Chương 741: A Sở cô nương
Tần Trạch ngồi ở ven đường, ngồi trên ghế đẩu nhỏ, nhìn thành phố đèn đuốc rã rời, thoải mái ợ một cái no nê.
Vừa mời cảnh vệ ăn một bữa đồ nướng, uống mấy chai bia ướp lạnh. Thật ra canh giữ bên ngoài tiểu khu hóng gió lạnh cũng không khổ lắm, phần lớn thời gian đều đang chém gió với cảnh vệ.
Dạy bọn họ chơi cổ phiếu, quản lý tài chính thế nào, tán gẫu bát quái và nội tình khá riêng tư của giới giải trí.
Mấy ngày trôi qua, cảnh vệ già vốn đối mặt với sự bắt chuyện của cậu kiên thủ cương vị mặt không biểu cảm, bây giờ cũng có thể nhây vài câu, hỏi chút kiến nghị đầu tư quản lý tài chính. Trong đám cảnh vệ có hai người vừa nãy còn mua quỹ của Bảo Trạch đầu tư.....
Vương Tử Câm có thể vẫn chưa hết giận, nếu không sẽ không không để ý đến tôi.
Cho nên, tôi có thể bị Triệu Thiết Trụ hố rồi.
Mở hậu cung cũng giống như chơi cổ phiếu vậy, nghĩ trăm phương ngàn kế cũng phải trói chặt các cô ấy. Tô Ngọc nghèo nhất, tất cả vốn liếng đều mua cổ phiếu cá mặn, cổ phiếu cá mặn tăng vọt thành cổ phiếu Hải Trạch Vương, cô ấy mặt mày hớn hở, cổ phiếu cá mặn rớt thành cổ phiếu tra nam, cho dù cô ấy vừa khóc vừa nháo, cũng không có dũng khí và quyết tâm cắt thịt.
Chị gái thứ hai, thu nhập mười mấy năm của cô ấy đều mua cổ phiếu em trai, cô ấy là người bị trói chặt nhất.
Chị Tử Câm giàu có nhất, cũng dốc hết gia sản mua cổ phiếu cá mặn, nhưng cô ấy nền tảng dày đường đi rộng, lỗ tiền còn có thể kiếm lại.
Tô Ngọc còn chưa biết cổ phiếu mình mua đã rớt thê thảm, chị gái thì, cậu tốt xấu gì cũng trấn an được rồi.
Nếu ba người phụ nữ đồng thời sụp đổ, Tần Trạch vẫn sẽ chọn trấn an chị gái trước.
Người xưa có câu: Tam nhân hành tất hữu nhất thấp, trạch nãi đại giả nhi ba chi, kỳ nãi tiểu giả nhi khí chi (Ba người đi ắt có một người ướt, chọn người ngực to mà chịch, người ngực nhỏ thì bỏ đi - chế từ câu Tam nhân hành tất hữu ngã sư).
Trấn an chị gái trước là đúng rồi.
"Ha, tôi lại nhớ tới quãng thời gian đi theo chị Tử Câm cùng nhau đánh nhau lúc trước rồi, sướng thật a, tóm được đứa đầu gấu là đánh, nhìn ai khó chịu là dập. Chúng ta năm đó thế nhưng là thống trị bộ tiểu học và bộ sơ trung." Lúc ra cửa, Triệu Thiết Trụ hưng phấn cảm khái: "Vừa nãy nếu không phải Tử Câm em dùng ánh mắt ngăn cản anh, anh chắc chắn đánh nó một trận."
Cơm đương nhiên không thể tiếp tục ăn rồi, sau khi buông lời hung ác, Vương Tử Câm dẫn đám bạn nối khố rời đi.
Hoàng Nguy đầy bụng tức giận, nhưng cân nhắc đến việc bên mình ít người, thật sự đánh nhau đoán chừng tết phải nằm trong bệnh viện, mà gia thế luôn lấy làm kiêu ngạo, ở trước mặt bọn họ...... đặc biệt là trước mặt người phụ nữ kia, quả thực không có ưu thế gì, nên chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ rời đi.
"Vẫn là trước kia tốt a, chuyện có thể dùng nắm đấm giải quyết thì tuyệt đối không lảm nhảm, bây giờ phải dựa vào đầu óc, khá mệt." Vương Tử Câm nói: "Triệu Thiết Trụ anh cũng nhớ động não nhiều chút, cứ lỗ mãng như vậy mãi, không tránh khỏi bị bố anh đánh đâu."
Cô không nói cảm ơn với đám bạn nối khố, giao tình chơi từ nhỏ đến lớn, không cần thiết.
Sở dĩ ông cụ Vương coi trọng Vương Tử Câm, ngoại trừ năng lực của cô, quan trọng nhất chính là cô sớm đã xây dựng được bộ sậu thuộc về mình, kéo tốt đội ngũ. Những người này đều là nhân mạch tương lai có thể nâng đỡ lẫn nhau.
Để đảm bảo Vương Tử Câm luôn ở vị trí cốt lõi của đội ngũ, ông chủ trương kết thân với nhà họ Trương.
Hẹn tết Nguyên Tiêu lại ra ngoài chơi, Vương Tử Câm và đám bạn nối khố chia tay, không để Triệu Thiết Trụ đưa, mà hỏi Trương Minh Thành có thời gian không, có thể đưa mình về không.
Lúc đi ra cô không lái xe, ngồi xe của Triệu Thiết Trụ.
Trương Minh Thành sửng sốt, hiện lên nụ cười: "Được chứ."
Vương Tử Câm lại nhìn Trương Linh một cái, Trương Minh Thành hơi do dự, liền nói: "Linh nhi, em tự mình bắt xe về trước đi."
Có lẽ là biết mình chọc giận Vương Tử Câm, không ồn ào đòi đi cùng, Trương Linh ngoan ngoãn "ồ" một tiếng.
Trên đường trở về, Vương Tử Câm cười nói: "Minh Thành còn chưa có bạn gái?"
"Chưa," Trương Minh Thành cười cười: "Định độc thân đến ba mươi tuổi."
Vương Tử Câm: "Ba mươi tuổi mới có bạn gái thì muộn rồi, đợi cậu ba mươi tuổi, con của Thiết Trụ đều học tiểu học rồi, cậu mới bắt đầu tìm đối tượng."
Trương Minh Thành cười nói: "Xem duyên phận đi."
Vương Tử Câm thở dài: "Cần gì chứ, cậu như vậy làm tớ rất khó chịu. Minh Thành, cô gái tốt nhiều như vậy, xinh đẹp hơn tớ, ưu tú hơn tớ, hai tay hai chân đều đếm không hết. Tại sao cứ phải lãng phí thời gian trên người tớ? Đáng không?"
Trương Minh Thành trầm mặc một lát, "Vậy còn cậu, cậu vì cậu ta làm nhiều như vậy, đáng không. Cậu đánh Hoàng Nguy, cố nhiên sẽ không khiến nhà họ Hoàng và nhà họ Vương giao ác, nhưng hai nhà nhất định sinh ra hiềm khích, vô cớ gây thù hằn, đại kỵ chốn quan trường, chỉ vì cậu ta?"
Một người không chút bối cảnh, có thể thuận buồm xuôi gió trong giới giải trí, tuy nói không thể tách rời tài hoa của bản thân cậu ta, nhưng sau lưng không có người che chở, ai tin.
Công ty quỹ tư nhân ở Hỗ Thị không ngừng điên cuồng thăm dò bên bờ vực vượt tuyến, không có người che chở, có khả năng sao.
Rất nhiều chuyện Vương Tử Câm làm sau lưng, Tần Trạch và Tần Bảo Bảo chưa chắc biết, nhưng Trương Minh Thành có thể tra được.
Vương Tử Câm lắc đầu: "Chuyện của chúng tớ, không liên quan đến cậu ta. Tớ luôn coi cậu là anh trai, hoặc là anh em, là người bạn có thể kết giao cả đời, nhưng duy chỉ chưa từng nghĩ tới sẽ phát sinh tình cảm ngoài tình bạn. Không phải lỗi của cậu, cũng không liên quan đến cậu ta, cho dù cậu ta chưa từng xuất hiện trong cuộc đời tớ, tớ cũng sẽ không chọn cậu. Xin lỗi Minh Thành, tớ vẫn là thích kiểu như cậu ấy."
Tay Trương Minh Thành nắm vô lăng siết chặt, "Cậu thích ai là chuyện của cậu, tớ thích cậu là chuyện của tớ, cậu không cần vì thế mà có gánh nặng tâm lý."
Vương Tử Câm day day trán, mệt mỏi mà bất đắc dĩ.
So với đàn ông dây dưa không dứt, đàn ông yên lặng chờ đợi càng làm cho phụ nữ khó đỡ, điều kiện tiên quyết là người phụ nữ này có lương tâm.
Đổi lại là người phụ nữ khác, có đại soái ca như Trương Minh Thành yên lặng chờ đợi, cam tâm tình nguyện vì bạn tiêu tốn thời gian làm một con chó độc thân, đoán chừng sẽ áy náy, sẽ mềm lòng, sau đó lùi bước, thử làm hồng nhan, lại sau đó từng bước một tăng tiến.....
Thôi thôi, mặc kệ, sau này cậu ta đến tuổi, cho dù bản thân không muốn kết hôn, trưởng bối trong nhà cũng sẽ ép cậu ta cưới vợ.
Lúc xe đi qua cửa tiểu khu, ánh mắt Vương Tử Câm tìm kiếm ngoài cửa sổ, nhưng không tìm thấy bóng dáng Tần Trạch.
Bây giờ là chín giờ tối, Vương Tử Câm ngoài mặt khinh thường Tần Trạch, thật ra có lén lút quan tâm, hai ngày trước, cậu đều đợi đến mười giờ tối mới về.
Không nhìn thấy bóng dáng hòn vọng thê của Tần Trạch, Vương Tử Câm có chút thất vọng.
......
Nhà họ Vương đèn đuốc sáng trưng, chú hai và hai dượng, cô út đang ở đại sảnh đánh mạt chược, mẹ Vương cô hai Dương Bình vây xem ở bên cạnh, bố Vương ngồi trên sô pha xem tivi, tivi đang phát tin tức, không khí rất náo nhiệt.
Kinh thành không khí tết cũng không cao, nhưng các quan lại quyền quý nhân dịp tết chạy quan hệ, cơ bản có thể bắt đầu từ mùng một, đi suốt hết kỳ nghỉ. Cho nên trong vòng sinh hoạt tầng cao, không khí tết ngược lại đậm hơn người bình thường.
Vương Tử Câm không khỏi nhớ tới tết âm lịch năm ngoái ở Hỗ Thị, rõ ràng không đi chúc tết không đi chơi, vốn nên rất nhàm chán, nhưng cô chính là hoài niệm tết âm lịch năm ngoái.
"Bố, con có chút chuyện muốn nói với bố." Vương Tử Câm nói.
Vương Thừa Phú dời ánh mắt đeo kính từ trên tivi đi, đứng dậy: "Vừa khéo, bố cũng có chuyện muốn nói với con."
Đại sảnh lầu chính nhà họ Vương chừng một trăm mét vuông, chia phòng khách lớn và phòng khách nhỏ, phòng khách lớn dùng để tiếp khách, phòng khách nhỏ mới là nơi người nhà bình thường nói chuyện phiếm. Hai cha con đi tới phòng khách lớn, cách bàn mạt chược kia một cái giá cổ vật.
Vương Tử Câm pha cho bố chén trà, kể lại chuyện lúc ăn cơm một lần, cô nói: "Bố, anh ta nếu còn không có mắt, con sẽ động thủ đấy. Không sao chứ ạ?"
Vương Thừa Phú lắc đầu: "Không sao, con gái nhà họ Vương ta, cũng không thể để người ta bắt nạt được." Ông cười cười: "Nếu không ông nội con sẽ mắng chết bố."
Vương Tử Câm cười tươi như hoa.
"Bố cảm thấy người tên Hoàng Nguy này thế nào?"
Vương Thừa Phú cười cười, dường như khinh thường đánh giá, "Bố đang định nói với con chuyện của thằng nhóc kia......"
Vương Tử Câm lập tức nói: "Con và anh ấy không có chuyện gì."
Vương Thừa Phú nhấp một ngụm trà nóng, bất đắc dĩ nói: "Cái tật xấu già mồm lại bướng bỉnh này của con, thật sự giống hệt ông nội con."
Vương Tử Câm không nói lời nào.
"Lần này là không định đi theo nó nữa?" Vương Thừa Phú nói: "Ông nội con hôm qua còn nói với bố, nếu con không về Hỗ Thị nữa, thì sắp xếp con và Trương Minh Thành xem mắt."
Vương Tử Câm trừng to mắt: "Ông nội đã nói không cưỡng cầu mà."
Vương Thừa Phú hây một tiếng, "Lời chính khách con cũng tin? Sự hưng thịnh của nhà họ Vương trong mắt ông nội con, quan trọng hơn bất cứ thứ gì."
"Vậy thì sao chứ," Vương Tử Câm bĩu môi: "Chỉ cần bố không ép buộc..... ép buộc cũng vô dụng, cùng lắm thì con lại....."
Cô vốn định nói "lại bỏ nhà trốn đi lần nữa", nhớ tới quãng thời gian ở Hỗ Thị, cô trầm mặc, trong mắt tràn đầy vẻ cô đơn.
Vương Thừa Phú phát giác được tâm trạng của con gái, cảm khái nói: "Khó được người hữu tình, cho nên muốn đi theo nó thì đi đi, không cần lo lắng trong nhà."
Vương Tử Câm kinh ngạc nói: "Bố dường như rất thưởng thức anh ấy."
Vương Thừa Phú gật đầu: "Nhân trung long phượng, đương nhiên thưởng thức."
Vương Tử Câm cãi lại: "Nhưng Minh Thành thích hợp làm con rể nhà họ Vương hơn, mọi người đều nghĩ như vậy, cho dù ông nội cũng cho rằng như thế."
Biết con gái mạnh miệng, Vương Thừa Phú không vạch trần, đầu ngón tay cầm nắp trà, nhẹ nhàng gõ chén trà: "Nói câu khó nghe, ông nội con cưỡi ngựa đánh giặc có một tay, nhưng bàn về trị quốc, ông ấy kém hơn chút. Người thế hệ trước giành được thiên hạ trong họng súng, nhưng thật ra đều không hiểu trị quốc thế nào. Những năm đó mò đá qua sông, làm rất nhiều chuyện sai, đi rất nhiều đường vòng. Một thế hệ luôn mạnh hơn một thế hệ, ông nội con cảm thấy liên hôn là lựa chọn tốt nhất, nhưng bố không thấy như vậy. Người làm ăn làm đến quy mô nhất định, cũng có thể lấy thương khắc chính. Tần Trạch có tiềm lực như vậy, nó bây giờ có lẽ còn rất non nớt, nhưng qua hai ba mươi năm nữa, con đoán xem nó sẽ đi đến trình độ nào? Theo bố thấy, lợi ích nó có thể mang lại cho nhà họ Vương, sẽ không kém hơn nhà họ Trương."
Vương Tử Câm buồn bực nói: "Cho nên bố cũng chỉ là từ góc độ một chính khách chọn Tần Trạch?"
"Thiên hạ rộn ràng đều vì chữ lợi, tâm thái này của con không thay đổi, tương lai sẽ chịu thiệt thòi." Nhắc nhở một câu xong, Vương Thừa Phú nói: "Bố căm ghét liên hôn."
Trong lòng Vương Tử Câm khẽ động, do dự mãi, cuối cùng nhịn không được nói: "Bố, năm đó bố..... có phải sau lưng mẹ con ngoại tình không?"
Đây không phải câu nghi vấn, càng nên là câu khẳng định, nhưng ngữ khí nếu quá khẳng định, có thể sẽ chạm đến vảy ngược của bố, Vương Tử Câm thầm nghĩ mình lớn thế này rồi, nếu còn bị bố đuổi đánh khắp phòng, vậy thì quá mất mặt.
Có lẽ là chuyện cũ năm xưa mấy chục năm trước, Vương Thừa Phú không còn kiêng kỵ như trước kia nữa, ánh mắt ông lấp lóe, cuối cùng gật gật đầu.
"Vậy nếu năm đó ông nội không phản đối, bố có phải đã ly hôn với mẹ con rồi không?" Vương Tử Câm xa xa nhìn về phía mẹ bên bàn mạt chược.
"Bố và mẹ con là cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, thời đại đó mặc dù đã bắt đầu lưu hành tự do yêu đương, nhưng xuất thân của chúng ta đã định trước không có tự do yêu đương. Trước khi kết hôn, bố và mẹ con chỉ gặp ba lần, đương nhiên không thể có nền tảng tình cảm. Nhưng người bên cạnh đều như vậy, chúng ta cũng không có cách nào. Sau khi con ra đời một năm, bố bị điều đến phương nam rèn luyện. Ở nơi đó quen biết một cô gái, bố đã tìm được người phụ nữ mình thật sự muốn cưới."
Vương Tử Câm sớm biết chuyện này, cả nhà đều biết, đây là cấm kỵ của nhà họ Vương, ai dám nhắc, ông nội sẽ nổi trận lôi đình.
"Đó nhất định là một dì rất xinh đẹp nhỉ." Vương Tử Câm buồn bã nói.
"Không," Vương Thừa Phú lắc đầu: "Tình yêu chân chính không liên quan đến xinh đẹp, cô ấy không đẹp bằng mẹ con, thậm chí tiểu học cũng chưa tốt nghiệp, gánh nặng cuộc sống đè lên cô ấy vô cùng mệt mỏi. Nhưng cô ấy có một đôi mắt trong veo, rất sáng, rất chân thành, lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, bố đã bị ánh mắt của cô ấy thu hút. Trong quá trình tiếp xúc, dần dần, bố cuối cùng cũng biết thứ thu hút bố là gì, là bất khuất, là dũng cảm, là kiên cường, là thân ở hèn mọn lại kiên quyết phát động phản kháng với vận mệnh. Đó chính là thứ mà bố khát vọng. So với cô ấy, cho dù bố xuất thân hào môn, thân cư địa vị cao, nhưng về mặt tinh thần bố là kẻ tiểu nhân không hơn không kém, là kẻ lùn."
"Bố bị cô ấy thu hút sâu sắc, yêu cô ấy, và quyết định sau khi về Kinh thành sẽ ly hôn với mẹ con, đó mới là người phụ nữ bố muốn cưới."
"Nhưng ông nội không đồng ý?" Vương Tử Câm cẩn thận từng li từng tí nói.
"Bố và ông ấy cãi nhau một trận to, đó là lần đầu tiên trong đời bố tranh cãi với ông ấy, vỗ bàn tranh cãi." Vương Thừa Phú chua xót nói: "Lúc đó bố đang rèn luyện ở phương nam, sau khi trở về là có thể thăng chức, ông nội con đương nhiên sẽ không đồng ý bố ly hôn, ngoại tình trong hôn nhân, lại có con riêng, ở cái thời đại mộc mạc đó, đủ để hủy diệt con đường làm quan của bố, hủy diệt cả đời bố. Bố rốt cuộc vẫn không có dũng khí phản kháng với vận mệnh, bố là kẻ hèn nhát."
"Mẹ con những năm đầu giận dỗi với bố, chính là vì chuyện này, làm hại con đi theo ông nội sống bao nhiêu năm như vậy."
Vương Tử Câm vẻ mặt u oán.
"Hôn nhân liên hôn, không phải chuyện của hai người, là chuyện của hai nhà, trong đó có quá nhiều lợi ích đan xen, lưỡng tình tương duyệt thì còn đỡ, nếu như không có tình cảm, tương lai chỉ sẽ là đau khổ, bởi vì con ngay cả ly hôn cũng không làm được. Bố ủng hộ con và Tần Trạch, không phải nói nó tốt hơn Trương Minh Thành, nó nếu thật sự tốt như vậy, con sẽ không dỗi mà về nhà. Nhưng con chọn nó, con sẽ có đường lui, lui một bước mà nói, tương lai nó nếu có lỗi với con, bố xử lý nó cũng không có cố kỵ."
"Còn, còn có con riêng a!!" Vương Tử Câm đặc biệt khiếp sợ rồi.
Cô chỉ biết bố những năm đầu lêu lổng với phụ nữ bên ngoài, nhưng không biết người phụ nữ kia còn sinh cho ông một đứa con.
Sống hai mươi sáu năm mới biết, hóa ra mình có một đứa em trai hoặc em gái?
"Hóa ra bố cũng là một tên tra nam a." Vương Tử Câm nhớ tới trên đầu mẹ một mảnh xanh, đội hơn hai mươi năm, lại nghĩ tới mình, trong lòng có sự đồng cảm.
Lời này nói xong cô liền hối hận, cẩn thận từng li từng tí nhìn sắc mặt bố.
Nhưng bố không để ý, cười cười.
Vương Tử Câm thăm dò: "Vậy, dì kia đâu? Còn đứa bé kia nữa, bao nhiêu năm nay bố, vẫn chưa từng liên lạc?"
Chỉ một câu nói này, Vương Thừa Phú vừa nãy còn sắc mặt như thường, đột nhiên sụp đổ.
Hai cha con trầm mặc lại, Vương Tử Câm không dám nói lời nào, sự trầm mặc của bố đã nói lên tất cả, cô nghĩ, mình có thể đã chạm đến cấm kỵ thật sự của bố.
Đúng lúc này, trong phòng khách nhỏ Vương Tử Ninh tắt tin tức thời sự phiền phức đi, chuyển sang trạng thái mạng, chọn một bài hát làm nhạc nền đánh mạt chược.
Đó là bài hát Tần Bảo Bảo năm ngoái từng hát trên sân khấu "Ca Tinh", trong một loạt bài hát cực phẩm của cô, cũng không xuất chúng, đến nay nghe không nhiều.
Tên bài hát "A Sở cô nương"!
Ở nơi cách thành phố rất xa
Tại quê hương khói bếp đầy đồng đó của tôi
Có một ngôi làng tên là Phong Hỏa Đài
Tôi từng cùng một cô nương tên là A Sở......
Vương Tử Ninh vì phú tân từ cường thuyết sầu (gượng nói sầu để làm thơ) bắt chước giọng nói đàn ông trưởng thành, gào lên: "A Sở cô nương, trong gió quê tràn ngập mùi hương của em, son môi gió hôn lên muốn che lại lộ."
Vương Tử Câm lại nhìn bố, một trận da đầu tê dại.
Chuyện cũ năm xưa, đột nhiên như hồng thủy vỡ đê, người đàn ông này thế mà đỏ hoe đôi mắt, môi run rẩy nhè nhẹ.
A Sở cô nương
Mắt lệ thời gian xé bỏ sự ngụy trang của tôi
Em có còn nhớ dáng vẻ thời niên thiếu của tôi
A Sở cô nương
Giờ này khắc này em đang ở phương nào
Em có còn nhớ dáng vẻ thời niên thiếu của tôi
.......
Có từng nhớ dáng vẻ thời niên thiếu của tôi?
Chuyện cũ bời bời, đều đã qua.
Đề xuất Tiên Hiệp: Huyền Giới Chi Môn (Dịch)