"A..." Kim Mộc Thông ngây người.
Trầm Lãng nói: "Kim Mộc Thông, cái vẻ mặt này của ngươi là sao? Ta cho ngươi cơ hội trở thành đại thần, lẽ nào ngươi không muốn nắm lấy?"
Kim Mộc Thông run rẩy nói: "Tỷ phu, người... người đang muốn lợi dụng ta để bôi nhọ thanh danh của Từ Thiên Thiên, đúng không?"
"Đúng vậy, có vấn đề gì sao?" Trầm Lãng lý trực khí hùng.
"Ây..." Kim Mộc Thông á khẩu.
Trầm Lãng vỗ vào cái gáy béo mập của hắn, nói: "Mập ạ, được người khác lợi dụng không đáng sợ, quan trọng là phải có giá trị để mà lợi dụng. Nếu người khác còn chẳng thèm lợi dụng ngươi, vậy thì ngươi không phải là mập trạch, mà là phế trạch rồi."
"A..." Kim Mộc Thông.
*Tuy biết tỏng ngươi đang nói hươu nói vượn, nhưng sao ta nghe lại thấy rất có đạo lý thế nhỉ?*
Trầm Lãng nói: "Cơ hội này ngươi không cần à? Vậy thì thôi, ta tìm người khác. Ta thấy Kim Trung cũng không tệ, ta sẽ tìm hắn hợp tác."
"Đừng, đừng..." Kim Mộc Thông vội nói: "Tỷ phu, ta đồng ý, ta đồng ý! Chỉ là... ta thấy phần mở đầu này của ngài tuy rất hấp dẫn, nhưng văn bút chưa được hay cho lắm."
Trầm Lãng nói: "Quá thẳng thắn, không đủ tao nhã, đúng không?"
"Vâng." Kim Mộc Thông nói: "Sẽ bất lợi cho việc tuyên dương danh tiếng tài tử của ta."
"Vậy được, ta sẽ dùng văn bút trau chuốt hơn một chút. Ta đọc cho ngươi chép, bắt đầu ngay bây giờ."
Kim Mộc Thông vội vàng ngồi ngay ngắn, cầm bút chuẩn bị viết.
Trầm Lãng ngâm: "Thơ rằng, nhị bát giai nhân thể tựa tô, yêu gian bảo kiếm trảm ngu phu. Tuy bất kiến nhân đầu lạc địa, ám giao quân cốt tủy khô."
Lời vừa dứt, Kim Mộc Thông hưng phấn nói: "Tỷ phu, văn hay, văn hay!"
Trầm Lãng hỏi: "Ngươi hiểu sao?"
Kim Mộc Thông đáp: "Chính vì không hiểu nên mới thấy văn bút của người hay chứ! Nếu ngay cả ta cũng hiểu được, thì còn gì gọi là văn hay chữ tốt nữa?"
Đây là lần Trầm Lãng thấy có người chửi mình ngu một cách uyển chuyển nhất.
"Nói về người đời, tất bật vội vã, ngược xuôi tranh đoạt, chẳng qua cũng không thoát khỏi thất tình lục dục trước mắt, không phá nổi cái vòng tửu sắc tài khí. Cuối cùng đều quy về cát bụi, chỉ là coi trọng quá mức mà thôi! Dù nói là vậy, nhưng trong bốn chữ tửu sắc tài khí này, chỉ có hai chữ ‘tài, sắc’ là lợi hại hơn cả."
Trầm Lãng tiếp tục đọc, Kim Mộc Thông không ngừng ghi chép lại thành văn tự trên giấy.
Gã mập trạch này thật sự khiến Trầm Lãng phải nhìn bằng con mắt khác. Một tay chữ viết cũng khá đẹp, mấu chốt là tốc độ cực nhanh, gần như sắp đuổi kịp tốc độ nói của Trầm Lãng.
Trầm Lãng không khỏi nói: "Thế tử, sao ngươi viết nhanh vậy? Quả là thiên phú dị bẩm, ngươi có tiềm chất viết chữ thành thần đấy."
Kim Mộc Thông buồn bã nói: "Ngươi thử từ năm tám tuổi, mỗi ngày bị phạt chép sách mười lần xem, tốc độ của ngươi cũng sẽ nhanh thôi."
Chà, thật là một quá khứ đau thương.
Kim Mộc Thông hỏi: "Tỷ phu, quyển sách này của chúng ta tên là gì?"
Trầm Lãng nói: "Tên sách là «Kim Bình Mai: Phong Nguyệt Vô Biên»."
...
Sau đó, Kim Mộc Thông hoàn toàn phát cuồng hơn cả Trầm Lãng, viết lách không biết mệt mỏi, mỗi ngày tan học là lập tức chạy như bay tới.
Một ngày viết hơn hai vạn chữ, ngươi dám tin không? Lại còn dùng bút lông!
Vậy Trầm Lãng có hoàn toàn sao chép «Kim Bình Mai» không?
Chín phần là đúng.
Một phần còn lại, để cho phù hợp với thế giới này, bối cảnh và tình tiết đã được thay đổi đôi chút.
Mặt khác, hắn còn thêm rất nhiều đất diễn cho Tây Môn Thiên Thiên, khiến vai trò của nàng ta không thua gì Phan Kim Liên.
Trong nguyên tác, con gái của Tây Môn Khánh là Tây Môn Đại tỷ mới mười hai, mười ba tuổi. Trong quyển sách này của Trầm Lãng, nàng ta năm nay mười chín tuổi.
Từ Thiên Thiên cũng mười chín tuổi, thật là trùng hợp.
Hơn nữa, trong bản «Kim Bình Mai: Phong Nguyệt Vô Biên» này của Trầm Lãng, Tây Môn Thiên Thiên còn là một tài nữ, gả cho con trai một vị đại quan tên là Trương Kính Tể, cũng thật là trùng hợp.
Trầm Lãng còn dựa trên nguyên tác, tăng cường rất nhiều những tình tiết nam nữ, miêu tả sinh động như thật, khiến người ta tâm thần xao động, hồn siêu phách lạc.
Nhất là những phần liên quan đến Tây Môn Thiên Thiên, hắn hận không thể miêu tả rõ ràng đến từng ngón chân của nàng.
Lúc sao chép, Kim Mộc Thông hoàn toàn nhiệt huyết sôi trào, hơi thở dồn dập.
"Tỷ phu, đều là nam nhân, tại sao người lại ưu tú như vậy?" Kim Mộc Thông nói: "Những cảnh thân mật thể xác này viết quá hay, ta gần như có thể hình dung ra được cả hình ảnh, người làm thế nào vậy?"
Trầm Lãng nhìn lên trời, nghẹn lời không đáp.
Đúng vậy, vì sao Trầm Lãng lại ưu tú như vậy, có thể viết ra những đoạn văn tả thân thể hay đến thế?
Bởi vì... hắn là xử nam!
Chỉ có xử nam mới tràn ngập ảo tưởng, mới có thể tưởng tượng ra mọi thứ đẹp đẽ, mộng ảo, diễm tình như vậy.
Còn những lão làng từng trải thì sao?
Hắn thừa biết, nấm mèo phần lớn đều sẫm màu, cái gì mà hồng phấn đều là lừa người.
Còn cái gì mà vị ngọt như dâu tây lại càng là lừa quỷ.
Trầm Lãng nói: "Một người hoàn mỹ như ta, đương nhiên phương diện nào cũng ưu tú. Ta quen rồi, chỉ có hạng người thường như ngươi mới thấy lạ mà thôi."
Rắc!
Cây bút lông trong tay Kim Mộc Thông gãy đôi.
Nhưng sau đó, hắn mặt không đổi sắc thay một cây bút khác.
Bốn ngày sau!
Trầm Lãng và Kim Mộc Thông đã hoàn thành quyển đầu tiên của «Kim Bình Mai: Phong Nguyệt Vô Biên», tổng cộng mười hai vạn chữ.
Việc tiếp theo, Kim Mộc Thông không làm được, phải để Trầm Lãng tự mình ra tay, đó chính là vẽ tranh minh họa.
Hơn nữa còn là tranh minh họa có chừng mực rất lớn, có thể so sánh với những tác phẩm đặc thù của Đường Bá Hổ tiên sinh.
Trầm Lãng còn dùng kỹ pháp hội họa tả thực của phương Tây, cho nên người nữ vẽ ra cực kỳ chân thật, nhất là đường cong nơi eo thon, nhất định sẽ cào xé tâm can, như thể muốn nhảy ra khỏi trang giấy để mặc cho ngươi dày vò.
Lập tức, Kim Mộc Thông nhìn đến con mắt muốn nứt ra, run rẩy nói: "Tỷ phu, đều là nam nhân, tại sao người lại ưu tú như vậy?"
Trầm Lãng thản nhiên nói: "Nam nhân như ta, đám nữ nhân kia cứ như thiêu thân lao đầu vào lửa, cản cũng không nổi. Cho nên ta mới tường tận thân thể nữ nhân như vậy, mới có thể vẽ giống như thật đến thế."
Ai!
Thực ra, hoàn toàn là dựa vào phim ảnh và hồi tưởng.
Về kinh nghiệm với thân thể nữ nhân sống động, Trầm Lãng cũng giống hệt Kim Mộc Thông, điểm kinh nghiệm là con số không.
Chỉ có điều, hắn đương nhiên sẽ không thừa nhận chuyện đáng xấu hổ này.
"Tỷ phu, vì sao mỗi bức họa nữ nhân ở đây, ta đều cảm thấy quen mặt thế nhỉ?" Kim Mộc Thông hỏi.
"Có sao?" Trầm Lãng đáp.
Kim Mộc Thông bừng tỉnh đại ngộ: "Ta biết rồi, khuôn mặt của nữ nhân không mặc y phục nào cũng đều rất giống Từ Thiên Thiên!"
Trầm Lãng nói: "Trùng hợp, tất cả đều là trùng hợp."
Rất nhanh, mấy bức tranh minh họa đều đã vẽ xong.
Cứ như vậy, bản thảo của quyển đầu tiên đã hoàn tất, chỉ còn lại việc đem đi khắc bản in ấn.
"Phải tăng tốc độ, bất kể giá nào, nhất định phải in xong sách trong vòng nửa tháng." Trầm Lãng nói.
Bởi vì chỉ còn hai mươi lăm ngày nữa là đến lễ đính hôn của Từ Thiên Thiên.
Món quà đính hôn tặng cho vợ trước, sao có thể đến muộn được?
Sau khi in xong, còn phải để nó lưu hành khắp mấy quận, mấy chục thành xung quanh. Như vậy Từ Thiên Thiên nhận được món quà này mới kinh hỉ chứ, đúng không?
Trầm Lãng tin rằng rất nhiều nam nhân sau khi xem xong quyển «Kim Bình Mai: Phong Nguyệt Vô Biên» này, lúc nhìn lại Từ Thiên Thiên, sẽ luôn có cảm giác nàng ta không mặc y phục vậy.
Đây chính là cái gọi là trong truyền thuyết, nhìn hết mỹ nhân trong thiên hạ, trong lòng tự khắc không còn mảnh vải.
Cũng giống như khi thấy một vị danh kỹ nào đó, sẽ bất giác cảm thán một câu: "Lão sư, ngài mặc lại y phục, ta suýt nữa không nhận ra."
Kim Mộc Thông nói: "Nửa tháng ra mắt thị trường? Chỉ cần chịu bỏ ra nhân lực vật lực, tuyệt đối không thành vấn đề."
Sau đó, hắn hỏi: "Đúng rồi tỷ phu, chúng ta lấy bút danh là gì?"
Trầm Lãng nghĩ một lát rồi nói: "Lãng Lăng Tiếu Tiếu Sinh."
"Ây..." Kim Mộc Thông nói: "Tên hay."
Tiếp đó, Kim Mộc Thông vô cùng ngượng ngùng nói: "Tỷ phu, bản thảo này ngày mai mới đem đi sắp chữ in ấn đúng không?"
Trầm Lãng nheo mắt lại: "Ngươi muốn làm gì?"
Kim Mộc Thông nói: "Quyển sách này thật sự quá hay, mấy ngày nay ta chỉ lo chép, vẫn chưa được xem kỹ. Tối nay có thể cho ta mượn đọc tỉ mỉ một chút không?"
Trầm Lãng nhìn khuôn mặt béo của hắn một hồi lâu, cho đến khi hắn xấu hổ muốn chết.
"Được, cầm về mà xem, nhưng đừng làm bẩn đấy." Trầm Lãng nói.
Sau đó, hắn rút mấy bức tranh minh họa ra.
Kim Mộc Thông vừa sốt ruột vừa thất vọng, nhưng cuối cùng cũng không dám nói gì.
"Ta cũng là nghĩ cho ngươi, tránh cho ngươi đối với mấy bức tranh này làm ra chuyện gì không thể cho người khác biết." Trầm Lãng nói.
Gã mập trạch không còn mặt mũi, vội vàng chạy mất.
...
Vậy quyển sách này có nổi không?
Đây hoàn toàn là nói nhảm!
Quyển sách này có thể một lưới bắt hết đám nam nhân từ giới cao nhã, giới dung tục cho đến giới siêu cấp dung tục.
Thậm chí, còn có thể thu phục cả những nam nhân không biết chữ.
Nói một cách nghiêm túc, thành tựu văn học nghệ thuật của quyển sách này cực cao, ở Trung Quốc cổ đại được liệt vào hàng Tứ Đại Kỳ Thư, là một trong những tác phẩm chủ nghĩa hiện thực vĩ đại nhất.
Không chỉ vậy, trong giới học thuật cao cấp, người ta cho rằng thành tựu văn học của nó chỉ đứng sau «Hồng Lâu Mộng», tuyệt đối là một tác phẩm danh tiếng bất hủ lưu truyền ngàn năm.
Lỗ Tấn từng đánh giá quyển sách này: Trong các thế thư tình, «Kim Bình Mai» nổi danh nhất. Miêu tả tình đời, phơi bày hết cái chân thật và giả dối, quả là thấu đáo vô cùng. Phàm những gì được hình dung, hoặc trôi chảy, hoặc khúc chiết, hoặc bộc lộ hết thảy, hoặc ẩn giấu mà hàm súc, hoặc cùng lúc viết về hai mặt để so sánh, khiến cho tình cảm biến ảo cứ thế hiện ra. Những tác phẩm đương thời không thể nào sánh bằng.
Thái Tổ triều đại này lại càng đánh giá: «Kim Bình Mai» là tổ tông của «Hồng Lâu Mộng», không có «Kim Bình Mai» thì sẽ không có «Hồng Lâu Mộng».
Cho nên quyển sách này là kinh điển bất hủ, thực sự là sang hèn đều có thể thưởng thức.
Người có tu dưỡng văn học càng cao, địa vị càng lớn, lại càng cảm nhận được chỗ bất phàm của nó.
...
Ban đêm, Trầm Lãng đối diện với ngọn đèn xem lại những bức tranh minh họa.
Quả nhiên là quá chân thật.
Nhưng... Trầm Lãng tuyệt đối sẽ không làm gì với những bức tranh này.
Bởi vì hắn có vật tham chiếu tốt hơn.
Trước đó đã nói, riêng vòng eo của nương tử Kim Mộc Lan cũng đủ để hắn ảo tưởng cả một năm.
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.
"Tỷ phu, tỷ phu, mau chạy đi, mau chạy đi..." Gã mập Kim Mộc Thông vừa kêu đau, vừa la lớn: "Cha ta đến tìm người đó!"
Trầm Lãng kinh ngạc.
Nhạc phụ đại nhân đến?
Hắn vội vàng xuống giường mở cửa, lập tức nhìn thấy Kim Mộc Thông mình đầy thương tích.
Bị đánh thật thảm.
"Tỷ phu, ta... ta đang xem bản thảo của người đến nhập thần, cha ta vào lúc nào cũng không hay biết. Sau đó... sau đó ông ấy đánh ta gần chết, lật xem vài trang bản thảo rồi đùng đùng nổi giận bỏ đi, bản thảo cũng bị lấy đi rồi. Ông còn nói muốn đánh chết người!" Kim Mộc Thông nói.
Trầm Lãng nói: "Tên mập chết tiệt, ngươi... ngươi không phải là vừa xem bản thảo, vừa làm chuyện gì đó quá nhập tâm, nên mới không phát hiện cha ngươi vào chứ?"
Kim Mộc Thông càng thêm xấu hổ muốn chết, dùng tay phải che mặt, ngẩn ra một lúc rồi lại vội đổi sang tay trái.
"Ta đi đây, tỷ phu mau trốn đi, cha ta thật sự sẽ đánh người gần chết đó." Kim Mộc Thông vội vã rời đi.
Trời ạ!
Trầm Lãng thật sự không cách nào tưởng tượng, cảnh tượng lúc đó sẽ xấu hổ đến mức nào.
Đây, đây là muốn diễn lại tuồng "Nhạc Phụ Giá Đáo" sao?
Nhưng tiếp theo, nên đối phó với nhạc phụ đại nhân đang đùng đùng nổi giận sắp tới như thế nào đây?
Trầm Lãng dùng đầu ngón chân cũng có thể tưởng tượng ra, nhạc phụ đại nhân sẽ tức giận đến mức nào.
Một người bảo thủ, cứng nhắc như ông, phát hiện con rể và con trai đang hợp tác viết một loại sách độc dược sắc tình, có khi lòng giết người cũng nổi lên.
Trầm Lãng không khỏi vắt óc suy nghĩ, nên ứng phó với thế cục xấu hổ sắp tới ra sao.
Thế nhưng...
Trầm Lãng đợi một canh giờ.
Hai canh giờ.
Ba canh giờ!
Nhạc phụ vẫn chưa tới.
Chuyện này... rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà ta không biết sao?
Thực sự đợi không nổi, Trầm Lãng liền thiếp đi!
Sau đó!
Hắn đột nhiên mở mắt, nhạc phụ đại nhân đã đứng ngay trước mặt, tay cầm chính bản thảo kia.
Hai mắt ông, đang âm u nhìn chằm chằm Trầm Lãng.
...
Đề xuất Voz: Oan hồn của biển...