Chương 12: Nhiệm vụ
Ánh đèn huỳnh quang sáng rực, ngoài cửa sổ là tiếng ồn ào của xe cộ phóng nhanh, tiếng nhạc nhảy quảng trường của các bà thím văng vẳng xa xa. Trong phòng một mảnh yên tĩnh, Tần Trạch ngồi bên mép giường nghịch điện thoại, Tần Bảo Bảo đã mơ mơ màng màng thiếp đi.
Thời gian lặng lẽ trôi qua.
Chỉ trong vòng hai ngày ngắn ngủi mà bao nhiêu chuyện đã xảy ra, Tần Trạch có cảm giác như cách cả một đời. Mấy ngày trước cậu vẫn còn là một tên vô danh tiểu tốt, phút chốc đã sở hữu năng lực thay đổi thế giới, nào là viết nhạc, nào là vả mặt nam thần của trường, vụt sáng trở thành nhân vật phong vân bí ẩn nhất trên diễn đàn trường, tiện tay còn thăng cấp tinh thông y thuật, chữa khỏi chứng đau bụng kinh nhiều năm của chị gái... Thật cứ như là mơ vậy.
Trước đây cậu nhìn Trương Minh Vũ giống như người qua đường nhìn nhân vật chính, hào quang vạn trượng, định sẵn là phi phàm, nay thì đảo ngược lại rồi, cậu nhìn Trương Minh Vũ chỉ thấy hắn là hòn đá kê chân chuyên để nhân vật chính dẫm lên trong tiểu thuyết. Cậu mới là hình mẫu nhân vật chính, có thể tùy ý vả mặt bất cứ kẻ nào.
Tần Trạch từ nhỏ đã là một đứa trẻ bình thường, ngoại trừ hồi tiểu học quá nghịch ngợm, giáo viên thường thở dài nói với bố mẹ cậu: Đứa nhỏ này khá thông minh, chỉ là hơi quậy phá quá... Giáo viên nào mà chẳng nói thế với phụ huynh. Lớn lên thì chẳng còn ai khen cậu thông minh nữa, cậu biết mình chỉ là hạng người tầm trung, không thông minh cũng chẳng ngu đần, tương lai chắc không đến nỗi quá thảm nhưng tuyệt đối cũng chẳng vẻ vang gì. Sau khi tốt nghiệp tìm một công việc ổn định, đến tuổi thì xem mắt kết hôn, sinh một hoặc hai đứa con, những ngày tháng sau đó lo toan cho con cái, điểm duy nhất khá hơn lao động ngoại tỉnh là không phải gánh nợ mua nhà.
Có lẽ vì không gian quá yên tĩnh, Tần Trạch theo bản năng rút ra một điếu thuốc, vừa định châm lửa thì sực nhớ ra Tần Bảo Bảo vẫn đang nằm bên cạnh. Cậu ngượng nghịu cất bật lửa đi, xoay người nhìn đăm đăm vào người chị đang ngủ say.
Tần Bảo Bảo từ nhỏ đã là một mỹ nhân, trong nhà vẫn còn ảnh hồi cô đi mẫu giáo, mắt to mặt tròn, hồng hào đáng yêu, hồi mẫu giáo từng có một cậu nhóc muốn hôn cô, kết quả bị cô đẩy từ trên cầu trượt xuống, rách cả đầu, phụ huynh làm ầm ĩ đến trường, hiệu trưởng tìm tận về nhà, bố mẹ phải bồi thường không ít tiền. Tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông, đại học... thời gian như thoi đưa, chớp mắt một cái cô đã hai mươi lăm tuổi rồi. Tần Trạch nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang ngủ của chị mình, mái tóc xoăn dài ngang vai, vầng trán trơn bóng, đôi lông mày được tỉa tót tinh tế, hàng lông mi dài và dày, sống mũi cao thẳng, chóp mũi tròn trịa, đôi môi mỏng manh tái nhợt... Khuôn mặt này nhìn hơn hai mươi năm rồi mà dường như vẫn không thấy chán.
"Đinh... Có nhiệm vụ mới, mời ký chủ kiểm tra." Giọng nói không chút cảm xúc của hệ thống vang lên trong đầu.
Tần Trạch mở giao diện nhiệm vụ ra, nhìn kỹ một cái, đúng là sét đánh ngang tai.
Nội dung nhiệm vụ: "Hôn Tần Bảo Bảo! Thành công khen thưởng 100 tích phân, thất bại khấu trừ 100 tích phân."
Mô tả nhiệm vụ ngắn gọn súc tích.
"Vãi chưởng!" Tần Trạch ngây người như phỗng mất mười mấy giây, gào thét trong lòng: "Hệ thống kia, ngươi ra đây, ta hứa sẽ không đánh chết ngươi."
"Ký chủ cứ nói."
"Cái nhiệm vụ quái quỷ gì thế này, ngươi có thể biến thái hơn được nữa không? Cho hỏi nhiệm vụ này tôi có thể hủy bỏ không?" Tần Trạch nhảy dựng lên: "Cô ấy là chị ruột của tôi đấy."
"Ký chủ, đây là nhiệm vụ được tạo ra dựa trên ham muốn trong lòng cậu."
"Bớt bốc phét đi..." Tần Trạch bỗng nhiên chột dạ, vừa nãy hình như, có lẽ, dường như cậu có thoáng qua ý nghĩ muốn hôn Tần Bảo Bảo, nhưng Tần Trạch thề bằng tiết tháo của mình, đó chỉ là ý nghĩ xẹt qua trong đầu thôi, tuyệt đối không tồn tại cái gọi là "ham muốn trong lòng" gì đó đâu.
"Ký chủ có thể lựa chọn từ bỏ."
"Từ... khoan đã nào." Chữ "bỏ" của Tần Trạch kẹt lại trong cổ họng, "Nhiệm vụ này không đúng lắm, tại sao tích phân khấu trừ khi thất bại lại bằng với tích phân khen thưởng khi thành công?"
"Đây là nhiệm vụ thứ ba của cậu, ký chủ đã thoát khỏi giai đoạn tân thủ, từ nay về sau tích phân khen thưởng và trừng phạt của nhiệm vụ sẽ ngang bằng nhau."
Tần Trạch tính toán một chút, nhiệm vụ đầu tiên cậu được thưởng 300 tích phân, đêm qua nghe một bài hát mất 30 tích phân, sáng nay đổi tinh thông tiếng Nga mất 100 tích phân, được thưởng 200 tích phân, buổi tối đổi tinh thông Trung y mất 150 tích phân. Nghĩa là hiện tại cậu chỉ còn 220 tích phân. Nếu từ bỏ nhiệm vụ lần này, cậu sẽ bị trừ 100 tích phân, chỉ còn lại 120 điểm. Ngộ nhỡ nhiệm vụ lần sau là sàm sỡ loli hay gì đó, xét đến độ khó của việc sàm sỡ loli khá cao, tích phân thưởng sẽ tăng lên, trừng phạt cũng tăng theo, 120 điểm tích phân chưa chắc đã đủ để trừ. Cậu có cắn răng cũng phải hoàn thành, nếu không sẽ bị trừ sạch tích phân, tích phân về không là game over ngay.
Sàm sỡ loli là phải ngồi tù, ngồi tù còn là chuyện nhỏ, ngộ nhỡ bị người ta bắt được đánh cho nhừ tử... Hôn chị gái cùng lắm là bị đánh một trận, mà với trạng thái hiện tại của Tần Bảo Bảo, cậu có thể chấp mười người như cô, chẳng sợ tí nào. So sánh giữa hai cái hại, chọn cái nhẹ hơn, Tần Trạch cực kỳ thiếu tiết tháo mà chọn cái sau, cúi đầu, nhanh như chớp mổ một cái lên trán Tần Bảo Bảo.
Tần Bảo Bảo không tỉnh, nhiệm vụ cũng không có động tĩnh gì...
Không được à?
Sắc mặt Tần Trạch biến đổi, chẳng lẽ phải hôn môi?
Cậu lại nhanh chóng hôn một cái lên má chị mình, vẫn im hơi lặng tiếng...
Thất đức quá, thật sự phải hôn môi sao. Mặt Tần Trạch đen như đít nồi.
Cậu hít sâu một hơi, từ từ cúi đầu xuống, trong quá trình đó mắt nhìn chằm chằm vào Tần Bảo Bảo, nếu cô đột nhiên mở mắt, Tần Trạch sẽ lập tức quay đầu đi, giả vờ như đang ngắm cảnh xung quanh.
Xích lại gần từng chút một, hai đôi môi càng lúc càng gần, Tần Bảo Bảo vẫn đang ngủ say, hoàn toàn không biết nụ hôn đầu của mình sắp bị thằng em trai biến thái cướp mất.
Hai đôi môi chạm nhau, cánh môi dán chặt. Thật thơm, thật mềm... Như có ma xui quỷ khiến, Tần Trạch thò lưỡi ra liếm liếm môi chị mình.
"Ưm..." Tần Bảo Bảo dường như cảm nhận được gì đó, khẽ cựa quậy đầu.
Tần Trạch nhanh chóng thẳng lưng dậy, thở hổn hển, đồng thời theo dõi sát sao động tĩnh của chị mình, chủ yếu là nhìn hàng lông mi, người ta có thể giả vờ ngủ nhưng lông mi thì không biết nói dối.
"Đinh... Nhiệm vụ hoàn thành, khen thưởng 100 tích phân. Ký chủ hãy tiếp tục cố gắng."
Lần đầu tiên từ nhỏ đến lớn, Tần Trạch cảm thấy chị mình quá xinh đẹp cũng không phải là chuyện tốt.
Tần Trạch chậm rãi đi ra khỏi phòng chị mình, nhẹ nhàng đóng cửa lại, thần sắc nghiêm túc: "Hệ thống, trong bộ nhớ của ngươi có kinh Phật hay thứ gì đại loại thế không, tôi muốn tu Phật."
"Hôn nhau giữa những người thân là một cách thể hiện sự thân mật, ký chủ không cần phải quá để tâm."
Tần Trạch che mặt: "Lần này là muốn hôn, ngộ nhỡ lần sau tôi nhìn thấy nội y gợi cảm của bả mà muốn đè ra 'làm' luôn thì sao? Hu hu hu..."
Hệ thống im lặng hồi lâu, thật lâu, "Đề nghị ký chủ sớm ngày giao phối với sinh vật giống cái, dù sao huyết khí phương cương quả thật rất dễ xuất hiện ham muốn tâm lý tương tự."
Năm giờ rưỡi sáng hôm sau, Tần Trạch ngủ dậy chạy bộ buổi sáng, tu luyện nội kình.
Bảy giờ rưỡi về đến nhà, vừa bước vào cửa đã nghe thấy giọng nói trong trẻo của Tần Bảo Bảo, cô đang luyện phát âm.
Tần Trạch gõ gõ cửa phòng cô, nói một câu "Ăn cơm thôi", rồi quay người vào nhà vệ sinh rửa mặt súc miệng. Lúc quay lại, Tần Bảo Bảo đã ngồi bên bàn ăn sáng, mặc bộ đồ ngủ hình gấu, chân đi đôi dép lê màu hồng, mười ngón chân trắng trẻo cử động vui vẻ.
Tần Trạch cúi đầu nhìn một cái: "Chân bị chuột rút à?"
"Xì, chị đang hoạt lạc khí huyết, rèn luyện độ linh hoạt của ngón chân đấy."
"Rồi sao nữa?"
"Rồi thì học khiêu vũ chứ sao, là một người phụ nữ có chí hướng trở thành đại minh tinh, phải biết cả hát cả nhảy."
"Chị đến hát còn chưa học xong mà đã đòi học khiêu vũ?"
"Nuôi dưỡng thói quen cơ thể trước đã mà. Không vội không vội."
"Em có cảm giác là, khi chị lộ mặt trên màn ảnh cũng là lúc chuyện của chúng ta bại lộ, chị nói xem lão gia tử có đánh chết chúng ta không?"
Tần Bảo Bảo chớp chớp mắt: "Không sao, cùng lắm thì bỏ nhà đi bụi, chị nuôi em, không cần nhìn sắc mặt lão gia tử."
Tần Trạch bĩu môi: "Chị đúng là anh hùng bàn phím, chỉ được cái mồm."
"Vừa nãy chị đang luyện kỹ thuật phát âm à?"
Tần Bảo Bảo dùng ngón tay búp sen cầm quẩy, vừa nhai vừa nói lúng búng: "Ừm, kỹ thuật phát âm, kỹ thuật lấy hơi, kỹ thuật ca hát, còn cả khả năng khống chế giọng nói nữa, đây đều là những kỹ năng bắt buộc của ca sĩ, không thể cấp tốc được, chỉ có thể dựa vào luyện tập thôi."
"Thế thì phải luyện đến bao giờ."
Tần Bảo Bảo đắc ý, đôi mắt phượng liếc ngang một cái cực kỳ quyến rũ: "Với thiên phú của chị đây, nhanh thì ba tháng, chậm thì nửa năm là có thể xuất đạo rồi."
Tần Trạch trong lòng khẽ động, cậu đang ôm cả một kho báu nhưng lại không có vốn liếng cũng không có kênh phân phối, đồ tốt đều kẹt trong tay, chuyện gặp được lão tiên sinh trong công viên rồi từ đó gặp quý nhân, một bước lên mây rốt cuộc là không đáng tin. Ví dụ như cậu có một lượng lớn bài hát cực phẩm, kịch bản điện ảnh, kịch bản show giải trí, v.v., nhưng cậu lại không tiếp xúc được với người trong giới giải trí, lúc này cần có Tần Bảo Bảo làm tiên phong dò đường, xông pha mở lối cho cậu.
Đến lúc bị ông già phát hiện, có bị đánh thì cũng có bả gánh hộ, nếu bả mà làm nên trò trống gì thì mình có thể tha hồ trổ tài. Tần Trạch thầm tính toán một cách đen tối.
"Chị à, cố gắng lên nhé." Tần Trạch cổ vũ.
Tần Bảo Bảo không hiểu mô tê gì, gật đầu: "Ừm ừm."
Buổi sáng cùng Tần Bảo Bảo xuống thang máy, dù sao cũng tiện đường, Tần Bảo Bảo lái xe đưa cậu đến tận cổng trường.
Buổi sáng có hai tiết môn chuyên ngành bắt buộc, buổi chiều có một tiết tự chọn, Tần Trạch ăn trưa xong với ông nội, hỏi được địa điểm văn phòng của giáo sư Lý, khoảng một giờ chiều thì đến báo danh đúng giờ.
Tầng cao nhất của tòa nhà giảng đường, một căn phòng học trống không, bên cạnh cửa không có biển tên bằng kim loại, chứng tỏ đây là một phòng học nhàn rỗi.
Tần Trạch gõ cửa, vài giây sau có người ra mở cửa, là một nữ sinh đeo kính trông khá thanh tú, nghi hoặc nhìn Tần Trạch.
"Tôi tên Tần Trạch, đến tìm giáo sư Lý."
Nữ sinh nghiêng người, quay đầu lại: "Giáo sư Lý, có người tìm thầy ạ."
Đề xuất Tiên Hiệp: Vạn Vực Chi Vương