Thành chủ Liễu Vô Nham chỉ là Tam Giáp Tiến sĩ, đương nhiên không thể nào ngẩng đầu lên nổi trước mặt Đường Duẫn.
Chuyện này cũng giống như sinh viên trường Sư phạm XX gặp sinh viên Bách Khoa, Thanh Hoa vậy, còn chưa kịp mở miệng, giọng đã nghẹn lại trong cổ họng.
Một phần ba số người có mặt ở đây vội vã tiến lên, khom người hành lễ với Đường Duẫn.
Hai phần ba còn lại không phải không muốn, mà là không có tư cách, chỉ đành đứng ở một góc, để lộ ra nụ cười nịnh nọt.
"Đường huynh, kinh thành từ biệt đã mấy tháng, thật là tưởng niệm." Một thanh niên tuấn kiệt mặc áo vải tiến lên, khom người vái Đường Duẫn.
Đường Duẫn lúc này mới chắp tay đáp lễ: "Lý huynh vẫn khỏe!"
Lại một đại nhân vật nữa xuất hiện, là Nhị Giáp Tiến sĩ khoa này, tân nhậm Ngân Y Tuần Sát Sứ.
Ngân Y sứ giả cũng là một loại Ngự Sử, nhưng thuộc về cơ cấu tuần sát riêng của quốc quân. Về sau, tân chính cải cách, tổ chức này liền sáp nhập vào Ngự Sử Đài, rất nhiều quan viên trẻ tuổi cũng gia nhập vào cơ cấu uy danh hiển hách này.
Trầm Lãng nhận ra người này.
Hắn là học bá chân chính của thành Huyền Vũ, Trầm Lãng từ nhỏ đã nghe danh hắn mà lớn lên, lỗ tai sắp đóng kén đến nơi.
Lý Văn Chính!
Niềm kiêu hãnh của thành Huyền Vũ, kẻ thù chung của tất cả đám thư sinh trẻ tuổi nơi đây.
Bởi vì mỗi lần đánh người, các lão sư thường sẽ mắng một câu: "Nhìn Lý Văn Chính người ta xem! Bọn ngươi đúng là lũ gỗ mục không thể đẽo gọt!".
Sau đó, bốp! Bốp! Bốp! Thước kẻ cứ thế quất xuống.
Trầm Lãng từ nhỏ đến lớn bị lão sư đánh hơn tám trăm lần, chín mươi phần trăm số lần bị đánh đều được nghe ba chữ "Lý Văn Chính" trước đó.
Cho nên trong ký ức của hắn, Lý Văn Chính chính là tín hiệu của một trận đòn.
Dù Trầm Lãng bây giờ đã là linh hồn xuyên không từ Trái Đất tới, nhưng sau khi nhìn thấy người này, thân thể hắn vẫn theo bản năng mà cảm thấy khó chịu mãnh liệt.
Vị Lý Văn Chính này, năm nay hai mươi tám tuổi, vừa đỗ Nhị Giáp Tiến sĩ, cùng khoa với Đường Duẫn.
Đừng vừa nghe hai mươi tám tuổi đã chê người ta già.
Hai mươi tám tuổi đã đỗ Tiến sĩ, đã rất ghê gớm rồi.
Nếu bàn về nhân vật nổi danh ở thành Huyền Vũ, vị Lý Văn Chính này hoàn toàn cùng đẳng cấp với Trầm Lãng.
Chỉ có điều, danh tiếng của Trầm Lãng đa phần đều là tiêu cực.
Tên ngốc não tàn, vua ăn bám, Thần Bài, và giờ có lẽ phải thêm cả danh hiệu đại lão truyện dâm thư.
Còn biệt hiệu của Lý Văn Chính chỉ có một.
Niềm kiêu hãnh của thành Huyền Vũ!
Quang minh chính đại biết nhường nào?
Hắn và Trầm Lãng đều xuất thân từ tầng lớp bình dân.
Trầm Lãng ham mê hư vinh, chỉ ăn không ngồi rồi, chạy đi ở rể.
Còn Lý Văn Chính thì chăm chỉ hiếu học, nỗ lực vươn lên, cuối cùng đỗ Nhị Giáp Tiến sĩ, quả là tấm gương sáng cho đời.
Ngày đó, bá tước Huyền Vũ tuyển con rể, căn bản không dám nghĩ tới Lý Văn Chính.
Bởi vì danh tiếng của hắn quá lớn, đường đường là Nhị Giáp Tiến sĩ, bá tước Kim Trác không dám có cái ý niệm này.
Sau khi thi Đình kết thúc, vị Lý Văn Chính này áo gấm về làng, cảnh tượng quả thực là vạn người đổ ra đường, người đông nghìn nghịt.
Bây giờ hắn đảm nhiệm chức Ngân Y Tuần Sát Sứ, tuần sát các quận trong thiên hạ, tuy chức quan không cao nhưng quyền lực kinh người, ngay cả Thái thú cũng phải kính nể ba phần.
Hôm nay trong lễ đính hôn của Trương Tấn và Từ Thiên Thiên, vị Nhị Giáp Tiến sĩ này ngồi ở vị trí tôn quý thứ tư.
So với Trầm Lãng và Kim Mộc Lan, đã cách đến năm vị trí.
...
"Nhị công tử phủ Trấn Bắc Hầu, Nam Cung Bình đến!"
Thanh âm này dõng dạc, làm chấn động lòng người.
Nhân vật siêu cấp áp trục cuối cùng cũng tới!
Thế tử phủ Tấn Hải Bá tước Đường Duẫn, con trai Bình Nam Đại tướng quân Chúc Vô Biên, con trai Thái thú Trương Xung là Trương Tấn, Nhị Giáp Tiến sĩ Lý Văn Chính, thành chủ Huyền Vũ Liễu Vô Nham.
Năm người này bước ra khỏi hàng.
Bởi vì, chỉ có năm người này mới có tư cách đi nghênh đón vị công tử phủ Trấn Bắc Hầu kia.
Từ Quang Duẫn và Từ Thiên Thiên, thân là chủ nhân, cũng không có tư cách đi.
Lúc này, ánh mắt Đường Duẫn nhìn về phía Kim Mộc Lan.
Bởi vì Mộc Lan là đích nữ của phủ Bá tước Huyền Vũ, thân phận tôn quý.
Mộc Lan lại nhìn về phía Trầm Lãng.
"Ta không đi." Trầm Lãng nói.
Mộc Lan nói: "Vậy ta ra ngoài nghênh đón một lát."
Mộc Lan cũng là dụng tâm lương khổ, phủ Trấn Bắc Hầu là thế lực lớn trong quân đội, cũng miễn cưỡng được xem là quý tộc cũ, mặc dù bây giờ thái độ đã ngả về phe tân chính, nhưng với tư cách là đại biểu của quý tộc cũ, Mộc Lan vẫn hy vọng có thể kéo gần quan hệ một chút.
Sáu người có thân phận tôn quý nhất đi ra nghênh tiếp.
Một lát sau, công tử Trấn Bắc Hầu, Nam Cung Bình, tiến vào đại sảnh.
Toàn trường tĩnh lặng!
Trầm Lãng liếc nhìn hắn.
Dáng vẻ cũng được, nhưng không đẹp trai bằng Đường Duẫn, cũng không có vẻ mặt vênh váo hống hách, ngược lại còn mang theo nụ cười, khiến người ta cảm thấy như mộc xuân phong.
Mà bên cạnh hắn còn có một người. Nếu không đoán sai, hẳn là Thư Đình Ngọc của Ẩn Nguyên Hội.
Tên của người này nghe qua tựa một mỹ nam tử, nhưng trên thực tế lại là một gã mập.
Một gã mập có khuôn mặt còn trắng hơn, còn láng mịn hơn cả bánh bao.
Xin chú ý, mập mạp và phì nộn là hai khái niệm khác nhau.
Có một loại mập mạp vô cùng âm hiểm, chính là Thư Đình Ngọc của Ẩn Nguyên Hội trước mắt đây.
Còn có một loại mập mạp khác là... Kim Mộc Thông.
Thư Đình Ngọc của Ẩn Nguyên Hội này kỳ thực không cười, nhưng khuôn mặt hắn phảng phất lúc nào cũng như đang cười.
Tất cả các đại nhân vật đều đã đến đông đủ!
Trương Xung không lộ diện, các đại lão lớn tuổi cũng đều chưa tới, bọn họ sẽ chỉ có mặt trong hôn lễ, nhiệm vụ xuất hiện ở lễ đính hôn để phô trương thanh thế về cơ bản đều dành cho lớp trẻ.
...
Lễ đính hôn, sắp bắt đầu.
Cuộc vây công phủ Bá tước Huyền Vũ từ bốn phương tám hướng, cũng sắp chính thức bắt đầu!
Đối phương là một đám người, địa vị người sau lớn hơn người trước.
Mà bên ứng chiến chỉ có một mình Trầm Lãng!
Mộc Lan thấp giọng nói: "Phu quân, thế nào rồi?"
Trầm Lãng nói: "Có một câu không biết có nên nói hay không."
Mộc Lan nói: "Ta muốn nghe."
Trầm Lãng nói: "Tất cả những kẻ ở đây đều là rác rưởi, gà đất chó sành mà thôi!"
"Nương tử, nàng có biết điều gì nhàm chán nhất trong một ván cờ không?" Trầm Lãng nói.
Mộc Lan hỏi: "Là gì?"
Trầm Lãng nói: "Là khi ván cờ còn chưa bắt đầu, ta đã biết đối phương sẽ đi nước đầu tiên như thế nào, nước thứ hai như thế nào, và nước thứ ba như thế nào. Đương nhiên, đây cũng là chỗ thú vị nhất."
"Bước đầu tiên của Từ gia, ả kỹ nữ kia chẳng qua chỉ là một món khai vị ghê tởm, dùng để làm người ta buồn nôn. Coi như là một trận Vương Bát quyền, đúng là hoàn toàn không thể lường trước."
"Thế nhưng bước thứ hai, bước thứ ba của kẻ địch lại vô cùng dễ đoán."
Mộc Lan nói: "Ta không tin."
Trầm Lãng dùng ngón tay chấm rượu, viết tên một người lên mặt bàn.
Vương Liên!
Thấy Trầm Lãng ra vẻ thần côn, Mộc Lan nói: "Chàng cảm thấy người thứ hai ra mặt công kích chúng ta sẽ là biểu ca Vương Liên sao?"
Trầm Lãng gật đầu: "Chín phần!"
Mộc Lan nghi hoặc, nàng biết phu quân rất thông minh, nhưng loại chuyện này tính ngẫu nhiên quá lớn, căn bản không thể nào suy đoán, vậy mà Trầm Lãng lại có bộ dạng bình tĩnh như vậy.
Trương Tấn giơ ly rượu lên, định hạ lệnh khai tiệc.
Mà đúng lúc này!
Một bóng người xông tới.
Chủ bộ thành Huyền Vũ, biểu ca họ xa của Mộc Lan, cử nhân Vương Liên.
Hắn dường như đã uống chút rượu, cứ thế xông thẳng vào đại sảnh.
Trương Tấn nói: "Vương Liên huynh, huynh đến muộn, lát nữa phải phạt ba chén rượu đó nha."
Hai người này vốn có va chạm, nhưng lúc này lại tỏ ra vô cùng thân thiết. Quả nhiên kẻ thù của kẻ thù chính là bằng hữu.
Vương Liên làm như không nghe thấy, xông thẳng đến trước mặt Kim Mộc Lan, ánh mắt tràn ngập mê luyến và cuồng nhiệt.
"Mộc Lan, tại sao? Tại sao chứ?"
"Tại sao nàng lại gả cho tên súc sinh này? Lời thề non hẹn biển của chúng ta lẽ nào nàng đã quên rồi sao?"
"Đêm Trung thu năm kia, dưới gốc cây quế, chúng ta đối mặt với vầng minh nguyệt trên trời mà tư định chung thân, lẽ nào nàng đã quên rồi sao?"
"Khi xưa hoa trước trăng sau, kề tai tóc mai, ân ái triền miên, ôm nhau mà ngủ, ước hẹn đời đời kiếp kiếp đều là phu thê, những điều này nàng cũng quên rồi sao?"
"Tại sao nàng lại phụ ta? Tại sao lại gả cho tên súc sinh này?"
"Vì nàng, ta đã không đi tham gia thi Hội, ta đến thành Huyền Vũ làm một chức chủ bộ, ta từ bỏ tiền đồ tốt đẹp, tất cả đều là vì nàng."
"Kim Mộc Lan, ngươi thật là một nữ tử phụ bạc, tại sao lại đối xử với ta như vậy? Đêm ân ái triền miên hôm đó, đối với nàng lẽ nào chỉ là một giấc mộng thôi sao?"
Vương Liên gào lên bằng giọng nói khản đặc, bi thương như đỗ quyên khóc ra máu.
Nghe những lời này, Mộc Lan tức thì sững sờ.
Thật không ngờ, con người lại có thể vô sỉ đến mức này.
Vương Liên say mê nàng, Mộc Lan đương nhiên biết rõ, cho nên vẫn luôn giữ khoảng cách với hắn.
Cái gì mà hoa trước trăng sau, cái gì mà ân ái triền miên?
Nàng gần như chưa từng nói chuyện riêng với Vương Liên.
Nhưng qua lời của Vương Liên, dường như Mộc Lan đã có một chân với hắn.
Cái gọi là "tư định chung thân" trong miệng hắn, không chỉ đơn thuần là ước hẹn, mà là muốn nói cho mọi người biết, hắn đã ngủ với nàng rồi...
Lại một gáo nước bẩn nữa.
Hơn nữa còn là thứ nước bẩn gần như không thể rửa sạch.
Mộc Lan thực sự nổi giận, liền định đứng dậy phản bác.
Thế nhưng Trầm Lãng đã nắm lấy tay nàng.
"Nương tử, trong vòng nửa canh giờ ta sẽ trả lại cho nàng sự trong sạch, hơn nữa hắn... sẽ chết!" Trầm Lãng thản nhiên nói.
Lúc này, mọi người trong sảnh bắt đầu xì xào bàn tán.
"Không ngờ nha, Kim Mộc Lan nhìn thì băng thanh ngọc khiết, hóa ra lại có một chân với Vương Liên."
"Có gì mà không ngờ, bề ngoài càng là trinh tiết liệt nữ, trong tối thì càng phóng đãng."
"Thật đáng thương cho Trầm Lãng, đầu xanh rì, bị cắm sừng rõ rành rành."
"Chuyện này có gì lạ, Trầm Lãng chỉ là một tên tiểu tử nhà nông hèn mọn, căn bản còn không leo nổi lên giường của Kim Mộc Lan, bọn họ thành hôn hoàn toàn là giả, sau khi thành thân Kim Mộc Lan có tìm nam nhân nào, Trầm Lãng cũng không có quyền can thiệp."
Trầm Lãng lấy ra một quyển sổ, nhìn khuôn mặt của những nữ tử đang nói xấu kia, rồi từng bước một viết tên của bọn họ xuống.
Hắn không nhận ra ai, liền hỏi Mộc Lan.
Mộc Lan nói: "Phu quân, chàng viết tên bọn họ làm gì?"
Trầm Lãng nói: "Khiến cho bọn họ sống không bằng chết, hối hận vì đã sống trên cõi đời này."
Lúc này, Vương Liên vẫn si ngốc nhìn Kim Mộc Lan, ánh mắt si tình triền miên, biểu cảm chìm trong hồi ức, phảng phất đang dư vị lại đêm Trung thu năm nào với những ân ái triền miên không hề có thật.
Trương Tấn đi tới kéo Vương Liên ra, khuyên hắn trở về chỗ ngồi.
"Vương Liên huynh, yến hội còn chưa bắt đầu, sao huynh đã say rồi?"
Sau đó, Trương Tấn nhìn về phía Trầm Lãng với ánh mắt đắc ý.
Ngươi, Trầm Lãng, mặt dày mày dạn, tạt nước bẩn vào ngươi ngươi không sợ, nhưng thê tử Kim Mộc Lan của ngươi luôn yêu quý danh dự chứ, chúng ta đem gáo nước bẩn này tạt lên người nàng, ngươi có thể làm gì?
Nhảy xuống sông Nộ Giang cũng rửa không sạch.
Trầm Lãng tiếp tục dùng ngón tay chấm rượu, gạch một dấu chéo lên cái tên Vương Liên.
Bởi vì trong mắt hắn, Vương Liên đã là một người chết.
Tiếp đó, hắn lại viết một cái tên khác.
Lý Văn Chính!
Mộc Lan thấp giọng hỏi: "Phu quân, bước thứ ba của kẻ địch, chính là do người này ra tay sao?"
Người này là Ngân Y Tuần Sát Sứ, phụng chỉ tuần sát các quận trong thiên hạ, chức quan không cao, nhưng không ai dám trêu chọc.
Thậm chí Thái thú một quận cũng phải kính nể hắn ba phần, vô cùng lợi hại.
"Đúng vậy." Trầm Lãng nói: "Hơn nữa, chính hắn sẽ là người tung ra đòn chí mạng cuối cùng, đẩy ta vào chỗ chết!"
Nói rồi, Trầm Lãng lại gạch một dấu chéo lên cái tên Lý Văn Chính.
Bởi vì trong mắt hắn, vị "niềm kiêu hãnh của thành Huyền Vũ" này, cũng sắp chết đến nơi rồi.
Đêm nay, đã định trước sẽ rất tàn nhẫn a.
...