Chương 77

Kệ mẹ, mặc cái quần short, cái áo thun, vác con Dream thần thánh qua nhà chị ngay và luôn. Qua nhà chị, đứng ngay góc Mai Phương Tường nhấn chuông. Chị đi ra, lại với phong cách dép lào trái táo Apple, quần đùi màu đỏ loại kaki ấy, áo thun ôm có cổ…nhìn mà chỉ muốn :beauty:.

Chị ra mở cửa, rồi bước vào, em vừa đi vào, vừa nhìn cặp đùi với cái phao câu của chị mà…. :misdoubt:. Cái quần quá ôm, quá sexy…cộng thêm cái áo có cổ mà không đóng nút, hồi nảy chị khum người mở cổng…thôi em không kể nữa đâu, kể người lại nóng lên.

- Nay ăn mặc mát mẻ vậy em :baffle:.
Chị quay 180 độ ánh mắt sắc ngọt có thể chém sắt như chém bùn của chị.

- Anh đừng có nghĩ bậy bạ :canny:.
- Anh ghẹo thôi mà. - Em chống chế.
- Ghẹo hay nghĩ bậy bạ. Ngồi ăn đi. - Chị vừa ăn, vừa chỉ tay vào bàn.

Bàn ăn đã được dọn sẵn tươm tất, 1 tô canh khổ qua, 1 dĩa cá trê khô tộ, 1 chén nước mắm nhỉ. Chén đĩa muỗng có sẵn hết. Sướng quá đi mất, chắc nảy giờ chị đợi. Chị xới cơm, múc cơm cho em, sau đó tới chị. Giờ như đang có gia đình, đang ăn cơm với gia đình :dreaming:.

- Nước mắm em đâu? :what: - Đang ăn thì chị quay sang cười hỏi.
- Em tính kêu anh đem qua thật àh? :dribble:
- Thật chứ đùa àh.
- Bữa sau anh đem.

Vừa ăn cơm mà chị cứ gắp thịt, gắp rau bỏ vào chén, dễ thương thế mới lì. Em cũng đang ăn, cũng bỏ lại cho chị.

- Anh lo cho thân anh đi!
- Sao?
- Người ốm nhom, nhỏ xíu con thì lo ăn đi, cho mập.
- Ờ.

Đề xuất Voz: Nếu anh nói rằng anh yêu em
BÌNH LUẬN