"Bên thắng, Yêu Nguyệt Phong, Khương Lam!"
Sau lời tuyên bố của trưởng lão trọng tài, Khương Lam thu hồi bản mệnh pháp khí, hướng về đối thủ đang ngã trên lôi đài không đứng dậy nổi chắp tay nói một tiếng "đã nhường", rồi nhanh nhẹn nhảy xuống.
Các đệ tử Yêu Nguyệt Phong vây xem gần đó liền xúm lại chúc mừng: "Chúc mừng Khương sư tỷ thắng được trận thứ hai."
Nhìn những ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn đố kỵ của các phong khác, Chu Nghị càng thêm hưng phấn: "Sư tỷ lợi hại quá, mười danh ngạch của Luyện Thần Kỳ lần này chắc chắn sẽ có một suất của sư tỷ! Nhờ phúc sư tỷ, chịu ấm ức bấy lâu, Yêu Nguyệt Phong chúng ta cuối cùng cũng được một lần nở mày nở mặt! Xem sau này bọn họ còn dám nói Yêu Nguyệt Phong chúng ta toàn là phế vật nữa không!"
"Nói trước bước không qua. Giờ mới là ngày thứ hai của vòng tuyển chọn, cường giả của các phong khác đều còn ở phía sau, càng về sau đối thủ sẽ càng mạnh." Dù thắng liền hai trận, trong lòng Khương Lam rất vui nhưng nàng không hề bị thắng lợi nhất thời làm cho mờ mắt.
"Sư tỷ khiêm tốn quá rồi." Chu Nghị đang hưng phấn nên chẳng hề để tâm, thậm chí còn có chút vô lễ mà nói: "Sư tỷ là đệ tử đắc ý nhất của sư phụ, cũng là người mạnh nhất Luyện Thần Kỳ của Yêu Nguyệt Phong ta. Mấy phong khác chẳng đáng để bận tâm, đặc biệt là Cố Thiên Thiên của Liên Hoa Phong, ngoài mấy món pháp bảo do cha nàng ta cho thì hoàn toàn không đáng lo ngại!"
"Ầm!"
Đang lúc đó, một lôi đài khác cách đó không xa đột nhiên vang lên một tiếng nổ lớn, ngay sau đó một lực xung kích cường đại từ trên lôi đài khuếch tán ra, thậm chí phá vỡ cả cấm chế bảo vệ xung quanh.
Khương Lam nhìn theo tiếng động, chỉ thấy giữa làn khói bụi, một bóng hình áo trắng như tuyết, thanh lệ thoát tục, đang vững vàng đứng giữa lôi đài. Khí thế vô hình chưa tan hết trong không khí khiến nàng không khỏi nheo mắt.
Chu Nghị ở bên cạnh sờ sờ mũi, nói: "Phương Ức Dao của Thanh Loan Phong. À, nàng không nằm trong số đệ tử của các phong khác mà ta vừa nói."
Khương Lam không nói gì. Dù không muốn thừa nhận, nhưng nữ tử có dung mạo thanh lệ tuyệt luân này vẫn luôn là một trong những cường giả hàng đầu ở cảnh giới Luyện Thần Kỳ của môn phái. Hơn nữa, từ sau khi trải qua Linh Ma chiến trường, thực lực của nàng ta lại càng tăng tiến vượt bậc. Gần đây, mỗi khi nhìn thấy nàng, không hiểu sao Khương Lam luôn có ảo giác rằng nàng đã bỏ xa tất cả bọn họ.
Nhắc tới người này, trong lòng nàng bất giác lại nghĩ tới một người khác. Nhưng ý nghĩ đó chỉ thoáng qua rồi bị nàng gạt đi, bèn chuyển chủ đề: "Chu sư đệ, tình hình của các sư đệ sư muội khác trong môn thế nào rồi?"
Vẻ mặt Chu Nghị lập tức xịu xuống: "Những người bốc được thăm về cơ bản đều đã bị loại. Ở cảnh giới Hóa Thần Kỳ có Ngũ sư đệ và Thất sư muội tiến vào vòng sau, còn Luyện Thần Kỳ thì chỉ có một mình sư tỷ."
Đây có thể coi là chiến tích tệ nhất từ trước đến nay của Yêu Nguyệt Phong. Khương Lam không khỏi nhíu mày: "Sao lần này vận khí bốc thăm không tốt vậy?"
"Cũng không hẳn," Chu Nghị thì thầm, "ảnh hưởng từ chuyện đó đối với các sư đệ sư muội ở dưới vẫn còn lớn lắm."
Khương Lam trầm mặc, một lúc lâu sau mới hỏi: "Nàng ấy vẫn chưa về sao?"
"Chưa." Chu Nghị lắc đầu, "Đệ tử các phong khác có lẽ đều đang chờ xem trò cười của chúng ta đấy."
Nhìn lên đài cao, thấy sư phụ sắc mặt vẫn bình tĩnh, trong lòng Khương Lam dâng lên một cảm xúc khó tả. Dù sư phụ bề ngoài tỏ ra không có gì, nhưng áp lực trong đó mấy ai có thể thấu. Nàng thật tâm cảm thấy không đáng thay cho sư phụ. Cũng không biết là đố kỵ, hay là chướng mắt cái vẻ trầm mặc mặc người khác vin vào đó mà thêu dệt của vị sư tỷ kia, dù tính tình hiền hòa đến mấy, nàng cũng không tài nào ưa nổi vị sư tỷ ấy từ trong tâm.
Đang suy nghĩ, xung quanh đột nhiên một trận xôn xao. Rất nhiều đệ tử đều đổ dồn về phía lôi đài ở mấy vị trí đầu, trên mặt không ít người còn mang theo vẻ mặt hóng kịch vui.
Khương Lam nhíu chặt mày, đoán rằng lôi đài bên đó chắc chắn đã bốc thăm trúng vị Tiêu sư tỷ kia...
"Lữ trưởng lão," Đan Hà đạo nhân nói, ánh mắt không giấu nổi vẻ hả hê, "theo quy củ, chúng ta chỉ đợi hết thời gian một nén nhang, đến nay nén nhang này chỉ còn lại một mẩu tàn hương, ngài xem..."
"Tàn lửa vẫn còn, chưa tắt hẳn." Lữ Bất Quần nói không chút dao động, "Đã nói là một nén nhang, đương nhiên phải tuân thủ đến cùng."
"Lữ trưởng lão nói cũng có lý, vậy chúng ta cứ chờ thêm một chút." Đan Hà đạo nhân ngoài mặt thì khách sáo, nhưng trong lòng lại cười lạnh không thôi: Cứ cho ngươi chờ thêm một lát nữa thì đã sao, hừ, Tử Đông đại trưởng lão đã đích thân ra mặt dời lịch tuyển chọn sớm hơn, chính là đã bất mãn với đệ tử cưng của ngươi rồi, cho dù nàng ta có đến được Thanh Vân Bảng cũng không tham gia nổi đâu!
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, đốm lửa nhỏ nhoi đó cũng lụi tàn.
Đan Hà đạo nhân vui vẻ cao giọng: "Bây giờ ta tuyên bố..."
Lời còn chưa dứt, đột nhiên trên không trung vang lên một tiếng sấm, sau đó không gian phía trên lôi đài bị quy tắc chi lực xé toạc một lỗ hổng khổng lồ!
Chúng tu sĩ kinh hãi.
Chỉ thấy hai bóng người xuất hiện tại vết rách, chính là Tiêu Dao đã biến mất tám mươi năm cùng với Tử Đông đại trưởng lão của họ!
Lúc này, Tiêu Dao đã thay một bộ đạo bào sạch sẽ, nhưng sắc mặt nàng trắng bệch, mắt hoe đỏ, trên mặt còn có một vết sẹo chưa lành hẳn, trông trạng thái vô cùng tệ. Mà Tử Đông sau khi đóng lại vết nứt hư không, cũng không nói lời nào, chỉ mỉm cười đi tới đài cao nơi Lữ Bất Quần và Đan Hà đạo nhân đang ngồi.
Trên đài cao, một người sắc mặt bình tĩnh, trong mắt ẩn chứa niềm vui, người còn lại thì dù đang mỉm cười nhưng nụ cười đó lại cứng đờ trên khóe môi.
Tử Đông đem hết thảy thu vào mắt, lười nhác ngồi xuống ghế đá đã được chuẩn bị sẵn trên đài cao, uể oải hỏi: "Vòng tuyển chọn vẫn thuận lợi chứ?"
Dù mặt đang cứng đờ, Đan Hà đạo nhân vẫn giành lời: "Nhờ phúc của ngài, mọi chuyện đều vô cùng thuận lợi."
Tử Đông "ừ" một tiếng rồi không nói gì thêm, chán chường nhìn về phía lôi đài nơi Tiêu Dao đang đứng.
Lại nói, Tiêu Dao vừa vá xong trận liền bị Tử Đông mang về, giữa đường chỉ kịp thay một bộ đạo bào sạch sẽ, còn vết thương trên người cùng với sự mệt mỏi thần thức do vá trận gây ra vẫn chưa được hồi phục hay nghỉ ngơi, thậm chí tiên khí trong cơ thể cũng đã hao hụt đến bảy tám phần mà chưa được bổ sung. Lấy trạng thái như vậy nghênh chiến không thể nghi ngờ là vô cùng thiệt thòi.
Nhưng thi đấu chính là thi đấu, một khi đã đứng trên lôi đài thì nhất định phải phân thắng bại, trạng thái không tốt cũng sẽ không có ai đồng tình, tất cả mọi người đều có thời gian chuẩn bị như nhau, có trách thì cũng chỉ có thể tự trách mình.
Mọi người trong môn lại càng không quan tâm, đủ loại ánh mắt tò mò, chất vấn, giễu cợt đều đổ dồn vào người Tiêu Dao. Hầu như tất cả mọi người đều muốn xem vị "khí vận thần nữ" lừng danh này rốt cuộc là có thực lực hay chỉ đúng như danh xưng, đơn thuần nhờ vận khí tốt mà trèo cao.
Trưởng lão trong môn ra lệnh một tiếng, trận đấu bắt đầu.
Thế nhưng hai người trên lôi đài lại không hề nhúc nhích.
Tiêu Dao là vì thần thức và tiên khí tiêu hao quá độ, nên đang âm thầm điều tức, chưa muốn chiếm tiên cơ. Còn đối thủ của nàng, một nam đệ tử Luyện Thần Kỳ của Vạn Hùng Phong, thì đang bất động thanh sắc đánh giá đối phương, thầm tính toán điều gì đó.
Cứ thế giằng co vài hơi thở, đám người xem ở dưới đã có chút mất kiên nhẫn, nhao nhao la ó: "Đánh đi chứ! Đứng ngây ra đó làm gì!"
Tiêu Dao tự động phớt lờ mọi lời ong tiếng ve, hoàn toàn không bị ảnh hưởng. Nhưng nam đệ tử của Vạn Hùng Phong kia lại không còn đứng vững được nữa. Đối phương nhìn như toàn thân đều là sơ hở, lại khiến hắn nhất thời không biết nên hạ thủ từ đâu. Cộng thêm những tiếng ồn ào từ phía dưới, hắn vận khí đan điền, thôi động một pháp quyết uy mãnh nhắm thẳng vào Tiêu Dao mà đánh tới