Chương 97
- Anh nè!
- Sao?
- Anh làm em sợ á?
- Sợ gì? Anh có ăn thịt em, hay chặt em từng khúc bỏ vào bao ni lông rồi bán nội tạng sang Campuchia, lấy thịt nhồi bánh bao đâu mà sợ? :big_smile:
- Không có... Anh nói chuyện thấy ghê quá, em đang nghiêm túc đó.
- Chứ sao?
- Thì... với mọi cô gái anh cũng vậy hả?
- Không, em là người đầu tiên, chỉ riêng em thôi.
- Xạo! Không hiểu sao, càng quen anh, em càng thấy sợ. Càng biết rõ anh lại càng sợ hơn nữa.
- Yêu quá rồi chứ gì! Anh có làm gì có lỗi với em đâu mà sợ.
- Xía! Anh mà lén phéng với cô nào, em biết đó! Chứ ở đó mà lỗi với chả không.
Bữa đó biết chị bệnh, nên em ở nhà. Cố gắng nhắn tin với chị, cho chị đỡ buồn. Hôm đó nhắn tin nhiều ơi là nhiều, lại còn khuya nữa, khuyên đi ngủ mãi mà chẳng chịu ngủ mới ghê :nosebleed:. Cơ mà có mấy tin nhắn đáng yêu lắm, mà điện thoại xóa mất tiêu hết rồi :sosad:.
Một ngày nào đó không nhớ rõ, ngày cuối cùng mà học sinh đi học ấy, hình như là 26 Tết thì phải. Ngày 26 Tết là học sinh được nghỉ, còn chị thì phải đến 28 mới được nghỉ lận. Trưa chị nhắn tin:
- Tí 12h30 qua nhà em đưa chị đi làm nha!
- Ok, Baby.
- Ai là Baby của anh? Xía!
- Em chứ ai!
- Thấy ghét!
- Hehe