Sau một hồi suy nghĩ ngắn ngủi, Tiêu Dao phất tay thu hồi trận pháp.
Vốn tưởng rằng mình sẽ bị diệt sát, Ngọc Linh Lung ngơ ngác, khó hiểu hỏi: "Ngươi không giết ta?"
Tiêu Dao không đáp, chỉ nói: "Bây giờ ta cho ngươi một cơ hội. Ta không cần trận pháp, hai ta cứ thế này so một trận. Nếu ngươi lấy được thủ cấp của ta thì cứ mang đi đổi thưởng, còn nếu thua, ngươi chỉ cần trả lời ta vài câu hỏi, ta cũng không lấy tính mệnh của ngươi. Thế nào?"
"Thật chứ?" Ngọc Linh Lung nuốt một viên linh đan khôi phục, bán tín bán nghi. "Ta đã nói là không biết chủ thuê là ai rồi."
"Không sao." Tiêu Dao cười nói: "Ta cũng không hỏi chuyện đó. Hơn nữa, nếu ngươi không muốn thì cũng có thể không trả lời. Chỉ xem ngươi có dám đáp ứng hay không."
"Được!" Ngọc Linh Lung cũng là người dứt khoát, không nói hai lời liền tế ra Hỗn Thiên Thải Lăng của mình, trực tiếp phát động công kích. Pháp uy màu lam rực rỡ, thế như chẻ tre, hóa thành từng dòng nước lũ cuồn cuộn bao vây lấy Tiêu Dao!
Ngọc Linh Lung cho rằng dù không thể gây thương tổn cho đối phương, chí ít cũng có thể gây ra chút phiền phức. Ai ngờ, chỉ trong một hơi thở, bức tường nước đã bị xé toạc! Đây là chỉ dùng nhục thân để đối kháng pháp uy của mình ư?!
Sự việc xảy ra quá đột ngột, nàng còn chưa kịp tung ra hậu chiêu, một quyền mang theo kình phong đã dừng lại ở nơi chỉ cách chóp mũi nàng nửa tấc, sát khí bức người!
Ngọc Linh Lung không ngốc, biết đối phương đã cố ý lưu thủ, cũng hiểu rõ chênh lệch giữa hai bên. Coi như không có trận pháp, nàng cũng không phải là đối thủ của người này.
"Ta nhận thua, ngươi hỏi đi." Nàng thu hồi pháp khí, dứt khoát thừa nhận.
Nàng làm nghề giết người thuê, nhưng không đời nào làm ăn thua lỗ. Chút thù lao ít ỏi mà chủ thuê đưa ra, thực sự không đáng để nàng phải đánh cược cả tính mạng.
Tiêu Dao cười cười, xem ra nàng đoán đúng. Kẻ muốn lấy mạng nàng kia căn bản là xem thường nàng, nên mới phái tới toàn những kẻ bất nhập lưu.
"Ta không hỏi nhiều, chỉ muốn biết làm thế nào ngươi có được tư cách tham gia Thanh Vân Bảng, có thể cho ta xem lệnh bài tư cách của ngươi được không?"
"Tư cách là do chủ thuê chuẩn bị sẵn cho chúng ta. Lệnh bài đưa ngươi." Ngọc Linh Lung ném lệnh bài qua. Chỉ cần không phải tự miệng mình nói ra, thì dù người khác có dựa vào manh mối nào đó để suy ra chủ thuê là ai cũng không xem là vi phạm nguyên tắc của nàng.
Tiêu Dao nhìn lệnh bài, nhưng nàng không nhận ra, là lệnh bài của một tinh khu xa lạ. Xem ra kẻ đó quả thật rất cẩn trọng.
"Bây giờ ta có thể đi được chưa?" Thấy nàng nhìn lệnh bài hồi lâu không nói, Ngọc Linh Lung liền mở miệng hỏi.
Tiêu Dao gật đầu, ánh mắt không rời lệnh bài.
Ngọc Linh Lung đi được hai bước, dường như nghĩ ra điều gì, nàng lại quay trở lại, ném cho Tiêu Dao một khối bạch ngọc điêu khắc tinh xảo rồi nói: "Lần này coi như Ngọc Linh Lung ta nợ ngươi một ân tình. Sau này cần giúp đỡ hay muốn giết ai, cứ cầm ngọc này đến tìm ta. Nếu hợp tác lâu dài, ta còn có thể giảm giá cho ngươi."
Nói xong, nàng quay người rời đi, còn lẩm bẩm: "Xem bộ dạng của ngươi, cừu gia chắc chắn không ít, biết đâu sẽ có lúc cần đến ta."
Tiêu Dao nghe mà dở khóc dở cười. Lúc này, Báo Tử vốn đã bị hủy nhục thân đang cuộn mình trong đan điền của nàng lên tiếng hỏi: "Vì sao không giết quách nàng ta đi?"
"Nàng chẳng qua chỉ là kẻ làm thuê lấy tiền, giết nàng cũng chẳng làm kẻ đứng sau đau ngứa gì, chẳng bằng moi chút tin tức hữu dụng. Hơn nữa, ở đây ai cũng có đạo phù bảo mệnh, muốn giết cũng không dễ. Thêm nữa, không rõ sau lưng nàng có bối cảnh gì không, không biết các đại năng bên ngoài có đang giám sát nơi này hay không, tất cả đều là phiền phức."
Báo Tử im lặng một lát như đang suy ngẫm, nhưng cuối cùng nó vẫn từ bỏ: "Ngươi nói mấy cái đó lão tử nghe không hiểu. Rắc rối như vậy làm gì, cứ giết thẳng là xong. Cơ mà kẻ kia cũng quá yếu, giết hay không cũng chẳng khác gì nhau."
Thật ra, từ lúc bốn vị Hoàn Hư tu sĩ xuất hiện, Tiêu Dao đã nghi ngờ rằng những người bên ngoài có thể nắm bắt mọi chuyện xảy ra bên trong bất cứ lúc nào, cũng không biết lần trước Báo Tử mở ra hư không trong cơn bão cát có bị phát hiện hay không. Trước đó tình thế nguy cấp, suy nghĩ có phần thiếu chu toàn. Kể từ giờ, mỗi bước đi đều phải cẩn thận, không thể tùy tiện mở ra hư không được nữa. Nghĩ đến đây, nàng vô cùng may mắn là nhục thân của tên nhãi Báo Tử này đã bị hủy, nếu không chẳng biết hắn còn gây ra họa gì nữa.
Mà đúng như nàng suy đoán, màn huyễn ảnh bên ngoài bí cảnh quả thật có thể nhìn thấy mọi thứ. Nhưng chỉ là nhìn thấy, chứ không thể nghe được nội dung cuộc nói chuyện của họ. Đặc biệt là sau khi bốn vị Hoàn Hư tu sĩ báo cáo về việc có kẻ đột nhập, Tiêu Dao liền bị liệt vào danh sách giám sát trọng điểm. Trên màn hình luôn dành riêng một góc cho nàng.
Một lần có thể không nói lên điều gì, nhưng liên tiếp hai lần đều là những cuộc tìm đến mang tính nhắm vào như vậy, những lão cáo già bên ngoài bí cảnh mà còn không nhìn ra manh mối thì cũng uổng công tu luyện bấy lâu nay. Chỉ là không biết mục tiêu của bọn chúng là nhắm vào cá nhân Tiêu Dao hay là nhắm vào Tiên Vũ Môn sau lưng nàng.
Tóm lại, sắc mặt mọi người ở Tiên Vũ Môn đều có vẻ ngưng trọng, Lữ Bất Quần càng thêm cau mày, không nói một lời nhìn chằm chằm vào màn hình.
Trên màn huyễn ảnh, Tiêu Dao vẫn ở trong rừng chưa ra ngoài. Mãi hai ngày sau, nàng mới ra khỏi rừng, tìm đến hai huynh đệ Giang Dật Thiên, Giang Dật Vân, rồi lấy ra tấm lệnh bài mà Ngọc Linh Lung đã đưa và nói: "Hai vị đạo hữu kiến thức quảng bác, không biết có nhận ra lệnh bài này xuất từ tinh khu nào không?"
Giang Dật Thiên chỉ nhìn lướt qua liền nói: "Trọng Nhu đạo hữu coi như đã hỏi đúng người. Đây là lệnh bài của Phục Thị nhất tộc ở Thiên Tốc tinh khu. Bởi vì Thiên Tốc tinh khu nằm ngay cạnh Thiên Mãn tinh khu, nên gia tộc chúng ta và họ ít nhiều có chút qua lại về chuyện làm ăn."
Tiêu Dao vốn không ôm nhiều hy vọng, không ngờ huynh đệ Giang Dật Thiên lại thật sự nhận ra, bèn nói: "Vậy phải làm phiền hai vị đạo hữu giúp một tay, xem có thể tra ra chân tướng của khối lệnh bài này không."
Giang Dật Thiên lập tức hiểu ý: "Vật này có liên quan đến lần tập kích trước đó sao?"
Tiêu Dao vẫn chưa tiết lộ chuyện mình bị tập kích hai lần, chỉ nói: "Có khả năng, nhưng hiện tại vẫn chưa thể chắc chắn, xin nhờ Giang đạo hữu giúp đỡ."
Giang Dật Thiên nhận lấy lệnh bài, nói: "Trọng Nhu đạo hữu khách khí rồi, đợi vòng sơ tuyển kết thúc, nhất định sẽ cho đạo hữu một câu trả lời thỏa đáng."
Sau khi giải quyết xong chuyện lệnh bài, Tiêu Dao quyết định tìm một nơi khác để kiên nhẫn chờ vòng sơ tuyển kết thúc. Nàng tin rằng chẳng bao lâu nữa, một trăm người sẽ được tuyển ra, nhân tiện xem xem liệu còn có kẻ nào cố tình đến gây sự với mình nữa không!
Dự định như vậy vốn không có gì sai, chỉ là nàng đã quên rằng đây đã là giai đoạn cuối cùng. Hơn một trăm tu sĩ còn lại trong bí cảnh có thể trụ đến bây giờ, thực lực chắc chắn không tầm thường. Việc đào thải những người tiếp theo hiển nhiên sẽ khó khăn hơn nhiều so với mấy ngày trước. Để kết thúc sớm hơn, một số kẻ thực lực mạnh lại hiếu chiến thường kết thành từng nhóm đi khắp bí cảnh để tìm kiếm và thanh trừng những kẻ đi lẻ.
Thêm vào đó, vì muốn dẫn xà xuất động, hành tung của nàng cũng không hề che giấu, thế nên không may lại gặp phải một đội bốn tu sĩ đang đi càn quét.
Lúc này, toàn bộ bí cảnh đều bị bao trùm bởi một bầu không khí ngột ngạt và sát phạt. Chưa kịp có hành động gì, một người trong bốn tên đã lên tiếng quái gở: "Mau nhìn xem đây là ai! Chẳng phải là 'Khí vận thần nữ' đang được đồn thổi ầm ĩ bên ngoài đó sao?"
Nghe hắn nói vậy, những người còn lại cũng nhận ra, không khỏi hưng phấn hẳn lên: "Hay là nhân cơ hội này, chúng ta thử xem nàng là thật sự có khí vận, hay chỉ là hư danh!"