Chương 41: Hát một bài

Tần Bảo Bảo bật dậy ngồi thẳng lưng, nghiêng tai lắng nghe tiếng hát của cậu, thầm ghi nhớ lời bài hát. Cô bị Tần Trạch làm cho kinh ngạc, đúng là bài hát mới thật sao?

Lợi hại quá em trai tôi ơi, em còn có thể sản xuất hàng loạt được à?

Bài hát Tần Trạch hát có tên là "Hướng thiên tái tá ngũ bách niên" (Xin trời cho sống thêm năm trăm năm nữa), cậu đã nghe qua trong "danh sách bài hát" của thương thành, hệ thống nói đó là những bài hát thu thập được từ thế giới song song. Đổi một bài hát cần ba mươi điểm tích phân, nhưng nghe thử thì miễn phí. Đạo lý rất đơn giản, không nghe thử thì sao biết bài hát có hay hay không.

Lý Trạch Mẫn dùng phép khích tướng bắt cậu hát "Thiên hạ vô song", Tần Trạch trong lòng thầm cười, bài hát đế vương thì ghê gớm lắm sao? Anh hát hay thì ghê gớm lắm sao? Tôi đây đang có một bài, liền mang ra so tài với anh một phen.

Giọng Tần Trạch dần dần cao vút: "Làm người một bụng can đảm, làm người ngại gì gian nan."

"Hào tình không đổi năm lại qua năm."

"Làm người có khổ có ngọt, thiện ác phân ra hai bên."

"Tất cả đều vì ngày mai trong mộng."

"Nhìn vó ngựa dồn dập dẫm nát vạn dặm giang sơn."

Tần Trạch xoay người một cái, đưa lòng bàn tay phải ra như đang nắm giữ vật gì đó, giọng hát lại một lần nữa vút cao, kích ngang cao hát vang: "Tôi đứng đầu sóng ngọn gió, nắm chặt nhật nguyệt xoay vần..."

Tần Bảo Bảo rùng mình một cái.

Vương Tử Khâm nổi da gà da vịt.

Trương Nhã khuôn mặt hiện lên sắc đỏ không bình thường, lỗ chân lông dựng đứng.

Lý Trạch Mẫn trợn mắt há mồm, như nhìn thấy ma, nhìn chằm chằm Tần Trạch.

Bài hát này chưa bao giờ cố ý phô trương sự bá đạo, nhưng trong lời bài hát, trong tiếng hát cao vút của Tần Trạch, sự bá đạo lại hiện hữu khắp nơi: Tôi đứng đầu sóng ngọn gió nắm chặt nhật nguyệt xoay vần...

Nhưng, phận làm hoàng đế, thực sự chỉ cần bá đạo là đủ sao?

Lý Trạch Mẫn bá đạo thì có rồi, nhưng gã thực sự không hát ra được cái dư vị thực sự của "Thiên hạ vô song".

"Máu nhuộm nhân gian, làm sao có được thái bình mỹ mãn."

"Tôi thực sự còn muốn sống thêm năm trăm năm nữa."

"Làm người một bụng can đảm, làm người ngại gì gian nan."

"Hào tình không đổi năm lại qua năm."

"Làm người có khổ có ngọt, thiện ác phân ra hai bên."

"Tất cả đều vì ngày mai trong mộng."

Còn có sự bi tráng, còn có nỗi đau, còn có sự nhu tình... không chỉ có mỗi bá đạo.

Tôi thực sự còn muốn sống thêm năm trăm năm nữa?

Tần Bảo Bảo phấn khích đứng bật dậy, hơi thở dồn dập, nhiệt huyết sôi trào.

Tần Trạch vốn đang đối mặt với màn hình, nhưng đúng lúc này bỗng nhiên quay người lại, đối mặt với tất cả mọi người, nắm chặt micro:

"Nhìn vó ngựa dồn dập dẫm nát vạn dặm giang sơn

Tôi đứng đầu sóng ngọn gió nắm chặt nhật nguyệt xoay vần

Nguyện khói lửa nhân gian có được thái bình mỹ mãn

Tôi thực sự còn muốn sống thêm năm trăm năm nữa."

Cậu khựng lại một chút, hít một hơi thật sâu, như phát ra tiếng gầm trầm hùng chất vấn ông trời: "Tôi thực sự còn muốn sống thêm năm trăm năm nữa..."

Vừa hay đúng lúc này, nhạc kết thúc.

Căn phòng bao rộng lớn chìm vào im lặng.

Chỉ còn tiếng thở dốc của Tần Trạch.

Trương Nhã hét chói tai.

Tần Bảo Bảo hét chói tai, cô cảm thấy mình sắp trở thành fan cuồng của em trai rồi.

Vương Tử Khâm vỗ tay điên cuồng.

Trần Thanh Hồng mặt đầy kinh ngạc.

Một lúc sau, Lý Trạch Mẫn từ trong cơn chấn động bừng tỉnh, giống như đại hiệp trong tiểu thuyết võ hiệp bị trúng một chưởng, vừa hộc máu vừa hỏi: Đây là võ công gì.

"Cậu, cậu hát cái gì thế?"

Tần Trạch cười nói: "'Hướng thiên tái tá ngũ bách niên', bài hát em tự viết lời, tự biên khúc. Cũng được chứ ạ?"

Đâu chỉ là cũng được, đơn giản là nổ tung luôn rồi.

Lý Trạch Mẫn trong lòng tuy nghĩ như vậy, nhưng miệng lại nói: "Cũng tạm... khá mới mẻ."

Gã vừa nói xong liền thấy Tần Bảo Bảo cười tủm tỉm liếc mình một cái, ánh mắt đó rõ ràng là khinh thường và chế giễu.

Lập tức cảm thấy trái tim như bị dao đâm.

Mười giờ tối, buổi hát hò kết thúc, mấy nhóm người chào tạm biệt nhau trước cửa quán Karaoke.

Trương Nhã nhìn Tần Trạch với ánh mắt hơi khác lạ, giống như con mèo tò mò nhìn thấy món đồ chơi. May mà bạn trai cô ấy có mặt, nếu không người phụ nữ này không chừng sẽ tìm cách quyến rũ Tần Trạch mất.

Tần Bảo Bảo đã uống rượu, không dám lái xe, do Vương Tử Khâm lái thay.

Hai chị em ngồi ở hàng ghế sau, khuôn mặt Tần Bảo Bảo đỏ bừng, đầu tựa vào vai Tần Trạch, thần trí có chút không tỉnh táo. Tần Trạch nhắm mắt dưỡng thần, hồi tưởng lại khoảnh khắc tâm trạng dâng trào trong phòng bao, sức hấp dẫn của âm nhạc chính là ở chỗ có thể kích phát cảm xúc, khiến người ta hoặc hưng phấn, hoặc u sầu, hoặc nhiệt huyết. Một người dịu dàng đoan trang như Vương Tử Khâm mà lúc sau cũng có chút phấn khích, kéo Tần Trạch hát liền mấy bài song ca.

Thông báo nhiệm vụ hoàn thành đã nhận được, tích phân thưởng không nhiều, bảy mươi điểm, tương đương với tích phân thưởng lúc cậu viết bài "Truyền kỳ" ban ngày.

Điều kiện kích hoạt nhiệm vụ bắt nguồn từ dục vọng trong lòng ký chủ, Tần Trạch bỗng nhiên nghĩ tới, hệ thống từng nói nó từng đến thế giới tiên hiệp, mỗi người đều có một trái tim "muốn đột nhiên cao giọng hát", cơ hội ra oai vả mặt nhiều vô kể, đó là thế giới đao quang kiếm ảnh cá lớn nuốt cá bé, một gã "tiên nhị đại" (con ông cháu cha giới tiên hiệp) có bối cảnh thâm hậu nào đó bị nhân vật chính vả mặt... nghĩ thôi đã thấy rùng mình.

Cũng may mình sinh ra ở Trung Quốc mới, lớn lên dưới lá cờ đỏ thắm của tổ quốc.

Nếu mình ở thế giới tiên hiệp, có phải mỗi ngày ngoài việc vả mặt thì chính là bị người ta truy sát, rồi lại phản truy sát không?

Trong lúc Tần Trạch đang thả hồn bay bổng, Tần Bảo Bảo ngẩng đầu lên, giọng nói lí nhí: "Hướng thiên... tái tá... ngũ bách... niên."

"Được được được, bài này cũng dạy cho chị."

Tần Bảo Bảo vui sướng nói: "Hôm nay đẹp trai thật đấy."

Tần Trạch hơi nghiêng đầu, ánh mắt dao động, khuôn mặt như hoa như ngọc của chị gái đang ở ngay sát sạt, hơi thở phả ra nồng nặc mùi rượu.

Có câu nói thế nào nhỉ.

Lông mày không vẽ mà xanh, môi không điểm mà hồng.

Trong lòng khẽ động, buột miệng nói nhỏ: "Vậy có phải nên thưởng một cái hôn thơm không?"

Tần Bảo Bảo cười khúc khích, chu môi.

Cánh môi màu sắc tươi tắn.

Cậu uống chút rượu, cảm xúc có chút hưng phấn, đầu óc nóng lên, đang định cúi đầu ngậm lấy hai cánh môi thơm, ai dè Tần Bảo Bảo dạ dày cuộn trào, khí lưu bốc lên, cổ họng chuyển động.

"Oẹ."

Cô nôn rồi.

Tần Trạch phản ứng cực nhanh, tách khỏi đôi môi thơm của chị gái, nghiêng đầu một cái, may mà không bị cô nôn vào miệng, nhưng, ào ào nôn hết lên ống quần cậu.

"Ái chà, sao lại nôn rồi."

Vương Tử Khâm đang tập trung lái xe giật mình, nhìn qua gương chiếu hậu xem tình hình ghế sau, hỏi: "Tớ tấp vào lề nhé, để cậu ấy nôn một lát?"

Cô mải nhìn bản đồ nên không phát hiện ra hành động quỷ quái của Tần Trạch.

Tần Trạch không nỡ nhìn đống chất bẩn trên đùi mình, nửa ôm Tần Bảo Bảo, khóe miệng giật giật: "Đừng, sắp về đến nhà rồi, về rồi dọn dẹp sau."

Ở một diễn biến khác, Trần Thanh Hồng lái xe đưa Hứa tổng và Lý Trạch Mẫn về nhà. Bạn trai Sở Phong ngồi ở ghế phụ.

Hứa tổng đi nhờ xe của Lý Trạch Mẫn đến, mà Lý Trạch Mẫn uống nhiều rượu quá không dám lái, mấy năm nay luật giao thông mới ban hành, lái xe khi say rượu là bị tạm giữ, mà say xỉn lái xe còn phải chịu trách nhiệm hình sự.

Trong xe đang phát nhạc êm dịu, Lý Trạch Mẫn rút thuốc ra, bật lửa, ánh lửa soi rõ khuôn mặt anh tuấn góc cạnh của gã.

Trần Thanh Hồng cau mày, phần lớn phụ nữ đều ghét đàn ông hút thuốc. Cô cũng không ngoại lệ, bèn mở cửa sổ hàng ghế sau.

Lý Trạch Mẫn uể oải nhả ra một làn khói xanh, tâm trạng không tốt lắm, đổi lại là bất cứ ai thì tâm trạng cũng không tốt nổi. Hôm nay gã bị một thằng nhóc vả mặt, vả mặt thì không nói làm gì, gã ngoài ba mươi đã leo lên vị trí quản lý cao cấp của công ty, EQ, năng lực đều không kém. Ý chí không đến mức yếu ớt như vậy. Nhưng bị vả mặt trước mặt nữ thần trong lòng thì lại khác. Tần Bảo Bảo vốn dĩ đã có ấn tượng bình thường về gã. Phen này hy vọng càng mong manh.

Không có so sánh thì không có đau thương.

Sở Phong nhìn thần sắc của cấp trên qua gương chiếu hậu, anh ta rất giỏi đoán ý người khác, an ủi: "Lý tổng, Tần Bảo Bảo vẫn chưa có bạn trai mà, xã hội bây giờ thực tế lắm, biết viết nhạc sáng tác thì đã sao, có mài ra mà ăn được không."

Lý Trạch Mẫn cười nhạo: "Thực sự là mài ra ăn được đấy."

"Tài năng thì cũng có lúc cạn kiệt mà, vả lại cũng không ổn định nữa. Một người đàn ông ưu tú như anh, Tần Bảo Bảo không chọn anh thì đúng là cô ấy mù mắt rồi."

Lý Trạch Mẫn cười khổ một tiếng, mỹ nhân không dễ theo đuổi đâu, đặc biệt là đại mỹ nhân như Tần Bảo Bảo, xung quanh không thiếu người theo đuổi, thường là "nhanh tay thì còn, chậm tay thì mất".

Sở Phong đảo mắt, nói: "Hai ngày nữa là cuối tuần rồi, hay là thế này đi, để Thanh Hồng lại hẹn cô ấy ra ngoài ăn cơm."

Hứa tổng vỗ tay một cái, phấn chấn nói: "Chính là cuối tuần này, bảo cả Vương Tử Khâm kia đến nữa. Tôi mời khách, tôi mời khách."

Khựng lại một chút, gã cười hì hì nói: "Không vấn đề gì chứ, Thanh Hồng."

Trần Thanh Hồng còn có thể nói gì được nữa, Hứa tổng là khách hàng lớn của công ty, vừa hay lại do cô phụ trách, cô mà nói không một tiếng, không chừng đơn hàng sắp tới tay lại bay mất.

Khuôn mặt thanh tú nặn ra một nụ cười: "Để em thử xem sao."

Lý Trạch Mẫn bổ sung: "Cái thằng Tần Trạch gì đó đúng không, đừng để cậu ta đến nữa."

"Tại sao?" Trần Thanh Hồng ngẩn ra. Vừa nói xong liền bị bạn trai lườm cho một cái cháy mặt, "Cậu ta đến làm gì, để lại phá đám Lý tổng và Tần Bảo Bảo kết bạn như hôm nay à?"

Trần Thanh Hồng ngơ ngác nhìn bạn trai, "Tần Trạch là em trai cô ấy, chuyện này em không ngăn cản nổi đâu."

Lý Trạch Mẫn sững sờ, búng mẩu thuốc ra ngoài cửa sổ, đóng cửa kính lại, nóng lòng hỏi: "Gió to quá, cô vừa nói gì cơ?"

"Tần Trạch là em trai Tần Bảo Bảo."

Lý Trạch Mẫn lại hỏi: "Em ruột à?"

"Vâng, đều họ Tần, không phải em ruột thì là gì."

Lý Trạch Mẫn chỉ cảm thấy sự u uất trong lồng ngực quét sạch sành sanh, dâng lên niềm vui sướng và may mắn, một lần nữa nhen nhóm ý chí chiến đấu.

"Tôi phải phê bình cô rồi Thanh Hồng à, em trai của Bảo Bảo mà cô cũng không giới thiệu một tiếng, ồ, uống rượu nửa ngày trời mà tôi còn chẳng biết cậu ta là ai." Lý Trạch Mẫn có chút hớn hở.

Trần Thanh Hồng kỳ lạ hỏi: "Sở Phong sao anh không giới thiệu cho Lý tổng?"

Sở Phong ngớ người: "Tần Trạch là em trai Tần Bảo Bảo à? Anh có biết đâu."

"Em cứ tưởng anh biết."

"Anh biết cái gì chứ, hồi còn đi học, mấy người tụ tập ăn uống có bao giờ dắt theo đàn ông đâu."

"Làm sao em biết là anh không biết."

Lý Trạch Mẫn tươi cười rạng rỡ xua tay: "Được rồi, chuyện nhỏ thôi, không đáng để tranh luận. Ha, ha ha, ha ha ha..."

Mấy phút sau, con ngựa đỏ nhỏ sử vào khu chung cư, trong bãi đỗ xe ngầm, Tần Trạch dìu chị gái xuống xe. Vương Tử Khâm chạy từ ghế lái xuống, khóa xe lại, nói: Để tớ, để tớ cho. Tiện tay đón lấy Tần Bảo Bảo, liếc nhìn phần thân dưới bẩn thỉu của Tần Trạch một cái, ra vẻ tránh xa ba thước.

Mười một giờ đêm, Tần Trạch tắm rửa một cái, mặc đồ ngủ bước ra khỏi nhà vệ sinh. Vương Tử Khâm ôm đồ ngủ đi vào. Tần Bảo Bảo dáng vẻ dở sống dở chết, chắc chắn là không thể tắm được rồi.

Nhân lúc Vương Tử Khâm đang tắm, Tần Trạch đẩy cửa phòng, vào xem chị gái thế nào, cô đang nằm trên giường, đắp chăn mỏng, Vương Tử Khâm đã thay đồ ngủ cho cô.

"Đau, đau đầu quá..." Tần Bảo Bảo nhíu chặt đôi mày thanh tú, không biết là nói mớ hay đang tỉnh.

Tần Trạch đi tới cạnh giường ngồi xuống, hai ngón tay cái ấn lên đầu cô, ngón giữa nhẹ nhàng xoa bóp huyệt thái dương, một lát sau, đôi mày nhíu chặt của Tần Bảo Bảo giãn ra, hơi thở bình ổn.

Cậu đã từng đổi "Trung y tinh thông" trung cấp, xoa bóp huyệt đạo vẫn có thể làm được.

"Lần nào đi Karaoke cũng phải uống cho chết, trong khi tửu lượng thì kém." Tần Trạch khẽ phàn nàn, cậu cúi đầu hôn chị gái một cái.

Tần Trạch đứng dậy rời đi, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Tần Bảo Bảo mở mắt ra, nhổ một ngụm, mắng nhỏ: "Đồ không biết xấu hổ."

Đề xuất Voz: THIÊN BẢNG
BÌNH LUẬN