực của nữ oa kia tuyệt không kém đệ tử của Kê Sơn, nếu Xạ Nhật cung không mất khống chế, thắng bại giữa hai người vẫn còn khó đoán. Thật sự là quá đáng tiếc...

Triêu Hà đạo nhân nhìn hố sâu một chút, lại nhìn bốn vị tiền bối, mặc dù biết có lẽ hơi không đúng lúc, nhưng đây cũng là chức trách của nàng, không thể không cẩn thận hỏi: "Bốn vị tiền bối, có lẽ có chút đường đột, không biết thắng bại của cuộc tỷ thí này nên định đoạt thế nào?"

Gặp phải chuyện như vậy, thắng bại đã không còn bất kỳ ý nghĩa gì. Kê Sơn thấy ba người còn lại đều nhìn về phía mình, rõ ràng là muốn để mình tuyên bố. Lão thở dài một tiếng, nói: "Tiết Phong tuy thắng, nhưng hắn đã vi phạm quy tắc tỷ thí lần này, lấy đi tính mạng của đối thủ, cho nên hắn cũng mất đi tư cách tham gia quần anh chiến. Cuộc tỷ thí này — không có người thắng."

Chúng tu sĩ bốn phía đều xôn xao! Không có người thắng? Sao lại thảm liệt như vậy?!

Lúc này, Hoắc Nguyên Bá và đám người cũng đã thi đấu xong, đều chạy đến nơi đây. Vừa đến nơi liền nghe thấy tiếng bàn tán ồn ào, bốn phía có người đang la lối, nói có người bị đánh chết.

Hầu Thọ chỉ cảm thấy toàn thân một trận lạnh buốt, hắn nhìn về phía Hoắc Nguyên Bá và Chu Phỉ, nói: "Lôi đài Chiến tự số hai..., đây không phải lôi đài của Tiêu đạo hữu sao?! Bọn họ nói có người chết... Sao có thể?!".

Hoắc Nguyên Bá mặt đen như mực, nhìn về phía sáu người trong mưa. Ở đó không hề có bóng dáng của nữ tử nhạt nhòa như nước ấm kia, tâm hắn bỗng nhiên chùng xuống.

Tuyên bố xong kết quả, Kê Sơn cũng không có ý định ở lại đây nữa, đối Mạc Trưng Cận nói: "Nếu có thể tìm được thi thể của nữ oa kia, phiền Giới chủ giúp nàng hậu táng. Lần này là đồ nhi của ta nợ nàng, đợi nàng chuyển thế nếu có một ngày còn có thể gặp lại, bất luận tư chất thế nào, ta, Kê Sơn, đều sẽ thu nàng làm đồ đệ."

Nói xong liền dẫn Tiết Phong rời đi.

Nhìn bóng lưng Kê Sơn, Phạn Thiên nhăn mặt, cười nhạo nói: "Người đã chết rồi, nói chuyện kiếp sau còn có ý nghĩa gì. Đã có lòng như vậy, sao không xuống xem nàng một cái."

Mạc Trưng Cận lắc đầu cười nói: "Phạm đạo hữu, ngươi cũng nên thông cảm cho tâm tình của Kê Sơn. Đệ tử kia của lão, Tiết Phong, nếu mà xuống dưới nhìn một cái, e là sẽ sinh tâm ma. Vẫn là để chúng ta đi xử lý đi."

Hai người đang nói chuyện, Phạn Thiên nhìn quanh một vòng, hỏi: "Bạch Vũ đâu? Từ nãy đến giờ đã không thấy người đâu rồi."

Mạc Trưng Cận nhìn xuống hố sâu, trầm ngâm, "Có lẽ đã xuống dưới tìm thi thể của nữ oa kia rồi. Nói ra thì hắn cũng khá coi trọng nữ oa kia."

"Ta nói này..." Đúng lúc này, giọng Bạch Vũ ung dung từ phía dưới truyền đến, "Người còn chưa chết, hai vị đạo hữu đừng ở trên đó nguyền rủa đồ nhi tương lai của ta được không?"

"Cái gì! Nàng còn sống?!" Phạn Thiên la lên, lập tức lao xuống hố sâu.

Mà trên mặt Mạc Trưng Cận cũng lộ ra vẻ kinh dị, theo hắn cùng xuống dưới hố.

Chỉ thấy Bạch Vũ đứng ở một bên, mà cách hắn không xa trên mặt đất là một huyết nhân toàn thân đẫm máu. Tuy nhìn qua chẳng khác gì đã chết, nhưng từ lồng ngực đang phập phồng của huyết nhân có thể thấy người này vẫn còn hơi thở.

Tuy nói chỉ trúng hai mũi tên, nhưng đó cũng là uy năng của Hợp Đạo kỳ, lại còn là pháp thiên chi uy của Thần khí. Tu sĩ Luyện Thần kỳ bị đánh trúng mà không hóa thành hư vô, còn giữ lại được tàn thi đã là vô cùng may mắn, vậy mà còn sống ư?!

Mắt Phạn Thiên trợn trừng muốn lồi cả ra, nhưng lập tức liền rất bất mãn nói: "Đã còn sống, sao ngươi còn để nữ oa này nằm đây mà không cứu chữa?"

Bạch Vũ chỉ vào dịch máu đang sủi bọt quanh người Tiêu Dao, nói: "Không thấy sao? Trong máu của nữ oa này có độc, cho dù phải xử lý cũng phải cẩn thận."

Lần này không chỉ Phạn Thiên, ngay cả Mạc Trưng Cận cũng không nhịn được che môi đỏ, vừa như cảm thán lại như trêu chọc: "Đây còn có thể tính là tu sĩ sao? Cứu tỉnh nàng xong ta nhất định phải hỏi cho rõ, nàng làm thế nào để luyện thành thân thể kim cương bất hoại, ngũ độc bất xâm thế này."

Đề xuất Tiên Hiệp: Đệ Nhất Danh Sách
Quay lại truyện Chậm Rãi Tiên Đồ
BÌNH LUẬN