Chương 87: Bách Nhân Bảng (1)
Trong Thái Cổ Tu Tiên giới, hễ nhắc tới Bách Nhân Bảng thí luyện thì thật sự là không ai không biết, không người không hiểu. Đề tài về nó thậm chí có thể khiến cho mọi người bàn tán say sưa cả trăm năm, mãi cho đến khi kỳ Bách Nhân Bảng tiếp theo bắt đầu. Trong lòng các tu sĩ, đây không chỉ là một cuộc rèn luyện để kiểm nghiệm tu vi giữa các môn phái, mà càng là một thịnh hội khiến cho tất cả tu sĩ nhiệt huyết sôi trào. Cho dù không phải là người tham gia, họ cũng sẽ vui vẻ vây xem, hưởng thụ từng hồi thịnh yến đấu pháp mãn nhãn.
Các môn các phái cũng vô cùng coi trọng, xem đây là một cơ hội tốt để quang minh chính đại giải quyết ân oán cá nhân, đả kích đối thủ và tạo dựng danh tiếng. Phái nào cũng sẽ cử đi những đệ tử kiệt xuất nhất của mình, gắng sức chiếm lấy một vị trí trong Bách Nhân Bảng.
Mà quy tắc của Bách Nhân Bảng cũng vô cùng đơn giản: công chính đấu pháp. Tất cả tu sĩ trên khắp Thái Cổ đại lục đều có thể tham gia, ngay cả tán tu cũng có thể thông qua Tán Tu Minh để báo danh. Toàn bộ người tham gia sẽ rút thăm để quyết định đối thủ, sau đó lên lôi đài tiến hành luận bàn một chọi một, kẻ sống thì đi tiếp, kẻ thua thì bị loại. Cứ như thế xoay vòng, cho đến khi tìm ra người chiến thắng cuối cùng.
Mục đích của việc này là để tuyển chọn ra những người xuất sắc nhất trong hai cảnh giới Trúc Cơ kỳ và Kim Đan kỳ của Tu Tiên giới trong vòng trăm năm gần đây, chọn ra một trăm người, ban cho phần thưởng phong phú, rồi xếp thành một bảng vinh quang theo thứ tự, thông qua cạnh tranh lành mạnh để khích lệ chúng tu sĩ trong Tu Tiên giới dốc lòng hướng đạo.
Ai cũng biết đây là một cuộc đua của những cường giả tuyệt đối, cho nên Tứ Phái Tam Gia phụ trách tổ chức cũng không khuyến khích những tu sĩ thực lực yếu kém tham gia. Nhưng vẫn có rất nhiều tu sĩ nghĩ rằng nếu may mắn lọt vào bảng vinh quang, cho dù là đứng cuối bảng, thì danh dự, địa vị, bảo vật đều sẽ dễ như trở bàn tay. Không chỉ thanh danh cá nhân vang xa mà ngay cả môn phái cũng sẽ uy danh tăng nhiều, thế là họ bất chấp tất cả, ùn ùn báo danh để thử vận may. Chính vì số người tham gia mỗi lần đều đông như cá diếc qua sông, mạnh yếu không đồng đều, nên Bách Nhân Bảng lại càng thêm náo nhiệt, có thêm rất nhiều chuyện để trà dư tửu hậu.
Địa điểm thí luyện của Bách Nhân Bảng Trúc Cơ kỳ và Kim Đan kỳ không giống nhau, đều được tiến hành trên những linh sơn có phong cảnh tú mỹ, nhưng lại nằm ở hai hướng trái ngược của Thái Cổ đại lục. Trong đó, Bách Nhân Bảng Trúc Cơ kỳ được tổ chức tại Long Đầu Sơn ở phía Đông đại lục, còn Kim Đan kỳ thì lại được đặt ở Đan Thanh Sơn cũng ở phía Đông.
Nhờ có Bách Nhân Bảng thí luyện, dưới chân hai tòa linh sơn này đã sớm tự phát hình thành các thành trấn, có đủ loại tửu điếm, cửa hàng, khách điếm, quy mô thậm chí còn phồn hoa hơn cả những đại thành của thế tục. Cho nên, từ lúc còn cách Bách Nhân Bảng mấy tháng, đã có rất nhiều tu sĩ tìm đến hai địa điểm thí luyện này. Dù sao thì thịnh hội như thế này phải diễn ra tới sáu bảy ngày, thậm chí còn lâu hơn, nếu đi muộn thì đừng nói là tìm chỗ trọ, e rằng ngay cả chỗ đứng cũng không có, nên phải đến sớm.
So với họ, Tứ Phái Tam Gia, những người chủ sự của lần thí luyện này, lại bình tĩnh hơn nhiều. Những đại phái này đều có khách điếm riêng của mình tại hai tòa thành trấn, không cần phải đi sớm để tranh giành chỗ ở. Mãi cho đến nửa tháng cuối cùng trước khi Bách Nhân Bảng bắt đầu, họ mới triệu tập các đệ tử khởi hành, thong dong ung dung, ra dáng phong phạm của đại phái.
Tại Yêu Nguyệt Phong của Tiên Vũ Môn, bảy tên đệ tử của Lữ Bất Quần đều đã báo danh tham gia Bách Nhân Bảng. Mà Tiêu Dao, do mối quan hệ bất hòa với vài vị đồng môn, nên nàng không đi cùng đội ngũ của môn phái. Nàng nhận lệnh bài tham gia thí luyện từ sư phụ rồi một mình lên đường đến Đan Thanh Sơn.
Từ môn phái đến Đan Thanh Sơn chỉ mất vài ngày đường. Trên đường đi, ngoại trừ việc đụng phải một tên tán tu Trúc Cơ kỳ không có mắt muốn cướp bóc, thì Tiêu Dao coi như hữu kinh vô hiểm đến được chân núi Đan Thanh.
Đan Thanh Trấn dưới chân núi Đan Thanh Sơn là một thành trấn thuần tuý của tu sĩ, bên trong toàn bộ đều là tu sĩ. Để tránh cho phàm nhân vô tình đi lạc, bên ngoài thành có bố trí một mê huyễn đại trận khiến cho quanh năm sương khói lượn lờ, vị trí cổng thành cũng sẽ thay đổi tùy lúc. Phàm nhân nhìn vào chỉ tưởng rằng phía trước không có đường đi, chỉ có thần thức của tu sĩ mới có thể tìm thấy chính xác lối vào thành.
Tiêu Dao đứng bên ngoài màn sương, khẽ vận thần thức là đã nhẹ nhàng tìm ra lối vào. Nàng liên tục xuyên qua từng tầng sương khói, cảnh vật trước mắt cũng ngày một rõ ràng hơn. Khi vào được Đan Thanh Trấn, nàng không khỏi kinh ngạc. Con phố chính của Đan Thanh Trấn đã không thể dùng từ người đông kẻ đúc để hình dung nữa, mà chỉ có một chữ: “Chen!”. Biển người trên đường tấp nập, đi lại gần như người chạm người. Tiếng la hét “Nhường một chút!”, “Mau đến xem đi!” vang lên không ngớt. Giai đoạn trước khi thí luyện, Đan Thanh Sơn cũng không mở cửa cho người ngoài, tất cả tu sĩ dưới Nguyên Anh kỳ chỉ có thể dừng chân chờ đợi tại Đan Thanh Trấn. Tình cảnh này khiến nàng làm sao vào được khách điếm của Tiên Vũ Môn đây?
“Sao lại chen chúc đến mức này?” Nàng tự lẩm bẩm. Ngay cả Kiếm Xỉ Báo cũng bị kỳ quan này hấp dẫn, tò mò ló đầu ra quan sát.
“Vị đạo hữu này mới đến phải không? Thấy nhiều người như vậy có chút bất ngờ à?”
Ngay lúc nàng đang kinh ngạc, một gã nam tu từ trong đám người chen ra, cười tủm tỉm đi đến trước mặt nàng.
Tiêu Dao nhanh chóng quét mắt nhìn vị khách không mời mà đến này: tu vi Kim Đan sơ kỳ, tay cầm một quả ngọc giản, tướng mạo thì tai dơi mặt chuột, lại thêm vóc người còn chưa cao bằng chính mình, trông vô cùng buồn cười.
Nàng đáp lại gã nam tu bằng một nụ cười, xem như ngầm thừa nhận. Bất luận hắn có mục đích gì, ở trong Đan Thanh Trấn này nàng cũng không sợ có kẻ giở trò, tiện thể còn có thể hỏi thăm tại sao nơi này lại ùn tắc đến vậy. “Quả thật, tại hạ có chút không hiểu tại sao lần này tu sĩ đến Đan Thanh Trấn lại đông đến mức không có chỗ đặt chân. Đạo hữu có biết nguyên do trong đó không?”
“Tại hạ thấy đạo hữu là đệ tử đại phái, ngày thường chắc ít khi để ý đến tin tức vỉa hè. Chủ yếu là vì trăm năm gần đây Tứ Phái Tam Gia đã xuất hiện không ít đệ tử thực lực mạnh mẽ, có thể nói là một năm đại thu hoạch của Tu Tiên giới. Cho nên, số tu sĩ quan tâm đến Bách Nhân Bảng lần này đặc biệt nhiều, người đến thậm chí còn đông gấp đôi so với những kỳ trước. Hơn nữa, có rất nhiều tiểu thương ở đây rao bán tin tức nên mới gây ra cảnh tượng hỗn loạn trên phố chính. Nhưng đạo hữu yên tâm, đi qua đoạn phố chính này thì bên trong sẽ không còn chen chúc nữa đâu.”
Gã nam tu vừa giải thích thắc mắc vừa dùng ánh mắt mong chờ nhìn nàng. Vẻ mặt nhiệt tình tràn trề đó khiến Tiêu Dao có chút buồn cười, bèn mở miệng nói: “Đa tạ đạo hữu đã giải thích. Vậy đạo hữu tìm tại hạ là vì…?”
Thiên hạ không có bữa trưa nào miễn phí. Nàng không tin gã nam tu này lại nhiệt tình dâng trào chỉ để giúp một người xa lạ như mình.
“Đạo hữu có muốn mua tin tức về Bách Nhân Bảng không?”
Quả nhiên… Tiêu Dao thuận theo lời hắn hỏi: “Tin tức Bách Nhân Bảng?”
“Đúng! Đủ loại tin tức về Bách Nhân Bảng!” Thấy nàng không tỏ vẻ không kiên nhẫn, gã nam tu như được tiêm máu gà, kích động nói: “Chỉ cần là tu sĩ đến đây, bất kể là người dự thi hay người xem, ai cũng có một phần. Tại hạ thấy đạo hữu mới đến, chắc hẳn không rành giá cả thị trường ở đây, cho nên tự mình đề cử để giới thiệu cho đạo hữu. Nếu đằng nào cũng phải mua, thì sao cũng phải mua được loại vừa rẻ vừa tốt, có phải không?”
Tiêu Dao im lặng. Nàng cuối cùng cũng hiểu tại sao con phố chính này lại hỗn loạn đến vậy. Chưa đợi nàng từ chối, gã nam tu lại thao thao bất tuyệt: “Hiện giờ trên thị trường lưu truyền rất nhiều phiên bản, nhưng có nhiều loại tin tức vừa ít, giá lại chào rất đắt, chẳng lời lãi gì cả. Người mới đến chỉ cần hơi không chú ý là sẽ bị lừa. Hôm nay đạo hữu vận khí thật tốt, vừa đến đã gặp được người làm ăn chân chính như tại hạ. Thứ tại hạ giới thiệu cho đạo hữu cũng tuyệt đối là loại tốt nhất và thực tế nhất. Như quả ngọc giản này trong tay tại hạ, bên trong không chỉ có bảng xếp hạng vinh quang của kỳ trước, mà còn có thông tin chi tiết về các tu sĩ trên bảng, bao gồm môn phái, pháp thuật môn phái, pháp bảo sở hữu… giá bán chỉ một khối trung phẩm linh thạch.”
Báo giá xong, gã nam tu lại ngừng lại, dùng ánh mắt chờ đợi nàng tỏ thái độ. Nhưng đợi nửa ngày mà Tiêu Dao chỉ mỉm cười, không hề có ý định mua. Hắn sững người, lại móc ra một quả ngọc giản khác nói: “Đạo hữu không vừa ý cũng không sao, tại hạ ở đây còn có loại chi tiết hơn. Ví dụ như cái này, trên đó không chỉ ghi lại toàn bộ thông tin của cái lúc nãy, mà còn có cả những tân nhân đáng chú ý tham gia Bách Nhân Bảng lần này, cũng kèm theo đủ loại số liệu, thậm chí còn có cả họa tượng. Chỉ cần hai khối trung phẩm linh thạch, đạo hữu thấy thế nào?”
Lần này Tiêu Dao không tiếp tục mỉm cười ra vẻ bình tĩnh. Nàng ngước mắt nhìn biển người sau lưng gã nam tu, không mua e là không đi qua được rồi?
“Tám khối hạ phẩm linh thạch!”
Gã nam tu sững sờ, không ngờ đối phương tuy trông giống một tu sĩ đại phái không màng thế sự chỉ biết khổ tu, nhưng ai dè vừa mở miệng đã chém giá. Hắn ngẫm nghĩ một lát, rồi làm bộ hào phóng đưa quả ngọc giản lúc trước cho nàng, nói: “Thôi được, coi như chúng ta có duyên, ta bán rẻ cho đạo hữu một chút. Thành giao!”
“Không phải cái này.” Tiêu Dao cười nhìn hắn, cũng không nhận lấy.
“Cái gì?” Gã nam tu lập tức biến sắc. “Cái kia tin tức đầy đủ như vậy, giá này chỉ đủ tiền ngọc giản thôi! Ra ngoài lăn lộn ai cũng không dễ dàng gì, tốt xấu gì cũng cho tại hạ kiếm chút lộ phí chứ? Một khối linh thạch thêm tám khối hạ phẩm linh thạch, thế nào?”
“Tiền ngọc giản không đắt như vậy đâu, giá này đã là để ngươi kiếm lời rồi. Nếu không muốn bán, ta có thể tìm người khác. Dù sao cả con phố này đều bán, ngươi không chịu thì tự nhiên sẽ có người khác chịu.” Nói xong, Tiêu Dao nhấc chân vòng qua hắn định đi.
“Ấy, đừng!” Gã nam tu vội vàng cản nàng lại. Mình thế mà nhìn lầm, nữ tu này không có chút xa hoa nào của tu sĩ đại phái cả. “Thêm chút nữa đi, một khối trung phẩm linh thạch thì sao?”
“Tám khối hạ phẩm linh thạch, thêm một khối cũng không lấy.” Nói xong, Tiêu Dao bĩu môi về phía sau lưng gã nam tu. Nàng nhìn ra thứ này đã đầy rẫy ngoài đường, người bán thì nhiều mà người mua thì ít, không sợ hắn không chịu bán.
“Cho ngươi, cho ngươi.” Gã nam tu thuận theo lời nàng. Hắn cũng biết tình cảnh của mình, khó khăn lắm mới kéo được một người, tốn bao nhiêu nước bọt mà để chạy mất thì hắn cũng không cam lòng. Thôi thì kiếm ít đi một chút vậy.
Tiêu Dao kiểm tra ngọc giản một lúc, xác nhận không có vấn đề gì mới đưa cho gã nam tu tám khối hạ phẩm linh thạch. Sau đó, nàng giơ cao ngọc giản, chen vào đám người: “Đã có ngọc giản, xin nhường đường một chút, nhường một chút…”
Tốn gần nửa giờ, nàng mới thoát ra khỏi con phố chính dài chưa đến một cây số. Quả đúng như lời gã nam tu nói, qua khỏi đoạn này, những con đường bên trong liền thông thoáng hơn nhiều.
Nàng đi về hướng khách điếm của Tiên Vũ Môn, vừa đi vừa xem thông tin trong ngọc giản. Vừa mới nhìn vào, nàng đã lướt thấy tên người đứng đầu bảng vinh quang của một trăm năm trước. Không ngờ lại là người mình quen biết: Cơ Hạo! Người đứng đầu Bách Nhân Bảng kỳ trước lại là hắn!
Nhìn kỹ mười người đứng đầu, còn có không ít gương mặt quen thuộc. Ví dụ như người xếp thứ hai chính là đệ tử tinh anh trong bản môn, Phương Ức Dao. Người xếp thứ ba lại là thiếu niên mặt than của Tú Sơn Phái, Liêu Phong. Ngoài ra còn có Mộ Dung Từ của Mộ Dung gia, Tả Vô Vi của Ma Môn Tông, Vưu Tiệp của Yên Thủy Các. Trong top một trăm, sư huynh của nàng là Quách Kính Thiên xếp hạng hai mươi chín. Vị hôn phu của Tiêu Vũ Hà là Lý Đan thì thứ hạng có tăng lên một chút, xếp hạng bốn mươi bốn. Điều khiến nàng không hiểu nhất chính là gã quái nhân Vương Hi, hắn thế mà cũng có tên trên bảng, hơn nữa vị trí còn khá cao: hạng mười tám!
Tức thì một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng, nàng hoàn toàn không thể tưởng tượng được cái phiên bản nâng cấp của Chu Chân Chân này làm thế nào mà giành được thứ hạng đó.
Trong đầu vẫn còn đang rối bời, nàng bỗng nghe có người từ phía sau gọi mình:“Tiêu Dao!”
Đề xuất Voz: [Hồi Ký] Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy