Bình luận của Tần Bảo Bảo đã đăng được nửa tiếng, được cư dân mạng đẩy lên vị trí đầu tiên. Cư dân mạng tấp nập phản hồi, có người tán thành, cũng có người mắng nhiếc Tần Bảo Bảo.
"Em gái ngực khủng ngồi vững nhé, để anh đẩy em lên đầu."
"Anh hùng sở kiến lược đồng (Người tài có cùng ý kiến)."
"Em gái ngực khủng, cô làm thế này không hay đâu, định gây chiến à?"
Fan của Trương Tấn Vân và Sở U U thì mắng xối xả.
"Biến đi, cô hát hay thì giỏi lắm chắc?"
"Đoàn phim đắc tội gì cô à."
............
"Tần Bảo Bảo rảnh rỗi hóng hớt cái gì, loạn dắt mũi dư luận." Đạo diễn nhảy dựng lên mắng: "Đây là cố tình dựa hơi kiếm nhiệt độ đúng không."
Nhân viên cũng tức giận: "Cô ta chỉ là một tân binh, quá không hiểu chuyện rồi."
"Chắc là ảo tưởng sức mạnh rồi."
"Đạo diễn, chúng ta bật lại không?"
Vốn dĩ việc tạo scandal mất kiểm soát đã khiến người của đoàn phim rất bực bội rồi, Tần Bảo Bảo lại nhảy ra thêm dầu vào lửa, bỏ đá xuống giếng.
"Ơ..." Cô gái vừa phát hiện bình luận của Tần Bảo Bảo bỗng lộ vẻ lúng túng, "Cái đó... đạo diễn, đây không phải tài khoản Weibo của Tần Bảo Bảo, là hàng nhái (acc fake)."
Đạo diễn ghé sát vào máy tính nhìn kỹ, suýt chút nữa hộc máu: "Cô làm ăn kiểu gì thế, làm việc thì có tâm chút đi."
Đám người đang mắng hăng say đồng loạt im bặt.
Trên Weibo có quá nhiều tài khoản hàng nhái, ngôi sao nào mà chẳng có vài cái acc fake mạo danh, ngoài việc không có chứng nhận chính chủ ra thì bắt chước giống y như thật.
Thói quen của cư dân mạng là chưa nói năng gì cứ phun tào một trận đã, rồi rất nhanh nhận ra đây là acc fake, lại tiếp tục một đợt phun tào khác.
"Ghét nhất mấy cái acc fake này, đúng là thiểu năng."
"Cả nhà hỏa táng đi."
"Giải tán đi, là giả đấy."
"Một lũ không có mắt, acc fake mà cũng không nhận ra, Bảo Bảo nhà chúng tôi không gánh cái nồi này đâu."
Fan của Tần Bảo Bảo bắt đầu ló mặt, "Tôi giúp các bạn triệu hồi Tần Bảo Bảo, không cần cảm ơn, đặt nhạc thì tìm cô ấy. @Tần Bảo Bảo"
Đạo diễn bỗng nói: "Có số điện thoại quản lý của Tần Bảo Bảo không?"
"Để cháu tra xem."
"Thật sự định tìm Tần Bảo Bảo đặt nhạc ạ?"
"Không chỉ Tần Bảo Bảo, các nhạc sĩ khác cũng liên hệ hết đi, cứ đặt trước, nếu có bài phù hợp thì chúng ta đổi nhạc phim, không có thì thôi. Bảo bộ phận quan hệ công chúng tiếp tục theo dõi dư luận."
Đạo diễn từ tận đáy lòng không muốn đổi nhạc phim, cư dân mạng bảo tệ là đoàn phim phải đổi sao? Vạn nhất đổi xong người ta vẫn bảo tệ thì sao? Hơn nữa làm vậy, bên ngoài sẽ thấy đoàn phim "Đại Minh Lương Tướng" không có lập trường, dễ bị dao động. Ông làm đạo diễn chắc chắn sẽ bị người trong giới trêu chọc, cười nhạo.
Đạo diễn đang nghĩ ngợi thì người phụ nữ phụ trách liên hệ với bên cấp vốn từ ngoài đi vào, oang oang nói: "Đạo diễn, bên nhà đầu tư yêu cầu đổi nhạc phim, gọi cho tôi ba cuộc điện thoại rồi."
Đạo diễn khinh bỉ nói: "Chưa thấy qua sóng to gió lớn gì cả, bên cấp vốn nhỏ đúng là không có bản lĩnh, dân chúng vừa chê bai một cái là hoảng loạn ngay."
Nói thì nói vậy, nhưng yêu cầu của bên cấp vốn thì ông không thể từ chối.
"Mau liên hệ đi, tìm xem có bài nào hay không, có bài phù hợp thì chúng ta đổi."
Tinh Nghệ Entertainment.
Trong văn phòng, Tần Bảo Bảo và quản lý Lý Diễm Hồng đang ăn cơm hộp, là một quán đồ ăn bản địa có tiếng, khẩu vị hơi ngọt, dù là người Hỗ Thị gốc nhưng Tần Bảo Bảo không thích đồ ngọt cho lắm, nhưng quán này rẻ, năm món chỉ có hơn bốn trăm tệ.
Sau khi tiêu sạch số tiền bản quyền âm nhạc đợt đầu, Tần Bảo Bảo lại rơi vào khủng hoảng tài chính, tiền bản quyền từ các kênh khác, ví dụ như KTV, thì thanh toán theo tháng. Tài khoản của Tần Bảo Bảo vốn có hơn ba mươi vạn, nhưng chị là người không giữ được tiền, dùng lời của Tần Trạch thì là: Đồ phá gia chi tử.
Tần Bảo Bảo trước đây còn biết tiết chế, dù sao cũng phải gánh vác sinh hoạt phí cho em trai, từ khi phát hiện thằng em "vô dụng" nhà mình tài hoa xuất chúng, năng lực phi thường, chị liền nhanh chóng sa đọa, và càng đi càng xa trên con đường mục nát đó. Còn hùng hồn tuyên bố: "Chị nuôi cậu bao nhiêu năm nay, cậu phải nuôi chị cả đời."
Có tiền là phải mua mua mua! Ngoài việc mua cho cô bạn thân một bộ đồ công sở trị giá hai vạn, mua cho em trai hai bộ đồ mùa hè, một đôi giày, tổng giá trị một ngàn. Bên bố mẹ cũng có quà, tặng mẹ Tần một chiếc vòng ngọc phỉ thúy băng chủng điểm xanh trị giá năm vạn, mẹ Tần cười không khép được miệng, bảo Bảo Bảo có hiếu, mẹ không uổng công sinh ra đứa con gái này.
Sau đó bà chị lại mua cho ông cụ một đôi giày da giá bốn con số, ông cụ cũng hiếm khi lộ ra nụ cười, bảo con gái thật hiểu chuyện.
Nói đoạn, hai ông bà liếc nhìn thằng con trai đã đi làm nhưng chưa có biểu hiện gì.
Tần Trạch giả vờ nhìn phong cảnh xung quanh.
Rời khỏi nhà, bước vào chiếc "Tiểu Hồng Mã" của chị gái, Tần Trạch liền chọc mạnh vào eo chị, lầm bầm: "Đã nói là giúp em quản lý tiền cưới vợ mà."
Bà chị bị hắn túm lấy cánh tay, không chạy thoát được, vừa khóc vừa cười vùng vẫy, cuối cùng nằm bẹp trên ghế, rên rỉ nửa sống nửa chết.
"Tiền của cậu chính là tiền của chị." Bà chị không chịu khuất phục.
Tần Trạch chụm hai ngón tay như kiếm, chị vội đổi giọng: "Chị đền cho cậu."
"Đền tiền hay đền vợ."
"Đền vợ." Bà chị thề thốt.
Tần Trạch lộ vẻ mừng rỡ, "Chị định giúp em tán chị Tử Khâm à?"
Đó là một khúc xương khó gặm đấy.
Tần Bảo Bảo miệng thì bảo giúp em trai tán bạn thân, nhưng thật ra chỉ nói mồm, hành động bằng không.
Đôi mắt Tần Bảo Bảo long lanh sóng nước, má đỏ hây hây chưa tan, thẹn thùng gọi: "Ông xã..."
"Biến." Tần Trạch nổi giận, cảm thấy mình lại bị chị gái lừa rồi, lại chọc vào cái eo mềm của chị.
Từ đó về sau, Tần Bảo Bảo chẳng thèm đoái hoài đến Tần Trạch nữa, Tần Trạch mấy lần ẩn ý nhắc đến ý định muốn tự quản lý tiền cưới vợ, chị cũng lờ đi.
Thật không ngờ chị lại là người chị như vậy.
Tần Trạch thầm nghĩ.
Đợt tiền cưới vợ đầu tiên của em trai đã bị phá sạch sành sanh, trang bị hiện tại của Tần Bảo Bảo gồm: Đồng hồ nữ Patek Philippe vàng hồng, túi LV, đôi giày cao gót Manolo Blahnik thủ công tinh xảo nhờ người thân của Lý Diễm Hồng xách tay từ Ý về.
Đang ăn dở bữa cơm, điện thoại của Lý Diễm Hồng vang lên.
"Alo, ai đấy ạ?"
"Chào chị, có phải chị Lý Diễm Hồng không ạ? Chúng tôi bên đoàn phim Đại Minh Lương Tướng."
Lý Diễm Hồng ngẩn ra vài giây, cuối cùng cũng nhớ ra "Đại Minh Lương Tướng" là cái thớ gì, nói: "Có chuyện gì không?"
"Đoàn phim chúng tôi muốn tìm thầy Tần đặt một bài hát, chắc chị cũng biết rồi, trên mạng người ta không hài lòng lắm với bài hát chủ đề của chúng tôi."
"Hì, một bài hát chủ đề thôi mà, làm gì nghiêm trọng thế."
"Đạo diễn của chúng tôi cũng nói vậy, nhưng bên cấp vốn lo lắng, bắt chúng tôi đổi, tranh thủ trước khi phim chiếu phải xóa sạch mọi ảnh hưởng tiêu cực."
"Cũng cẩn thận đấy nhỉ," Lý Diễm Hồng tán hươu tán vượn vài câu, "Vậy hay là chúng ta hẹn chỗ nào đó bàn bạc chút?"
Đối phương lại nói: "Không cần đâu, nếu chị có bài nào thì cứ thu bản demo gửi qua, xác định lấy thì chúng ta bàn tiếp."
Lý Diễm Hồng kết thúc cuộc gọi, bĩu môi nói: "Bên đoàn phim Đại Minh Lương Tướng đấy, bảo tìm em đặt nhạc. Nhưng lại không nói chắc chắn lấy, bảo chúng ta thu bản demo gửi cho họ."
"Vậy thì đừng thèm quan tâm bọn họ nữa." Tần Bảo Bảo vùi đầu ăn cơm, cái miệng nhỏ bóng loáng mỡ. Không thể cứ ai thiếu nhạc là chị lại đi tìm em trai đòi được. Tần Trạch đồng ý chị cũng không đồng ý đâu, lần trước bài "Tân Bất Liễu Tình" của Từ Vận Hàn đã làm chị tiếc hùi hụi một thời gian rồi.
"Nhưng chủ đề này đang rất hot, em có thể dựa hơi một chút cũng cực kỳ tốt." Lý Diễm Hồng nói: "Sự nổi tiếng của ngôi sao ngoài tác phẩm ra thì còn dựa vào mấy cái tin tức bát quái nữa, thế nên nhiều ngôi sao mới bỏ tiền ra mua tin tức đấy. Ví dụ như mấy cái trình duyệt vô lương tâm, suốt ngày giật tít 'Kinh ngạc kinh ngạc'. Ai ai mặc bộ đồ này, đàn ông xem xong thì im lặng, phụ nữ xem xong thì ghen tị. Hay như 'Mỹ nhân cổ trang đẹp nhất hóa ra không phải cô này cũng chẳng phải cô kia, mà là cô ấy'. Toàn là bỏ tiền mua lời khen thôi."
Tần Bảo Bảo hỏi: "'Đại Minh Lương Tướng' kể về cái gì thế?"
Chị không có hứng thú với phim quân sự cổ đại, nên từ trước đến nay không quan tâm.
Lý Diễm Hồng lên mạng tra một chút, "Cuối Minh đầu Thanh, kể về một danh tướng kháng Thanh."
Tần Bảo Bảo nói: "Vậy thì em đúng là có một bài."