Mười một giờ trưa, Vương Tử Khâm theo chỉ dẫn của bản đồ, rẽ vào đường nhánh, xe chạy ra khỏi đường cao tốc. Đi vòng vèo thêm nửa tiếng nữa, cuối cùng cũng đến được cổ trấn đó.
Tần Trạch lay chị gái dậy, Tần Bảo Bảo ánh mắt đờ đẫn nhìn quanh quất, Tần Trạch nhẹ nhàng lau đi vệt nước miếng đáng ngờ nơi khóe miệng chị, có lẽ hành động này không nên để một người em trai làm, Tần Bảo Bảo khẽ thẹn thùng một chút.
Cổ trấn nằm ở đầu mối giao thông Giang - Chiết - Hỗ, phía đông dựa vào sân bay quốc tế, phía tây thông với Bình Vọng. Con sông Tào Thanh, tuyến đường thủy vàng xuyên qua trấn. Những ngôi nhà tường trắng ngói đen được xây dựng ven sông, đúng chất những gia đình gối đầu lên sông nước.
Tần Trạch biết Vương Tử Khâm chưa từng đến đây, một nửa dựa vào trí nhớ, một nửa dựa vào thông tin tìm được trên mạng, anh sắm vai hướng dẫn viên thuyết minh.
"Tuy không thể so sánh với Ô Trấn, nhưng đây được coi là cổ trấn số một ở Hỗ Thị rồi, mang đặc sắc sông nước Giang Nam, có nước, có cầu, có những con đường nhỏ lát đá xanh. Nghe nói hôm nay có mưa, không biết có thể chiêm ngưỡng được mỹ nữ cầm ô giấy dầu đi qua những con hẻm dài dằng dặc hay không."
Vương Tử Khâm mỉm cười.
Tần Bảo Bảo vẫy vẫy cổ tay trắng ngần như tuyết, nói: "Để mình, để mình, A Trạch có ý nghĩ biến thái như vậy, chị đây chỉ đành miễn cưỡng đồng ý với em thôi."
"Đi đi đi!" Tần Trạch mắng.
"Hồi học tiểu học, bố mẹ từng đưa tụi em đến đây vài lần, thay đổi nhiều lắm, hồi đó nước trong hơn, nhà cửa cổ kính hơn, những cây cầu vòm trên sông đầy vết hằn của năm tháng," họ đi bộ trên con phố bằng phẳng của cổ trấn, "Nhớ là ở đây có rất nhiều con đường lát đá cuội, giờ không còn nữa, thay hết bằng đá tấm hoặc xi măng rồi. Tiếc thật. Tần Bảo Bảo hồi trước còn từng ngã trên đá cuội đấy, đầu gối trầy da, khóc bù lo bù loa. Làm hại em bị ông già tẩn cho một trận."
Vương Tử Khâm phụt cười một tiếng: "Tại sao lại đánh em?"
Tần Bảo Bảo hậm hực nói: "Chẳng phải tại nó đuổi theo mình nên mình mới ngã sao."
Tần Trạch nhớ lại: "Em nhớ là chị cướp đồ ăn vặt của em rồi xách dép chạy, kết quả là ngã sấp mặt lợn. Tần Bảo Bảo hồi nhỏ nghịch lắm, toàn bắt nạt em thôi."
Vương Tử Khâm cảm thán: "Hóa ra đều là báo ứng cả nhỉ."
Tần Bảo Bảo lườm cô bạn thân một cái: "Cậu phe nào đấy?"
Đúng lúc họ rẽ qua góc phố, phía trước là một cây cầu đá, con sông lớn tĩnh lặng, các tửu lầu nhà hàng san sát ven sông, đều mang phong cách phục cổ, ngói đen tường trắng, thực khách có thể ngắm nhìn phong cảnh ven sông.
Tần Bảo Bảo phấn khích nói: "Mau chụp ảnh, mau chụp ảnh đi."
Chị đứng trên cầu, một tay chống nạnh, một tay giơ chữ V. Nền phía sau là dòng sông Tào Thanh chảy tĩnh lặng, những kiến trúc cổ phong cách sông nước Giang Nam.
Tần Trạch nói, chị ngay cả mặt cũng không lộ, chụp ảnh hoàn toàn không cần thiết mà. Lại đây, Tử Khâm, hai chúng ta làm một tấm.
Tần Bảo Bảo lập tức định tháo mũ và kính râm ra.
"Ấy." Hai người ngăn chị lại.
Cuối cùng, ba người đứng sóng vai nhau, Tần Trạch tay dài chịu trách nhiệm cầm điện thoại, điều chỉnh góc độ, "tách" một tiếng, khung hình đứng yên.
Tần Trạch đứng giữa, bên trái là chị gái Tử Khâm, bên phải là chị ruột Tần Bảo Bảo.
Chị gái nghịch ngợm lúc Tần Trạch bấm nút chụp đã cho anh một phát chặt vào đầu, Vương Tử Khâm chú ý đến hành động của cô bạn, liếc mắt nhìn sang, thần thái như cười như không, cực kỳ giống biểu tượng "mặt cười gian" trên mạng, chỉ có biểu cảm của Tần Trạch là bình thường.
Sau đó, Vương Tử Khâm đuổi theo đòi Tần Trạch xóa ảnh, Tần Bảo Bảo cướp lấy điện thoại rồi chạy mất. Bảo là muốn gửi vào nhóm lớp cấp ba.
Buổi trưa ăn cơm ở một nhà hàng ven sông, Tần Bảo Bảo hào phóng gọi một phòng bao nhỏ, chị vừa vào phòng bao đã tháo kính râm và mũ rộng vành ra, khuôn mặt đỏ bừng, mồ hôi nhễ nhại: "Nóng chết mất, hận không thể lao đầu xuống sông Tào Thanh."
Nữ phục vụ đi theo phía sau bỗng nhiên kêu lên một tiếng.
Tần Bảo Bảo giật mình, thầm nghĩ ôi hỏng rồi, lão nương bị nhận ra rồi.
Nữ phục vụ phấn khích chỉ vào Tần Trạch: "Em nhận ra anh rồi, anh là Tần Trạch, đẹp trai quá, đẹp trai hơn cả trong video nữa. Anh có thể cho em xin chữ ký được không?"
Tần Trạch nói: "Không vấn đề gì, em đừng nói ra ngoài nhé."
Thế là ký tên.
Trong quá trình gọi món, đôi mắt nữ phục vụ không rời khỏi Tần Trạch.
Tần Trạch muốn gọi món giò heo.
"Món này vị bình thường thôi ạ, em đề nghị anh ăn cá sông, cá mới bắt dưới sông lên, tươi lắm." Nữ phục vụ gợi ý.
Tần Trạch cảm thấy rau dại xào thanh đạm cũng được.
Nữ phục vụ lập tức nói: "Thực ra không phải rau dại đâu ạ, thời buổi này rau dại còn quý hơn rau trồng, ai cũng ăn rau dại thì sớm bán hết sạch rồi. Ngồng tỏi xào thịt xông khói ngon lắm, thịt xông khói do nhà nông trong trấn tự ướp, vị rất tuyệt."
Nữ phục vụ tận tình giới thiệu, Tần Trạch gọi bốn món mặn, hai món chay và một món canh, phục vụ luyến tiếc rời khỏi phòng bao. Cả quá trình gọi món cô nàng chẳng hề chú ý đến Tần Bảo Bảo.
Tần Bảo Bảo sờ sờ mặt, lại sờ sờ đầu.
"Làm gì thế?" Vương Tử Khâm hỏi.
Tần Bảo Bảo chán nản nói: "Xem có thể sờ thêm một cái mũ và một cái kính râm nữa không."
Mình đúng là một minh tinh giả mà.
Ăn uống ở Hỗ Thị có một quy tắc ngầm rất gây ức chế: Đĩa to thức ăn ít.
Không gian lận không phải thương nhân mà.
Vị cũng được, nhưng trong mắt hai vị chị gái đã được Tần Trạch nuôi dưỡng cái miệng kén ăn thì đúng là quá tệ, nhà hàng ở khu du lịch, bạn không thể trông mong nó ngon đến mức nào.
Ăn cơm xong, Tần Trạch cùng hai chị đi dạo cổ trấn, Tần Bảo Bảo đi ngang qua một cửa hàng đồ mỹ nghệ, đích thân chọn cho em trai một chiếc kính râm, loại kính râm gọng tròn chuyên dùng cho mấy lão quân sư chó săn thời dân quốc.
Kết quả là tỷ lệ quay đầu nhìn còn cao hơn, mỗi khi Tần Trạch đi qua, lại có người qua đường tò mò nhìn sang.
Vương Tử Khâm trêu chọc: "Chà, hai đại minh tinh nha, làm một người qua đường Giáp như mình áp lực như núi vậy."
Hai giờ chiều, Tần Bảo Bảo kêu mệt, trốn vào một nhà hàng Tây thổi điều hòa, tự ý gọi ba phần đồ ngọt.
Nhà hàng phong cách Tây này trang trí tinh tế nhã nhặn, phục vụ mặc đồng phục hầu gái kiểu Âu Mỹ, giá cả đắt gấp đôi bên ngoài. Đại sảnh có rất nhiều du khách đang ngồi uống trà chiều, trời nóng nực, chơi mệt rồi thì vào uống ly nước ăn chút đồ ngọt.
Giữa đại sảnh còn đặt một cây đàn piano, có nhân viên tấu nhạc, du khách nếu có hứng thú cũng có thể lên chơi một bản, nhưng phải trả một khoản phí sử dụng nho nhỏ.
Tần Bảo Bảo cắn ống hút, "ùng ục" hút mạnh một hơi, thè lưỡi liếm lớp kem thơm ngọt, vui vẻ híp mắt lại: "Sướng quá, chị cuối cùng cũng thấy mình sống lại rồi."
Chị quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất, ánh nắng chói chang, đồng tử đen lánh phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ.
"Chỉ muốn trốn dưới điều hòa làm cá mặn thôi, không muốn ra ngoài phơi nắng nữa."
Tần Trạch xì một tiếng: "Chị gái cá mặn!"
"Em cút đi." Tần Bảo Bảo muốn đánh anh, nhưng Tần Trạch và Vương Tử Khâm ngồi đối diện chị, chị không đánh tới được.
"Bảo Bảo, dạo này công việc thế nào? Nghe A Trạch nói có cô nàng tên Từ Lộ thường xuyên gây rắc rối cho cậu à?" Vương Tử Khâm đầy ẩn ý.
"Cũng không phải thường xuyên, chỉ là tài nguyên tranh không lại cô ta." Tần Bảo Bảo nói: "Chị giờ là mèo nhỏ, móng vuốt chưa mọc sắc, đợi sau này phát triển thành hổ lớn rồi thì không sợ cô ta nữa."
Tần Trạch cà khịa như cơm bữa: "Hổ cái à?"
Chị gái đánh không tới anh, dứt khoát không thèm để ý anh nữa, múc một thìa đồ ngọt: "Cái này gọi là nếm mật nằm gai."
Tần Trạch ánh mắt đảo quanh, thấy phía đối diện xéo xéo có một cặp tình nhân trẻ, chắc cũng giống họ, là du khách từ Hỗ Thị qua chơi.
Chàng trai trẻ thì thầm với cô gái một lúc, mắt cô gái sáng lên, vui sướng gật đầu.
Sau đó chàng trai trẻ thong thả đứng dậy, đi đến bên cây đàn piano ở giữa, thì thầm vài câu với nhân viên phục vụ đang đánh đàn, rút ra một tờ tờ tiền trăm tệ đưa cho nhân viên.
Nhân viên đứng dậy nhường chỗ cho chàng trai.
Du khách xung quanh người thì nhìn sang, người thì tự tản mạn trò chuyện.
Cặp tình nhân trẻ nhìn nhau cười, chàng trai trẻ thẳng lưng, mở rộng hai vai, tư thế tiêu chuẩn có thể thấy là có luyện qua.
Tần Trạch hơi ngạc nhiên, thời buổi này, bạn tóm một đứa trẻ hỏi có biết đánh piano không, xác suất gật đầu khá cao, tóm một người trưởng thành hỏi có biết đánh piano không, mười phần thì chín phần là lắc đầu. Trẻ con bây giờ khổ cực lắm, bài tập làm không hết, lớp năng khiếu học không xuể. Cha mẹ dưới sự thúc đẩy của tâm lý mong con hóa rồng, lớp đào tạo piano? Học! Lớp thư họa? Học! Lớp khiêu vũ? Học! Lớp bơi lội? Học!
Học học học!
Hoàn toàn không màng đến cảm nhận của con trẻ, và trong mắt đại đa số cha mẹ, con mình đều là khuôn mẫu Long Ngạo Thiên, học gì cũng có thiên phú, cái gì cũng phải học.
Cũng là do bây giờ điều kiện kinh tế tốt rồi, như Tần Trạch hồi nhỏ, tư chất ngu đần liền bị cha mẹ từ bỏ, tập trung bồi dưỡng chị gái. Ngay cả như vậy, cũng chỉ học được một năm rưỡi rồi đứt gánh vì lý do kinh tế.
Tiếng đàn piano nhẹ nhàng du dương vang vọng trong đại sảnh, như dòng nước chảy, như tiếng chuông bạc, cảm giác giai điệu cực tốt.
"Gửi Tần Bảo Bảo!" Có du khách nói.
"Khúc nhạc này hay thật, tôi nghe nhiều lần rồi."
"Gửi Tần Bảo Bảo?" Một bác tóc hoa râm ngơ ngác không hiểu.
"Là em trai của một nữ minh tinh sáng tác cho chị gái mình, bản nhạc piano rất nổi tiếng thời gian trước đấy ạ." Cô con gái đi cùng bác giải thích bên cạnh.
"Nghe cũng hay thật, mỗi tội hơi mềm yếu quá." Bác nói.
"Cái này là viết về tình yêu mà bố." Cô con gái cười nói.
Bác ngẩn ra: "Tình yêu? Sáng tác cho chị gái? Thằng nhóc này tư tưởng nguy hiểm quá nhỉ."
Một bản nhạc đàn xong, tiếng vỗ tay lưa thưa. Bạn mà tùy tiện đánh một bản piano mà có tiếng vỗ tay nhiệt liệt thì mới lạ đấy. Tuy nhiên mục đích thu hút sự chú ý đã đạt được, khách khứa trong đại sảnh đều chú ý đến cặp đôi này.
"Đây là bản nhạc của A Trạch?" Vương Tử Khâm nói.
"Ừm ừm." Tần Bảo Bảo gật đầu như gà mổ thóc, nhấn mạnh: "Là sáng tác cho mình đấy."
Vương Tử Khâm tự động bỏ qua vế sau, đề nghị: "A Trạch cũng lên đánh một bản đi?"
Chị vẫn chưa thấy Tần Trạch đánh piano bao giờ, ngoại trừ trong video.
Tần Trạch liền hỏi: "Đánh bài gì?"
Vương Tử Khâm nói: "Tùy em."
Anh lại nhìn chị gái, chị gái cũng nói: "Tùy em."
Tần Trạch nghĩ một lát: "Vậy đánh bản vừa rồi đi."
"Đừng, thế chẳng phải là tát vào mặt người ta sao." Tần Bảo Bảo nói.
"Thế mới sướng chứ, truyện sướng đô thị toàn thích kiểu motip này mà." Tần Trạch nói.
Tần Bảo Bảo bĩu môi: "Sướng cái em gái em ấy, người ta có đụng chạm gì em đâu mà em đòi tát mặt người ta. Cái này gọi là gượng ép motip."
Tần Trạch nói: "Nhưng nếu không motip thì sẽ thấy quá bình nhạt, không thú vị. Motip quá đà thì độc giả lại thấy chỉ số thông minh của mình bị sỉ nhục."
Tần Bảo Bảo cảm thán một câu: "Cho nên nói làm màu là một công việc kỹ thuật."
Tần Trạch nhìn chị: "Chị không cần làm, sinh ra đã có sẵn cái kỹ thuật đó rồi."
"Tìm đánh à." Tần Bảo Bảo lao tới vặn tai em trai, Tần Trạch vội né tránh.
Tần Trạch nói: "Vậy làm một bài 'Truyện Cổ Tích' nhé?"
"Đừng," Vương Tử Khâm nói: "Bảo Bảo thường xuyên hát 'Truyện Cổ Tích' lúc nửa đêm, tai mình mọc kén rồi."
"Chị hát 'Truyện Cổ Tích' làm gì." Tần Trạch nhìn chị gái.
Tần Bảo Bảo cuống quýt: "Mặc kệ chị."
"Vậy 'Phù Khoa' (Phô Trương) nhé." Tần Trạch lại nói.
"Không muốn." Hai chị đồng thanh.
Tần Trạch nhìn hai người họ một cái: "Chẳng phải bảo tùy ý sao? Được rồi, đúng là phụ nữ."
Anh đứng dậy, bỗng nhớ ra một việc: "Em lên thế này sẽ bị nhận ra mất."
Đây là ngoại ô Hỗ Thị, không phải tỉnh ngoài, không chừng có người nhận ra anh, rồi liên lụy đến chị gái, đi chơi lại biến thành buổi họp mặt fan thì hỏng...
Tần Bảo Bảo nghĩ một lát: "Đeo cái kính râm chị mua cho em vào."
Chị thấy chưa bảo hiểm, lại lấy cái mũ rộng vành của mình đội lên đầu em trai, cười khúc khích: "Thế này thì mẹ ruột cũng không nhận ra rồi."
Tần Trạch đi tới: "Tôi có thể sử dụng cây đàn này không?"
Phục vụ ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vị khách ăn mặc kỳ quái: "Được, một bài một trăm tệ."
Nhà hàng có sẵn piano không hiếm, một số nhà hàng cho phép thực khách chơi đàn, một số thì không, dù sao bạn mà đánh loạn xạ làm khách khó chịu bỏ đi thì sao.
Nhưng mà thu phí thì Tần Trạch chưa thấy bao giờ, cân nhắc đây là khu du lịch, đủ loại phí kỳ quặc cũng có thể hiểu được.
Đây là một cây đại dương cầm (grand piano), sơn đen bóng loáng, còn khá mới. Đại dương cầm thích hợp cho các buổi biểu diễn lớn hoặc người chuyên nghiệp, thường dùng trong gia đình là đàn piano đứng (upright piano). Tần Trạch chưa chơi đàn đứng bao giờ, trong số những người quen biết, chỉ có Bùi Tử Kỳ có một cây đàn, lại còn là cây đại dương cầm màu mè.
Tần Trạch ngồi ngay ngắn trước đàn, lưng thẳng tắp như đốt trúc đầy kình lực. Tần Bảo Bảo liền chỉ vào anh nói: "Em trai mình đẹp trai không."
Vương Tử Khâm "ừm ừm" hai tiếng: "Đẹp trai!"
Đẹp trai nhất không phải là khuôn mặt, mà là khí chất tinh thần của anh!
Hệ thống tuy đã giúp anh chỉnh sửa nhẹ khuôn mặt, nhưng nền tảng vốn có vẫn ở đó, bảo là đẹp trai đến mức kinh động cả đảng thì chắc chắn là giả. Từ mức đẹp trai ưa nhìn nâng cấp thành soái ca đúng nghĩa mà thôi. Vương Tử Khâm gia cảnh không tầm thường, soái ca từng thấy qua đếm hết cả tay lẫn chân. Tần Trạch ở trong đó thực ra chỉ ở mức trung trên.
Tần Bảo Bảo khịt mũi: "Không cho cậu đâu."
Vương Tử Khâm ngẩn ra, lườm một cái.
Trong lúc nói chuyện, tiếng đàn piano vang lên. Giai điệu ưu mỹ, nhu trung hữu cương.
"Đôi Cánh Tàng Hình." Tần Bảo Bảo lập tức nhận ra tác phẩm debut của mình, bĩu môi nói: "Cũng được đấy."
Vương Tử Khâm nói: "Ừm, giai điệu khá đơn giản."
Lúc này, nhịp điệu đến đoạn trầm lắng giữa bài, đi một nốt lướt, giai điệu sáng sủa bỗng trở nên du dương không linh.
"Ơ?" Tần Bảo Bảo ngẩn ra.
Thông báo: Web chuẩn bị đổi tên miền, nên mọi hãy check lại toàn khoản để đăng nhập lại, theo dõi Fanpage Vozer để cập nhật thông tin nhé.
Bạn muốn hóa thân thành nhân vật chính của tiểu thuyết Chị Gái Tôi Là Đại Minh Tinh? Truy cập ngay SoLuoc.Com để nhập vai trải nghiệp tu tiên nhé.
Đề xuất Linh Dị: Tam Tuyến Luân Hồi