Chương 61
Bỏ lại mọi thứ, tôi lên trường để thi nốt kì thi cuối kì. Lời dặn dò của "gấu" khắc cốt ghi tâm. Muốn quên cũng chẳng được... ngày nào cũng tin nhắn, điện thoại:
- Anh ăn cơm chưa?
- Thi được không?
- Nhớ học bài đó!
- Ngủ sớm đi.
- Đừng có mà tung tăng với gái nhé...
Thấy phát nản với chị, giờ tin nhắn xóa hết rồi chả còn nhớ đã nhắn những gì nữa, nhưng mà vẫn kiểu tin nhắn ấy là nhiều nhất.
Nhất là vụ spam tin nhắn nhé. Một ngày spam trung bình cả trăm tin không có nội dung gì cả, những lúc tôi không trả lời được lại spam. Ngày đầu đi thi, chị spam vô điện thoại, ngồi điện thoại rung mà tê cả "trym".
Nhưng có một đêm chị nhắn tin làm tôi phải suy nghĩ, không biết chị đang nghĩ gì nữa, đang nhắn tin vu vơ, vừa gõ "cháp" cho các "thím" thì chị nhắn tin qua hỏi:
- Anh xem em là gì?
- Người yêu anh chứ gì!
- Vậy hả?
- Chứ em nghĩ sao mà hỏi lạ vậy!?
- Có gì đâu mà lạ anh. Tại thấy nó không rõ ràng thôi.
- Hay là em không tin anh!?
- Em tin anh hay không thì em biết chứ và anh cũng phải biết chứ.
- Sao nay em kì quá.
- Không có gì, coi như em đang bị điên đó. hi. Sao giờ anh còn chưa ngủ...
Lúc đó cũng hơi khuya rồi, chị lãng sang chuyện khác...