Tin tức Tử Đông nhập chủ Tiên Vũ Môn vừa truyền ra, toàn bộ Tây Cực Giới lập tức sôi trào.
Mà Tiêu Dao, người được Tử Đông bỏ qua một đời để trực tiếp nhận làm đồ tôn, đại danh lại càng truyền khắp ba mươi sáu tinh khu. Hình ảnh của nàng thông qua Truyền Ảnh Phù lan đến từng thế gia, môn phái tại Tây Cực Giới. Tóm lại, hy vọng được hưởng những ngày tháng thanh tĩnh của Tiêu Dao đã hoàn toàn tan biến. Trong môn phái, bất luận là ai thấy nàng cũng không nhịn được mà phải liếc nhìn thêm vài lần, sau lưng lại càng bàn tán không ngớt. Điều này khiến cho nàng, người vốn chỉ thích hành sự khiêm tốn, cảm thấy áp lực vô cùng.
Ghê tởm hơn nữa là gã Tử Đông kia lại làm đúng như lời hắn nói, ngày nào cũng chạy tới Lãm Nguyệt Hiên uống trà.
Ngay lúc Tiêu Dao cảm thấy nếu cứ tiếp diễn thế này sẽ ảnh hưởng đến việc tu hành của mình và định lên tiếng kháng nghị với Tử Đông, đối phương lại đột nhiên hỏi:
“«Vi Tâm Pháp» tu luyện đến đâu rồi?”
Hắn hỏi như vậy, nghiễm nhiên ra dáng một vị sư tổ thực thụ. Tiêu Dao đáp: “Mới đột phá tới Tâm Thành cảnh giới chưa lâu.”
Tử Đông gật gật đầu, tỏ vẻ không mấy hài lòng: “Chẳng trách mấy ngày nay ngươi đều có thể phát giác được sư tổ ta khi nào đến. Nhưng ngộ tính chung quy vẫn quá kém, mất mấy vạn năm mới tu luyện tới cảnh giới này. Sư tổ ta năm xưa chỉ mất mấy trăm năm đã đại thành. Bất quá cũng may cần cù có thể bù thông minh, những hoàn cảnh hiểm nghèo và bao phen lịch luyện cũng đã giúp ngươi không ít.”
Tiêu Dao đương nhiên cũng rõ sức mình, tư chất tuy không tệ nhưng chẳng phải hàng đỉnh tiêm, còn về ngộ tính thì lại càng mờ nhạt giữa chúng nhân, hết sức bình thường. Nàng không biết Tử Đông nhắc đến chuyện này để làm gì, bèn nói tiếp: “Vậy ý của sư tổ là...”
“Ngươi có thể chọn thêm vài thứ khác để học.” Tử Đông cười tủm tỉm nói: “Cứ nói đi, ngươi còn muốn học gì nữa? Bất luận là linh căn thuộc loại nào, kỹ năng dạng gì, sư tổ ta đều có thể chỉ điểm cho ngươi một hai.”
Tiêu Dao kinh ngạc, đây là khúc dạo đầu để chuẩn bị gài bẫy mình sao? Trước hết cho chút ngon ngọt để dỗ dành đây mà. Bất quá nàng cũng không định khách khí, liền mở miệng nói: “Đệ tử thiên tư ngu dốt, cũng không dám tham lam, chỉ nguyện học cho tốt những gì mình đã biết là đủ rồi. Đặc biệt là trận pháp, do đệ tử nhập môn chưa lâu, ngộ tính còn kém, nên thường có chỗ chưa thông tỏ.”
“Muốn tinh thông trận pháp à?” Tử Đông nói rõ ý cho nàng: “Chuyện nhỏ thôi.”
Nói rồi, hắn móc ra một viên ngọc giản cùng một bản điển tịch bằng giấy rất dày ném cho nàng.
“Sách và ngọc giản này ngươi cứ cầm lấy mà lĩnh hội cho kỹ, sau này có cơ hội sư tổ sẽ dẫn ngươi ra ngoài thực chiến. Ngươi còn muốn học gì khác không?”
“...Luyện khí.” Đối mặt với Tử Đông đang hứng thú dạt dào, Tiêu Dao không hiểu sao có chút sợ hãi.
Tử Đông lại ném ra hai viên ngọc giản, nói tiếp: “Thế còn pháp thuật thì sao? Phù lục thực ra cũng rất thú vị, hay là luyện đan đi, có thể kiếm được rất nhiều tiền đấy. Sư tổ nhớ là ngươi có vẻ rất ham tiền tài mà.”
Giờ khắc này, Tử Đông như thể phúc thần nhập thể, liên tục ném ra hết phúc lợi này đến phúc lợi khác. Điều này làm Tiêu Dao tim đập thình thịch, vội vàng lắc đầu.
Cuối cùng, trước sự kiên quyết của Tiêu Dao, Tử Đông đành tiếc nuối bỏ cuộc: “Mới chọn có hai loại, nhát gan như vậy, thật khiến sư tổ ta mất hứng. Thôi được, tiếp theo ngươi cứ tu luyện cho tốt vào. Yêu cầu của sư tổ ta rất nghiêm ngặt, sau này kiểm tra công khóa mà không đạt, hậu quả thế nào thì đồ tôn ngoan tự gánh lấy nhé.”
Nghe cái giọng điệu kéo dài đầy ẩn ý này, Tiêu Dao cảm thấy sống lưng hơi lạnh, nhưng vẫn đáp: “Đệ tử hiểu rồi.”
Tử Đông hài lòng gật đầu, rồi quay người rời đi.
Tiêu Dao phiền muộn một hồi lâu mới nhìn kỹ điển tịch và ngọc giản hắn đưa. Trong đó, điển tịch là một quyển trận pháp thư tịch tên là «Trận Cương», một viên ngọc giản là «Vạn Trận Thực Lục» ghi chép hơn vạn loại biến hóa trận pháp, bên trong còn có một vài chú thích không biết là của tiền nhân hay của Tử Đông để lại. Hai viên ngọc giản còn lại thì có liên quan đến luyện khí, một viên tên là «Ngưng Thần Luyện Khí», một viên là «Khí Pháp Đại Cương».
Tiêu Dao chỉ mới lật xem vài trang «Trận Cương» mà đã có nhận thức sâu sắc hơn về những nan đề thường gặp khi học trận pháp. Trong lòng nàng lập tức mừng như điên, thậm chí có chút hối hận vì đã không nhân cơ hội xin Tử Đông thêm vài thứ nữa.
Lúc này nàng còn chưa biết, không lâu sau đây, nàng sẽ cảm tạ trời đất thế nào vì mình đã không hồ đồ đi tìm Tử Đông, chỉ hận không thể quay ngược thời gian để bản thân chưa từng học bất cứ thứ gì từ hắn!
Lại nói, lúc Tử Đông rời đi, vừa hay bị Khương Lam và Chu Nghị đến tìm Tiêu Dao nhìn thấy. Chu Nghị hâm mộ nói: “Đại sư tỷ thật may mắn, được Tử Đông sư tổ ưu ái nhận làm thân truyền đồ tôn. Lúc trước nghe tin Tử Đông sư tổ nhập chủ Yêu Nguyệt Phong, không biết bao nhiêu đệ tử đã lượn lờ trước mặt lão nhân gia, hy vọng được ngài để mắt tới. Nếu ta cũng có vận khí như vậy thì tốt rồi.”
“Có gì mà phải hâm mộ.” Khương Lam nghiêm mặt, “Chẳng lẽ sư phụ dạy không tốt hay sao? Mà để ngươi sinh lòng ‘ăn cây táo, rào cây sung’.”
“Ấy!” Chu Nghị mở to mắt, ủy khuất nhìn nàng nói: “Sư tỷ sao có thể nói vậy, Tử Đông sư tổ cũng là người trong môn, lại còn là Hợp Đạo đại năng, sao có thể xem là ‘ăn cây táo, rào cây sung’ được?”
Lại thấy Khương Lam bĩu môi, không biết đang suy nghĩ gì, Chu Nghị chợt hiểu ra: “Ta hiểu rồi, Khương sư tỷ, tỷ đang ghen tị với Đại sư tỷ chứ gì.”
Khương Lam giật mình, mặt lập tức đỏ bừng, quát: “Ngươi, ngươi nói bậy gì đó!”
“Hi hi, sư tỷ, có gì đâu mà không dám thừa nhận.” Chu Nghị nhìn vẻ mặt đỏ ửng vì bị nói trúng tim đen của nàng, cười đùa nói: “Ta cũng ghen tị với Đại sư tỷ mà, chuyện này rất bình thường.”
“Ai nói ta ghen tị với nàng!” Khương Lam chau mày phản bác. Tuy mấy ngày nay luôn có kẻ lắm mồm sau lưng bàn tán rằng sư phụ cuối cùng sẽ để Đại sư tỷ thay mình chưởng quản Yêu Nguyệt Phong khiến người ta có chút khó chịu, nhưng nàng tuyệt đối không thừa nhận mình đang ghen tị! “Mỗi người có phúc phận riêng, ta cũng không cảm thấy không được đại năng để mắt tới thì sẽ kém cỏi hơn nàng! Có thời gian ở đây nói nhảm chi bằng mau đi lên, giải quyết chuyện dưới kia trước đã!”
“Đúng rồi, suýt quên mất chính sự.” Chu Nghị lúc này mới nhớ ra mình tới đây làm gì. “Mà nói đi cũng phải nói lại, Đại sư tỷ làm người không tệ, nhưng sao linh thú nàng thu nhận lại xấu tính như vậy nhỉ?”
Khương Lam không thèm để ý hắn, sải bước đi nhanh hơn. Nhưng trong lòng nàng đã âm thầm hạ quyết tâm, sau này phải càng nỗ lực tu hành, quản lý tốt môn phái. Tuyệt đối không thể để vị sư tỷ này tiếp tục lấn át mình.
Đi tới Lãm Nguyệt Hiên, hai người báo danh rồi vào bái kiến, khiến Tiêu Dao có chút ngạc nhiên: “Sư muội, sư đệ, hai người giờ này tới đây là có việc gì sao?”
Khương Lam nghiêm túc gật đầu: “Đại sư tỷ, hai con linh thú của tỷ đã xảy ra xung đột với Bích Tình ở Liên Hoa Phong, còn liên lụy đến người của Liên Hoa Phong nữa.”
Tiêu Dao lập tức cảm thấy đau cả đầu. Mới dặn dò xong không được gây chuyện, hai tên này đã coi lời nàng như gió thoảng bên tai rồi sao?! Nhưng trên mặt nàng vẫn giữ nụ cười, nói: “Ta sẽ cùng hai vị qua đó xem sao.”
Ba người đi tới Liên Hoa Phong, nơi đó đã sớm tụ tập một đám đệ tử, có người của Liên Hoa Phong, cũng có người của Yêu Nguyệt Phong. Báo Tử và Tiểu Chuẩn đứng giữa vòng vây. Làn da trắng như tuyết của Tiểu Chuẩn chi chít vết bầm, một bên mắt còn bị đánh cho thâm đen. Báo Tử thì không thấy một vết thương nào, đang nhàn nhã liếm láp móng vuốt. Đối diện chúng là Bích Tình với khuôn mặt đầy vết cào.
Tiêu Dao thấy cảnh này, đầu óc như muốn nổ tung. Nàng đi vào đám đông, lườm Báo Tử một cái rồi quay sang hỏi Tiểu Chuẩn: “Chuyện này là sao?”
Tiểu Chuẩn chưa kịp mở miệng, vành mắt đã đỏ hoe, tội nghiệp mà không cam lòng gọi một tiếng: “Chủ nhân, đau.”
Thôi xong, chuyện còn chưa nói đã làm nũng trước rồi. Tiêu Dao sa sầm mặt mày.
Không ngờ, vẻ mặt bất lực của nàng lại khiến người của Liên Hoa Phong khó chịu. Một giọng nói trong trẻo ngọt ngào mang theo chút tức giận xen vào: “Còn có thể là sao nữa, mới mấy ngày mà các người đã bắt nạt Bích Tình như vậy. Ta phải nói với cha đón Bích Tình về.”
Tiêu Dao nhìn theo hướng giọng nói, lại phát hiện ra một người quen — vị hôn thê của Trương Phàm ở giới này, Cố Thiên Thiên.
“Là ngươi?!” Cố Thiên Thiên cũng nhận ra Tiêu Dao. Đôi mắt to xinh đẹp của nàng thoáng chốc ngấn lệ, đột nhiên lao tới túm lấy tay áo Tiêu Dao, khóc lóc nói: “Trương sư huynh giờ đang ở đâu? Lúc cuối hai người ở cùng nhau, ngươi chắc chắn biết huynh ấy đi đâu rồi, đúng không?! Mau nói cho ta biết! Có phải huynh ấy đã quên ta, một mình tiêu dao khoái hoạt ở bên ngoài rồi không?! Hu hu...”
Tiêu Dao giật mình, vội vàng rút tay áo ra: “Trương đạo hữu ở đâu ta thật sự không biết, Cố đạo hữu sợ là hỏi nhầm người rồi.”
Trận chiến cuối cùng ở Thần Dụ Phong, nàng còn ốc không mang nổi mình ốc, cuối cùng lại ngất đi, sau khi đánh Trương Phàm một trận thì còn hơi sức đâu mà để ý hắn đi đâu về đâu. Sau này cũng là nghe Nguyên Dương đạo nhân nói, sau khi Phượng Tường và vị Chân Tiên cường giả kia biến mất, Trương Phàm cũng không rõ tung tích, không ai để ý cũng không ai hay biết hắn đã đi đâu.
Nhưng Cố Thiên Thiên vừa thấy nàng đã không kìm được lòng, trong cơn mê muội căn bản không tin, chỉ một mực lắc đầu, ép tới Tiêu Dao mà lặp đi lặp lại: “Ta không tin! Ta không tin! Là ngươi gạt ta! Sao ngươi có thể không biết tung tích của sư huynh được!”
Tiêu Dao chỉ biết nhìn về phía các đệ tử Liên Hoa Phong, hy vọng họ có thể ngăn vị đại tiểu thư sắp suy sụp này lại. Nhưng đệ tử Liên Hoa Phong cũng cảm thấy khó xử, dù sao Cố Thiên Thiên cũng là ái nữ của sư phụ, được sư phụ hết mực cưng chiều dung túng, cho nên không một ai dám tiến lên.
Cuối cùng vẫn là Khương Lam chen vào giữa hai người, nhíu mày nói với Cố Thiên Thiên: “Cố đạo hữu, các người hùng hổ kéo tới đây tìm đệ tử Yêu Nguyệt Phong của ta, lẽ nào chỉ để xem cô khóc lóc om sòm thôi sao? Hay là mau giải quyết chuyện này trước, rồi hẵng bàn chuyện khác.”
Cố Thiên Thiên đang chìm trong tình ái, lý trí đã sớm bay biến, càng không nghe lọt tai nửa lời khuyên. Nàng vừa gạt nước mắt vừa hung hăng nhìn ba người, nói: “Không có gì để nói nữa! Bích Tình sẽ theo chúng ta về Liên Hoa Phong, chuyện này ta sẽ bẩm báo Chấp pháp trưởng lão để Yêu Nguyệt Phong các người nhận sự trừng phạt thích đáng!”
Tiêu Dao lập tức nhìn về phía Khương Lam: Chuyện này nghiêm trọng vậy sao?
Khương Lam nhếch lên một nụ cười giễu cợt, khiến dung nhan vốn đã xinh đẹp của nàng lại thêm một phần lãnh diễm: “Cố đạo hữu chẳng lẽ vì ngày đêm tưởng nhớ tình lang mà đầu óc cũng lú lẫn rồi sao? Theo lý mà nói, bất kể là Bích Tình hay linh sủng của Đại sư tỷ, đều là vấn đề nội bộ của Yêu Nguyệt Phong chúng ta, căn bản không đến lượt Liên Hoa Phong các người nhúng tay! Nếu không phải nể tình đồng môn sư huynh đệ, ai thèm để ý các người? Đừng nói là Chấp pháp trưởng lão, cho dù chưởng môn có đến, các người cũng không chiếm được lý!”
“Yêu Nguyệt Phong các người đừng có quá đáng!” Cố Thiên Thiên tức tối giậm chân, đâu còn nửa điểm ngây thơ hồn nhiên, mà là ngang ngược nói: “Ta không cần biết! Tóm lại Bích Tình phải theo chúng ta về!”
Nhân lúc hai người đang cãi vã, Tiêu Dao nhỏ giọng hỏi lại Tiểu Chuẩn: “Rốt cuộc là chuyện gì?”
Tiểu Chuẩn mím môi, hung hăng liếc Bích Tình đang trưng ra vẻ mặt vô cảm, rồi mới nói: “Báo ca nói với ta, cái kẻ vong ân phụ nghĩa kia đã từng… đã từng là linh thú của chủ nhân…”
Tiêu Dao kinh ngạc, vừa bực mình vừa buồn cười, đồng thời trong lòng dâng lên một tia ấm áp.
Thì ra, đây là hắn đang thay mình báo thù trút giận ư?
Đề xuất Voz: Hành Trình Cưa Trai - Phải Lòng Anh