"Bố đã cảnh cáo con thế nào? Con có lọt tai chữ nào không? Mới tốt nghiệp được bao lâu mà con đã dám dương phụng âm vi. Lén lút sau lưng bố mẹ xin nghỉ việc, con có biết bây giờ tìm được công việc tốt khó thế nào không? Họ Tần? Bố thấy con nên đổi sang họ Vương thì đúng hơn!" Ông cụ mắng đến mức nước miếng văng tung tóe, Tần Bảo Bảo cúi đầu, không dám cãi nửa lời.
Vương Tử Khâm – người họ Vương thật sự – ngẩn ra, quay đầu nhìn Tần Trạch.
Cái gọi là hiểu cha không ai bằng con, Tần Trạch hiểu ngay thâm ý trong câu mắng của ông cụ, âm thầm nhích lại gần cô, hạ thấp giọng: "Rùa đen ngồi ở cữ — chơi (xong) đời rồi."
Khóe miệng Vương Tử Khâm giật giật, thầm nghĩ, chú mắng con gái thì cứ mắng, cháu họ Vương thì đắc tội gì chú đâu, đúng là nằm không cũng trúng đạn.
"Đừng thấy bố em dạy môn tự nhiên mà lầm, trình độ văn học không phải dạng vừa đâu, mắng người dẻo cực." Tần Trạch lại nói, nhưng bị mẹ Tần liếc mắt một cái nhẹ nhàng, lập tức im bặt.
"Con là cái thớ đi hỗn giới giải trí sao? Đó là nơi con có thể sống sót được à?" Ông cụ uống ngụm trà nhuận giọng, tiếp tục mắng: "Hai tháng trước im hơi lặng tiếng xin nghỉ việc, rồi lại lẳng lặng vào Tinh Nghệ Entertainment, đúng là con gái ngoan của bố, còn thật sự để con quậy ra chút danh tiếng cơ đấy. Có biết trên mạng người ta nói con thế nào không?"
Em gái ngực khủng?
Đôi chân dài chơi mười năm không chán?
Cho "nện" mười điểm?
Ông cụ nhớ lại mấy bình luận trên mạng là lửa giận bốc lên ngùn ngụt, hận không thể đánh chết đứa con gái này cho xong.
Mắng ròng rã hơn mười phút, sướng miệng rồi, ông cụ mới rút từ sau gối tựa ra một cây chổi lông gà có tuổi đời chắc cũng chẳng kém Tần Trạch là bao.
Sắc mặt Tần Bảo Bảo trắng bệch, sợ hãi lùi lại mấy bước.
Tần Trạch cũng biến sắc không kém, đây chính là "hung khí" chuyên dụng dành cho hắn năm xưa.
Ông cụ quát: "Đứng lại đây, bị đánh phải đứng nghiêm, bố chưa dạy con à?"
Tần Trạch đứng bên cạnh thầm cà khịa: Bố dạy con thì có.
Tần Bảo Bảo ném ánh mắt đáng thương về phía mẹ Tần, mẹ Tần như lão tăng nhập định, mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm.
"Đưa tay ra." Ông cụ lại quát một tiếng.
Tần Bảo Bảo rơm rớm nước mắt, miễn cưỡng đưa bàn tay phải trắng nõn ra.
Tần Trạch nhìn thần sắc của ông già nhà mình, biết ông đã thật sự nổi giận, giống hệt như vụ Tần Bảo Bảo tự ý ký hợp đồng với tìm kiếm tài năng năm xưa, may mà lúc đó chỉ là tờ khai gia nhập, không có hiệu lực pháp lý. Dù vậy, ông cụ cũng đã cầm chổi lông gà tẩn cho một trận ra trò, còn mẹ Tần thì cầm cây cán bột đứng cạnh.
Lần này còn gắt hơn, trực tiếp ký hợp đồng debut, lên cả chương trình truyền hình.
"Bố bắt con cắt dây mạng này." Ông cụ vung chổi lông gà lên, đoán cũng đoán ra được dây mạng trong nhà là do con gái cưng cắt đứt.
"Chát!"
Chổi lông gà quất mạnh vào lòng bàn tay Tần Bảo Bảo, bà chị đau đớn kêu thảm một tiếng, nước mắt lã chã rơi, nhảy dựng lên lùi lại một bước như con hươu nhỏ kinh hãi.
"Đứng lại đây." Ông cụ quát lớn.
"Chát!"
Lại thêm một cú quất mạnh.
Tần Bảo Bảo đau đến toát mồ hôi lạnh, đã bao nhiêu năm rồi không bị đánh thế này.
"Chát..."
Chổi lông gà quất trúng tay Tần Trạch, ông cụ ngơ ngác nhìn thằng con trai đột nhiên phát điên lao tới, Vương Tử Khâm và mẹ Tần cũng sửng sốt, chị gái lệ nhòa nhìn em trai, ánh mắt đó như thể nhìn thấy người đàn ông đứng ra chống lưng làm chủ cho mình.
Bản thân Tần Trạch cũng mông lung, ôi đệch, mình không muốn sống nữa à? Mình đang tìm chết sao?
Tần Trạch thấy chị gái bị đánh, không kiềm chế được mà ra tay ngăn cản, gần như là bản năng, theo tiềm thức. Nói cũng lạ, năm xưa hắn nhìn chị gái bị đánh thì hớn hở đứng bên xem kịch vui, mà bây giờ, hắn phát hiện mình không nỡ nhìn chị bị đánh nữa.
Nói ra chắc mọi người không tin, là cái tay nó tự động đấy.
Cho hỏi tôi có thể rút lại không?
Ông cụ nhìn chằm chằm hắn, trong mắt như có bão tố ngưng tụ, càng lúc càng dữ dội.
Giờ hối hận cũng muộn rồi. Thế là hắn cứng cổ nói: "Bố, bố đừng đánh chị ấy, là do con giám sát không tốt."
Ông cụ cười lạnh một tiếng: "Anh có giám sát à?"
Tần Trạch chột dạ: "Giám sát... rồi chứ?"
Ông cụ lại cười lạnh: "Anh cũng là con trai ngoan của tôi đấy, sao tôi không phát hiện anh tài hoa thế nhỉ, vừa viết nhạc vừa đàn piano, lúc tôi dạy anh thì anh như khúc gỗ mục không thể điêu khắc, vừa có ngày tự do là cá mặn lật mình thành đại tài ngay. Là người làm cha như tôi không có năng lực dạy con, là tôi làm hỏng con người ta, ý anh là vậy chứ gì. Đúng là con trai ngoan của tôi."
Tần Trạch theo bản năng nói: "Bố nói gì cũng đúng..."
Ba chữ "con sai rồi" ở vế sau bị nghẹn lại trong cổ họng.
"Bố nói gì cũng đúng, con sai rồi" là câu trả lời tiêu chuẩn chính thức của cặp cha con này, mỗi khi ông cụ đánh xong Tần Trạch, hoặc khi Tần Trạch sắp bị đánh, kiểu gì cũng phải bồi thêm một câu.
Tần Trạch đã hình thành phản xạ có điều kiện rồi, nhưng nói được một nửa mới chợt nhận ra, ngữ pháp thì đúng, nhưng dùng không đúng lúc...
Thấy gân xanh trên trán ông cụ giật liên hồi, lôi đình nộ hỏa đang nhen nhóm, dự kiến vài giây nữa là nổ tung.
Lúc này, hắn nhận được một thông báo nhiệm vụ từ hệ thống, tranh thủ lúc ông cụ đang tích tụ "hồng hoang chi lực", Tần Trạch tiện tay bấm vào xem: "Giúp Tần Bảo Bảo vượt qua cửa ải khó khăn, thành công thưởng 160 điểm tích phân, thất bại khấu trừ tích phân tương ứng."
Ý là bảo mình phải gánh tội thay Tần Bảo Bảo, phải bị đánh thay chị ấy chứ gì.
Hóa ra mình lại có ham muốn tâm lý biến thái thế này sao?
"Bố, thật ra là con xúi giục chị ấy đi làm ngôi sao đấy." Tần Trạch lớn tiếng nói: "Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của con, muốn đánh thì đánh con đi."
Tần Bảo Bảo bị sự anh dũng của em trai làm cho cảm động, vui vẻ lùi lại một bước.
Ông cụ chỉ tay vào Tần Trạch, dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi.
Tần Trạch ngoan ngoãn đưa tay ra.
Ông cụ cười lạnh hai tiếng: "Ai bảo tôi muốn đánh vào tay anh?"
Ơ...
Trong lòng Tần Trạch dâng lên dự cảm không lành, bên tai vang lên tiếng gầm của ông cụ: "Quỳ xuống!"
Hồi nhỏ Tần Trạch làm sai chuyện, ông cụ toàn xách tai thằng con vào thư phòng, bắt quỳ xuống, rồi vung chổi lông gà như vung lưỡi lê đâm quân thù...
Mượn lời thoại của bộ anime nổi tiếng nào đó: Khoảnh khắc này, Tần Trạch rốt cuộc đã nhớ lại nỗi sợ hãi từng bị ông cụ chi phối, cũng như nỗi nhục nhã khi bị phạt đứng trong thư phòng.
"Bố, con sai rồi, vừa nãy con nói điêu đấy, bố cứ tiếp tục tẩn Tần Bảo Bảo đi." Tần Trạch hét lớn.
Bà chị vèo một cái lùi lại thật xa, trốn biệt tích, còn nhìn hắn đầy cảnh giác.
Cách giáo dục con trai của ông cụ là: Động thủ được thì tuyệt đối không lảm nhảm. Vòng ra sau lưng Tần Trạch, vung chổi lông gà quất một phát thật mạnh.
Một tiếng trầm đục vang lên, không giòn giã như lúc đánh vào lòng bàn tay vừa nãy.
Tần Trạch đau đến nhăn răng trợn mắt, ông cụ đánh chị gái rõ ràng là nương tay, Tần Trạch lập tức ngộ ra, trận đòn này hắn kiểu gì cũng không thoát được, đánh chị xong là đến lượt hắn thôi, nếu không thì sao lại bắt hắn về cùng.
"Bố bắt anh xúi giục nó này, bố bắt anh viết nhạc cho nó này."
"Bố bắt anh bao che cho nó này, gan to bằng trời rồi."
Ông cụ vừa đánh con trai, vừa không quên mắng nhiếc bóng gió để cảnh cáo con gái, Tần Bảo Bảo sợ sệt, mỗi khi ông già hạ một gậy xuống là chị lại run lên một cái, cứ như thể không phải quất lên người Tần Trạch mà là quất lên người chị vậy.
Vương Tử Khâm thấy Tần Trạch bị phạt, há hốc miệng, nhưng cuối cùng cũng chẳng nghĩ ra lý do hợp lý nào để ngăn cản, bố đánh con là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Cô là người ngoài, ngăn cản kiểu gì, lời nói hoàn toàn không có trọng lượng.
Ông cụ đang quất hăng say, bỗng nghe "rắc" một tiếng, cây chổi lông gà tuổi thọ không ngắn này rốt cuộc cũng không chịu nổi gánh nặng mà gãy làm đôi.
Tần Trạch thở phào nhẹ nhõm, đúng là kiên trì là chiến thắng, cuối cùng cũng chờ được đến lúc cây chổi lông gà vạn ác này "hy sinh".
Tần Bảo Bảo cũng thở phào, chổi hỏng rồi, lát nữa ông già đánh em trai xong mà chưa hả giận thì cũng chẳng còn gì để tẩn chị nữa.
Vương Tử Khâm cũng nhẹ nhõm theo, nhìn Tần Trạch bị đánh, cô lại thấy hơi xót xa.
Ông cụ cười lạnh một tiếng: "Tôi còn thắt lưng!"
Tần Trạch: "..."
Tần Bảo Bảo: "..."
Vương Tử Khâm: "..."
Đúng là gừng càng già càng cay (nghiệt).
"Được rồi, nguôi giận rồi chứ." Mẹ Tần đúng lúc ra mặt làm người hòa giải, bà thường xuyên đóng vai này, ông cụ đóng vai ác, bà đóng vai hiền. Ông cụ vung gậy xong thì mẹ Tần sẽ cho kẹo ngọt, ôm lấy tiểu Tần Trạch: Con trai cưng đừng khóc, mẹ thương.
Phần thưởng nụ hôn của Tần Bảo Bảo chắc là di truyền từ mẹ rồi.
Tất nhiên cũng có lúc "hỗn hợp kép", ví dụ như vụ Tần Bảo Bảo đổi tên, ký hợp đồng với tìm kiếm tài năng. Hay như lúc Tần Trạch bị chị xúi giục trộm tiền nhà đi mua kem mút.
"Hơn mười giờ rồi, nghỉ ngơi đi, chuyện này để sau bàn tiếp." Một câu nói nhẹ nhàng của mẹ Tần khiến hai chị em biến sắc.
Ôi đệch, đúng là chó không sủa mới là chó hay cắn...
Ông cụ vứt cây chổi lông gà đi, mắng: "Mai tôi dạy dỗ anh tiếp." Rồi hậm hực quay người đi về phòng ngủ chính, lúc đi ngang qua Tần Bảo Bảo còn lườm một cái: "Cả con nữa."
Ông cụ đóng sầm cửa lại.
Mẹ Tần ở lại dọn dẹp bãi chiến trường, nhìn con trai rồi lại nhìn con gái, lấy ngón tay dí mạnh vào trán con gái: "Cái đồ tìm chết, làm liên lụy em trai bị đánh lây."
Tần Bảo Bảo bĩu môi, dáng vẻ như bao cát chịu nghẹn, chị không thể làm nũng với mẹ như mọi khi, vì trong chuyện này, mẹ và bố đứng cùng một chiến tuyến.
"Muộn thế này rồi, ở lại nhà ngủ đi."
Tần Bảo Bảo miễn cưỡng: "Vâng."
Chị chạy không thoát rồi.
"Tử Khâm, cháu ngủ cùng Bảo Bảo nhé, mai dì nấu món ngon cho cháu ăn." Mẹ Tần ôn tồn nói.
"Vâng ạ, cháu cảm ơn dì." Vương Tử Khâm cũng là một cao thủ diễn xuất, nụ cười không chê vào đâu được.
"Mẹ, mai con còn phải đi làm, ngủ một đêm rồi đi luôn." Tần Bảo Bảo lập tức nói.
"Đi?" Mẹ Tần cười hì hì: "Chuyện này chưa giải quyết xong thì không đi đâu hết."
Phòng Tần Trạch nằm sát vách phòng chị gái, hắn ôm eo lết về phòng mình, Tần Bảo Bảo đi theo vào.
"Về phòng chị đi, em không muốn nhìn thấy chị đâu." Tần Trạch mắng, "Em đã bảo sớm muộn gì cũng phải gánh tội thay chị mà, đúng là thần dự đoán."
Tần Bảo Bảo trước mặt ông già thì nhát như thỏ đế, trước mặt em trai thì lại như hổ dữ nhe nanh múa vuốt, lý thẳng khí hùng nói: "Cậu là em trai, chẳng lẽ không phải là để gánh tội cho chị sao."
Lười tranh luận với phụ nữ.
Tần Trạch cảm thấy lưng đau rát như lửa đốt, bèn cởi áo ngoài ra.
Tần Bảo Bảo đỏ mặt một cách lạ thường, nhổ một bãi, mắng: "Biết cậu dáng đẹp rồi, suốt ngày khoe khoang, hừ."
"Bị hâm à." Tần Trạch trợn mắt, quay lưng lại: "Lưng em đau quá, chị xem giúp em với."
Tần Bảo Bảo ngẩn người, trên lưng Tần Trạch có mười mấy vết lằn đậm nhạt khác nhau, chỗ nặng nhất đã chuyển sang màu tím bầm, trông đến là rợn người. Ngây ra vài giây, chị "oa" một tiếng khóc rống lên, vừa lau nước mắt vừa chạy ra khỏi phòng: "Mẹ ơi, mẹ ơi, bố đánh hỏng A Trạch rồi, hu hu hu..."
Mẹ Tần đang đánh răng trong nhà vệ sinh, giật nảy mình, tưởng con trai có mệnh hệ gì thật, vội chạy theo con gái vào phòng, Vương Tử Khâm ở ngay vách cũng nghe thấy động động tĩnh mà chạy sang.
"Không sao, không sao, chỉ là vết bầm thôi." Mẹ Tần thở phào.
Hồi nhỏ Tần Trạch thường xuyên bị đánh đến nát mông, có điều vết bầm ở mông không đáng sợ, ai lúc nhỏ mà chẳng bị bố mẹ đánh cho nở hoa mông. Vết bầm trên lưng lại tạo cảm giác như bị ngược đãi.
"Đừng có đần thối ra đấy nữa, đi mua cho em trai lọ thuốc xịt Bạch Dược Vân Nam đi." Mẹ Tần sai bảo con gái.
Tần Bảo Bảo quẹt nước mắt, đi ra ngoài.