Chương 66: Để nó làm kiếp độc thân đi
Ngày hôm sau, tin tức trên mạng tranh nhau đưa tin.
"Chấn động giới Rock: Ly Ca"
"Tôi Là Ca Sĩ lại xuất hiện ca khúc cực phẩm: Tần Bảo Bảo, cô định nghịch thiên sao?"
"Ly Ca ra đời, có thể trở thành tác phẩm khai phái của giới Rock"
"Lý Học Cương bại trận, thua thảm dưới tay người mới"
"Quỷ tài giới âm nhạc, tác giả của Ly Ca là ai"
"Từ khóa hot nhất năm: Em trai Tần Bảo Bảo"
UC: "Lý Học Cương nghe xong rơi lệ, khán giả nghe xong lặng thinh"
Tám giờ rưỡi sáng, Tần Trạch đứng trước bồn cầu, vừa đi tiểu vừa gọi điện thoại cho chị gái.
"Sớm đã đoán được chị sẽ nổi tiếng, nhưng không ngờ lại nổi đến mức này, điện thoại cứ ting ting thông báo tin tức liên tục, toàn là về 'Tôi Là Ca Sĩ', còn có cả tên chị nữa. Làm Bảo Bảo sợ chết khiếp."
Giọng Tần Bảo Bảo hạ rất thấp, nghe lén lút như ăn trộm.
"Mẹ đâu?" Tần Trạch hỏi.
"Đang làm bữa sáng, chị trốn vào nhà vệ sinh gọi cho em đấy. Bố đang ngồi phòng khách đọc báo."
"Họ chưa phát hiện ra gì chứ?" Tần Trạch vô thức hạ thấp giọng theo.
"Chưa." Tần Bảo Bảo nhỏ giọng nói: "Chị cắt dây mạng ở nhà rồi, đảm bảo bố mẹ không lên mạng được."
Tần Bảo Bảo và cậu đã thảo luận qua, đúc kết ra ba con đường để bố mẹ biết sự thật: Internet, tivi, và người thân bạn bè.
Điện thoại của hai cụ không có app tin tức, loại trừ con đường điện thoại, mẹ thì không biết cũng chẳng thích lên mạng, còn ông cụ thì hay lên mạng xem tin tài chính, chứng khoán. Tuy bản thân ông chẳng có hứng thú gì với giới giải trí, nhưng hiện tại quảng cáo lồng ghép ở khắp nơi, trang tài chính cũng có tin tức quảng cáo. Thế nên Tần Bảo Bảo đã đi cắt dây mạng để triệt tiêu mối nguy này.
Khó khăn lớn nhất là "người thân bạn bè", bố mẹ không quan tâm giới giải trí, nhưng họ hàng bạn bè kiểu gì chẳng có người quan tâm, trong thời đại bùng nổ thông tin hiện nay, con gái thành ngôi sao lớn mà bố mẹ không biết gì thì đúng là không tưởng.
"Mấy đứa cùng lứa bên họ hàng chị đều dặn qua rồi, tụi nó sẽ không nói đâu, còn bạn bè của bố mẹ thì chị không dám chắc." Tần Bảo Bảo cẩn thận nói.
"Giấu được nhất thời chứ không giấu được cả đời. Chuyện này sớm muộn gì cũng lộ, chị phải chuẩn bị tâm lý cho tốt." Tần Trạch an ủi, "Hy vọng duy nhất là chị phải thành danh, đến lúc đó ván đã đóng thuyền, ông cụ có phản đối thì chị cứ dùng tiền tát thẳng vào mặt ông ấy."
"Xì, em chê chị sống quá thọ à?" Tần Bảo Bảo tưởng tượng ra cảnh đó, cười khúc khích.
Tần Trạch bỗng nhớ ra một chuyện, sa sầm mặt nói: "Tần Bảo Bảo, 'kẻ đổ vỏ' có nghĩa là gì?"
"Hả?" Giọng Tần Bảo Bảo đầy vẻ mờ mịt.
"Chị nhớ lại xem, có phải đã nói gì không nên nói với chị Tử Khâm không." Tần Trạch âm hiểm nói.
"Hoàn toàn không biết em đang nói gì luôn." Tần Bảo Bảo giả ngu, rồi nhanh chóng kết thúc chủ đề: "Ái chà, mẹ gọi chị ăn sáng rồi, không nói nữa nhé, bye bye~"
"Này này..."
Tần Trạch gọi hai tiếng, điện thoại đã vang lên tiếng tút tút, chị ta cúp máy rồi.
Tần Bảo Bảo cúp điện thoại, thở hắt ra một hơi dài, sau đó nghiến răng bạc, tức giận gửi cho Vương Tử Khâm một đoạn tin nhắn: "Vương Tử Khâm, cậu giỏi lắm, chuyện tớ nói Tần Trạch là kẻ đổ vỏ cậu cũng kể cho nó nghe à. Tình hữu nghị cách mạng của chúng ta đâu, tình chị em của chúng ta đâu, cậu cứ đợi đấy, nếu tối nay tớ bị nó tẩn, cậu cũng đừng hòng yên ổn."
Vương Tử Khâm gửi lại một icon "chấm hỏi": "Bảo Bảo cậu nói gì thế, tớ nghe không hiểu."
"Đừng có giả ngu." Tần Bảo Bảo gửi lại icon "lật bàn".
"Cậu là chị mà còn sợ nó sao?" Vương Tử Khâm gửi lại icon "kinh ngạc".
Tần Bảo Bảo trả lời "hừ hừ": "Nó sẽ đè tớ ra sofa mà đánh mông đấy, từ sau hồi cấp ba tới giờ, tớ chưa bao giờ đánh thắng nổi nó."
Vương Tử Khâm gửi một icon mèo "lão tử sợ đến mức rơi cả cá khô".
Cặp chị em này...
Tần Bảo Bảo trả lời bằng icon "gõ đầu".
Vương Tử Khâm: "Ai bảo cậu nói xấu cậu ấy, 'kẻ đổ vỏ' là từ mang nghĩa xấu đấy. Là đàn ông ai mà chẳng cáu."
Cô đã tra mạng rồi.
"Thế nên tớ mới chỉ nói với cậu thôi, tớ coi cậu là bạn thân, cậu lại bán đứng tớ."
"Vấn đề trọng tâm là, có ai lại nói em trai mình như thế không." Vương Tử Khâm bất lực nói: "Thôi được rồi, tớ sai rồi, trước đó tớ không biết nghĩa của từ 'đổ vỏ' là gì."
"Nếu Tần Trạch định tẩn tớ, cậu phải ngăn nó lại đấy."
Tần Bảo Bảo sợ nhất là bị ăn đòn.
"Được rồi."
Trên bàn ăn, Tần Bảo Bảo hớn hở nhắn tin với bạn thân, bên cạnh cô là mẹ Tần, đối diện là chủ gia đình. ••¤(`×[¤ ❻➈𝔰Ĥ𝕦x.ςØ𝕄 ¤]×´)¤••
Ông cụ gõ gõ ngón tay xuống mặt bàn, khiển trách: "Lúc ăn cơm đừng có nghịch điện thoại."
Tần Bảo Bảo bĩu môi, ngoan ngoãn đặt điện thoại sang một bên.
Mẹ Tần cười hỏi: "Sao thằng Trạch không về?"
Tần Bảo Bảo húp một ngụm cháo nóng, nuốt xuống, đối phó với câu hỏi của mẹ: "Bạn cấp ba của con đến chỗ con chơi, Tần Trạch ở lại tiếp bạn ấy."
Mẹ Tần nổi hứng thú: "Trai hay gái?"
"Gái, bạn thân của con, xinh đẹp lắm luôn." Tần Bảo Bảo híp mắt cười, "Thằng Trạch vừa thấy người ta là chân đi không vững luôn rồi."
Mẹ Tần "ồ" một tiếng, vậy mà lại có vài phần thất vọng.
Ông cụ nhíu mày: "Đừng có lúc nào cũng nghĩ đến chuyện đũa mốc chòi mâm son, phụ nữ quá xinh đẹp cũng chưa chắc đã thích hợp làm vợ đâu."
Tần Bảo Bảo làm nũng: "Mẹ, mẹ nhìn bố kìa..."
Mẹ Tần không hài lòng nói: "Ông nói thế là ý gì, ồ, con gái tôi không xinh chắc? Nó mà không xinh thì có mà ế chồng à."
Ông cụ nghẹn lời.
Phụ nữ quá xinh đẹp sợ con trai không trụ vững được, nên ông cụ không thích phụ nữ quá yêu mị, nhưng khổ nỗi, trong nhà lại có sẵn một đứa con gái xinh đẹp như yêu tinh.
"Bảo Bảo à, mẹ bảo này, đối tượng xem mắt tối nay ưu tú lắm, là họ hàng xa của một người bạn thân của mẹ, gia thế trong sạch, nhân phẩm cũng tốt, mẹ ưng lắm rồi, con không được như mấy lần trước, chỉ gặp mặt người ta cho có lệ rồi bảo không ưng đâu đấy. Con đã hai mươi lăm rồi, cứ kéo dài nữa là thành bà cô ba mươi thật đấy."
Tần Bảo Bảo thầm nghĩ, mình mới tốt nghiệp đại học chưa đầy hai năm, sao đã thành bà cô rồi.
"Con biết rồi mẹ ơi, mẹ đừng lải nhải nữa, con trai mẹ cũng đã có bạn gái đâu."
"Cái đứa này, cứ không chịu nghe lời người lớn gì cả. Phải lo xong chuyện đại sự của con thì mẹ mới có tâm trí tìm vợ cho thằng Trạch chứ. Đỡ cho hai đứa... phải có tôn ti trật tự chứ, chị còn chưa gả đi, chẳng lẽ em trai lại thành gia lập thất trước?" Mẹ Tần không ngừng giáo huấn con gái, cuối cùng bỗng nhiên nói: "Đúng rồi, cái cô Vương Tử Khâm đó thế nào, hôm nào dẫn về nhà cho mẹ xem mặt cái."
Tần Bảo Bảo ngơ ngác.
"Chẳng phải con bảo thằng Trạch thích người ta sao."
Lông mày Tần Bảo Bảo khẽ giật, vội vàng xua tay: "Hì, con chỉ nói linh tinh thôi, mắt nhìn của Tử Khâm cao lắm, không thèm nhìn trúng con trai mẹ đâu. Mẹ đừng có lo hão nữa. Tần Trạch thì cứ để nó làm kiếp độc thân đi."
Ông cụ nãy giờ vẫn im lặng bỗng lên tiếng: "Bảo Bảo, bố hỏi con. Dạo này thằng Trạch ở nhà làm những gì?"
"Suốt ngày ru rú trong nhà thôi ạ." Tần Bảo Bảo hờ hững trả lời.
Ông cụ đập bàn một cái, giận dữ nói: "Có nói chuyện tử tế được không, hỏi gì nói nấy, cứ hời hợt cho xong chuyện, học đâu ra cái thái độ đó hả."
Tần Bảo Bảo giật nảy mình, cô vốn rất sợ ông cụ. Mặt mày mếu máo: "Bố, con đi làm cả ngày, sao biết nó làm gì được ạ. Tối ở nhà thấy nó hay lên mạng xem chứng khoán, cũng chẳng biết đang hí hoáy cái gì."
"Chứng khoán?" Ông cụ nhướng mày: "Nó có nói gì không."
Tần Bảo Bảo cắn đũa, mắt nhìn lên trần nhà hồi tưởng: "Ừm... bảo là thị trường sắp tăng vọt rồi... nó muốn kiếm một mẻ trong đó... bảo là không thể cứ đứng nhìn ông già đắc ý mãi được, nó cũng phải kiếm tiền lớn để vượt mặt bố... đại khái là thế ạ."
Khóe mắt ông Tần giật giật, thị trường chứng khoán đúng là sắp tăng vọt thật, nhưng người bình thường chưa nhìn ra được, người nhìn ra được điểm này đều là dân chuyên nghiệp hoặc nhà đầu tư kỳ cựu. Tần Trạch vậy mà lại nhìn ra được, ông cụ vừa thấy an ủi vừa thấy kinh ngạc.
Lại hỏi: "Nó có học tiếng Nga không."
Tần Bảo Bảo phì cười: "Tiếng Anh nó còn be bét, nói gì tiếng Nga..." Thấy ông cụ lườm một cái sắc lẹm, liền ngoan ngoãn nói: "Con chưa thấy nó học bao giờ."
Ông cụ nhíu mày trầm ngâm, hỏi tiếp: "Có đọc sách kiến thức chuyên ngành không?"
"Chắc là có ạ, mấy cuốn dày cộp để ở phòng khách, nhưng chẳng thấy nó lật trang nào."
Ở phía bên kia, Tần Trạch đề nghị hôm nay đi xem phim, nhưng lần này cậu đã khôn ra, trước khi được Vương Tử Khâm đồng ý, cậu tuyệt đối không mua vé.
Vương Tử Khâm ở Hỗ Thị không có mấy người bạn thân thiết, cuối tuần cô rất rảnh, suy nghĩ một chút liền đồng ý lời mời hẹn hò của Tần Trạch.
Tần Trạch hớn hở lấy điện thoại ra mua vé, đưa danh sách phim sắp chiếu cho Vương Tử Khâm xem, hỏi ý kiến cô.
Bỗng nhiên, điện thoại cậu reo lên, một số lạ.
"Alo, xin chào."
"Tần Trạch?"
Đầu dây bên kia là một giọng nữ thanh lãnh, êm tai.
Tần Trạch ngẩn ra, giọng nói nghe hơi quen nhưng không nhớ ra đã nghe ở đâu.
"Là tôi, cô là ai vậy."
"Bùi Nam Mạn."
Đối phương thẳng thắn tự giới thiệu tên mình.
Hồi tưởng lại một chút, cậu liền nhớ ngay đến người phụ nữ chín chắn đã gây ra vụ hiểu lầm ở Bến Thượng Hải.
"Chị Bùi, chào chị."
Bùi Nam Mạn thản nhiên nói: "Cân nhắc thế nào rồi."
Tần Trạch đáp: "Xin lỗi, tôi không định vào làm ở công ty an ninh của chị."
Bùi Nam Mạn "ừ" một tiếng, có vẻ không mấy bất ngờ, nói: "Tìm được việc chưa?"
"Chưa ạ."
"Thảo luận với cậu chút việc."
"Chị nói đi ạ."
"Nhà tôi có đứa nhỏ, hơi nghịch ngợm, thành tích học tập không lý tưởng lắm, thuê gia sư cũng chẳng ăn thua, tính tình thì hoang dã, suốt ngày gây chuyện ở trường, nghỉ hè rồi lại cứ đòi học Taekwondo, đấm bốc, võ tự do..."
"Nhưng tôi không có kinh nghiệm làm gia sư." Tần Trạch đã hiểu, "Với lại dưới trướng chị Bùi... nhiều nhân tài như vậy, dạy vài chiêu thực chiến đâu có gì khó."
Dù sao cũng là mở công ty bảo vệ mà.
"Sinh viên ưu tú tốt nghiệp Tài Đại, lại là dân tự nhiên, thế là đủ rồi. Tôi có thỏa thuận với bố nó, chuyện này người của tôi không tiện ra mặt. Vừa hay thân thủ cậu cũng khá, lại có thể dạy nó học, đúng là gãi đúng chỗ ngứa." Giọng Bùi Nam Mạn nhẹ nhàng, mang theo sự mềm mại và trí tuệ đặc trưng của người phụ nữ trưởng thành: "Đảm bảo mỗi tuần mười tiếng lên lớp, một tiếng tôi trả cậu 100 tệ. Làm hết một mùa hè."
Tần Trạch tuy không biết mức phí thị trường của gia sư là bao nhiêu, nhưng nhẩm tính một tháng cũng khoảng 4000 tệ, mức phí gia sư như vậy không phải không có, nhưng chắc chắn không phải là mức lương mà một sinh viên như cậu nên có.
"Có đến không?"
Tần Trạch vốn là đứa trẻ "nghèo có thể chuyển, uy có thể khuất": "Dạ được."
Ba mươi vạn ném vào chứng khoán, thời gian ngắn sẽ không dùng tới, lương cơ bản của chị gái thì chẳng trông mong gì được, tài chính gia đình cạn kiệt đã lâu, làm thêm một chút cũng tốt.
"Cho tôi địa chỉ, tôi cho người đến đón cậu."
"Không cần đâu ạ, chị cứ cho tôi địa chỉ, tôi tự tìm đến."
"Buổi trưa tôi có việc, không có thời gian đợi cậu, tôi để tài xế qua đón."
Nữ vương chín chắn nói xong liền cúp máy.
Đúng là một người phụ nữ quyết đoán, chỉ không biết có độc đoán hay không thôi. Tần Trạch cảm thán, soạn tin nhắn gửi địa chỉ qua.
"Điện thoại của ai thế?" Vương Tử Khâm tò mò hỏi.
Đề xuất Tiên Hiệp: Đạo Lữ Của Nhân Vật Chính Đều Thuộc Về Ta